Thiêu Đốt - Thuần Bạch

Chương 62: Em nói sẽ chiều theo ý anh


Ngày hôm sau.


Máy bay thương mại cắt ngang bầu trời của Tổ quốc, bay về hướng thành phố Tân Dương.


Khoang hạng nhất yên tĩnh trang nhã, thỉnh thoảng có tiếp viên hàng không đi lại phục vụ, chỉ có tiếng động cơ máy bay gầm rú át đi mọi cảm xúc phức tạp đang lẩn khuất.


Thẩm Viên tựa vào cửa sổ, nghiêng đầu nhìn những tầng mây trắng, ánh nắng chói chang khiến cô phải nheo mắt lại.


Môi trường quá yên tĩnh chỉ càng làm gia tăng tâm trạng bất an của cô, rất lâu sau Thẩm Viên lặng lẽ nghiêng đầu, liếc nhìn người ở ghế bên cạnh.


Dịch Thận nằm dựa vào ghế, nhắm mắt ngủ rất yên bình, chỉ có đôi chân mày là lúc nào cũng nhíu chặt với vẻ căng thẳng.


Cô cắn môi, mím chặt đến mức đôi môi trắng bệch rồi quay đầu lại, đôi mắt nhìn ra ngoài cửa sổ tràn đầy vẻ sầu muộn.


Từ sau cuộc điện thoại đó, bầu không khí giữa hai người lại quay về trạng thái như trước khi đến Vịnh Tiêu Quảng Đông.


Thẩm Viên muốn giải thích gì đó, nhưng nghe xong những gì anh hai cô nói trong điện thoại thì Dịch Thận mặt lạnh tanh quay đầu bỏ đi, tỏ vẻ khó chịu rõ ràng kiểu “Không muốn biết, không quan tâm, em tuyệt đối đừng nói với anh”.


Trong những lần ở cạnh nhau sau đó anh tự động bỏ qua cuộc điện thoại này, anh vẫn chăm sóc cô như thường ngày nên Thẩm Viên muốn dỗ dành anh cũng không biết phải bắt đầu từ đâu.


Mối quan hệ của hai người đã đến nước này rồi thì ……


Thẩm Viên cũng không muốn phụ lòng anh nữa.


Cô âm thầm quyết định, khi đến Tân Dương cô sẽ lập tức đi tìm Trịnh Văn Bách nói cho rõ ràng, ngăn không được cũng phải ngăn.


Xuống máy bay, Trương Thế đã đợi sẵn ở cửa ra. Thấy hai người, anh ấy chạy nhanh tới và liếc nhìn vẻ mặt lạnh nhạt của ông chủ, thầm thở dài trong lòng rồi nở nụ cười nói với Thẩm Viên: “Cô Thẩm, xin lỗi, công ty bên đó có việc gấp cần Tổng giám đốc Dịch xử lý ngay nên không thể đưa cô về được.”


Thẩm Viên xua tay: “Các anh cứ lo việc đi.” Nói xong cô không nhịn được liếc nhìn Dịch Thận.


Dịch Thận không quay đầu lại, dẫn Trương Thế đi thẳng.


Cô vốn nghĩ sau khi lấy được sợi dây chuyền ngọc lục bảo sẽ đi tìm bà nội cầu xin, từ từ từng bước thâm nhập, thuyết phục người nhà, sau đó mới nói rõ với Trịnh Văn Bách.


Bây giờ thì hay rồi, cô còn đang ở Vịnh Tiêu Quảng Đông thì người nhà đã sắp sửa ký tên vào thủ tục đính hôn hộ cô đến nơi luôn rồi.


Thẩm Viên nhìn bóng lưng hai người rời đi, nửa ngày sau mới thở ra một hơi bực bội.


Đột nhiên hơi hối hận, đáng lẽ nên nói rõ suy nghĩ của mình với anh trước.


Không thể cho cô chút thời gian sao, cứ nhất định phải làm mình làm mẩy…


Thôi, là lỗi của cô, đợi giải quyết xong chuyện này cô nhất định sẽ dỗ dành anh thật tốt.


…………


Có lẽ Trịnh Văn Bách không ngờ cô lại chủ động hẹn anh ta, nên sau khi nhận được điện thoại thì vui mừng khôn xiết, hủy hết mọi việc đang làm để chạy đến gặp cô.


Buổi tối, hai người hẹn nhau tại một tiệm bánh ngọt trên phố thương mại.


Khi Trịnh Văn Bách đến, anh ta lại mang theo một bó hoa hồng. Lúc nhìn thấy cô, anh ta nở một nụ cười tự nhiên từ tận đáy lòng, vẫn còn phảng phất chút dáng vẻ thiếu niên.


Điều đó khiến Thẩm Viên trong khoảnh khắc như thấy lại hình ảnh Trịnh Văn Bách năm năm trước, khi vẫn còn ở trong khuôn viên trường đại học.



Cô nhận ra, nếu nhìn từ góc độ khác thì Trịnh Văn Bách thực sự rất xuất sắc. Công ty Thịnh Đức của gia đình anh ta là doanh nghiệp phất lên mạnh nhất trong gần mười năm qua, bố mẹ anh ta phẩm hạnh tốt, dùng tài liệu giáo dục tinh hoa nhất để nuôi dạy con trai một.


Ở trường đại học anh ta cũng là một sinh viên xuất sắc, IQ và EQ đều cao, tính cách lại ôn hòa nên chiếm được thiện cảm của cả nam sinh và nữ sinh. Vì vậy việc anh ta được lòng giới thượng lưu ở Tân Dương là điều đương nhiên.


Nếu nhất định phải tìm ra điểm sai thì đó là thích cặp kè nhiều bạn gái, không thể đảm bảo anh ta sẽ luôn chuyên tâm với một người.


Nhưng.


Ngay cả khi Trịnh Văn Bách không hề có khuyết điểm, điều đó cũng không được.


Chỉ vì anh ta không phải là Dịch Thận.


Thẩm Viên nở một nụ cười nhạt với anh ta, cô nhận lấy bó hoa anh ta tặng giống như năm năm trước, nhưng lần này cô nhìn bó hồng tươi tắn trong lòng: “Đàn anh, thực ra tôi không thích hoa hồng.”


Trịnh Văn Bách vừa định ngồi xuống thì khựng lại, vội vàng bù đắp: “Xin lỗi, trước đây chưa từng hỏi em, em thích hoa gì? Lần sau tôi đổi hoa khác tặng em.”


“Không cần đâu.” Thẩm Viên gọi cho anh ta một ly trà, đẩy tới trước mặt, “Hôm nay trời trở lạnh rồi, uống chút trà nóng đi.”


“Cảm ơn em.” Thấy cô quan tâm mình, vẻ mặt Trịnh Văn Bách vui mừng, không sợ nóng mà vội vàng uống một ngụm.


“Không ngờ hôm nay em lại hẹn tôi, vốn dĩ ngày mai chúng ta cũng sẽ gặp nhau mà.” Anh ta nói xong, nhanh chóng tìm lời bổ sung: “Nhưng tôi rất vui, tôi ước gì mỗi ngày có thể gặp em vô số lần!”


“Đàn anh.” Thẩm Viên nghịch chiếc cốc sứ, rũ mắt, mở lời dứt khoát: “Tôi không thể kết hôn với anh.”


Nói xong cô cầm cốc lên uống một ngụm.


Tâm trạng phấn khích của Trịnh Văn Bách đông cứng trên mặt, ánh mắt dao động, “…… Cái gì.”


“Xin lỗi, tất cả đều là lỗi của tôi.” Thẩm Viên nhận hết mọi sai lầm, chỉ muốn chuyện này nhanh chóng kết thúc: “Lúc đồng ý với anh rằng có thể thử tiếp xúc, tôi đã không suy nghĩ rõ ràng.”


“Sau khi về nước tôi dần dần hiểu ra, tôi có người không thể quên được. Tôi không muốn tạm bợ, cũng không muốn làm lỡ dở anh, tôi không thể kết hôn với anh.”


Trịnh Văn Bách từ từ cúi đầu, sắc mặt tối sầm lại, “Năm năm trước em…… cũng đã từ chối tôi như vậy.”


Lông mày Thẩm Viên nhíu lại, có chút bất an, cô nắm chặt tay lại, “Đàn anh, tôi thật sự đã thử, thử chấp nhận anh, nhưng……”


“Nhưng em vẫn không quên được Dịch Thận!” Anh ta cắt ngang những lời còn dang dở của cô.


Cô hoang mang nhìn thẳng vào mắt anh ta, giọng điệu của người đàn ông trước mặt đột nhiên cao vút lên, tạo cho cô một áp lực vô hình.


Tuy có chút sợ hãi, nhưng Thẩm Viên không hề lùi bước, cô thừa nhận: “Đúng vậy.”


“Đàn anh, xin lỗi, chúng ta cứ như vậy đi.”


“Tôi sẽ xin lỗi và giải thích với người lớn trong nhà anh, nói rõ rằng tất cả đều là lỗi của tôi.”


Tay Trịnh Văn Bách nắm chặt đến trắng bệch, anh ta kiềm chế đến mức gân xanh nổi lên thái dương, không thể chấp nhận cũng không chịu nhận thua.


Anh ta đã cố gắng bao nhiêu năm nay, đã tương tư cô bấy nhiêu năm, tại sao vẫn cứ……


Ngoại trừ gia cảnh giàu có hơn mình ra, anh ta không hiểu rốt cuộc mình thua kém cái tên Dịch Thận kia ở điểm nào.


Ngay cả khi người đó trắng tay, Thẩm Viên vẫn sẵn sàng một lòng một dạ đi theo anh.


Anh ta thực sự không hiểu.



Trịnh Văn Bách đã quyết tâm đâm đầu đến cùng, lạnh lùng nói: “Ngày mai tôi sẽ cùng bố mẹ mang lễ vật đính hôn đến nhà em.”


“Có giỏi thì ngay tại ngày đính hôn đó, trước mặt tất cả mọi người em hãy nói với ông bà nội em rằng em không quên được Dịch Thận.”


Thẩm Viên bỗng nhíu mày, sự bực bội trong lòng lại càng nặng trĩu thêm vài phần.


Không ngờ lại không thể nói chuyện rõ ràng với anh ta được.


“Đàn anh, thật sự phải làm đến mức không cho nhau mặt mũi sao?”


Trịnh Văn Bách ngước mắt lên, phẫn nộ: “Là em nhất định phải làm đến bước này.”


“Anh ta là người nhà họ Kỳ, hai người không thể nào có kết quả, cuối cùng em sẽ nhận ra anh mới là người phù hợp với em nhất.”


Tất cả mọi người đều không ngừng lấy điều này đè ép cô, cố gắng bào mòn quyết tâm của cô đối với Dịch Thận.


Năm năm rồi.


Thẩm Viên cười khẽ, có chút bất lực và đau buồn, cố chấp đến mức không ai có thể lay chuyển: “Tôi yêu anh ấy.”


“Cả đời này, tôi chỉ có thể yêu một mình anh ấy.”


Trịnh Văn Bách cố gắng kiềm chế sự thôi thúc muốn đập vỡ chiếc cốc, tức giận đến đầu óc nóng ran khiến bản tính bướng bỉnh trỗi dậy, anh ta cũng bất chấp tất cả: “Những lời này, em giữ lại ngày mai nói với ông bà nội em đi!”


Nói xong anh ta đứng dậy, quay lưng bỏ đi.


Thẩm Viên ở lại một mình, cô thở dài, hai tay ôm mặt, bực bội khó xử.


Làm sao bây giờ, thật sự phải làm đến mức ngày mai hai nhà phải trở mặt với nhau sao.


Trời gió lớn, Thẩm Viên quấn chặt chiếc áo khoác ngoài, đẩy cửa bước ra khỏi tiệm bánh ngọt.


Cô ngẩng đầu nhìn thoáng qua rồi toàn thân  cứng đờ, trên tay vẫn giữ nguyên động tác đang mở cửa kính.


Ngay đối diện cửa tiệm không xa, chiếc Land Rover màu đen ngang ngược đậu nghiêng ở đó, chàng trai mặc chiếc áo gió đen dựa vào cửa xe, đang nghiêng đầu châm thuốc.


Khói trắng bốc lên bay theo gió lớn, Dịch Thận híp mắt ngước lên, trên môi anh là điếu thuốc đang cháy với đốm lửa đỏ rực.


Ánh mắt hai người xuyên qua cơn gió đối diện nhau.


Thẩm Viên buông tay, mặc kệ cửa kính tự động đóng lại, cô đứng tại chỗ thưởng thức dáng vẻ của Dịch Thận.


Mặc áo gió đen cũng rất quyến rũ, không đúng, là mặc cái gì cũng rất quyến rũ.


Dịch Thận nhìn cô chằm chằm, một lúc sau anh nghiêng đầu về phía xe của mình, im lặng ra hiệu cô đi qua.


Thẩm Viên bước về phía anh.


Gió Bắc thổi mạnh làm tóc cô rối tung, Thẩm Viên đi đến trước mặt anh, ngửi thấy mùi thuốc lá thoang thoảng trong gió, cô ngước lên hỏi: “Sao anh lại hút thuốc lại rồi?”


Ánh mắt Dịch Thận nhìn cô không còn sự dịu dàng thường thấy, anh dập tắt điếu thuốc, nhả ra luồng khói trắng cuối cùng rồi nắm lấy cổ tay cô, lực hơi mạnh mà giọng nói cũng lạnh lùng: “Đi theo anh.”


Thẩm Viên chớp mắt, bị anh kéo vào hàng ghế sau của chiếc Land Rover, gần như là bị ném vào. Cô vừa bò dậy, đối phương đã đóng sập cửa xe lại.


Cô nhìn Dịch Thận đang ngồi vào ghế lái, khẽ trách móc: “…… Anh làm gì vậy, sao hung dữ thế.”



Kết quả đáp lại cô là một cái liếc mắt lạnh lùng của Dịch Thận qua gương chiếu hậu.


Thẩm Viên im bặt, rụt rè, tự khâu miệng mình lại.


Dịch Thận lái xe rất nhanh, gần sát tốc độ giới hạn tối đa trong thành phố, phi thẳng một mạch đến căn nhà của anh ở dinh thự Kim Dương.


Xuống xe cô cũng bị Dịch Thận kéo mạnh xuống, Thẩm Viên phải cố gắng bước nhanh mới theo kịp bước chân anh, tiếng giày cao gót giòn giã vang vọng trên nền gara.


Cổ tay bị anh siết chặt, Thẩm Viên nhìn hàm dưới căng cứng của anh: “Sao vậy, anh đừng im lặng vậy chứ.”


“Anh như thế này em hơi sợ, Dịch Thận, anh nói gì đi.”


Dịch Thận trầm mặt xuống, hận không thể bóp gãy cổ tay cô nhưng lại sợ làm cô đau, lòng anh thì phát điên nhưng tay lại không ngừng nới lỏng lực.


Dẫn người vào nhà, anh buông cô ra rồi ném một đôi dép lê ở huyền quan cho cô, tự mình thay giày và bước vào nhà.


Dịch Thận cởi áo gió ném sang một bên, anh đi thẳng đến tủ rượu lấy chai Romanée – Conti đã được để thở* bên cạnh, rót vào hai ly.


(*Để thở: Trong ngôn ngữ rượu vang, “ / tỉnh rượu” nghĩa là đã được mở nắp, decant hoặc để tiếp xúc với không khí trước đó để rượu “thở”, giúp hương vị mở ra.)


Thẩm Viên đã thay giày, cô bước đến bên cạnh anh, nhìn anh rót rượu cho hai người, không biết anh định làm gì.


Anh nhấc một ly lên đưa cho cô.


Thẩm Viên nhận lấy rượu vang đỏ, vừa ngửi thấy mùi thơm nồng nàn xộc vào mũi anh đã giơ ly lên chạm vào ly cô. Tiếng va chạm trong trẻo, thanh thoát của thủy tinh vang lên còn chưa kịp dứt thì Dịch Thận đã ngửa cổ uống cạn ly rượu trong tay.


Có ý uống rượu giải tỏa bực bội.


Cô trừng mắt, cầm ly rượu nhấp một ngụm nhỏ.


Chai Romanée-Conti trị giá hàng trăm vạn này…… anh coi như bia để uống à?


Vì hành động của đối phương, cô cũng uống nhanh hơn, hai ba ngụm đã hết gần nửa ly.


Dịch Thận cúi xuống tự rót thêm nửa ly nữa cho mình, lần này anh không chạm ly với cô mà tự mình uống cạn.


Rượu vang đỏ xuống bụng, khơi dậy một luồng hơi nóng, Thẩm Viên hỏi anh: “Sao đột nhiên lại muốn uống rượu? Tâm trạng anh đang không tốt à.”


Dịch Thận uống cạn ly rượu trong tay rồi đặt ly xuống, anh xoay người kéo cô lại, cúi đầu hôn xuống.


Môi đột nhiên bị bao phủ, bị g*m c*n, Thẩm Viên mắt mở to. Ly rượu trong  tay bị nghiêng do kinh ngạc, chút rượu vang đỏ còn lại tràn ra, đổ xuống gạch lát sàn, phủ kín một vệt hương nồng——


“Ưhm…” Cô bị hôn quá bất ngờ, không kịp chuẩn bị nên lập tức bị sặc, khoảnh khắc cô há miệng thì anh đã xâm nhập vào.


Gáy cô bị anh đỡ lấy và kiểm soát nên cô không thể phản kháng được.


Dịch Thận hôn quá mạnh bạo, gần như muốn xé cô ra nuốt vào bụng.


Thẩm Viên hoảng loạn đặt chiếc ly lên bàn rồi lại vô tình đẩy đổ những thứ khác.


Phòng khách rộng lớn yên tĩnh lập tức trở nên hỗn loạn.


Dịch Thận cắn môi cô, phớt lờ tiếng rên vì đau đớn của cô.


Anh phát điên rồi, anh đúng là đồ hèn.



Nghe tin cô vừa xuống máy bay đã đi tìm Trịnh Văn Bách, biết cô sẽ đính hôn vào ngày mai nhưng anh vẫn không nhịn được mà chạy đến tìm cô.


Nếu Trịnh Văn Bách không rời đi trước, nếu hai người họ nồng nàn ân ái, trò chuyện vui vẻ thì anh thà động thủ thô bạo, làm càn cũng phải cướp cô đi ngay trong đêm nay.


Dịch Thận buông cô ra, th* d*c, ánh mắt sôi sục đã không thể kìm nén, giọng nói khàn đặc, anh v**t v* môi cô, nói: “Hai chúng ta còn một lần cuối.”


“Chôn vùi suốt năm năm rồi.”


Thẩm Viên mê loạn, nhíu mày mắng anh: “Anh nói bậy bạ gì thế…”


“Thẩm Viên.” Anh tiến lại gần, dùng chóp mũi cọ lên mũi cô, nhưng ánh mắt lại như dã thú đáng sợ: “Anh muốn làm chuyện ấy với em.”


“Anh muốn … em.”


Lời nói thẳng thừng đến thô lỗ lọt vào tai, mặt Thẩm Viên lập tức nóng bừng, lắp bắp nói: “Dịch Thận! Anh, anh giở trò khốn nạn gì thế!”


“Để anh nhốt em lại ở chỗ anh, có được không?” Lời nói Dịch Thận nghe như dỗ dành, nhưng thực chất lại là sự b*nh h**n của người bị dồn đến đường cùng, “Buộc em lên giường, để em không thể đi nổi dù chỉ một bước, xem em còn đính hôn với cậu ta bằng cách nào.”


“Thử làm trong khi bị trói xem sao, được không.”


Thẩm Viên bất lực, nhưng lại thật sự si mê vẻ ngu ngốc này của anh, ai ngờ cô đi giải quyết chuyện bên kia thì người này ở đây lại phát hoảng? Cô vừa định giải thích: “Anh nghe em nói……”


Giây tiếp theo, miệng cô lại bị anh bịt kín.


“Đừng nói gì hết, không được nói.” Dịch Thận hôn rồi cắn môi cô, sau đó lại dịch xuống dưới cắn cằm cô, nghe tiếng cô kêu đau, anh gằn giọng: “Cái miệng này của em, chỉ biết lừa người thôi.”


“Em có biết hôm nay là ngày mấy không?”


Nói xong, Dịch Thận khụy gối xuống, ôm ngang eo cô nhấc bổng lên vác trên vai.


“Hôm nay… hôm nay là ngày mười ba tháng Mười.” Thẩm Viên đột ngột bị nhấc lên, sợ hãi ôm chặt cổ anh, “Dịch Thận! Anh thả em xuống! Anh điên rồi à, không nghe lọt tai cái gì hết!”


“Anh nghe em giải thích cho rõ ràng được không!”


“Đúng là anh bị điên rồi.”


Dịch Thận vác cô đi thẳng vào phòng ngủ, ném cô vào chiếc giường lớn.


Thẩm Viên ngã vào giường rồi bật nảy lên, cô vừa chống khuỷu tay ngồi dậy đã thấy anh quỳ trên giường, nhìn xuống cô từ trên cao như đang xem xét con mồi sắp sửa đưa vào miệng, đôi mắt phượng sáng rực.


“Vậy em có biết, ngày mai là ngày mấy không.”


“Mười bốn tháng Mười, sinh nhật anh, Viên Viên à.”


Dịch Thận quỳ một gối liếc nhìn vẻ mặt đang dâng trào tình ý lại vừa sợ hãi e dè của cô, sự h*m m**n chiếm hữu được thỏa mãn tột độ.


Anh đưa tay ra, thong thả tháo chiếc đồng hồ đeo tay, ném lên giường.


Động tác đơn giản nhưng lại được anh thực hiện một cách cực kỳ quyến rũ, chân Thẩm Viên mềm nhũn, cô lùi về phía sau nhưng không còn chỗ trốn, đáy mắt run rẩy.


Giống như sợ hãi, lại càng giống phấn khích.


Giây tiếp theo, Dịch Thận giơ tay lên hướng về chiếc cà vạt của mình, anh rút ra rồi quấn quanh cổ tay, động tác nhuần nhuyễn.


Trong nháy mắt, ánh mắt anh sôi lên sùng sục.


“Sinh nhật anh, mà em lại nghĩ đến việc đính hôn với người khác, đúng không.”


Thiêu Đốt - Thuần Bạch
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Thiêu Đốt - Thuần Bạch Truyện Thiêu Đốt - Thuần Bạch Story Chương 62: Em nói sẽ chiều theo ý anh
10.0/10 từ 46 lượt.
loading...