Thiêu Đốt - Thuần Bạch

Chương 44: Nhìn gương mặt khi em đang khóc


Cùng lúc đó, ở tòa nhà Thần Thạch.


th*m d* vừa kết thúc một cuộc họp video xuyên lục địa, sau khi cuộc họp kết thúc cảm giác mệt mỏi lập tức ập đến. Anh ấy đưa tay kéo nhẹ nút thắt cà vạt rồi cầm lấy tài liệu kẹp bên cạnh, mở ra tiếp tục xem.


Lúc này, có người gõ cửa phòng CEO, th*m d* vẫn nhìn chằm chằm vào tài liệu: “Vào đi.”


Trợ lý nói “Xin lỗi đã làm phiền” rồi đẩy cửa bước vào, đi đến trước mặt anh ấy, báo cáo: “Tổng giám đốc Thẩm, người nhà họ Kỳ đã rời khỏi Tân Dương. Chuyến bay riêng lúc bảy giờ ba mươi tối, đã đi rồi.”


Bàn tay đang giữ trang giấy khựng lại, th*m d* hơi nghiêng đầu, vẻ mặt ôn hòa, không nhìn ra cảm xúc: “Có tìm hiểu được mục đích họ đến Tân Dương không?”


“Xin lỗi tổng giám đốc Thẩm, thông tin chúng tôi tìm hiểu được chưa hoàn toàn rõ ràng.” Trợ lý khẽ gật đầu, hơi áy náy. “Có điều, chắc chắn họ đến là để tìm người.”


“Không liên quan trực tiếp đến nhà họ Thẩm và tập đoàn Thần Thạch.”


th*m d* ngước mắt lên, ánh mắt sau tròng kính lập tức lộ ra  vài phần sắc bén, lông mày khẽ giật: “Ồ?”


“Vâng, cụ thể là tìm ai… Thì vẫn chưa điều tra rõ.” Trợ lý đáp.


“Tìm người? Kết quả thế nào.”


“Không tìm được.”


Anh ấy gật đầu: “Vất vả rồi, không còn chuyện gì nữa. Mấy ngày tới tôi cho cậu nghỉ phép có lương, nghỉ ngơi chút đi.”


Trợ lý mỉm cười: “Cảm ơn sếp, chúc ngài buổi tối vui vẻ.”


Nói xong lập tức rời đi.


Phòng làm việc khôi phục lại sự yên tĩnh, th*m d* đặt tài liệu xuống, không còn đủ tinh thần và thể lực để cố gắng chăm chỉ đọc hết. Anh ấy tháo cặp kính gọng vàng xuống đặt lên bàn, đưa tay lên khẽ day hai bên trán để xoa dịu mệt mỏi.


Tầng sáu mươi sáu là tầng cao nhất, những tấm kính trong suốt bao quanh phòng làm việc rộng lớn của tổng giám đốc. Bài trí sang trọng mà giản lược, nhưng khi chỉ có mình anh ấy thì nơi đây luôn toát lên vẻ trống trải quá mức.


th*m d* dựa lưng vào ghế da, nhắm mắt nghỉ ngơi một lát rồi lại mở mắt ra, ngắm nhìn toàn cảnh trung tâm thành phố Tân Dương ngoài cửa sổ kính. Đèn xe trên đường lớn trong nội thành chồng chất lên nhau tạo thành dải sáng như ngân hà, ánh sáng vỡ vụn trên mặt đường kết thành mảng, đan xen thành mạng lưới, ánh đèn rực rỡ.


Khung cảnh này, chỉ khi đứng ở độ cao như thế này mới có thể ngắm nhìn được.


Anh ấy liếc ra ngoài cửa sổ.


Dù thế nào đi nữa.


Người nhà họ Kỳ rời khỏi Tân Dương càng xa càng tốt.



Thẩm Xước mua pháo hoa que, dẫn em trai em gái đi dọc bờ hồ bắn pháo hoa. Thẩm Viên cầm pháo hoa đang nở rộ, dáng vẻ nhảy nhót vui sướng, nổi bật hẳn lên giữa khung cảnh.


Cho dù không nhìn rõ gương mặt thì cũng có thể đoán được, lúc này cô cười rực rỡ đến mức nào.


Chỉ còn lại Chu Vân Nhạn và Dịch Thận đứng ở ban công hóng gió.


Chu Vân Nhạn liếc nhìn chàng trai đang đứng thẳng tắp phía sau mình. Nhìn dáng vẻ nghiêm mặt, lại cố ý kiềm chế bản thân hạ thấp thái độ của anh, bà ấy không nhịn được khẽ bật cười.: “Bạn học Dịch, sao lại sợ dì đến thế”


“Dì đâu có ăn thịt người.”


Dịch Thận khẽ ho khan một tiếng, chỉ nói: “Không sợ.”


Chu Vân Nhạn nhìn thấu mọi thứ, chỉ vào chiếc bàn nhỏ cách đó không xa: “Làm ơn lấy giúp dì lon bia kia.”


“Trời lạnh thật, không uống chút bia thì người chẳng ấm lên nổi.”


Dịch Thận lập tức quay người đi lấy đồ, đưa qua rồi đứng bên cạnh bà ấy.


Chu Vân Nhạn bật nắp lon bia, nhấp một ngụm, bà ấy  nuốt một ngụm hương lúa mạch lên men, đi thẳng vào chủ đề.: “Đang hẹn hò với con gái của dì à?”


Dịch Thận đáp: “Cháu nghiêm túc.” Không hoảng loạn, cũng không vội vã chứng minh.


“Nếu cháu là chàng trai tồi, con gái của dì cũng không thèm để ý đâu.” Khóe môi bà ấy nhếch lên, lại uống thêm một ngụm bia.


Giây tiếp theo, ánh mắt sắc như dao của Chu Vân Nhạn liếc tới, vừa nhanh vừa sắc bén: “Giỏi lắm chàng trai, cháu khiến Viên Viên chịu không ít khổ vì tình đấy.”


Hơi oán trách, có ý truy hỏi tội lỗi.


Nghe câu đó, vẻ mặt Dịch Thận khẽ dao động, đường viền môi anh mím chặt, không nói thêm gì nữa.


Chu Vân Nhạn nhìn anh, thở dài trong lòng.


Lại là kiểu người cứng nhắc và kiêu ngạo, quả thật mắt nhìn người của mẹ con bà ấy rất giống nhau.


“May mà cục cưng nhà dì có mắt nhìn  tốt.” Bà ấy cho Dịch Thận một cơ hội: “Chỉ cần cháu đối xử tốt với con bé, gấp nhiều lần những điều không vui trước kia thì con bé sẽ tự động quên đi.”


“Chỉ nhớ đến những điều tốt đẹp của cháu.”


Lúc này Dịch Thận mới từ từ ngước mắt lên.



“Cháu sẽ cố gắng.” Vẫn là câu nói đó.


Chu Vân Nhạn bật cười, trong mắt hiện lên vẻ hài lòng, lời nói thật lòng vốn không cần sự  hoa mỹ tô vẽ.


“Bạn học Dịch à, tương lai… Sẽ có không ít thử thách đang chờ cháu.”


Bà ấy cố tình nói nghiêm giọng: “Đầu rơi máu chảy, táng gia bại sản, cháu vẫn chỉ kiên định với mỗi Viên Viên thôi chứ?”


Dịch Thận không hề do dự chút nào, khẽ nhấn mạnh giọng: “Mãi mãi.”


Ý cười trong mắt Chu Vân Nhạn dần lắng xuống, thay bằng sự nghiêm túc và trịnh trọng, một lúc sau bà ấy gật đầu.


Được, vậy hãy dùng tương lai để chứng minh với dì quyết tâm của cháu



Dịch Thận rời đi trước, Chu Vân Nhạn cùng ba người con đứng ở cổng công viên đợi th*m d* đến đón.


Chu Vân Nhạn vẫn kiên quyết không chịu về nhà họ mà tìm một phòng khách sạn.


Thẩm Viên hiểu rõ tính cố chấp của mẹ cô, nên cũng không khuyên nữa.


Khi th*m d* bước xuống xe, Chu Vân Nhạn nhìn thấy con trai cả thì bỗng như một cô gái nhỏ thốt lên câu “ôi chao” rồi chạy đến, dựa vào lòng con trai cả: “Con trai của mẹ, lâu rồi không gặp, giờ con đã trở thành một chàng trai chững chạc và quyến rũ thế này, mẹ thật sự mừng lắm.”


“Nói thật, lúc con vừa bước đến, mẹ còn tưởng rằng lại thấy bố con thời trẻ, suýt nữa lại rung động rồi đấy~”


th*m d* vỗ nhẹ lưng mẹ, cười bất lực: “Mẹ à, đừng để bố nghe thấy mấy câu đùa thế này.”


“Đã ăn tối chưa? Con tìm được một nhà hàng khá ngon.”


Thẩm Viên nhìn khung cảnh gia đình như thế, trong lòng vui đến mức như sắp nổi bong bóng.


Cô lặng lẽ luồn tay vào lòng bàn tay anh hai, nắm lấy tay anh trai.


Thẩm Xước liếc nhìn cô rồi lại nắm chặt hơn.


Buổi tối, Thẩm Viên không về nhà cùng các anh trai mà chọn ở lại khách sạn cùng với mẹ.


Cuối cùng, cả hai mẹ con cũng có một đêm có thể ngồi đối diện và chạm vào nhau trực tiếp.


Sau khi rửa mặt xong, Thẩm Viên vén chăn lên, chui vào chăn của mẹ.


Chu Vân Nhạn cầm quyển sách bằng một tay, thấy cô chui qua chui lại như con sâu nhỏ, dang tay ra ôm chầm lấy cô: “Mấy tuổi rồi mà còn muốn ôm mẹ ngủ?”


Thẩm Viên cười ngốc nghếch, từ từ nhắm mắt lại, hít lấy mùi hương trên người mẹ cô.


Trước đây nằm mơ cũng mong có ngày này.


Hai mẹ con trò chuyện một lúc, dường như Chu Vân Nhạn chợt nhớ ra điều gì nên kéo ngăn tủ đầu giường ra, ném cho cô một túi đồ: “Ngày mai mang cái này theo, đặc biệt mang từ nước ngoài về đấy.”


Thẩm Viên ngồi thẳng dậy, “Ừm” khẽ đầy nghi ngờ, cô mở túi ra nhìn, gương mặt lập tức đỏ bừng.


Trong túi toàn là…


Còn là loại lớn.


“Mẹ.” Cô khẽ trách Chu Vân Nhạn, nói mấy chuyện này trước mặt mẹ khiến cô xấu hổ đến mức vành mắt cũng nóng lên: “Con đâu có cần dùng đến.”


“Yo.” Chu Vân Nhạn nheo mắt liếc cô: “Trong chuyện này mà còn ngượng ngùng nữa, chẳng giống con gái của mẹ gì cả.”


“Nếu yêu đương thì cứ thoải mái mà yêu.” Bà ấy dùng ngón tay lướt nhẹ qua gương mặt của con gái, giống như chị gái trêu chọc em gái nhỏ: “Đừng bảo thủ như vậy, chẳng thú vị gì.”


“Niềm vui ở mọi loại hình, con phải từ từ trải nghiệm. Con gái trưởng thành rồi, phải dám hiểu cơ thể của chính mình.”


Chu Vân Nhạn nhìn đồ bên trong túi: “Mẹ mua mấy thứ này cho con là để con bảo vệ tốt bản thân trong quá trình này.”


“Cho dù vui vẻ thế nào thì chắc chắn phải dùng cái này.”


Thẩm Viên gật đầu: “Con biết rồi.”


Chu Vân Nhạn khẽ bóp eo mềm của cô, rất mập mờ: “Nói mẹ nghe xem, đến bước nào rồi?”


Thẩm Viên cong mắt, ghé sát tai mẹ thì thầm những chuyện bí mật suốt một hồi lâu. Nói đến cuối mặt cô lại tự nhiên đỏ bừng


“Con đó.” Nghe xong, Chu Vân Nhạn khẽ chạm vào chóp mũi của cô: “Vì lỗ tai quá mềm nên thằng nhóc thối đó nói vài câu ngọt ngào là con để mặc nó muốn làm gì thì làm rồi.”


Thẩm Viên không nói được lời nào, vùi mặt vào lòng mẹ, xoay qua xoay lại làm nũng.


Đêm vẫn còn dài.



Quý bà Chu Vân Nhạn không ở lại Tân Dương quá lâu. Vì lo nếu ở lâu mà vẫn chưa về nhà, bà nội của Thẩm Viên lại sẽ giận dỗi với Thẩm Trọng Huy, làm ảnh hưởng đến không khí trong nhà họ Thẩm, bà ấy cũng không muốn thấy điều đó. Vì vậy, Chu Vân Nhạn chỉ ở đến đó, đạt được mục đích là ở bên các con rồi lại rời đi.


Có anh cả trông chừng ba đứa nhỏ, bà ấy cũng yên tâm. Ở lại vài ngày ngắn ngủi, Chu Vân Nhạn đặt máy bay quay về Châu Âu, chuẩn bị cho hành trình tiếp theo.



Ngày Chu Vân Nhạn đi, Thẩm Viên không cười nổi, hai mẹ con chia tay nhau trong phòng chờ VIP ở sân bay. Thẩm Viên nắm tay mẹ không chịu buông, đôi mắt rưng rưng: “Mẹ ơi, tháng sáu sinh nhật của con, mẹ có thể về không?”


“Xem tình hình nhé, cục cưng.” Chu Vân Nhạn hôn nhẹ lên trán cô: “Nếu sinh nhật mà mẹ không về được, chỉ cần có cơ hội thì chắc chắn mẹ sẽ chạy về để ở bên Viên Viên của mẹ.”


“Đợi mẹ được không?”


“Dạ.” Thẩm Viên ngoan ngoãn, vẫn ủng hộ mọi sắp xếp của mẹ như mọi khi.


Sau khi tiễn Chu Vân Nhạn lên máy bay, th*m d* dẫn các em quay lại bãi đỗ xe để về nhà, Thẩm Viên còn ghé vào cửa hàng tiện lợi ở giữa đường một chút.


Thời gian đoàn tụ quá ngắn ngủi. mỗi lần nhìn thấy mẹ ở ngay trước mắt, suy nghĩ “Ước gì mẹ có thể mãi mãi ở bên mình” trong đầu Thẩm Viên nảy nở lên gấp trăm lần. Nhưng cô biết không thể nghĩ như vậy, nên điên cuồng đè suy nghĩ đó xuống.


Càng vui vẻ khi ở bên bà ấy, lại càng buồn lo vì khoảng thời gian vui vẻ ấy sẽ kết thúc. Vừa hạnh phúc vừa buồn bã, cuối cùng sẽ đối mặt với khoảnh khắc chia ly.


Bước vào cửa hàng tiện lợi trong sân bay, Thẩm Viên đi đến khu đồ ăn vặt, nhìn những bao bì đầy màu sắc. Có nhiều món bình thường thích ăn, nhưng giờ nhìn chúng lại chẳng thấy thèm ăn chút nào. Cô hít một hơi thật sâu, cảm giác chua xót dâng từ ngực lên cổ họng, càng lúc càng khó kiềm chế.


Thẩm Viên hơi cúi người xuống, cố hết sức điều chỉnh hơi thở, vỗ nhẹ lên ngực.


Ngay lúc ấy, có người tiến lại gần cô, giọng nói trầm thấp lại ẩn chứa ý cười.


“Thẩm Viên Viên.”


“Sao lại biến thành thỏ mắt đỏ nữa rồi?”


Trong nháy mắt, nước mắt Thẩm Viên lặng lẽ rơi xuống, như ngọc trai trong suốt rơi xuống mặt đất rồi vỡ nát.


Cô ngạc nhiên ngẩng đầu lên, chạm phải ánh mắt của Dịch Thận trong tầm nhìn mơ hồ.


Dịch Thận đội mũ lưỡi trai, dựa người vào kệ hàng, anh dùng ngón tay đẩy nhẹ vành mũ lên, để lộ đôi mắt phượng màu đen sâu thẳm.


Anh mím môi cười nhạt, trong ánh mắt là sự bao dung yên lặng đối với mọi xao động của cô.


Thẩm Viên tủi thân khẽ nức nở, nước mắt không ngừng rơi, còn hỏi: “…Sao anh, sao lại ở sân bay thế.”


“Anh muốn nói rằng vì có việc nên đến đây, nhưng chắc em cũng chẳng tin.” Dịch Thận ngẩng đầu nhìn trần nhà, sau đó liếc mắt, chăm chú nhìn cô, nói:”Chỉ sợ em buồn rồi lại giấu trong lòng.”


Cho nên lén theo đến đây.


Cô khóc nghẹn đến mức không nói nên lời, giơ tay lên cố gắng vẫy vẫy, như muốn nói: Em đâu có buồn.


Dịch Thận nhíu mày, khóc đến mức này rồi mà còn nói là không buồn.


Anh đưa tay nắm lấy tay cô, khẽ kéo người về phía trước.


Thẩm Viên dựa sát vào anh, lọt vào từ trường của anh, cuối cùng cũng không cố gắng mạnh mẽ nữa, cô nhào vào lòng Dịch Thận để mặc cho nước mắt tuôn rơi.


Tay cô nắm lấy vạt áo anh, các khớp ngón tay trắng bệch.


Dịch Thận, em thật sự không muốn mẹ rời đi.


Em thật sự rất luyến tiếc mẹ.


Nhưng em hiểu chuyện, em biết cảm thông nên em không thể nói ra.


Thế nhưng nỗi đau cứ thật sự quanh quẩn trong lòng Thẩm Viên, anh đều cảm nhận được chính xác, như thể không cần chất môi giới nào cũng có thể đồng cảm qua tần sóng cảm ứng.


Bàn tay to lớn của Dịch Thận nâng gương mặt cô lên, ngón tay khẽ lau qua khóe mắt của Thẩm Viên. Cô khóc dữ dội, còn mặt mày của anh lại lộ vẻ thư thái.


Anh cười khẽ: “Thẩm Viên Viên, kiếp sau làm một đứa trẻ phản nghịch đi.”


Thẩm Viên vừa khóc vừa bật cười, trong khoảnh khắc ấy, một vài thứ lập tức được giải thoát.



Thẩm Viên không đắm chìm trong nỗi buồn rời xa mẹ, cô nhanh chóng chấn chỉnh lại, nên làm gì thì vẫn tiếp tục làm.


Mùa Đông năm nay tuyết đến muộn hơn một chút, nhưng là trận tuyết lớn. Ngay đúng ngày Tết lại có bão tuyết, góc trái màn hình tivi hiển thị cảnh báo bão tuyết. Cô ngồi tụ họp cùng người nhà, ăn bữa cơm tất niên nóng hổi.


Thẩm Viên vẫn gửi tin nhắn chúc Tết cho bố mẹ như mọi năm rồi chúc mừng năm mới qua lại với bạn bè và bạn học.


Mọi thứ dường như chẳng khác gì những đêm giao thừa trước, nhưng năm nay cô đã không còn buồn vì không có bố mẹ bên cạnh. Nửa năm trưởng thành, cũng đã trải qua đủ thứ chuyện, Thẩm Viên cảm thấy tâm tính của mình đã trưởng thành và cũng cảm thấy vui vẻ.


Thẩm Viên đứng bên cửa sổ, nhìn những bông tuyết như lông ngỗng rơi đầy trời, điện thoại đang cầm trong tay sáng lên, là tin nhắn mới nhất của Dịch Thận.


YS: Năm mới vui vẻ nhé Thẩm Viên Viên. Ngày mai đi hẹn hò với bạn trai nha.


Trong mắt cô, màn tuyết như những cánh bướm trắng đang rơi xuống, trong lòng tràn đầy hạnh phúc.


Với lại, năm nay cô có Dịch Thận.


Ngọc lan mùa Xuân đua nở rơi xuống mặt băng tuyết, khe nứt lan ra theo gió, dòng suối sống lại, Đông đi Xuân đến.


Mấy tháng chỉ như cái chớp mắt, đã vào học kỳ hai, Thẩm Viên lại lao vào việc học bận rộn, Dịch Thận và Thẩm Xước cũng bắt đầu chuẩn bị cho kỳ thi tốt nghiệp đại học.


Túi đồ mẹ cô đưa hôm đó, từ khi mang về phòng đến giờ cũng chưa từng mở ra.



Có đôi khi Thẩm Viên nghĩ, trong chuyện này người bị k*ch th*ch, sắp không kìm chế được nữa chính là cô.


Dịch Thận mới là người luôn giữ được bình tĩnh và lý trí hơn.


Tất cả những điều ấy, đều dựa vào việc—— Anh trân trọng cô.


Nhưng sau đêm lễ tình nhân mười bốn tháng hai, mấy ngày nay Thẩm Viên không dám gặp Dịch Thận.


Mỗi lần nhìn thấy anh, Thẩm Viên đều nhớ đến lễ tình nhân có tuyết rơi kia, phòng ngủ trong căn hộ nóng hầm hập, trên bàn là lon bia đã uống hơn một nửa.


Còn có Dịch Thận mạnh mẽ đè cô lại không cho lộn xộn, vén váy cô lên…


Chắc chắn là anh bị điên rồi, sao có thể làm chuyện như vậy.


Sự ngọt ngào và ấm áp hòa quyện, trần nhà trước mắt lúc xa lúc gần, mơ hồ không rõ, dường như tim phổi cũng chẳng còn là của mình nữa.…


Cho đến một khoảnh khắc nào đó, không biết là ai đã châm ngòi pháo hoa cho lễ tình nhân.


“Ầm——” một tiếng, nổ tung bên ngoài cửa sổ của họ.


Cũng đang nổ tung thành vô số mảnh sáng trắng li ti trong đầu Thẩm Viên.


Khi nước mắt sinh lý chảy xuống, Thẩm Viên thấy anh nghiêng người lại gần bên mình, Dịch Thận không lau vệt nước ở khóe môi mà lau nước mắt cho cô.


Rõ ràng đang làm chuyện hầu hạ cô, nhưng trong mắt anh lại thỏa mãn.


Đầu óc cô rối loạn, chỉ nhớ câu nói kia của anh.


“Viên Viên, thoải mái không.”


Chờ gió từ ấm áp đến khô ráo, cái nóng của mùa Hè lại trở lại.


Sinh nhật của Thẩm Viên là ngày 22 tháng 6, đúng một ngày sau Hạ chí, cũng là ngày đầu tiên trong khoảng sinh nhật của cung Cự Giải.


Vốn dĩ cực kì vui vẻ, nhưng mà trước ngày đón sinh nhật mười chín tuổi lại có một chuyện nhỏ xen giữa không mấy vui vẻ.


Vốn dĩ cô định mời tất cả bạn bè đến nhà, nhưng năm nay lại đúng lễ mừng thọ bảy mươi tuổi của ông nội. Sinh nhật của Thẩm Tri Tùng và Thẩm Viên rất gần nhau, hai ông bà lập tức quyết định tổ chức sinh nhật chung cho hai ông cháu một buổi thật lớn, bao trọn sơn trang để mở đại tiệc.


Đến lúc đó, các nhân vật quyền quý trong giới thượng lưu Tân Dương đều có mặt, mang quà đến chúc mừng.


Thẩm Viên vừa định mở miệng nói ra kế hoạch thì chỉ có thể nuốt ngược vào trong.


Lần này không chỉ không thể đón sinh nhật cùng bạn bè, mà ngay cả ngày sinh nhật cũng không được gặp Dịch Thận.


Thảm Viên báo lại tình huống đột xuất cho đối phương, kết quả là dường như người này không thèm để ý, hoàn toàn không thấy tiếc, chỉ ôm cô vừa hôn vừa nói.


“Chỉ cần em muốn, ngày nào hai ta cũng có thể tổ chức sinh nhật.”


Thẩm Viên đẩy đôi môi đang hôn loạn của anh ra, trừng mắt một cái.


Hừ, anh thì biết gì chứ, phải ở bên nhau vào ngày 22 tháng 6 thì mới có ý nghĩa.



Ngày 22 tháng 6, chạng vạng.


Buổi tiệc tối được chuẩn bị suốt thời gian dài ở sơn trang chính thức bắt đầu.


Nhân viên phục vụ mở cửa xe, Thẩm Viên duỗi chân bước ra, vừa lộ mặt là đã lập tức giành được rất nhiều ánh mắt của khách mời.


Một bộ váy voan dát vàng Haute Couture của nhà thiết kế Quách Bồi năm 2017, khiến vẻ cao quý và tao nhã trên người cô được bộc lộ trọn vẹn.


Chiếc váy dát vàng có phom dáng rộng nhưng không hề cồng kềnh, chất liệu tiên tiến nhất kết hợp hoàn hảo giữa độ nhẹ mảnh và độ phồng. Họa tiết dát vàng kim loại trên lớp voan mỏng khắc họa nên những chuyển động bay lượn của lông vũ, vừa tinh xảo lộng lẫy vừa giữ được nét tự nhiên, cực kì hợp với khí chất trong trẻo của Thẩm Viên.


Cô dùng kiểu búi tóc đơn giản nhất để buộc gọn mái tóc xoăn, đội chiếc vương miện công chúa bằng vàng nguyên chất, ngoài ra không mang thêm bất kỳ trang sức nào khác.


Mặc bộ váy công chúa ấy bước xuống xe, cô vừa ngước mắt lên, sống động như thật, khiến mọi người choáng ngợp vì vẻ rực rỡ.


Thẩm Viên đợi ông nội xuống xe rồi khoác tay Thẩm Tri Tùng. Khi cô đứng thẳng người, chiếc cổ thon dài trắng ngần nổi bật cùng với khuôn mặt nhỏ nhắn xinh xắn, tựa như một con thiên nga nhỏ cao quý.


Mặc dù Thẩm Tri Tùng đã hơn bảy mươi tuổi, nhưng vì được chăm sóc tốt lại chăm chỉ rèn luyện, cộng thêm vóc dáng cao lớn từ khi còn trẻ, nên dù đã về già nhưng vẫn đứng thẳng như tùng, bước đi thẳng tắp. Tóc mai điểm bạc, nhưng ánh mắt vẫn sáng quắc, ông ấy để lộ khí thế không cho phép người khác ý kiến.


Thần thái và dáng vẻ của hai ông cháu đã đủ để chứng minh rằng vì sao bao năm qua, địa vị và danh tiếng của nhà họ Thẩm ở Tân Dương vẫn vững như bàn thạch.


Với phương châm bồi dưỡng ưu tú như vậy, nhà họ Thẩm chỉ có thể đời đời mạnh mẽ, trường tồn không suy.


Là một trong hai chủ nhân của buổi tiệc, Thẩm Viên vừa bước vào là đã bị nhiều người quan sát và bàn luận. Đối với cô, kiểu tình huống như này đã sớm trở thành chuyện thường ngày. Nơi có nhiều thương nhân thì sẽ biến thành thương trường, cô không định dính dáng vào việc làm ăn của gia đình nên chỉ cần giữ thái độ, không làm mất mặt người nhà, còn mấy chuyện khác cứ xem như gió thoảng bên tai là được.


Thẩm Viên đi theo bên cạnh ông nội, liếc nhìn Thẩm Xước đang ung dung thảnh thơi ở đó.


Rõ ràng, anh hai cũng nghĩ như vậy.


Sau khi cùng ông nội cắt chiếc bánh ngọt năm tầng được chuẩn bị cho buổi tiệc và mời rượu, Thẩm Viên tranh thủ chuồn ra hành lang để tìm sự yên tĩnh.


Thẩm Viên ngồi tựa trên chiếc ghế sofa nhung cạnh cửa sổ, cánh tay đặt lên bệ cửa, mặc cho ánh trăng rọi xuống lớp váy voan, phản chiếu những tia sáng vụn trong veo. Cô mím môi uống ngụm sâm panh trong ly, buồn bã.



Còn không bằng ngồi ở quán nướng với bạn bè, ăn uống trò chuyện thoải mái còn vui vẻ hơn.


Cô bĩu môi, rũ mí mắt chán nản.


Thẩm Viên cầm điện thoại lên, thấy người gọi là Dịch Thận thì lập tức sống lại, nối máy rồi đặt lên bên tai: “Alo?”


Phía Dịch Thận rất yên tĩnh, anh mở miệng nói câu đầu tiên: “Sinh nhật vui vẻ.”


“Em còn tưởng hôm nay anh bận nên quên rồi.” Trong lòng cô vui nhưng ngoài miệng vẫn khẽ than thở.


“Sao có thể.” Anh thong thả mang đến cho cô một điều bất ngờ, “Quà sắp đến rồi.”


Thẩm Viên sửng sốt: “Hả?”


Người trong điện thoại vừa nói đến đó, một nhân viên phục vụ đã tìm thấy cô thì nhanh chóng chạy tới. Anh ta cúi người, sau đó đưa một chiếc hộp tới: “Cô Thẩm, có bưu kiện của cô.”


Thẩm Viên đặt điện thoại sang một bên, nhận lấy hộp quà, hơi ngạc nhiên mà liếc nhìn hình đại diện của Dịch Thận trên màn hình, sau đó mở ra, lật nắp hộp lên nhìn.


Một viên ngọc trai hồng hình dạng khác lạ nằm bên trong, được gắn trong hộp trang sức nhung đen.


“Ngọc trai ốc!” Thẩm Viên vui vẻ, vội cầm điện thoại lên hỏi anh: “Bảo bối hiếm thế này, anh đào đâu ra vậy?”


“Không phải lúc trước nói rằng cần dùng ngọc trai ốc làm bài sao? Anh vẫn luôn tìm, chỉ là chưa kịp.” Anh nói.


“Còn nhớ tổng giám đốc Hàng Tư không? Ông ấy giới thiệu cho bọn anh một khách hàng mới, vừa hay khách hàng đó lại chơi mấy thứ này, nên anh mua của ông ấy một viên.”


Viên ngọc trai ốc được dùng cho tác phẩm trong bài cuối cùng của Thẩm Viên là do th*m d* nhờ người mua.


“Chẳng lẽ anh lại đổi phí ủy thác lấy ngọc trai ốc sao?” Cô giơ chiếc hộp trang sức lên, nhìn viên ngọc trai ốc phản chiếu những vân lửa tuyệt đẹp dưới ánh trăng.


Đối phương im lặng mấy giây rồi cười nhạo.


“Sao có thể chứ.”


Cô trực tiếp vạch trần: “Kẻ nối dối.”


Thẩm Viên ôm vào lòng, dựa người lên sofa, cảm thấy mỹ mãn, nói: “Em thích lắm.”


“Em nhất định sẽ dùng nó làm ra một tác phẩm thật tuyệt.”


“Thích là được.” Anh cũng không nói thêm mấy lời hoa mỹ khác: “Chơi vui đi, anh sẽ tổ chức riêng sinh nhật ngày mai cho em.”


Thẩm Viên rũ mắt, hàng mi dày khẽ run, lặng lẽ toan tính điều gì đó.


“Ừhm, được.”


Chỉ bị ánh trăng nhìn trộm.



Đúng là Dịch Thận đã đổi phí hợp đồng để lấy viên ngọc trai ốc đó.


Nhưng mà anh không động đến phần của mấy anh em, anh chỉ nói với bên A rằng anh không cần phần thù lao của mình, dùng để đổi lấy viên ngọc trai.


Viên ngọc ốc này cũng không quá đắt, chỉ vì sản lượng hiếm nên người sở hữu rất trân quý nó.


Thấy Dịch Thận thành tâm như vậy, chắc chắn là muốn tặng cho người rất quan trọng, bên A bèn rộng rãi đưa viên ngọc ấy cho anh.


Biết rõ phần công việc trong một hai tháng tới sẽ không còn thù lao, nhưng chỉ cần nghe cô nói một câu “thích”, anh lập tức cảm thấy mọi thứ đều đáng giá.


Con số thời gian ở góc phải dưới màn hình máy tính đã nhảy đến 22 giờ, Dịch Thận nhớ trong tủ còn gói mì bèn quyết định tối nay ăn nó cho no bụng, đỡ phải ra ngoài.


Ngay lúc anh mở cửa tủ lạnh, khi lấy mì ăn liền và trứng gà ra, chuông cửa vang lên.


Đúng là vẫn còn vài món hàng online vẫn chưa đến, nhưng chắc sẽ không giao vào thời gian này.


Dịch Thận bước tới, bỏ qua bước quan sát mà trực tiếp mở cửa.


Gương mặt Thẩm Viên lại bất ngờ xuất hiện trong tầm mắt của Dịch Thận một lần nữa.


Cô mặc chiếc váy voan dài, tóc xoăn hơi rối, còn hơi th* d*c.


Giống như tiên nữ bỏ trốn khỏi thiên cung.


“Em…” Anh bất ngờ.


Thẩm Viên nhìn thấy gương mặt của anh, rốt cuộc cũng nở nụ cười chân thành đầu tiên trong tối nay.


Cô không nói hai lời mà bước về phía trước vài bước, nhào vào trong lòng anh, vòng tay ôm lấy cổ Dịch Thận, dùng đôi môi còn dính son đỏ, hôn m*t yết hầu của anh.


Bàn tay ôm eo cô của Dịch Thận chợt siết chặt.


d*c v*ng và hơi thở kiều diễm chợt thắp sáng đêm sinh nhật này.


Thẩm Viên đối diện với đôi mắt sâu thẳm đang dần nóng lên của anh, thì thầm một cách si mê: “Em đến để nhận món quà của mình.”


Món quà thật sự mà em mong muốn trong sinh nhật tuổi 19.


Thiêu Đốt - Thuần Bạch
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Thiêu Đốt - Thuần Bạch Truyện Thiêu Đốt - Thuần Bạch Story Chương 44: Nhìn gương mặt khi em đang khóc
10.0/10 từ 46 lượt.
loading...