Thiêu Đốt - Thuần Bạch
Chương 43: Chúng ta đã cười rất vui vẻ
Trương Gia Minh bị cảnh sát đưa đi, Dịch Thận được đưa đến phòng cấp cứu để xử lý vết thương.
Thẩm Xước ở bên cạnh Thẩm Viên, thấy cô ngây ra như phỗng, nuốt nước bọt: “Viên Viên, không sao chứ…… Sợ ngây người rồi à?”
Vết trầy trên đầu gối đã được xử lý, Thẩm Viên ngồi trên ghế dài, nhìn vết máu đã khô trên hai tay mình, ánh mắt đờ đẫn.
Chỉ cần nhớ lại vết dao trên cánh tay Dịch Thận, máu chảy không ngừng là cô lại sợ hãi đến run rẩy.
Nhỡ đâu con dao đó chệch đi, nhỡ đâu nó đâm vào người anh, nhỡ đâu là bộ phận quan trọng nào đó……
“Viên Viên!”
“Dạ?” Thẩm Viên đột nhiên hoàn hồn, đối diện với ánh mắt lo lắng của anh hai.
Thẩm Viên lắc đầu, vẻ mặt vẫn còn hoảng hốt, “Không sao… em không sao……”
Thẩm Xước chửi thề, “Cái thứ chết tiệt Trương Gia Minh, chuột cống trong rãnh, lần này cậu ta tiêu rồi, đừng sợ, sau này thằng đó tuyệt đối sẽ không tìm em gây sự nữa.”
Anh ấy đã liên lạc với anh cả, luật sư của nhà họ Thẩm sẽ đến đồn cảnh sát ngay lập tức, lần này Trương Gia Minh đừng hòng ngồi tù thiếu một ngày.
Cửa phòng xử lý vết thương mở ra, y tá từ trong đi ra, Thẩm Viên vụt đứng dậy lao vào trong, Thẩm Xước còn chưa kịp phản ứng.
Dịch Thận vẫn đang ngồi trong phòng xử lý, còn chưa kịp mặc áo, cứ thế để trần lộ ra trước mắt cô.
Không ngờ thân hình của anh còn đẹp hơn Thẩm Viên tưởng tượng, từ cơ ngực đến cơ bụng rồi đến đường nhân ngư hai bên, tất cả đều là sự săn chắc được tích lũy tự nhiên qua nhiều năm lao động và vận động, làn da khỏe mạnh, xương quai xanh rộng và rõ ràng, chỉ nhìn thôi cũng đủ mãn nhãn.
Thẩm Viên liếc nhìn qua, lo lắng chiếm thế thượng phong khiến cô không còn để ý đến liêm sỉ, chạy qua cầm lấy một bên áo len giúp anh, “Anh đừng động vào cánh tay, em giúp anh.”
Đầu ngón tay mềm mại của cô chạm vào da anh, Dịch Thận dừng động tác, cụp mắt, mặc cho Thẩm Viên giúp mình mặc áo.
Thẩm Viên liếc nhìn vết thương đã khâu của anh, lại một lần nữa bị chấn động, mũi cay xè giúp anh mặc áo len vào.
Dịch Thận dùng mu bàn tay chạm vào eo cô, nhếch môi, “Không đau.”
Thẩm Xước đứng ngay cửa, cũng nhìn thấy vết thương trên cánh tay anh, gạc cầm máu thậm chí còn chất thành một đống bên cạnh, anh ấy không ngăn em gái đến gần Dịch Thận như mọi khi.
Thẩm Xước cũng không ngờ…… Dịch Thận thật sự có thể không cần mạng mà lao lên dùng thân mình đỡ dao cho Viên Viên.
Người làm anh trai như anh ấy đã không đến kịp lúc để bảo vệ cô, vậy mà Dịch Thận lại nhận ra nguy hiểm trước, tìm thấy cô.
Khi đối mặt với nguy hiểm, con người có bản năng né tránh.
Vậy mà anh lại……
Thẩm Xước nuốt nước bọt, ánh mắt đã thay đổi.
Không muốn thừa nhận anh đang dùng tính mạng để trân trọng Viên Viên, nhưng sự thật lại đập vào mặt, rõ rành rành.
Giúp anh mặc áo xong, Thẩm Viên lao vào lòng Dịch Thận, dùng sức ôm lấy cổ anh. Chỉ có ghì chặt lấy người anh, cảm nhận được nhịp tim trầm ổn của đối phương cô mới có thể an lòng.
Thẩm Viên ôm anh, thở hắt ra một hơi nặng nề, giọng run run: “……Làm em sợ chết khiếp.”
“May mà anh không sao, con dao nhọn như vậy, sao anh có thể lao thẳng vào chứ, thật sự nghĩ mình là mình đồng da sắt à……”
Dịch Thận vuốt lưng cô bằng một tay, vỗ nhẹ an ủi, cười nói, “Sao lại lải nhải rồi.”
“Anh từ nhỏ đến lớn bị đánh quen rồi, loại vết thương này, không đau đâu.”
Thẩm Viên tựa vào vai anh, nghe thấy câu này thì nước mắt lại lã chã rơi.
Anh nhét đơn thuốc vào tay cô, “Giúp anh một việc, đi lấy thuốc giúp anh.”
Thẩm Viên lau nước mắt, gật đầu, xoay người ra khỏi phòng xử lý.
Trong phòng chỉ còn lại Dịch Thận và Thẩm Xước.
Hai chàng trai nhìn nhau từ xa, không lời mà như có lời.
Hồi lâu sau, Dịch Thận cử động cánh tay đang cứng đờ, sờ chỗ băng bó, “Không cần quá sùng bái tôi đâu, cũng không cần dập đầu cảm ơn, đổi lại là cậu, cậu cũng sẽ đỡ nhát dao này.”
“Chỉ là tôi đến trước thôi.”
Thẩm Xước cười lạnh, mắng anh: “Ai thèm quỳ xuống trước mặt cậu, bị bệnh à.”
Dịch Thận nhếch khóe môi.
Bầu không khí gươm tuốt vỏ, cung căng dây kéo dài nhiều năm giữa hai người cũng vì nhát dao này mà dần dần tan đi như thủy triều rút.
Tuy rằng không thể chứng minh được điều gì, khoảng cách môn đăng hộ đối cũng sẽ không vì thế mà biến mất, nhưng ít nhất cũng khiến Thẩm Xước biết rõ ràng—— Dịch Thận sẽ giống như người nhà họ Thẩm, dùng tính mạng để yêu thương cô.
Sự quyết đoán trong nháy mắt của Dịch Thận, loại giác ngộ này, quả thực đã làm Thẩm Xước chấn động.
Thẩm Xước lùi lại, dựa vào tường, một bên vai sụp xuống, một thứ gì đó mà anh ấy luôn kiên trì đã sụp đổ.
Thế nhưng anh ấy vẫn nói với Dịch Thận: “Tôi không quan tâm cậu thế nào, tôi vĩnh viễn phản đối cậu và Viên Viên yêu nhau.”
Lời của anh ấy như gió thoảng bên tai, Dịch Thận bình tĩnh, “Chẳng trông mong cậu đồng ý.” Anh không quan tâm.
…………
Sau khi Dịch Thận bị thương, số lần Thẩm Viên chạy đến căn hộ của anh càng thường xuyên hơn. Trải qua chuyện này, anh hai cũng không còn quản cô nữa, đôi khi muộn rồi nên cô cũng ngủ lại căn hộ luôn.
Một cánh tay của anh không thể dính nước, rất nhiều việc đều bất tiện, kết quả Dịch Thận ngược lại không biết xấu hổ mà coi đây là cái cớ để tiện bề hành sự, nhân cơ hội chiếm không ít món hời của Thẩm Viên.
Ví dụ như không thể tự thay quần áo, không thể tắm rửa…
Khi cô giúp anh mặc áo thì Dịch Thận dùng một tay ôm người ta hôn hơn chục phút.
Khi cô đưa khăn nóng cho anh lau người, Dịch Thận bèn nắm lấy tay cô, đặt lên người mình.
Đúng là một tên lưu manh.
Dù cho Thẩm Viên xấu hổ không muốn, dạo gần đây cũng đã nhìn khắp người Dịch Thận một lượt…
Hơn nữa còn thầm thỏa mãn trong lòng: Bạn trai cô… thân hình đỉnh của chóp!
Dịch Thận bị thương “phế” một cánh tay, tốc độ tình cảm của hai người lại chưa bao giờ giảm xuống.
Ngược lại có một lần hôn nhau đã cọ xát ra lửa.
Nhận thức của Thẩm Viên về d*c v*ng dần dần rõ ràng hơn, khiến mỗi lần dao động, ánh mắt cô nhìn anh đều trở nên vẩn đục, như đang khao khát điều gì đó.
Dịch Thận đọc được, thế là dỗ dành cô để cô gạt bỏ sự e thẹn, đối mặt với d*c v*ng nên có ở tuổi này của mình.
May mà anh vẫn còn một cánh tay có thể cử động.
Như trong mơ, Dịch Thận trở thành họa sĩ, dùng đầu ngón tay cách một lớp giấy Tuyên Thành mỏng……
Vẽ nên một bức tranh đẹp không sao tả xiết.
Linh hồn Thẩm Viên rơi xuống rồi lại bị ném lên không trung.
Lặp đi lặp lại, gột rửa lột xác, sinh ra một cô tốt hơn.
……
Nửa tháng trôi qua, cuộc thi mà nhóm của Thẩm Viên tham gia cuối cùng cũng công bố kết quả.
Không ngoài dự đoán, nhờ vào ý tưởng xuất sắc, kế hoạch và phần lập trình không thể chê vào đâu được, đã giành được giải nhất năm nay.
Ứng dụng nhỏ về di tích văn vật này cũng được Bảo tàng Tân Dương chính thức thu nhận, đưa vào sử dụng vô thời hạn.
Vô số người dùng, những người đến Tân Dương, những người không thể đến bảo tàng tận mắt chiêm ngưỡng đều có thể dựa vào ứng dụng nhỏ để tìm hiểu một phần hiện vật của bảo tàng.
Bảng tin của thành phố Tân Dương còn đưa tin về sự việc này.
Sau khi nhận được tin, Thẩm Viên chia sẻ với Dịch Thận đầu tiên, anh lại không hề bất ngờ, dường như rất tự tin vào thứ mình làm ra.
“Trưởng nhóm Thẩm Viên Viên, lợi hại quá.”
“Sản phẩm điện tử không có hạn sử dụng, bây giờ em là người đã có cống hiến cho bảo tàng quốc gia rồi đấy.”
Phóng đại, tùy hứng lại có chút trêu chọc, đúng là hợp với tính cách của anh.
Thẩm Viên ở đầu dây bên kia cười đến hai má phúng phính.
Ngày hôm đó cô dẫn tất cả các thành viên trong nhóm ra ngoài ăn tiệc mừng công.
Đây là lần đầu tiên Thẩm Viên đạt được thành tựu với tư cách là người dẫn đầu, quá trình vất vả, cũng gặp nhiều khó khăn, nhưng cuối cùng nhìn lại lại cảm thấy mọi thứ đều xứng đáng.
Cô cũng cuối cùng hiểu được nỗi lòng của mẹ khi giao cho mình đề tài này.
Không ngờ ở bên kia địa cầu, mẹ cô lại có thể hiểu một cách chính xác phẩm chất mà cô cần nâng cao nhất ở giai đoạn này của cuộc đời là gì.
Đó chính là năng lực lãnh đạo, còn có, vượt qua để ý tâm thái quá đến ánh mắt của người khác trong quá khứ của mình.
Ai ai cũng ngưỡng mộ cô xuất thân danh giá, nào biết rằng gia cảnh giàu có ngược lại đã trở thành gông cùm trói buộc tay chân cô.
Thẩm Viên nghĩ, sau lần này tương lai gặp được cơ hội tốt, cô sẽ không do dự mà tranh thủ xông lên phía trước, nắm bắt mọi cơ hội có thể rèn giũa bản thân.
…………
Ngày hôm sau tỉnh lại, cô nhìn qua cửa sổ không thấy chú tài xế đến làm như mọi khi.
Thẩm Viên mắt nhắm mắt mở, thắc mắc, “……Hửm?”
Chú ấy hôm nay xin nghỉ à?
…
Một ý nghĩ lướt qua, cô lập tức tỉnh táo.
Sớm thế này đã không ở nhà, trừ khi là…… tài xế đi đón người.
Đón người!!
Thẩm Viên nhanh chóng thay quần áo lao xuống lầu, thấy dì giúp việc bèn hỏi: “Dì ơi! Hôm nay nhà mình có ai đến sao?”
“Có khách ạ?”
Các dì giúp việc đang dọn dẹp, trả lời cô, “Đúng vậy cô Viên Viên, có người sắp đến.”
Nói xong, mấy dì nhìn nhau cười.
Đầu óc Thẩm Viên lập tức tê dại, cô kích động muốn khóc, đi đi lại lại tại chỗ mấy vòng, “Còn bao lâu nữa họ mới đến vậy!!”
Một phút cũng không đợi được nữa rồi.
Nửa tiếng sau, xe của tài xế chạy đến cổng sân, Thẩm Viên bất chấp cái lạnh ngoài trời, đẩy cửa ra ngoài, bước những bước nhỏ rộn ràng trong sân.
Hai chữ “Mẹ ơi” đã nghẹn ở đầu môi, giây tiếp theo lại thấy bố một mình xuống xe.
Bước chân của Thẩm Viên đột ngột dừng lại, cô đứng ở cổng sân, thân hình nhỏ nhắn bỗng chốc ỉu xìu.
Tài xế lấy vali từ cốp xe ra, Thẩm Trọng Huy thấy cô con gái rượu đã lâu không gặp, kích động bước nhanh qua, nào còn vẻ trầm ổn của một người đàn ông trung niên.
“Viên Viên——”
Thẩm Viên sắp khóc đến nơi, cố gắng nặn ra một nụ cười, bước lên lao vào lòng bố, “Bố…… con nhớ bố quá.”
“Bố nghe cả rồi, con gái của bố lần này giỏi quá!” Thẩm Trọng Huy hôn lên trán cô, “Giỏi hơn mấy thằng anh của con nhiều.”
Bố đối với Thẩm Viên chính là bến cảng, cảm giác an toàn mà ông ấy mang lại cho cô là độc nhất vô nhị, nhận được lời khen như vậy, Thẩm Viên nín khóc mỉm cười, “Đương nhiên không thể làm mất mặt bố được ạ.”
Hai bố con ôm nhau trong sân, rất lâu không buông ra.
Anh cả không có ở nhà, sau khi ba anh em ăn trưa cùng bố xong, Thẩm Viên lên lầu một mình, tự nhốt mình trong phòng.
Kỳ nghỉ Đông bắt đầu, trên tay cũng không còn việc gì để bận rộn, trong đầu chỉ toàn bị sự thật “mẹ không về” quấn quanh gây phiền não.
Thẩm Viên rúc mình trong chăn, lồng ngực tắc nghẽn, khóc cũng không khóc nổi, đáy mắt khô khốc như mảnh đất nứt nẻ.
Cô không muốn nghĩ đến phương diện đó, nhưng câu nói ấy cứ không ngừng lóe lên trong đầu.
Mẹ lại một lần nữa… vì sự tự do của chính mình mà bỏ rơi cô.
Cô muốn bảo vệ sự tự do của mẹ, cô chắc chắn là người mong mẹ được tự tại nhất.
Thế nhưng……
Thẩm Viên vùi mặt vào trong chăn, nức nở hai tiếng.
Thật sự, rất nhớ mẹ.
Lúc này, điện thoại rung lên.
Cô chui ra, nhận điện thoại của Dịch Thận, vừa đặt lên tai, đối phương còn chưa kịp nói cô đã khóc òa lên, nước mắt nước mũi tèm lem.
“Huhuhu… Dịch Thận…”
Anh cười, nói thẳng: “Mẹ em không về à?”
Cô khóc nức nở, bất ngờ: “Sao anh biết……”
“Sáng sớm em đã nói với anh là bố mẹ em có thể sẽ về.” Bên phía Dịch Thận có chút ồn ào, hình như đang ở ngoài.
“Nửa ngày trôi qua không thấy gửi tin nhắn cho anh, vậy chắc là có chuyện gì đó không thuận lợi, không vui nên đang tự hờn dỗi rồi.”
Anh đoán không sai một li, Thẩm Viên ngạc nhiên vì đối phương lại hiểu rõ tính khí của mình như vậy.
“Vâng……”
Cô buồn, cũng không muốn nói chuyện, cứ thế cầm điện thoại ngẩn người.
Hồi lâu sau, Dịch Thận mở lời: “Ra ngoài đi, anh đưa em đi giải khuây.”
Thẩm Viên ngồi dậy khỏi giường, “Anh đang ở đâu?”
“Nhìn xuống cửa sổ xem?”
Cô lập tức ngừng khóc, tim đập thình thịch, cô trèo lên bệ cửa sổ kéo rèm ra, nhìn thấy Dịch Thận đang đứng ở mặt bên của biệt thự, phía dưới lầu ba.
Anh vẫy điện thoại với cô rồi lại đặt lên tai, trêu chọc: “Ối chà, khóc thành thỏ con mắt đỏ rồi kìa.”
“Đừng trốn một mình khóc nữa, đi chơi với bạn trai, được không?”
Thẩm Viên khẽ dụi mắt, nhìn anh, cuối cùng cũng mỉm cười.
…………
Dịch Thận đưa cô đi ăn chút đồ ngọt, xem một bộ phim.
Đến chập tối đúng lúc nhiệt độ hôm nay cao, trời ấm áp, hai người bàn nhau đến công viên trung tâm thành phố dạo một vòng.
Tuy nói là công viên trung tâm, nhưng diện tích rất lớn, ở giữa còn có một hồ nước nhân tạo, Xuân Hạ Thu Đông đều có rất nhiều người dân ở các khu dân cư xung quanh đến đây vận động giải trí.
Trời mùa Đông tối sớm, trong công viên thắp lên những chuỗi đèn màu, viền quanh mặt hồ thành một dải sáng lấp lánh, giống như một viên ngọc trai đen khổng lồ được vô số viên kim cương nhiều màu sắc nâng đỡ.
Sắp đi dạo đến bên hồ, Thẩm Viên đang kéo anh nói chuyện khác thì Dịch Thận đột nhiên chạm vào lưng cô, giơ ngón trỏ lên môi ra hiệu “suỵt”.
Cô chớp mắt, nhỏ giọng hỏi: “Sao vậy ạ.”
Anh nhìn cô không chớp mắt, hạ thấp giọng: “Nghe đi.”
Nghe?
Thẩm Viên tập trung sự chú ý vào đôi tai, lúc này, tiếng dương cầm du dương từ xa truyền đến.
Dường như là từ trên mặt hồ vọng lại, nhưng sao có thể chứ, vậy là ở bên hồ, rất gần họ.
Khoảng cách không phải là mấu chốt.
Mấu chốt là——
Những nốt nhạc trầm bổng, phiêu lãng tạo thành một chương nhạc mà cô quen thuộc nhất.
Bản nhạc đang được chơi là bản mà Thẩm Viên yêu thích nhất,Debussy: Ánh trăng.
Cùng một chương nhạc qua tay những người biểu diễn khác nhau sẽ có những nét cá nhân tinh tế nhưng rõ ràng, lực ngón tay của người này mạnh mẽ nhưng không thô bạo, phím đàn hạ xuống nhẹ nhàng, lại có một vẻ đẹp buồn man mác.
Nhiều hơn nữa, là sự rộng lớn, hiền hòa như đất mẹ.
Phong cách biểu diễn như vậy, cô rất quen thuộc.
Vài giây sau, đôi mắt Thẩm Viên nóng lên, cô không để ý đến Dịch Thận nữa, co giò chạy về phía bờ hồ.
Cơn gió đêm mùa Đông thổi vào mặt cô rất rát, khi chạy hơi thở toàn là không khí lạnh buốt, lá phổi cũng bị lạnh đến phát đau.
Thế nhưng Thẩm Viên lại càng chạy càng nhanh, như một ngôi sao băng, lao về phía có hy vọng.
Bên hồ có một sân hiên nhỏ vươn vào trong, gần như được xây đến giữa hồ, con đường ván gỗ từ bờ dẫn ra trung tâm được thắp những ngọn đèn xinh đẹp, treo những chùm hoa linh lan trắng non nớt.
Thẩm Viên dẫm lên con đường ván gỗ, tạo ra những tiếng động trầm nặng.
Nước mắt nóng hổi chảy xuống, cô nhìn thấy mẹ cô đang ngồi bên cây đàn dương cầm trên sân hiên.
Chu Vân Nhạn mặc một chiếc áo khoác dạ kẻ sọc của Chanel, bên trong là một chiếc váy trắng, đặc biệt nổi bật trong đêm.
Mái tóc nâu xoăn mềm mại của bà ấy bay trong gió, cơ thể khẽ đung đưa theo điệu nhạc, mắt mày dịu dàng, tựa như nữ thần tình yêu Venus được sinh ra từ vỏ sò của đại dương.
Mẹ nói sẽ đích thân tổ chức tiệc mừng công cho cô, mẹ không nuốt lời.
Thẩm Viên từng bước tiến lại gần bà ấy, khoảng cách mười hai năm, xa đến thế mà cũng gần đến vậy.
Dù thỉnh thoảng vẫn gọi video, cũng hoàn toàn không bằng được việc nhìn thấy bằng xương bằng thịt ngay lúc này.
Một bản nhạc kết thúc, hai tay Chu Vân Nhạn buông lơi, thoát khỏi trạng thái biểu diễn.
Chu Vân Nhạn ngước mắt lên, dang rộng vòng tay về phía con gái, cười cô: “Cục cưng, lại khóc rồi à.”
“Chẳng phải đã nói với con rồi sao, Viên Viên là nàng tiên cá nhỏ, nước mắt là ngọc trai, không thể thường xuyên rơi được, rơi ra sẽ bị người khác nhặt không về đổi lấy tiền đấy.”
“Mẹ!!” Thẩm Viên gào khóc, ôm lấy bà ấy run rẩy toàn thân, khóc đến không thở ra hơi.
Hơi ấm của mẹ, mùi hương của mẹ, giọng nói của mẹ.
Nỗi nhớ mười hai năm, vào giờ phút này đã được viên mãn.
Mẹ không bỏ rơi cô, mẹ yêu cô.
“Một khi mẹ đã hứa với con.” Chu Vân Nhạn ôm chặt con gái, khóe mắt cũng ươn ướt, giọng nói có chút rung động: “Cho dù là núi đao biển lửa, mẹ cũng nhất định quay về.”
Chu Vân Nhạn nâng mặt Thẩm Viên bằng hai tay, nhìn đôi mắt nâu trong veo ngấn nước giống hệt mình của con gái, nhớ lại năm nào còn đang bế cô bé nhỏ trên tay.
Chớp mắt một cái, đã lớn thành một cô gái xinh đẹp.
Bà ấy dùng đầu ngón tay lau đi nước mắt của con gái, con người phóng khoáng cuối cùng cũng vì tình yêu mà trở nên ưu sầu, “Cục cưng của mẹ, không khóc nữa nhé.”
“Có mẹ ở đây rồi.”
Cách đó không xa, Thẩm Chu Ngọc dùng tay áo lau mạnh mắt mấy cái, sụt sịt mũi, thế mà vẫn cố tỏ ra không khóc.
Thẩm Xước đá ông ấy một cái, vẻ mặt rất ghét bỏ: “Được rồi, muốn khóc thì khóc đi, cái nết khó ưa.”
Thẩm Chu Ngọc chỉ vào anh ấy: “Mắt con chẳng phải cũng đỏ rồi à! Còn nói bố!”
Dịch Thận đứng bên cạnh hai người họ, tầm mắt từ đầu đến cuối đều đặt trên người Thẩm Viên ở phía xa.
Nhìn thấy hai mẹ con ôm nhau, anh cuối cùng cũng giãn mày ra.
…………
Lúc này Thẩm Viên mới biết, thì ra lúc xây dựng công viên trung tâm này, nhà họ Thẩm đã đầu tư vào rất nhiều, vì vậy lần này mượn khu vực này từ ban quản lý công viên, cũng là nhờ có sự tiện lợi đó.
Sân hiên giữa hồ được trang hoàng thành một bữa tiệc picnic tạm thời, hai người anh em trai kia cũng nhớ mẹ, sau đó quấn lấy Chu Vân Nhạn không rời, như hai vệ sĩ lớn nhỏ.
Thẩm Viên dành thời gian cho các anh em, cô quay lại bên cạnh Dịch Thận, hai người đi dạo ven hồ.
Cô nắm tay đối phương, đung đưa qua lại, tâm trạng quá mức xáo động vừa rồi vẫn chưa bình ổn, “Chuyện hôm nay, là anh làm à?”
“Không hoàn toàn.” Dịch Thận thành thật nói với cô: “Thẩm Xước cũng có tham gia.”
“Mẹ em liên lạc với Thẩm Xước trước, là cậu ấy giúp dì về, sắp đặt những thứ này.”
Anh nhướng mày, “Cậu ấy biết em chắc chắn sẽ đau lòng, cũng biết em hễ đau lòng thì chỉ chịu đi cùng anh.”
Những hiềm khích nảy sinh với anh hai vì chuyện của mẹ dạo trước, vào giờ phút này đã tan thành mây khói.
Thẩm Viên cụp mắt, hừ khẽ, “Coi như anh ấy có lòng……”
“Vui không?” Anh hỏi.
Thẩm Viên gật đầu như gà mổ thóc, “Không thể vui hơn bây giờ được nữa.”
Đang trò chuyện, hai người đi ngang qua một ca sĩ đường phố đang ôm đàn guitar biểu diễn, có rất nhiều người trung niên và thanh niên lấy công viên làm bối cảnh, thực hiện các hoạt động giải trí kết hợp livestream.
Thẩm Viên liếc nhìn, Dịch Thận để ý thấy: “Sao thế.”
Rất nhiều người đứng xung quanh ca sĩ, vây thành một vòng tròn, nghe anh ta hát.
Cô kéo anh dừng lại, nhón chân nói với Dịch Thận: “Bài hát anh ấy đang hát là của ca sĩ em thích.”
Dịch Thận nhận ra: “Em thích Châu Kiệt Luân à?”
Thẩm Viên gật đầu, “Trong dòng nhạc pop, em thích nhất là bài hát của anh ấy.”
“Năm ngoái em còn đi xem concert của anh ấy với anh hai nữa đó.”
Anh gật đầu, đúng là chưa từng hỏi cô về phương diện này, không biết nghĩ đến điều gì, Dịch Thận xoa đầu cô, “Có muốn vui hơn nữa không?”
Mắt Thẩm Viên sáng lên: “Sao?”
Nói xong, chỉ thấy người bên cạnh đột nhiên gỡ tay cô ra, đi thẳng về phía ca sĩ đường phố.
Ca sĩ vừa hát xong một bài, Dịch Thận dáng người cao ráo khí chất mạnh mẽ, suýt nữa khiến anh ấy tưởng là quản lý đến đuổi mình đi.
Anh cúi người, trao đổi gì đó với đối phương, ca sĩ gật đầu, tháo cây đàn guitar từ trên cổ xuống đưa cho anh.
Dịch Thận đeo đàn lên, ngồi xuống chiếc ghế cao.
Những cô gái xung quanh thấy một anh chàng đẹp trai tuyệt phẩm như vậy ôm đàn guitar, kích động xì xào bàn tán.
Thẩm Viên tiến lại gần, vừa ngạc nhiên vừa vui mừng, “Anh biết chơi guitar à?”
“Mấy năm trước làm đủ mọi việc, cái gì mà chẳng phải biết một chút.” Dịch Thận ngồi với tư thế lười biếng, chân dài đặt trên đất, có bao nhiêu khán giả, nhưng trong mắt anh lại chỉ chứa được một mình cô.
Anh khẽ gảy dây đàn, hỏi: “Nhạc của Châu Kiệt Luân, muốn nghe bài gì?”
Thẩm Viên nhanh chóng lướt qua trong đầu, chọn một bài: “Ám Hiệunhé? Được không?”
Dịch Thận gật đầu, cụp mắt, giây tiếp theo, đoạn đệm guitar đơn giản từ tay anh tuôn chảy ra.
[Điều anh muốn có, việc anh muốn làm]
[Em hiểu rõ hơn bất cứ ai]
Đây là lần đầu tiên Thẩm Viên nghe anh hát, cũng trăm vạn lần không ngờ anh lại còn biết hát.
Hơn nữa…… hát hay đến như vậy.
Giọng của Dịch Thận trời sinh đã rất trầm, nhưng chất giọng ưu tú, giọng hát được xử lý hạ tông ngược lại có một vẻ trầm ấm mờ ám.
Quyến luyến lãng mạn.
[Anh sợ em đau lòng mà chẳng ai giúp em lau giọt lệ]
Ám Hiệuqua giọng hát của anh mang lại cảm giác như một bức thư tình.
Thẩm Viên lắng nghe, khẽ đung đưa theo giai điệu, ánh mắt nhìn Dịch Thận đặc quánh như mật. Cô hơi híp mắt, đôi đồng tử màu nâu phản chiếu tình yêu thuần khiết.
[Đừng quan tâm thị phi]
[Chỉ cần chúng ta cảm thấy đúng]
[Đừng rời xa anh]
[Chỉ có em thế giới của anh mới trở nên hoàn mỹ]
Chỉ là anh không biết rằng……
Thẩm Viên mỉm cười, khẽ mím môi, lặng lẽ hát theo mấy câu ca từ đó.
Cô đã cố tình chọn bàiÁm Hiệunày.
Lời bài hát cất lên từ miệng anh cũng chính là bức thư tình mà cô gửi cho Dịch Thận.
Thiêu Đốt - Thuần Bạch
Đánh giá:
Truyện Thiêu Đốt - Thuần Bạch
Story
Chương 43: Chúng ta đã cười rất vui vẻ
10.0/10 từ 46 lượt.
