Thiêu Đốt - Thuần Bạch

Chương 40: Lật xem những tấm ảnh của chúng ta


Thẩm Viên chưa bao giờ cảm thấy mùa Đông năm nay lạnh như lúc này.


Dường như hôm qua vẫn còn là mùa Thu, hôm nay đã bước vào ngày Đông giá rét, lạnh đến nỗi cô không nhấc nổi một bước chân.


Cô quên mặc áo khoác, trên người chỉ có một chiếc áo len và quần tất, điện thoại mang theo cũng đã hết pin, Thẩm Viên run rẩy khoanh tay ôm chặt lấy mình, tủi thân đến nỗi mũi lại cay xè.


Lần sau bỏ nhà ra đi nhất định phải mang theo quần áo dày và sạc dự phòng……


Không sao cả, lần sau sẽ có kinh nghiệm.


Cô tự an ủi mình như vậy và lại càng muốn khóc hơn.


Mùa Đông ở các thành phố phương Bắc có vẻ đẹp độc đáo mà không nơi nào khác có được, chỉ riêng cái lạnh cũng có muôn hình vạn trạng.


Có kiểu lạnh khô hanh ngột ngạt dưới bầu trời đầy khói bụi, có kiểu lạnh trong veo trong cơn gió lồng lộng, cũng có cái se sắt như sắp có chuyện lớn xảy ra dưới tầng mây dày đặc và tất nhiên còn có cái lạnh ẩm ướt sau cơn mưa tuyết, khi hơi thở cũng thấm đẫm cái lạnh, lại thoải mái hơn.


Những cảm giác này, đối với Thẩm Viên – người cứ ra khỏi cửa là bước lên xe, suốt chặng đường đều có người hộ tống, thậm chí đến đế giày cũng chẳng mấy khi bị bẩn, đều thật xa lạ.


Cô ngồi ở mép ghế dài ven đường, ngắm nhìn người đi đường và xe cộ qua lại. Sắc mặt của mỗi người, chủ đề họ bàn luận đều rất khác nhau, nhưng đều là những điều vụn vặt đời thường.


Mùi khoai lang nướng từ chiếc xe có lò sắt ở đầu hẻm có thể bay xa ba con phố, khiến Thẩm Viên thèm đến nỗi chỉ ngửi mùi thôi cũng thấy ấm lên không ít.


Cô như một lữ khách lần đầu ghé thăm, khi đối mặt với khu đô thị Tân Dương bình thường mà bận rộn như vậy, chỉ cảm thấy bản thân vốn được nâng niu, kính trọng, giờ đây lại nhỏ bé đến mức không ai để ý.


Thẩm Viên nhìn quanh bốn phía, đột nhiên nhận ra.


“……Sao mình lại đi đến đây rồi.”


Lần trước đến gần khu này là để đến công viên nhỏ giữa phố ở trung tâm thành phố để gặp Dịch Thận.


Lúc ấy, cô vẫn còn đang khuyên anh đừng từ bỏ phòng làm việc.


Nghĩ lại thì đó cũng là chuyện của một hai tháng trước rồi.


Ánh mắt cô mông lung, lẩm bẩm: “Thời gian trôi nhanh thật…”


Thẩm Viên co chân lên, cuộn tròn người lại ôm lấy đầu gối, hai má phồng lên, hàng mi lại đọng thêm vài phần hơi nước.


Đột nhiên rất nhớ anh.


Điện thoại đã tắt nguồn, chắc là không ai tìm được cô đâu nhỉ, Dịch Thận cũng không ngoại lệ.


Có khi Dịch Thận còn chẳng biết bây giờ mình đang màn trời chiếu đất, áo không đủ ấm……


Huhu.


Cô rất muốn khóc.


Dịch Thận, anh có thể bay đến trước mặt em không.


“Thời gian trôi nhanh thật, em chạy cũng nhanh thật đấy.” Một giọng nam hơi hổn hển vang lên.



Thẩm Viên sững sờ, từ từ ngẩng đầu lên, nhìn Dịch Thận chớp chớp mắt.


Ước nguyện thành hiện thực rồi sao?


Dịch Thận khoác hờ chiếc áo gió dày, rõ ràng là vội vã ra ngoài, lồng ngực dưới lớp áo len phập phồng, anh cúi xuống, hai tay chống lên đầu gối, không biết đã chạy hết tốc lực bao lâu.


Có thể thấy vừa rồi đã lo lắng đến mức nào.


Anh hơi nheo mắt, làn khói trắng phả ra trong hơi thở mệt nhọc chính là sự quan tâm nồng đậm, trêu chọc cô: “Thẩm Viên Viên, trước đây từng luyện điền kinh hay sao thế?”


“Từ khu nhà em đến đây, cũng khá xa đấy.”


Thẩm Viên vừa định khóc, lại bị câu nói đùa này của anh làm cho nín lại, giọng nói ấm ức vô tội: “Em chỉ đi dạo một lúc thôi……”


“Đây là hướng về nhà anh, định tìm anh à?” Anh liếc nhìn về phía Tây Nam, hỏi.


Cô cúi đầu, đôi chân mày thanh tú nhíu lại, “Em cũng không biết…… không định làm phiền anh đâu……”


Có lẽ trong tiềm thức là đi về phía căn hộ của anh.


Dịch Thận thấy cô run lên theo phản xạ sinh lý, vội vàng cởi áo khoác khoác lên cho cô.


Anh quỳ một gối xuống, kéo khóa áo cho cô, khi đầu khóa kéo lên đến tận cùng, Dịch Thận đối diện với đôi mắt đỏ hoe của cô, bật cười: “Chuyện gì mà lớn đến nỗi khiến em tức thành ra thế này.”


“Anh không hiểu đâu…” Thẩm Viên nghĩ đến trận cãi vã trên bàn ăn thì bĩu môi, vừa khóc thút thít vừa vòng tay qua cổ anh, ôm lấy anh mà khóc lóc kể lể: “Mọi người đều rất quá đáng ……”


“Tức chết mất, em buồn quá…” Nói xong thì bật khóc, nước mắt rơi lên cổ anh, được hơi ấm của anh làm tan ra.


Cô vừa làm nũng vừa nổi cáu nên Dịch Thận biết mọi chuyện không quá tệ, anh nén cười bế thốc người ta lên theo kiểu mặt đối mặt.


Đột nhiên bị nhấc bổng lên không trung, Thẩm Viên giật mình, ôm chặt cổ anh: “Anh làm gì vậy.”


“Đi thôi, trời lạnh thế này, về nhà từ từ nghe em kể.” Dịch Thận vòng tay qua chân cô, còn nhún nhẹ một cái, tỏ ra còn dư sức.


Vẫn còn đang ở ngoài đường, tư thế của hai người quá mức thân mật khiến Thẩm Viên nước mắt lưng tròng, đỏ mặt, “Anh thả em xuống, em tự đi được.”


“Thế sao được, đã buồn đến mức này rồi? Nói gì thì nói cũng không thể để em chịu khổ thêm được.” Anh cố tình nói.


Không ít người xung quanh đã nhìn sang, Thẩm Viên vội vàng lắc đầu, đấm vào bả vai anh thúc giục: “Hết buồn rồi, hết buồn rồi, anh mau thả em xuống!”


Lúc này Dịch Thận mới ngồi xổm xuống, buông người ra.


Hai chân Thẩm Viên vừa chạm đất đã vung nắm đấm cho anh mấy cái, đấm vào ngực Dịch Thận nghe thình thịch.


Anh nắm lấy bàn tay nhỏ của cô v**t v*: “Cứ đánh người hoài, tay không đau à?”


Cô hừ nhẹ, “Ai lại làm chuyện này giữa phố như anh chứ, không biết xấu hổ, mau đưa em về đi, lạnh quá!”


Dịch Thận không trêu cô nữa, anh nắm chặt tay cô dắt về.


…………


Anh đã mua rất nhiều đồ dùng của nữ cho Thảm Viên để ở nhà, sau khi vào cửa, cô bèn lao vào sofa nghỉ ngơi. Dịch Thận rẽ vào phòng tắm gửi một tin nhắn cho Thẩm Xước, dùng nước nóng làm ướt khăn mặt rồi cầm ra.



Thẩm Viên thấy anh đi tới, vừa ngẩng đầu lên đã bị anh véo má.


Dịch Thận dùng chiếc khăn mặt ấm áp mềm mại cẩn thận lau đi vệt nước mắt của cô, lau sạch khuôn mặt.


Mặc dù đã quen được chăm sóc, nhưng chuyện rửa mặt thế này đều là tự mình làm, Thẩm Viên lim dim mắt nhìn anh giúp mình lau mặt, tận hưởng vô cùng.


“Gì mà hớn hở thế.” Anh lau mặt cho cô xong, ngồi xuống thuận tay ôm người vào lòng, “Kể đi?”


Mùi xà bông trên người Dịch Thận khiến cô cảm thấy an tâm, giống như có một mùi hương của ánh nắng đọng lại, Thẩm Viên dựa vào lòng anh, như một chú chuột hamster yếu ớt mềm nhũn, “Ừm… nói ra thì dài lắm…”


“Em đói rồi.”


Anh suy nghĩ rồi lấy điện thoại đưa cho cô: “Gọi đồ ăn ngoài đi, nhà hết đồ ăn rồi, gọi món em muốn ăn, ăn xong tâm trạng sẽ tốt hơn.”


Thẩm Viên cũng không khách sáo, cô nhận lấy điện thoại mở ứng dụng giao đồ ăn, từ từ kể cho anh nghe rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.


Sau vài câu ngắn gọn, Dịch Thận nhận ra: “Vậy nên lúc ở Sùng Kinh, em nói với anh muốn đoạt giải là để gặp một người, chính là mẹ em sao?”


“Ừhm, em phải giành được giải nhất với tư cách là nhóm trưởng thì mẹ mới quay về.” Cô đặt đồ ăn xong, ánh mắt lại u ám, “Nhưng với thái độ đó của bà nội em……”


“Cho dù có giành được giải nhất, bà cũng sẽ không cho phép mẹ về nhà với em đâu.”


“Cũng chưa chắc sẽ thế như vậy mà.” Dịch Thận cụp mắt, nghịch ngón tay cô, vừa bóp vừa xoa, “Chưa đến cuối cùng thì đừng vội kết luận.”


“Việc cần làm bây giờ là phải giành được giải nhất đã.”


Thẩm Viên thở dài, cọ nhẹ rồi “Vâng” một cách uể oải.


Đồ ăn ngoài còn nửa tiếng nữa mới đến, anh liếc nhìn cô, “Rốt cuộc chuyện của bố mẹ em là sao, kể anh nghe được không?”


“Anh muốn biết chuyện của họ à.” Thẩm Viên nhớ ra mình vẫn chưa kể cho anh nghe về tình hình trong nhà, nhân cơ hội này kể chi tiết: “Hai người họ nói ra cũng khá là hoang đường, tuy đã ly hôn nhưng vẫn còn yêu đối phương.”


“Bố mẹ em quen nhau ở nước ngoài.”


Thẩm Trọng Huy tuổi trẻ tài cao, trong một lần đến châu Âu công tác đàm phán hợp tác, sau khi xong việc ông ấy đã ở lại trong một thành phố nhỏ ở châu Âu để du lịch, trải nghiệm phong thổ con người. Chính lúc đó đã gặp được quý cô Chu Vân Nhạn tự do phóng khoáng như một nhà thơ lãng mạn, lãng tử.


Chu Vân Nhạn lười biếng tựa bên cửa sổ, mái tóc dài màu nâu xoăn tự nhiên, như sóng biển tung bay trong gió, cộng thêm đôi mắt đa tình lấp lánh như ngọc trai Nam Dương vàng, vô tình mỉm cười.


Chỉ một ánh mắt chạm nhau, Thẩm Trọng Huy đã bị đoạt mất trái tim.


Lúc đó Chu Vân Nhạn mới hai mươi tuổi, Thẩm Trọng Huy hơn bà ấy bốn năm tuổi.


Lẽ ra Thẩm Trọng Huy lớn tuổi hơn thì phải từng trải hơn, nhưng sau khi gặp bà ấy, ông ấy lại cảm thấy tự ti sâu sắc.


Bên ngoại của Chu Vân Nhạn có dòng máu quý tộc châu Âu, nhà bên nội lại giàu có, một cô gái không hề có áp lực cuộc sống như bà ấy từ nhỏ đã sống tùy ý, chưa bao giờ bị bó buộc vào một lối sống nào.


Người mà nhà họ Thẩm đào tạo ra chắc chắn là tinh anh, nhưng không phải là người tự do vui vẻ.


Thẩm Trọng Huy đã tuân thủ quy củ từ nhỏ, mỗi bước đi đều vững vàng và tối ưu nhất. Nhưng sau khi gặp được Chu Vân Nhạn – người đã thấy non cao sông rộng, luôn lãng mạn điên cuồng, trái tim hướng về phương xa lại còn xinh đẹp tuyệt trần, ông ấy đã bị thu hút sâu sắc và càng nhận ra, cuộc đời mình thiếu mất một mảnh rất quan trọng.


Ông ấy có ngoại hình ưu việt, khí chất lịch lãm, cầm kỳ thi họa, vừa giỏi văn chương vừa giỏi kinh doanh, làm công việc của một thương nhân xảo quyệt nhưng ngoài đời lại là người cực kỳ thật thà. Điều đó ngược lại đã thu hút Chu Vân Nhạn – người chưa từng gặp kiểu đàn ông này.


Vì thế hai người đã có một cuộc gặp gỡ triền miên say đắm ở châu Âu.



Chính sự thâm tình và kiên trì của Thẩm Trọng Huy đã làm Chu Vân Nhạn cảm động, khiến bà ấy lần đầu tiên có khao khát muốn dừng chân, tìm một tổ ấm để nghỉ ngơi.


Bà ấy theo Thẩm Trọng Huy về nước, 22 tuổi kết hôn và sinh con ngay, hạ sinh con trai cả th*m d*, bốn năm sau lại sinh con trai thứ hai Thẩm Xước.


Tổ tiên nhà họ Thẩm rất đặt nặng quy củ, bảo thủ cứng nhắc là yêu cầu mà tất cả mọi người phải đạt được. Khi mới gả vào nhà họ Thẩm, ban đầu Chu Vân Nhạn không cảm thấy gì, nhưng lâu dần cảm giác bị trói buộc này ngày càng nặng nề.


Chu Vân Nhạn đã quen tự do phóng túng, ngoài gia thế ra thì hoàn toàn không phải là kiểu con dâu mà Thẩm Tri Tùng và Bành Cần ưa thích.


Vì người chồng mà mình yêu sâu sắc và vì các con, chỉ dựa vào một phần trách nhiệm mà Chu Vân Nhạn đã nhẫn nhịn chịu đựng, tuân theo những lễ nghi quy củ đó, không đối đầu với bố mẹ chồng vốn có thành kiến với mình.


Bà ấy giống như một chú chim bị nhốt trong lồng son, không một ngày nào không nhớ về những ngày tháng vui vẻ trước khi kết hôn.


Bà ấy có nguyện vọng đi khắp thế giới để ngắm mọi cảnh đẹp, nhưng giờ đây lại trở thành một quý bà nhà giàu ngày ngày quẩn quanh bên con cái, chồng và bố mẹ chồng.


Chim nhạn trời sinh đã thuộc về bầu trời, vạn vật chỉ có thể ngước nhìn, dựa vào dấu chân của nó để phán đoán mùa thay đổi, làm gì có tư cách thèm muốn hay đàn áp.


Bà ấy đã không chỉ một lần cố gắng giao tiếp với mẹ chồng, hy vọng có thể được phép đi du lịch khắp nơi trên thế giới, dù là mang theo con cái.


Nhưng kết quả chỉ có một, đó là bị Bành Cần nghiêm khắc phê bình.


Mẹ chồng dùng trách nhiệm, thân phận để không ngừng đè nén trái tim khao khát tự do của bà ấy. Thậm chí khiến Chu Vân Nhạn hoang mang nghĩ rằng, mình có suy nghĩ như vậy là tội lỗi.


Nhưng người chồng luôn quan tâm chăm sóc bà ấy, lại khiến bà ấy không nỡ thoát khỏi sự ràng buộc.


Thẩm Trọng Huy là người nhà họ Thẩm, quan niệm gia tộc đã ăn sâu bén rễ, ông ấy không thể để người nhà thất vọng về mình cũng không có cách nào bất chấp kỳ vọng của gia đình mà hoàn toàn thiên vị vợ.


Bị kẹt ở giữa, ông ấy cũng vô cùng khó xử.


Bà ấy đều hiểu, cũng thông cảm.


Chu Vân Nhạn bị giằng xé ngày đêm, đau đớn trong những mâu thuẫn tâm lý như vậy.


Ba mươi tuổi, khi Chu Vân Nhạn sinh hạ Thẩm Viên, bà ấy đã bị trầm cảm sau sinh rất nghiêm trọng.


Nhưng khác với biểu hiện chán ghét con của những bà mẹ trầm cảm sau sinh khác, bà ấy lại yêu con gái mình vô cùng, mỗi ngày đều không thể buông tay, không thể để con rời khỏi tầm mắt.


Rất nhiều lần, bà ấy bế Thẩm Viên còn trong tã lót ngồi bên cửa sổ, ngây người nhìn ra ngoài không biết là đang nhìn gì, cứ ngồi như vậy suốt nửa ngày.


Khi mang thai Thẩm Viên, Chu Vân Nhạn đã quyết định cắt đứt hoàn toàn cuộc sống ngột ngạt này, dù cái giá phải trả là từ bỏ Thẩm Trọng Huy, từ bỏ các con.


Vì vậy mỗi một giây sau khi con gái chào đời, đều là đồng hồ đếm ngược cho sự chia ly của hai mẹ con.


Khi Thẩm Viên ngày một lớn, đường nét gương mặt rõ ràng hơn, Chu Vân Nhạn nhìn đôi mắt màu nâu giống hệt mình của con, trong veo và tươi sáng, như báu vật thuần khiết nhất trên đời.


Bà ấy không nỡ đến mức đêm nào cũng rơi lệ.


Dù đang sống trong sự kìm nén đến mức nguy hiểm tính mạng, Chu Vân Nhạn vẫn ở bên Thẩm Viên đủ sáu năm, đợi đến khi cô hiểu chuyện, sắp đi học, bà ấy cuối cùng cũng đã buông tha cho chính mình.


Một tờ đơn ly hôn, Chu Vân Nhạn trở thành kẻ bội tín bội nghĩa, cũng sống lại thành con người vốn có của mình.


…………


Thẩm Viên kể xong, hốc mắt ươn ướt, ôm chặt cổ Dịch Thận: “Những năm sau đó, đều là ông bà nội dốc lòng nuôi dạy chúng em, mẹ không về lần nào.”



“Bố thì năm thứ hai đã đuổi theo ra nước ngoài, bây giờ đang ở cùng mẹ.”


“Mâu thuẫn giữa mẹ và bà nội thật sự rất sâu…… Em biết, nhưng mà, em không muốn họ như vậy.”


“Rõ ràng đều là những người yêu thương em.”


Dịch Thận dùng đầu ngón tay lau khóe mắt cho cô, lúc dỗ dành cô, đôi mắt sắc bén lại lộ ra vẻ dịu dàng khác lạ, “Mẹ em rời xa em mười hai năm, em không oán hận bà ấy sao?”


“Không oán hận.” Thẩm Viên nắm lấy tay anh, áp lên má mình cọ nhẹ, như chú mèo con đang cầu xin sự thương yêu, “Em chưa bao giờ cảm thấy mẹ em làm sai.”


“Em cũng không muốn mẹ em tiếp tục ở lại đây chịu giày vò.”


“Nhưng hình như, tất cả mọi người đều cho rằng mẹ em đã sai.”


“Tuy không ở bên cạnh, nhưng mẹ em chưa bao giờ vắng mặt trong quá trình trưởng thành của mấy anh em chúng em.”


Thẩm Viên chống người dậy, hôn lên cằm anh, hỏi: “Anh thấy lúc đó mẹ em có nên đi không?”


Dịch Thận cúi đầu, m*t nhẹ lên cánh môi cô, “Nếu anh là bố em, anh sẽ không để mẹ em phải trải qua tám năm đau khổ đó.”


Bởi vì không có trách nhiệm gia tộc nặng nề nên anh có thể bất chấp tất cả, chỉ yêu chiều một người.


Câu trả lời như vậy không nghi ngờ gì đã chạm đến trái tim Thẩm Viên, dường như cuối cùng cũng có người hiểu mình, cô nâng mặt Dịch Thận, kích động hôn lại, lần đầu tiên chủ động hé môi, đưa đầu lưỡi cho anh.


Vốn đang bình tĩnh trò chuyện, đột nhiên bị luồng nhiệt tình này khuấy động bầu không khí, hai người hôn nhau, hơi thở quấn quýt rối loạn.


Thẩm Viên đứng dậy, ngồi đối mặt lên người anh, ôm cổ đối phương hôn một cách hỗn loạn, nồng nhiệt căng tràn.


Mãi cho đến khi người giao hàng bấm chuông cửa, mới cắt ngang được cơn nồng nhiệt ngày càng dâng cao, sắp không thể dừng lại.


Hai người bị buộc phải tách ra đều có chút rối loạn, lúng túng che giấu.


Dịch Thận đứng dậy, chỉnh lại quần, bình tĩnh bước nhanh ra mở cửa lấy đồ ăn.


Cơ thể cảnh báo anh: Cứ cọ xát thêm vài lần nữa, sẽ không nhịn được nữa đâu.


…………


Thẩm Viên ăn tối xong cũng không định về nhà, trực tiếp ngủ lại trong phòng ngủ của Dịch Thận.


Thẩm Xước ban đầu không đồng ý, nhưng nghĩ lại nếu đến đón người, em gái chưa chắc đã chịu về cùng mình. Không chừng tâm trạng vừa ổn định lại bùng nổ, sau khi cảnh cáo anh không được làm bậy đã tạm thời cho phép Dịch Thận giữ Thẩm Viên ở lại một đêm.


Đêm đã khuya, Thẩm Viên rúc trong chăn, Dịch Thận ngồi ở bàn máy tính cạnh giường điều chỉnh các chi tiết của ứng dụng nhỏ dự thi, để một tay cho cô nắm để dỗ cô ngủ.


Thời gian trôi qua từng giây từng phút, sau khi hoàn thành một phần công việc, anh nghỉ một hơi, nghiêng đầu nhìn sang, cô gái nhỏ đã sớm chìm vào giấc mộng, ngủ rất say.


Dịch Thận nhẹ nhàng rút tay ra rồi đắp lại chăn cho cô, anh cúi người hôn lên trán cô, thì thầm hứa hẹn.


“Đừng lo.”


Cuộc thi có thể giúp em gặp được mẹ.


“Anh nhất định sẽ giúp em thắng.”


Thiêu Đốt - Thuần Bạch
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Thiêu Đốt - Thuần Bạch Truyện Thiêu Đốt - Thuần Bạch Story Chương 40: Lật xem những tấm ảnh của chúng ta
10.0/10 từ 46 lượt.
loading...