Thiêu Đốt - Thuần Bạch

Chương 39: Chỉ cần chúng ta cảm thấy đúng


Chênh lệch chiều cao giữa hai người là gần 25cm, lúc hôn nhau Thẩm Viên phải cố gắng ngẩng đầu nên chiếc mũ trùm chống gió rơi xuống.


Toàn bộ khuôn mặt Thẩm Viên lộ ra, Dịch Thận lập tức dùng tay nâng má cô, đổi một kiểu hôn khác, hơi ấm từ lòng bàn tay thay chiếc mũ sưởi ấm cho cô.


Khi Dịch Thận hôn cô, sẽ cuốn theo một khí chất có tính xâm lược rất mạnh, khiến Thẩm Viên vừa sợ vừa thích, tựa như giây tiếp theo sẽ bị anh giam cầm vào trong cơ thể, chiếm hữu hoàn toàn.


Một trái tim như bị ném vào hồ nước nóng, chìm xuống rồi lại nổi lên.


Tim Thẩm Viên đập nhanh đến mức muốn hủy hoại cả cơ thể.


Bó linh lan mà cô cầm cũng bị hai người ép chặt, lồng ngực thỉnh thoảng cọ xát làm rụng mất mấy bông, nước trên hoa dính vào quần áo.


Dịch Thận không làm khó cô quá lâu, lúc cô khó chịu ưm ưm thì buông ra, dùng đôi môi hơi đỏ áp lên trán cô gái.


Tự mình đè nén ngọn lửa, anh khàn giọng hỏi: “Có đói không?”


Thẩm Viên áp vào người anh, sao có thể không cảm nhận được, cô xấu hổ đến mức gật đầu lia lịa, mau chóng kết thúc giai đoạn này! Ai biết lên men thêm nữa sẽ xảy ra chuyện gì lung tung.


Tâm sự của cô đều hiện hết lên mặt, Dịch Thận nhìn thấu nhưng không nói ra. Anh khẽ mỉm cười, nắm chặt cổ tay cô, dẫn người xuống lầu về nhà ăn cơm.


“Hoa, hoa trên sân thượng thì làm sao?”


“Đợi em đi rồi, anh sẽ chuyển vào nhà.”


“Em mang về một chậu được không?”


“Tùy em lấy.”


Mặc dù miệng Dịch Thận nói bình thường, nhưng cơm Dịch Thận nấu lại hợp khẩu vị của Thẩm Viên một cách bất ngờ. Món ăn nhà làm thực ra là tốn cơm và no bụng nhất, Thẩm Viên ăn nhiều hơn bình thường nửa bát cơm mới đặt đũa xuống.


Ăn cơm xong, Thẩm Viên lại ở trong căn hộ của anh một lúc, cho đến khi đến giờ phải về trường.


Hai người nép vào nhau trong phòng khách nhỏ, đặt máy tính xuống, Dịch Thận tựa vào sofa ngồi trên thảm, Thẩm Viên ngồi trong lòng anh, điện thoại đặt trên bàn trà đang chiếu phim truyền hình.


Anh vừa gõ bàn phím vừa cố ý dùng chóp mũi hơi lạnh cọ vào hõm cổ ấm áp của cô, cọ đến mức Thẩm Viên vừa nhột vừa lạnh, cứ né tránh mà cười.


Chàng trai này hôn cô mãi không đủ, Thẩm Viên giơ tay đẩy mặt anh, cười ngăn lại: “Đừng nghịch nữa… em phải về trường rồi.”


Đôi mắt phượng của Dịch Thận rũ xuống, vẻ ngoài có vẻ thờ ơ, nhưng lời nói ra lại toàn là nóng bỏng: “Đừng đi, ngủ ở chỗ anh đi. Phòng ngủ cho em.”


“Thế, thế sao được.” Má Thẩm Viên nóng lên, “Chúng ta hôm nay mới bắt đầu hẹn hò, anh đã……”


“Dịch Thận, anh đúng là không có quy củ.”


“Anh có làm gì đâu.” Anh mỉm cười, “Muộn thế này em về, trên đường anh không yên tâm.”


“Anh đưa em về.”


“Không cần đâu……” Nói rồi, cô cũng bắt đầu không nỡ, lại rúc vào lòng anh.


Vai rộng ngực rộng của Dịch Thận hoàn toàn chứa được một cô bé nhỏ bé là cô, giống như một ngọn núi ấm áp để dựa vào khiến Thẩm Viên không thể rời xa nửa bước.


Thẩm Viên nhìn chằm chằm vào phần nhô ra trên cổ họng anh, nhìn yết hầu của anh lên xuống khi nói chuyện, cảm thấy thật quyến rũ.


Cô không nhịn được, sáp lại gần hôn nhẹ một cái.



Cơ thể Dịch Thận lập tức cứng đờ.


Anh siết chặt vòng tay đang ôm cô, đe dọa: “Hôn linh tinh gì thế? Thật sự không muốn đi nữa đúng không.”


Giọng nói đột nhiên trở nên trầm khàn của đối phương dọa Thẩm Viên sợ, cô đâu biết yết hầu lại nhạy cảm với con trai như vậy, không còn đường lui, “Em không phải…”


Dịch Thận thấy rõ ràng là cô bị dọa sợ rồi, bèn thở dài, ấn người vào lòng, trêu chọc: “Thẩm Viên Viên, giữa hai chúng ta ai mới là người không có quy củ đây.”


Thẩm Viên chỉ cảm thấy một mảng nóng rực đang áp vào xương cụt, rất khó lờ đi. Cô nghiêng người ôm lấy cổ anh, “Hình như anh rất thích gọi em là Thẩm Viên Viên, lại đặt biệt danh cho người ta rồi.”


“Dịch Thận, không phải ai cũng có thể gọi tên ở nhà của em đâu.”


Dịch Thận cúi đầu, hôn nhẹ lên má cô, “Nói bao nhiêu lần rồi? Rốt cuộc là muốn nghe anh gọi hay không muốn nghe anh gọi.”


Lời nói đứng đắn lọt vào tai Thẩm Viên bỗng dưng biến vị, cái gì mà…… gọi hay không gọi chứ, kỳ cục chết đi được!


“Nếu anh thích,” Thẩm Viên cụp mắt,lông mi run run, “tùy anh vậy.”


Dịch Thận chiều theo cô: “Vậy em cũng đặt cho anh một biệt danh đi.”


“Ừhm…” Thẩm Viên suy nghĩ một lát, “Gọi anh là Dịch Tâm Chân.”


Anh nhíu mày: “Tên khó nghe quá.”


Cô không nhịn được cười, vươn tay, chọc chọc vào ngực trái của anh, “Thận*, không phải là——Tâm Chân sao?”


(*Chữ Thận là: (shèn) gồm: Bộ(tâm đứng) ở bên trái – nghĩa là trái tim, cảm xúc, tâm tư. Phần thân ở bên phải – nghĩa là chân thật.)


Có lẽ người đặt tên cho Dịch Thận muốn đó là chữ Thận trong “Thận trọng”.


Nhưng trong mắt cô, chữ Thận này lại là chữ Thận của “Tấm lòng chân thật”.


…………


Cuối cùng Thẩm Viên vẫn không ở lại chỗ Dịch Thận, trong đêm gió lớn, anh đã tự mình đưa cô về dưới lầu ký túc xá.


Kể từ đó, nhà của Dịch Thận trở thành phòng tự học của cô, cứ tan học là cô lại vác cặp chạy đến chỗ anh để học và vẽ bài tập.


Hai người thường ngồi đối diện nhau, ai làm việc nấy.


Buổi tối ăn xong bữa cơm anh nấu, hai người lại âu yếm một lúc rồi để anh đưa cô về.


Mỗi ngày đơn giản lặp đi lặp lại đều khiến Thẩm Viên cảm thấy vô cùng thoải mái và tự tại.


Ngay cả Sinh Yểu cũng phát hiện ra sự bất thường của cô, bây giờ hoàn toàn không tìm được người, cũng không biết cô đã đi đâu.


Thẩm Viên vẫn chưa nói với cô bạn thân chuyện mình hẹn hò với Dịch Thận, cô dự định tìm một thời điểm thích hợp để chia sẻ rõ ràng chuyện tình cảm của mình với cô ấy.


Cuối tuần, Thẩm Viên về nhà nghỉ ngơi như thường lệ.


Bữa tối hôm đó đã hẹn với các anh trai, sẽ đến nhà ông bà nội ăn cơm, tiện thể hỏi thăm sức khỏe.


Ông bà nội đã lớn tuổi, dù sao người bố cách một thế hệ của họ vẫn luôn ở nước ngoài nên dù bận rộn đến đâu, đám cháu cũng phải dành thời gian đến thăm ông bà.


Anh cả phong trần mệt mỏi trở về từ sân bay, Thẩm Viên nhìn anh ấy về đến nhà thay giày, bèn như một chú chim sẻ béo chạy về phía th*m d*, “Anh! Anh về rồi.”


th*m d* xoa đầu cô, “Có chuyện gì à? Ngọc trai ốc xà cừ anh mua giúp em rồi.”



“Không phải ạ.” Thẩm Viên lắc đầu, kéo tay áo vest của anh ấy, nhớ lại chuyện lần trước: “Chuyện em nghe được ở bữa tiệc lần trước, rốt cuộc là sao vậy anh?”


“Gia đình mình… sẽ không gặp rắc rối gì chứ ạ?”


th*m d* nhìn vẻ mặt lo lắng của em gái, bất lực bật cười, ôm cô đi vào trong huyền quan, “Viên Viên, ở Tân Dương ai có thể gây rắc rối cho nhà họ Thẩm chứ.”


“Yên tâm đi, anh hỏi rồi, toàn là những lời đồn nhảm.”


Trí nhớ của Thẩm Viên rất tốt, nội dung cuộc nói chuyện của những người đó ngày hôm ấy cô nhớ rõ ràng, ” ‘Gia đình đó’ mà họ nói là gia đình nào vậy ạ? Em có quen không?”


“Không quen.” th*m d* lặng lẽ liếc nhìn em gái, vẻ mặt tự nhiên nói: “Là đối thủ cạnh tranh kinh doanh những năm trước, không cần lo lắng, sẽ không uy h**p đến gia đình đâu.”


Thẩm Viên gật đầu, nếu anh cả đã nói vậy thì cô cũng không còn căng thẳng nữa.


Dù sao lời của người ngoài có ác ý cũng không thể tin hoàn toàn được.


Đến giờ, ba anh em đến nhà của ông bà nội ăn cơm.


Hôm nay nhà bếp được dặn làm toàn những món họ thích ăn, có thể thấy hai ông bà nhớ họ đến nhường nào.


Mặc dù họ đều định kỳ đến dâng trà, nhưng cơ hội tụ tập cùng nhau lại không nhiều.


Trước bữa ăn, Thẩm Viên rót cho ông nội một ly nước trái cây, tò mò hỏi: “Ông nội, lần trước cháu đến tìm ông, dì giúp việc nói ông đột nhiên đến vịnh Tiêu Quảng Đông ạ?”


“Sao đột nhiên lại chạy đến nơi xa về phía Nam như vậy, đi du lịch ạ?”


Nhắc đến “Vịnh Tiêu Quảng Đông”, ánh mắt của bà nội Bành Cần khi nhấp trà bỗng trở nên sắc bén, bà ấy hung hăng lườm Thẩm Tri Tùng.


Thẩm Tri Tùng cảm nhận được ánh mắt của vợ, khẽ cười gượng, trả lời qua loa với cháu gái: “Không có gì, đến gặp một người bạn cũ, không báo cho Viên Viên là lỗi của ông.”


“Lần sau ông báo trước cho Viên Viên nha~”


Cô không nghi ngờ gì nữa, mỉm cười gật đầu.


Thẩm Xước đặt bộ đồ ăn xuống cho cô, “Được rồi, chuyện của người lớn em bớt hỏi thăm đi.”


“Lúc nãy anh lẻn vào sau bếp xem rồi, có món cá hấp em thích nhất đó.”


Mắt Thẩm Viên sáng lên, “Thật không ạ? Vậy hôm nay em phải ăn nhiều một chút.” Vừa nhắc đến đồ ăn là những chuyện khác đều bị vứt ra sau đầu.


Bữa tối đã chuẩn bị xong, dì giúp việc lần lượt bưng từng món lên, cả nhà quây quần ăn cơm trò chuyện. Ba anh em lần lượt báo cáo thành quả học tập và công việc gần đây của mình, đây là quy trình quen thuộc trong bữa ăn của nhà họ Thẩm.


th*m d* điềm đạm báo cáo chuyện công ty gần đây, Thẩm Tri Tùng lắng nghe, thỉnh thoảng gật đầu công nhận rồi đưa ra vài lời khuyên.


Chuyện công ty Thẩm Viên nghe không hiểu, chỉ cắm cúi ăn cơm, thỉnh thoảng gắp cho anh hai một đũa.


Đến lượt Thẩm Xước thì anh ấy chỉ đơn giản kể về công việc ở trường gần đây, thiên phú của anh ấy là người giỏi nhất trong ba anh em, nhưng lại không có lý tưởng sống gì cả, thành tích chỉ cần đạt đến mức kha khá là thôi.


Ông bà nội biết Thẩm Xước là đứa trẻ thế nào nên cũng không đòi hỏi nhiều.


Đến lượt Thẩm Viên, cô đã sớm nghĩ xong những gì cần nói.


Hoàn thành tốt bài vở ở trường là điều bắt buộc, Thẩm Viên chia sẻ với ông bà nội một vài hoạt động ngoại khóa ở trường mà mình đã tham gia, nhân cơ hội nhắc đến cuộc thi ứng dụng nhỏ.


“Ông bà nội, cuộc thi ứng dụng nhỏ của chúng cháu chắc là có thể đoạt giải ạ.” Thẩm Viên quan sát sắc mặt của hai người, cẩn thận nói: “Trước đây… mẹ nói, nếu cháu đoạt được giải này, mẹ sẽ về chúc mừng cháu.”


Nhắc đến Chu Vân Nhạn, vẻ mặt của Bành Cần quả nhiên thay đổi.



Sắc mặt Thẩm Xước nghiêm lại, nhìn em gái bên cạnh, có chút căng thẳng, anh ấy lặng lẽ dùng tay chạm vào cô, ý bảo cô đừng nói nữa.


“Bà nội……” Thẩm Viên nhìn bà ấy với ánh mắt đầy mong đợi: “Bà để mẹ về nhà một lần đi, cháu nhớ mẹ.”


“Cháu nói cứ như là bà không cho mẹ cháu về vậy.” Bành Cần đặt đũa xuống, tiếng động giòn giã và dứt khoát khiến Thẩm Viên giật mình.


“Cháu không có ý đó, bà nội……” cô mím môi.


“Về thì được.” Vẻ mặt Bành Cần nghiêm túc, giữa hai hàng lông mày lộ rõ sự bất mãn với con dâu, “Sau này không được đi nữa, cứ ở lại trong nước.”


“Nó cũng nên làm tròn trách nhiệm cơ bản nhất của một người mẹ.”


Bà nội ra lệnh, ý tứ rất rõ ràng, Chu Vân Nhạn về thì không được đi nữa.


Lồng ngực Thẩm Viên đột nhiên tắc nghẽn, “Bà nội, bà không thể……”


“Chẳng phải lúc đầu mẹ rời đi là vì……”


“Vì cái gì?” Bành Cần chất vấn cô, “Vì bà ràng buộc mẹ ruột của cháu phải không? Bà nuôi cháu bao nhiêu năm nay, cháu lại bênh nó?”


“Bao nhiêu năm rồi, nó bỏ lại bao nhiêu đứa con không lo thì thôi, còn dụ dỗ con trai bà chạy ra nước ngoài, không hỏi han đoái hoài gì đến hai thân già này.”


“Nếu không có anh cả của cháu, hôm nay là ông nội cháu mệt đến chết đi sống lại để gồng gánh công ty đấy!”


Thẩm Tri Tùng ngồi ở ghế chính, không đưa ra bất kỳ ý kiến nào về những lời Bành Cần nói.


Coi như là ngầm đồng ý.


Thẩm Viên bị những lời này áp bức đến mức không nói nên lời, đôi mắt phủ một tầng sương.


Lúc này th*m d* lên tiếng: “Bà nội.”


Bành Cần lập tức phản bác anh ấy: “th*m d*, cho dù bây giờ cháu là người đứng đầu, nhưng người lớn nói chuyện, từ khi nào cho phép con cháu xen vào?”


“Vì sự ích kỷ của một mình nó mà cả nhà phải chịu trận theo.” Bành Cần ngồi ngay ngắn, tấm lưng thẳng tắp như cây trúc lặng lẽ thể hiện sự uy nghiêm, “Thẩm Viên, nhà họ Thẩm chưa bao giờ có loại con dâu như vậy. Càng đừng nói đến việc làm bà chủ của gia đình!”


Tất cả món ngon trước mặt bỗng chốc mất đi màu sắc, hai hàng nước mắt của Thẩm Viên rơi xuống như chuỗi ngọc trai, lồng ngực chua xót.


Bành Cần trút giận xong cũng chẳng còn hứng ăn nên đứng dậy đi lên lầu.


Một bữa cơm ngon lành cuối cùng vội vàng kết thúc, Thẩm Xước thấy cô khóc lóc ủ rũ thì kéo người về biệt thự nhà mình trước.


Hai anh em về đến nhà, trong huyền quan yên tĩnh chỉ có một mình Thẩm Xước lên tiếng: “Hôm nay em vừa mở lời là anh đã thấy không ổn rồi.”


“Bà nội ghét nhất là em nhắc chuyện mẹ chúng ta về, chẳng lẽ em không biết sao.”


“Cứ đâm đầu vào họng súng.”


“Em không thể không nói.” Thẩm Viên xỏ đôi dép lê mà anh ấy đã đặt sẵn, tính bướng bỉnh nổi lên: “Tại sao mẹ lại không thể về chứ, mẹ có quyền tự do đó.”


“Cái mà bà khó chịu chính là sự tự do đó, không cho phép mẹ muốn đến là đến muốn đi là đi.”


Thẩm Xước thở dài: “Tính cách của bà nội và mẹ hoàn toàn đối lập, bà chỉ mong mẹ chúng ta trở thành người vợ hiền mẹ đảm giống như bà, quán xuyến việc nhà.”


“Mẹ chúng ta không làm được, mẹ ghét nhất kiểu cuộc sống như vậy, thế thì đành chịu thôi.”


“Có gì sai chứ, em thấy mẹ chưa bao giờ sai cả.” Cô nói.



Thẩm Xước do dự vài giây rồi nói ra câu thật lòng: “Đúng là không sai… nhưng nếu em đứng ở góc độ người ngoài để nhìn thì mẹ đúng là…… chỉ lo cho bản thân, đi du ngoạn khắp nơi.”


“Làm mẹ làm gì có chuyện bao nhiêu năm trời không gặp mặt con cái lấy một lần.”


Thẩm Viên nín thở quay đầu lườm anh ấy, không thể tin nổi: “Anh nói gì thế!”


“Bà nội nói mẹ không làm tròn trách nhiệm của cha mẹ, lòng hiếu thảo của con dâu và bậc con cháu, cũng đâu có sai.” Thẩm Xước xòe tay: “Mẹ đi nhiều năm như vậy, chưa từng……”


“Thẩm Xước!” Thẩm Viên tức đến nỗi chỉ biết gọi thẳng tên anh ấy.


Phòng khách vốn yên tĩnh bỗng trở nên gấp gáp.


“Trước khi là mẹ của ai, là con dâu của ai, mẹ là chính bản thân mẹ!!” Thẩm Viên gào lên, nước mắt lưng tròng.


“Mẹ không thích quy củ của nhà họ Thẩm! Ở đây mẹ bị đè nén! Mẹ không vui!”


“Trốn khỏi một môi trường không vui vẻ, mẹ có lỗi gì chứ!”


“Mẹ ủng hộ chúng ta làm mọi việc chúng ta muốn làm, chẳng lẽ con cái chúng ta không nên ủng hộ mẹ theo đuổi cuộc sống mà mẹ mong muốn sao?”


“Vậy mà anh lại dùng mấy thứ vợ hiền dâu thảo, tam tòng tứ đức để đánh giá mẹ, để trói buộc mẹ.”


Thẩm Xước sững sờ, anh ấy chưa từng thấy em gái mình kích động như vậy.


Anh ấy định mở lời dỗ dành nhưng lại không biết nên nói gì.


“Anh hai, em vẫn luôn nghĩ anh ngày thường phóng khoáng không gò bó, chắc hẳn phải là người có tư tưởng thoáng nhất.”


Thẩm Viên chỉ vào anh ấy, tức đến nỗi ngón tay cũng run lên, “Kết quả em mới phát hiện ra, người bị thuần hóa mới chính là anh!”


“Em quá thất vọng về anh!”


Hét xong Thẩm Viên xoay người, thay giày rồi đóng sầm cửa bỏ đi.


Cánh cửa bị Thẩm Viên đóng mạnh đến nỗi rung lên bần bật, cũng làm tim Thẩm Xước chấn động đến khó chịu.


Hồi lâu sau, anh ấy đứng một mình giữa phòng khách rộng lớn, cúi đầu.


…………


Mười giờ rưỡi tối, Dịch Thận đang đeo tai nghe làm việc trên máy tính, điện thoại reo mấy hồi mà anh không nghe thấy.


Đến cuộc gọi thứ ba của Thẩm Xước, cuối cùng anh cũng nhìn thấy.


Dịch Thận xoay xoay cái cổ đang cứng đờ, thở phào một hơi, nghe điện thoại: “Gì đấy.”


“Viên Viên có ở chỗ cậu không!?” Giọng Thẩm Xước rất gấp gáp.


Dịch Thận từ từ nhíu mày, ngồi thẳng dậy khỏi ghế, “Có ý gì.”


“Tối nay em ấy cãi nhau với người nhà, tôi hỏi khắp nơi mà không ai biết em ấy đi đâu cả, điện thoại cũng tắt máy.” Thẩm Xước có vẻ đang ở ngoài trời, chắc là đang tìm người: “Thật sự không ở chỗ cậu à?!”


“Khốn kiếp, cũng phải, em ấy tìm cậu làm gì! Tôi hỏi thừa quá! Cúp đây!”


Lúc Thẩm Xước nói đến đây, Dịch Thận đã sớm lao ra cửa.


Anh vươn tay lấy áo khoác, tỉnh táo và bình tĩnh nói: “Đừng cúp, tôi tìm cùng cậu.”


“Kiểm tra camera khu nhà cậu, xem cô ấy đi về hướng nào.”


Thiêu Đốt - Thuần Bạch
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Thiêu Đốt - Thuần Bạch Truyện Thiêu Đốt - Thuần Bạch Story Chương 39: Chỉ cần chúng ta cảm thấy đúng
10.0/10 từ 46 lượt.
loading...