Thiên Kim Thật Không Dễ Chọc

Chương 68


Giang Úc nói chuyện điện thoại thêm một lát. Vân Lục dựa vào bờ vai Giang Úc ngáp ngắn ngáp dài chảy cả nước mắt.


Mãi một lúc lâu sau Giang Úc mới tắt máy, Vân Lục cố gom nốt chút tỉnh táo còn lại ngẩng đầu lên nhìn hắn, Giang Úc cũng cúi đầu yên tĩnh nhìn cô.


Hai người im lặng nhìn nhau vài giây, Vân Lục duỗi tay v**t v* cằm Giang Úc: "Sao thế?"


Giang Úc bắt lấy bàn tay cô rồi kéo xuống cổ áo của hắn, da thịt hắn ấm áp, lúc nào cũng nóng hừng hực như bếp lò. Vân Lục chọc chọc tay vào hõm cổ Giang Úc, hắn lại kéo tay cô xuống đặt lên ngực hắn.


Vân Lục cắn môi, nghiêng đầu, đầu ngón tay càng ngày càng di chuyển xuống thấp hơn, Giang Úc cúi đầu hôn lên mặt Vân Lục, môi mỏng nhẹ nhàng cọ xát đặt từng nụ hôn dịu dàng một đường xuống tới xương quai xanh.


Vân Lục khẽ run. Móng tay bấu vào da thịt Giang Úc.


Hắn cũng không rên một tiếng, vẫn tiếp tục hôn cô.


Cổ áo mở rộng, cả người Vân Lục đỏ như tôm luộc, cô đẩy vai Giang Úc.


Sau một lúc hắn mới chịu dừng lại một chút, thấp giọng hỏi: "Vợ à, em ký hợp đồng với Dương Đăng sao?"


Vân Lục mơ mơ màng màng, ngửa đầu nhắm mắt đáp lại: "Ừm, đúng vậy!"


Ký từ trước khi hội chợ đồ ăn vặt diễn ra.


Vân Lục còn chưa kịp nói nốt thì thì đã bị sự tiến công mãnh liệt của Giang Úc làm cho thần trí tan thành từng mảnh nhỏ.


Giang Úc 'xuỳ' một tiếng, v**t v* khuôn mặt đầy nước mắt của cô.


"Lợi hại thật đó!"


"Bình.... bình thường... mà!!" Vân Lục cắn môi đáp lại.


Giang Úc bật cười, dưới thân càng dùng thêm sức.


Vân Lục bật khóc.


 


Sáng sớm Lăng Diên đã tỉnh dậy, hôm nay là 30 tết, phải chuẩn bị thật cẩn thận. Bà vừa ngáp vừa mở cửa thư phòng bước ra ngoài, lại thấy cửa phòng ngủ chính khép hờ. Bà sửng sốt tiến về phía trước thì đột nhiên cánh cửa bật mở, Giang Úc vò đầu híp mắt bước ra ngoài.


Lăng Diên sững sờ.


Giang Úc: "Chào buổi sáng mẹ vợ!"


"Chào buổi sáng!" Lăng Diên hoàn hồn. "Đêm qua hai đứa về sao?"


Bà nhìn vào trong phòng, trên giường vẫn phình lên một khối, Vân Lục vẫn đang ngủ.


"Vâng!" Giang Úc đáp lại rồi đi tới phòng khách lấy một viên kẹo bạc hà nhét vào miệng, sau đó đi thẳng vào trong thư phòng.


Lăng Diên thấy hắn đi vào trong mới thở phào một hơi, bà cũng không dám vào phòng ngủ chính. Trong lòng thầm cảm thấy may mắn vì tối hôm qua bà lại thấy thư phòng tương đối thoải mái nên chạy tới thư phòng ngủ.



Lăng Diên xoay người vào bếp làm bữa sáng. Lúc Vân Lục tỉnh dậy thì trên giường chỉ có một mình cô, vị trí bên cạnh đã không còn hơi ấm. Cô đần mặt ôm chăn ngồi dậy, đầu tóc rối tung như tổ quạ.


Vân Lục ngồi một lúc rồi đi chân trần xuống giường mặc áo khoác sau đó đi vào phòng tắm đánh răng rửa mặt. Xong xuôi ra cửa thì thấy Giang Úc ngồi trong thư phòng, vừa chăm chú nhìn máy tính, vừa nghe điện thoại, hắn ngước lên nhìn Vân Lục một cái rồi lại cúi đầu xuống làm việc tiếp.


Vân Lục xoa xoa eo, đi vào trong bếp. Lăng Diên bưng đĩa dưa chua ra bàn nhìn con gái đi tới: "Tối qua về sao không nói với mẹ một tiếng?"


"Mẹ ngủ rồi mà." Vân Lục khom lưng ăn vụng một miếng dưa chua. Lăng Diên trợn mắt nhìn cô: "May mà tối qua mẹ ngủ ở thư phòng, nếu mà ngủ trong phòng ngủ chính thì có phải ...."


Vân Lục nhìn bà cười cong cả mắt: "Vậy thì con ngủ trong thư phòng, có sao đâu?"


"Thằng bé bận à?" Lăng Diên hất hất mặt về phía thư phòng rồi hỏi.


"Vâng!"


"Gọi nó đi, có thể ăn sáng rồi."


Vân Lục 'vâng' thêm một tiếng rồi đi tới thư phòng, nhìn người đàn ông ngồi sau bàn làm việc rồi gõ gõ lên cửa.


Giang Úc buông điện thoại xuống, ngước mắt nhìn cô


Vân Lục: "Ăn sáng."


Giang Úc nhướng mày, buông văn kiện trong tay ra rồi đứng lên đi tới trước mặt Vân Lục. Nhìn cô từ trên cao rồi hỏi: "Nguồn cung ứng phần nhựa đèn LED của Vân thị là từ đâu?"


Vân Lục suy nghĩ một chút: "Công ty Đằng Huy ở Hải Thị.


Nhưng mà gần đây công ty này có chút vấn đề, bọn em đang chuẩn bị đổi đối tác khác."


"Thật à?" Giang Úc thản nhiên kéo tay Vân Lục đi về phía bàn ăn, lại lễ phép chào hỏi với Lăng Diên thêm một lần nữa.


Lăng Diên gật đầu nói: "Cũng không có gì nhiều, mẹ nấu cháo thịt băm ăn cùng với dưa chua."


"Thế là đủ rồi ạ, cảm ơn mẹ vợ." Giang Úc ngồi xuống cạnh Vân Lục. Lăng Diên cũng bước tới ngồi xuống ghế. Ba người cùng nhau ăn sáng.


 


Giang Úc trở về thư phòng làm việc thêm một lúc rồi mặc thêm áo khoác chuẩn bị về nhà.


Vân Lục và Lăng Diên tiễn hắn ra cửa. Giang Úc nhận xong một cuộc điện thoại thì dừng lại ở cửa, quay đầu nhìn Lăng Diên: "Mẹ vợ, cảm ơn quà năm mới của mẹ, em gái con rất thích."


Lăng Diên cười dịu dàng: "Vậy là tốt rồi, vậy ba con thì sao?"


"Ông ấy cũng thích lắm, quần áo rất vừa vặn. Con cảm ơn mẹ."


Lăng Diên thở phào: "Vậy là tốt rồi."


Bà không giúp được Vân Lục những chuyện khác, bà chỉ biết mỗi thiết kế trang phục. Quần áo tặng cho người nhà của Giang Úc đều là những mẫu mã độc nhất vô nhị do chính tay bà tự thiết kế. Số quần áo cho Giang Mạn Mạn tương đối nhiều, dù gì thì thời trang nữ cũng là sở trường của bà.


"Đi đây!" Giang Úc quay qua hôn Vân Lục một cái rồi mới đi ra cửa.


Hôm nay là 30 tết.



Có Lăng Diên ở bên Vân Lục, Giang Úc không phải lo lắng chuyện gì cả.


Vân Lục đứng ở cửa nhìn cửa thang máy đóng lại rồi mới xoay người đi vào nhà. Sau đó bắt đầu chuẩn bị Tết cùng với Lăng Diên.


Dù gì thì vẫn là con cháu Vân gia, hơn 4h chiều Vân Lục thắp hương cho tổ tiên nhà họ Vân, sau đó hai mẹ con quây quần bên nhau ăn một bữa cơm đoàn viên.


Đây cũng là bữa cơm đoàn viên đầu tiên của Vân Lục từ khi trọng sinh trở về.


Mấy năm trước cô đều một mình ở nước ngoài, cũng làm cơm tất niên, nhưng không có hương vị gia đình hay không khí mừng năm mới như hôm nay.


*


Cơm nước xong, Vân Lục và Lăng Diên ôm nhau làm tổ trên sô pha xem Xuân Vãn. Vân Lục cảm thấy trong lòng thỏa mãn không chịu nổi, Lăng Diên còn cho cô một bao lì xì đặc biệt dày, Vân Lục cũng lì xì lại cho bà.


Lăng Diên cười dịu dàng xoa đầu Vân Lục: "Đột nhiên mẹ cảm thấy sau này con kết hôn rồi sinh một đứa nhỏ, vậy thì con sẽ có một gia đình bình thường rồi."


Chứ không phải giống như bây giờ, chỉ có hai mẹ con cùng nhau ăn tết. Vân Lục ngẩn người rồi bật cười nói: "Con cảm thấy ăn tết cùng mẹ cũng rất tốt đó chứ?"


Đông người quá cũng lười ứng phó. Lăng Diên suy nghĩ một lát rồi nói: "Cũng đúng, nếu con gả cho Giang Úc, Giang gia lớn như vậy, đến tết con cũng sẽ rất bận rộn. Lục nhi, mẹ vừa thấy an tâm, lại vừa lo lắng cho con. Trong lòng mẹ rất mâu thuẫn...."


Vân Lục vòng tay ôm bà rồi cọ cọ đầu vào ngực Lăng Diên. Cô hiểu ý của mẹ, sợ cô gả đi sẽ phải đối diện với những mặt trái của hôn nhân. Vân Lục thấp giọng an ủi: "Mẹ đừng lo, con sẽ sống thật tốt."


"Ừm!"


Điện thoại Vân Lục kêu liên tiếp, trên wechat có rất nhiều người phát lì xì cho cô. Lý Viên, Giang Mạn Mạn, năm người GY, mấy người này vậy mà còn phát bao lì xì cho cô nữa?


Vân Lục không nhận, chỉ liên tục phát bao lì xì lại cho bọn họ. Giang Mạn Mạn nhận lì xì rồi vô cùng vui vẻ nhắn tin tới: "Cảm ơn chị dâu, chị dâu vạn tuế!!" Vân Lục gửi lại 1 sticker cười tươi.


Sau đó cô lại phát cho Giang Úc một bao lì xì, hắn nhận ngay lập tức. Alipay gửi tới vài thông báo liên tiếp, Vân Lục bấm vào app thì thấy có 3 giao dịch chuyển khoản 10 vạn* tệ tới tài khoản của cô.


*10 vạn = 100.000NDT = 365.000.000₫


30 vạn ~ 1 tỷ 100 triệu đồng


30 vạn?


Giang Úc: Năm mới vui vẻ nha vợ yêu.


Vân Lục: Sao anh lại gửi nhiều như vậy?


Giang Úc: Sính lễ đó!


Vân Lục: .....


Giang Úc: Bao giờ thì em gả cho anh?


Vân Lục: Chồng à....


Giang Úc: Gọi người ta là chồng rồi mà còn không chịu gả, em muốn chiếm tiện nghi của anh à?


Vân Lục: Giang Úc?



Vân Lục: ....


Đồ bại hoại!


 


Mấy ngày tết Vân Lục đều đi thăm người thân và bạn bè với Lăng Diên, cô còn bận hơn cả Giang Úc. Đi tới tận mùng 8 tết mà vẫn chưa xong, cô không ngờ mẹ cô lại quen biết nhiều người ở Lê Thành tới vậy, thậm chí còn tới thăm cả những thân thích đã lâu không liên hệ.


Năm nay Vân Lục không còn là cô thiên kim vô danh của Vân gia nữa, hiện giờ cô chính là Tổng giám đốc hàng thật giá thật của Vân thị, trong mắt không ít trưởng bối trong nhà cô chính là con nhà người ta.


Đương nhiên cũng có nhiều người đã từng xem qua hot search của cô, thấy cô tới liền vây quanh hỏi cô sao không dẫn Giang Thái tử gia tới, Vân Lục chỉ có thể cười nói Giang Úc rất bận.


Giang Úc thật sự cũng rất bận. Nhưng hắn luôn cố gắng dành chút thời gian muốn gặp Vân Lục, đáng tiếc Vân Lục còn bận hơn cả hắn, từ đêm 30 đã không thấy bóng dáng cô đâu. Hai người đến tận ngày mùng 8 quay lại làm việc rồi mà cũng chưa gặp lại.


Sau trận cuối năm quá mức hoành tráng, nghỉ tết xong từ trên xuống dưới Vân thị đều vô cùng phấn chấn. Vân Lục dặn dò Lưu Yến phát bao lì xì cho tất cả nhân viên và công nhân của Vân thị.


Ai cũng vui mừng, không ít người càng thêm sùng bái Vân Lục. Sau khi về lại văn phòng, Vân Lục liền bắt đầu xử lý công việc. Một lát sau thì Lưu Yến gõ cửa đi vào.


Vân Lục ngẩng đầu.


Lưu Yến nói: "Tổng giám đốc Vân, Quản lý Lâm phụ trách dự án đèn LED tới tìm ngài nói có việc cần gặp."


"Mời ông ấy vào đi!"


Lưu Yến nghiêng người mời Quản lý Lâm vào trong, ông ta mặc một bộ tây trang màu đen, mỉm cười với Vân Lục. Vân Lục buông bút rồi tựa lưng vào ghế.


Quản lý Lâm đi tới trước mặt Vân Lục rồi cười nói: "Tổng giám đốc Vân, chuyện là như thế này, vừa rồi tôi có nhận được điện thoại của bên Đằng Huy. Bọn họ đã đổi ông chủ rồi, hiện giờ muốn tìm chúng ta bàn lại chuyện hợp tác.


Trước kia chúng ta hợp tác với bọn họ cũng khá tốt, hiện tại họ cho chúng ta nhiều ưu đãi rất hợp lý."


Quản lý Lâm đưa hợp đồng cho Vân Lục. Cô tiếp nhận rồi lật xem.


Vân Lục ngạc nhiên: "Ưu đãi như vậy sao?"


Đây rõ ràng là cho Vân thị tiền thì có. Quản lý Lâm gật đầu lia lịa, khuôn mặt rất hưng phấn: "Đúng vậy, nếu bên Đằng Huy có thể đảm bảo chất lượng của bọn họ ổn định thì chúng ta cũng nên xem xét một chút?"


Vân Lục xem lại hợp đồng: "Ưu đãi nhiều như vậy, sợ là chất lượng sẽ càng giảm sút."


"Vậy chúng ta bảo họ đưa hàng mẫu tới trước?" Quản lý Lâm bày cách.


Vân Lục gật đầu, đặt hợp đồng xuống bàn, nhìn quản lý Lâm: "Ừm, vậy ông đi đi, sao còn đứng ở đây?"


Lần trước ông ta mãi không giải quyết được dự án đèn LED, cuối cùng là Vân Lục phải đích thân ra mặt. Chẳng nhẽ lần này cũng muốn cô xử lý cho nốt?


Cô có thể xử lý, cũng có thể đi bàn hợp đồng. Nhưng nếu chuyện gì cũng đến tay cô thì nuôi đám người này có ích gì?


Vân Lục trầm ngâm nhưng trong lòng lại nảy ra một vài ý tưởng. Quản lý Lâm xoa nhẹ cái ót rồi ngập ngừng lên tiếng: "Tổng giám đốc Vân, tôi cũng muốn lắm chứ, nhưng mà bên Đằng Huy nói rằng bản hợp đồng này phải do đích thân ngài tới."


"Tôi tới?" Vân Lục sửng sốt.


"Đúng vậy, tôi hỏi đi hỏi lại, đích thân ngài phải đi." Quản lý Lâm ngượng ngùng: "Nếu không thì tôi đã đi từ lâu rồi."



Thời tiết buổi chiều cũng khá tốt, quản lý Lâm liên hệ với người phụ trách mới của Đằng Huy rồi bắt đầu xuất phát.


Đằng Huy chuyên sản xuất nhựa, mấy năm nay sản lượng càng lúc càng giảm, nghe nói còn bỏ tiền ra thành lập một trung tâm nghiên cứu chip điện thoại gì gì đó. Một công ty mà chia làm đôi vậy nên càng lúc càng đi xuống.


Vân thị hợp tác với Đằng Huy đã nhiều năm, đã sớm muốn đổi đối tác hợp tác khác, vừa vặn tháng 2 năm nay sẽ hết hợp đồng hợp tác.


Nhưng mà vị trí công ty Đằng Huy cũng không tồi, nằm ngay trong khu đất phía tây Lê Thành, nhà xưởng thì đặt ở chỗ khác.


Quản lý Lâm lái xe. Chiếc xe ông lái là chiếc Mercedes công ty cấp, xe vừa tới cửa lớn Đằng Huy thì phát hiện nơi đây rất quạnh quẽ. Trông rất giống sắp phá sản.


Vân Lục đột nhiên cảm thấy hợp đồng này không cần bàn nữa. Cô nhìn quản lý Lâm, ông ta cũng thấp thỏm dừng xe lại nói: "Chúng ta vào xem trước đã?"


Vì mấy cái ưu đãi này thì cũng nên xem thử một chút đã chứ? Nhỡ đâu lại thật sự có thể kiếm được một món lớn thì sao?


Vân Lục xuống xe rồi chỉnh lại váy, đi vào cửa lớn. Quản lý Lâm đi theo phía sau, trong đại sảnh chỉ có duy nhất một nữ tiếp tân đang buồn chán muốn chết mà ngồi trông quầy. Thấy Vân Lục bước vào cô ta đặt điện thoại xuống rồi ngạo mạn hỏi: "Là Vân thị à?"


Lần trước quản lý Lâm đến thì không phải nữ tiếp tân này, ông gật đầu: "Đúng vậy."


"Tổng giám đốc Vân đi vào, ngài thì ở lại."


"Hả?"


Đây là chuyện gì vậy chứ? Quản lý Lâm ngẩn ngơ nhìn Vân Lục, Vân Lục cảm thấy công ty này đang bày trò, cô nhận lấy túi văn kiện rồi lên tiếng: "Phiền cô dẫn đường một chút."


"Ông chủ của chúng tôi đang chờ trong căn phòng cuối cùng." Nữ tiếp tân mỉm cười từ chối.


Vân Lục nhìn vào cánh cửa khép hờ của căn phòng cuối hành lang, cô nhấp môi rồi quyết định đi vào.


Mấy căn phòng phía ngoài đều là khu làm việc nhưng không có bất kỳ ai đến làm, xem ra đã thật sự thay đổi ông chủ rồi.


Vân Lục đẩy cửa bước vào trong, một người đàn ông đang dựa người vào bàn, quay lưng lại phía cửa bấm điện thoại.


Cái ót này, bờ vai này sao lại có cảm giác quen thuộc đến vậy nhỉ? Vân Lục nhíu mày bước lên: "Xin chào ngài, tôi là người đại diện của Vân thị."


"Ồ, là Tổng giám đốc của Vân thị sao?" Giọng nói của người đàn ông lười nhác, có chút dửng dưng, mang theo vài phần nghiền ngẫm, hơn nữa còn rất ngả ngớn.


Cái giọng này, quen thuộc đến thế


Vân Lục sửng sốt, đầu ngón tay gõ lên bàn: "Giang Úc?"


"Ây, em gọi anh là gì?" Hắn không thèm quay đầu lại mà tiếp tục bấm điện thoại, chân dài vắt chéo, chiếc quần tây đen làm đôi chân càng dài thêm.


Vân Lục đặt túi văn kiện lên bàn, tiến lên vài bước túm lấy cổ áo người đàn ông rồi xoay về phía mình. Khuôn mặt lạnh lùng của Giang Úc xen lẫn chút uỷ khuất.


"Vợ à~~l


Vân Lục híp mắt: "Giả thần giả quỷ"


Cửa phòng đột nhiên bị đẩy ra, nữ tiếp tân sốt ruột giơ điện thoại lên nói: "Tổng giám đốc Giang, ngài và phu nhân lại lên hot search rồi!


Hot search lần này là 'Giang Thái tử gia bị bạn gái cướp dự án, sau đó tức giận quá mua luôn cả công ty rác rưởi như Đằng Huy để trả đũa'."


Nữ tiếp tân hưng phấn đọc một hơi hết cả tiêu đề hot search rồi ngẩng đầu lên nhìn hai người trước mặt.


Thiên Kim Thật Không Dễ Chọc
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Thiên Kim Thật Không Dễ Chọc Truyện Thiên Kim Thật Không Dễ Chọc Story Chương 68
10.0/10 từ 22 lượt.
loading...