Thiên Kim Thật Không Dễ Chọc

Chương 67


Vân Lục vốn nghĩ rằng lần đầu tiên tới nhà Giang Úc sẽ rất ngại ngùng và khẩn trương, không biết nên nói gì, làm gì. Nhưng chỉ với vài câu nói, Giang Lục đã làm sự khẩn trương của Vân Lục trôi tuột đi mất, ông thành thục ổn trọng, lại rất biết cách nói chuyện phiếm, biết đến khi nào thì nên dừng lại, còn vui vẻ và hài hước. Thi thoảng Giang Úc cũng sẽ chen vào nói mấy câu, sau đó hai cha con lại cạy khoé nhau, nhưng Vân Lục biết tình cảm gia đình Giang Úc rất rất tốt.


Vân Lục chưa từng trải qua chuyện này, giữa cô và Vân Xương Lễ vĩnh viễn mắc kẹt hai mẹ con Trình Kiều ở giữa, hơn nữa cha cô còn là người đàn ông gia trưởng. Ở nhà cô, phụ nữ luôn ở thế yếu, chứ đừng nói tới chuyện có thể nói ra suy nghĩ của mình hay cà khịa lẫn nhau.


Giang Úc có một người cha như vậy thật khiến cho người khác hâm mộ. Năng lực mạnh, tính tình tốt, thành thục ổn trọng, lại rất yêu chiều con cái.


Bữa tối do một dì bảo mẫu khá lớn tuổi chuẩn bị, Giang Úc giới thiệu với Vân Lục đó là dì Liễu, làm bảo mẫu ở Giang gia đã hơn nửa đời người, cũng coi như là người trong nhà, dì Liễu mỉm cười chia thức ăn, sau lưng bà còn có hai bảo mẫu trẻ tuổi đi theo hỗ trợ sắp xếp thu dọn bàn ăn.


Giang Mạn Mạn chỉ vào hai người họ rồi giới thiệu: "Đây là chị Lan, đây là chị Cần, cả hai đều là người nhà của dì Liễu. Chỉ khi nào trong nhà em bận quá dì Liễu lo không xuể thì hai người họ mới tới giúp.


Lúc em rảnh rỗi sẽ đi dạo phố với chị Lan và chị Cần." Giang Mạn Mạn chớp chớp mắt: "Hai chị ấy cũng hâm mộ GY lắm đó."


Giang Mạn Mạn ôm tay Vân Lục, cười đến xán lạn.


Vân Lục nhìn hai người kia rồi gật đầu chào hỏi, sau đó cúi đầu cười với Giang Mạn Mạn, nhéo mũi cô bé. Giang Mạn Mạn chun mũi, kéo tay Vân Lục đi ra bàn ăn.


Sau khi cả bốn người đã ngồi vào vị trí, Giang Úc bắt đầu bóc vỏ tôm cho Vân Lục, động tác rất thành thạo.


Giang Mạn Mạn cầm bát đưa tới trước mặt Giang Úc ăn xin: "Em cũng muốn!!"


"Bảo ba lột cho!" Giang Úc trợn mắt, đem tôm đặt vào trong bát của Vân Lục, cô suy nghĩ vài giây rồi gắp lên định đặt vào bát Giang Mạn Mạn.


Giang Lục giơ tay ý bảo không cần, mỉm cười nói: "Không cần đâu, cháu cứ ăn đi, để chú."


Ông nói xong liền cúi đầu bóc vỏ tôm cho Giang Mạn Mạn. Vân Lục thấy thế thì gắp tôm vào miệng, quay sang nhìn Giang Úc. Giang Úc cũng cúi đầu, ngón tay thon dài đang bóc vỏ tôm, trên ngón tay thi thoảng sẽ dính một chút nước tương, hắn liền thè lưỡi ra l**m. Lần này thấy Vân Lục cứ nhìn mình chằm chằm, Giang Úc đưa tay tới trước mặt Vân Lục: "Em muốn l**m à?"


Vân Lục đỏ mặt: "Không."


Cô vội vàng quay mặt đi rồi cúi đầu ăn cơm. Trong lúc ăn cơm cả dì Liễu và hai người kia đều không xuất hiện, căn biệt thự rất yên tĩnh.


Sau khi ăn xong, dì Liễu dẫn theo hai người cháu gái đến thu dọn. Giang Úc nắm tay Vân Lục đưa cô lên tầng xem, thuận tiện giúp cô tiêu thực.


Tầng 1 rất rộng, từ phòng khách ra tới phòng bếp còn phải đi một đoạn đường, bên cạnh là một tủ rượu màu trắng rất dài. Đi qua tủ rượu là đến phòng chứa đồ, phòng chiếu phim và bể bơi. Phòng Giang Úc ở tầng 2, tầng 2 có 3 phòng ngủ, 1 thư phòng và 1 phòng khách nhỏ ở giữa.


Phòng khách nhỏ trên tầng 2 không dùng sô pha mà dùng bàn thấp và chiếu tatami.


Phòng Giang Úc ở cuối cùng, đẩy cửa vào chỉ nhìn thấy hai màu trắng và đen, ở giữa phòng còn có một bàn cờ bày ở đó, dưới sàn trải thảm màu xám. Đây là lần đầu tiên Vân Lục vào phòng riêng của một người khác giới, chỉ cảm thấy trống trải và lạnh lẽo.


Không thấy có ảnh mỹ nữ, ngôi sao bóng rổ hay là poster linh tinh gì đó. Trên trường treo hai bức tranh, một bức là vẽ một bàn tay đeo đồng hồ, mặc áo sơ mi. Chiếc đồng hồ này nhìn rất quen. Vân Lục ngửa đầu nhìn một lúc, Giang Úc từ phía sau tiến tới áp sát lưng Vân Lục rồi vòng tay ôm eo cô: "Đó là tay của anh!"


"Là tranh vẽ sao?" Cô biết tay Giang Úc đẹp, nhưng không ngờ vẽ ra cũng đẹp đến như vậy.


Giang Úc lười nhác tựa vào người Vân Lục rồi "ừm" một tiếng.


"Lúc ở Mỹ có hoạ sĩ vẽ cho."


Vân Lục nắm tay Giang Úc để ngay trước mặt rồi quay trái quay phải ngắm nghía. Bàn tay của hắn thật đẹp, khớp xương rõ ràng, chiếc đồng hồ này thật sự rất hợp với hắn. Giang Úc cong môi dán sát vành tai Vân Lục thì thầm: "Còn cần nhìn nữa à? Em còn dùng rồi còn gì?"


Vân Lục đột nhiên vung tay hất tay Giang Úc đi, mặt đỏ ửng như quả cà chua chín. Cái người này sao lại đê tiện như vậy được chứ?


Giang Úc bật cười, hôn hôn vành tai Vân Lục: "Em không nhớ à?"


"Anh im đi!!" Vân Lục đẩy Giang Úc ra đi nhanh tới vị trí giữa phòng, ở đó có một chiếc bàn rất lớn nhưng chỉ đặt duy nhất một cái bàn cờ ở trên.


Là cờ vây.


Quân đen quân trắng xếp xen kẽ, người biết chơi sẽ nhận ra đây là tàn cục.


"Bây giờ em mới biết anh biết chơi cờ vây đó."


Giang Úc dựa vào bàn, cười cười: "Sao lại không thể? Hứa Điện thích chụp ảnh, Chu Dương thì thích chơi súng, ai cũng đều có một sở thích riêng."



Vân Lục nghiêng đầu nhìn Giang Úc, phía sau bảng điều khiển là một vườn hoa nhỏ, ánh đèn màu cam chiếu rọi lên những loài hoa mà Vân Lục không biết tên.


Ánh trăng cũng chiếu xuống, Giang Úc dựa vào bàn, đôi mắt sâu thẳm như Satan thấp thoáng mấy phần ý cười.


Tim Vân Lục đập thình thịch, cô xoay người nói: "Đi xuống thôi."


Tay bị kéo giật lại, Vân Lục vừa ngửa đầu lên thì đôi môi mỏng của Giang Úc đã áp xuống. Lưỡi của hắn trực tiếp xông thẳng vào trong khoang miệng của Vân Lục. Cô chống tay lên vai Giang Úc, nhắm mắt đáp lại hắn.


"Chờ em gả qua đây, chúng ta thử làm ở chỗ này, được không?" Giang Úc bóp eo Vân Lục, tay cô chống lên bàn cờ, trong lòng bàn tay là mấy quân cờ lạnh buốt. Vân Lục đỏ mặt lắc đầu.


"Sao? Có được không? Em ngồi trên bàn cờ..."


"Đừng có nói nữa..." Vân Lục vội vàng giơ tay che miệng Giang Úc lại.


Giang Úc bật cười.


 


Ánh trăng lạnh lẽo chiếu rọi xuống bóng dáng hai người. Cửa đột nhiên bị gõ ầm ĩ rồi tiếng gọi dồn dập của Giang Mạn Mạn vang lên: "Chị dâu, chị dâu, xuống chơi mạt chược! Bốn đứa mình đánh với nhau." Giang Mạn Mạn cố nói với vào trong.


Môi Vân Lục vẫn bị ngậm trong miệng Giang Úc, cô 'ưm ưm' vài tiếng kháng nghị, tay vỗ vỗ lên bả vai Giang Úc.


Giang Úc giả câm giả điếc, coi như không nghe thấy tiếng gọi ầm ĩ của Giang Mạn Mạn, tay vẫn bóp eo Vân Lục điên cuồng hôn cô.


"Chị dâu!!!


Anh!!!


Hai người đang làm gì? Sao lại ngủ sớm quá vậy?


Em vào nhé?? Em có chìa khoá đấy!!!"


Vân Lục phụt cười, đầu lưỡi đẩy lưỡi Giang Úc, hai người nhìn nhau trong vài giây, khuôn mặt Giang Úc dần dần mất hết kiên nhẫn.


Vài giây sau hắn m*t môi cô thêm vài cái rồi mới chịu buông ra. Ngón tay hung hăng lau khoé môi rồi đi thẳng ra mở cửa.


Giang Mạn Mạn giơ tay muốn gõ cửa thì thấy Giang Úc mở cửa với gương mặt u ám.


Trong phòng không bật đèn, tối đen như mực, chỉ nhìn thấy được mấy quân cờ vây màu trắng. Giang Mạn Mạn chần chừ


"Anh!!!


Chị dâu ngủ rồi sao?"


Giang Úc không nói gì, chỉ nhấc tay lên lau môi.


Hình như là nước?


Giang Mạn Mạn chớp chớp mắt: "Ạch!!" Cuối cùng cô bé đã hiểu, khuôn mặt đỏ ửng vì xấu hổ. Vân Lục ló đầu ra từ sau lưng Giang Úc, mỉm cười nhìn Giang Mạn Mạn: "Chơi mạt chược à? Được nha!!" Nói xong Vân Lục liền đẩy Giang Úc ra rồi khoác tay Giang Mạn Mạn rời đi. Cô nhóc ngơ ngác đi theo Vân Lục, được vài bước thì ngoái đầu lại nhìn.


Giang Úc đứng dựa vào tường, miệng ngậm điếu thuốc, nhìn Giang Mạn Mạn chằm chằm bằng ánh mắt chết chóc.


Giang Mạn Mạn run lẩy bẩy, lập tức quay ngoắt đi rồi nhìn Vân Lục. Lúc này cô bé mới thấy môi Vân Lục đỏ ửng, không chỉ như vậy mà ở khoé môi còn có một vết rách. Chị dâu bị anh trai cắn sao?


Ông trời ơi??


Cô đã phá hỏng chuyện tốt của anh trai rồi sao?


*


Bàn mạt chược trong phòng giải trí ở tầng 1 đã dọn xong, chị Lan và chị Cần đứng ở bên cạnh bàn chờ Vân Lục và Giang Mạn Mạn tới.


Hai người họ đều lớn hơn Vân Lục 3,4 tuổi nên trông trưởng thành hơn nhiều. Vân Lục gật đầu với họ.



Chị Lan cười hỏi: "Vân tiểu thư có chơi không?"


"Có chứ." Kiếp trước Vân Lục ở một mình nhàm chán quá sẽ lấy điện thoại tải app về chơi đấu địa chủ rồi mạt chược này nọ.


Chị Cần cười nói: "Vậy thì tốt quá, hôm nay mong hai vị tiểu thư nương tay cho chúng tôi một con đường sống."


"Xì, không được đâu nhé!!" Giang Mạn Mạn kiêu ngạo kéo Vân Lục ngồi xuống: "Hôm nay phải chơi bằng thực lực thật sự đó nhé."


Chị Lan bảo chơi mười quân thôi cho dễ, xem ra thường ngày cũng chơi với Giang Mạn Mạn không ít. Thân thể cô nhóc này không tốt lắm thường phải xin nghỉ học ở nhà tĩnh dưỡng thân thể nên không có bạn chơi cùng. Chị Cần và chị Lan chính là bạn của cô bé.


Bàn mạt chược tự động tráo bài, tiếng "lộc cộc lộc cộc" vang lên một lúc rồi bắt đầu chia đều đến trước mặt bốn người. Vân Lục lấy bài, Giang Mạn Mạn là người tiếp theo, một vòng rồi một vòng, Vân Lục nhìn bài trước mặt, đang phân vân không biết nên đánh Nhất Sách hay Ngũ Sách thì hai ngón tay thon dài từ phía sau vươn ra lấy quân Nhất Sách ném lên bàn.


"Em ngốc à? Để lại quân này làm gì chứ?" Vân Lục quay đầu lại thì thấy Vân Lục đang đứng ngay phía sau lưng cô, trong miệng vẫn ngậm điếu thuốc lá.


"Ấy ấy ấy, anh, anh không được như vậy." Giang Mạn Mạn nhảy dựng lên: "Anh không được giúp chị dâu đâu!!"


"Anh với chị dâu em là một, tại sao không thể giúp?" Giang Úc không khách khí mà hỏi vặn.


Giang Mạn Mạn sửng sốt.


Mặt cô bé đỏ ửng: "Đồ không biết xấu hổ."


Cái gì mà là một chứ?


Chị Lan và chị Cần cũng sửng sốt không kém, sau đó yên lặng bốc bài, đánh bài. Vân Lục xấu hổ muốn độn thổ, vội vàng hất tay Giang Úc ra rồi tự mình đánh bài.


Vân Lục đánh bài không được tốt lắm, chờ Tam Sách, Lục Sách mà vẫn mãi không thấy. Cũng không để ý mà tính bài gì gì đó, cứ thế bốc bốc rồi đánh đánh, cuối cùng thua không còn một mảnh. Giang Úc dụi tắt điếu thuốc, đút tay vào túi quần rồi hất cằm lên tiếng: "Xin anh đi, anh sẽ giúp em!"


Vân Lục im lặng tiếp tục chơi, đánh đến lung tung rối loạn rồi cuối cùng thua tiếp.


"Chậc!


Em phải đánh như thế này." Giang Úc khom lưng ôm cả người Vân Lục trong lòng, hắn cúi đầu xuống, hơi thở nam tính tràn ngập mang theo mùi thuốc lá nhàn nhạt và mùi nước hoa thơm mát hắn thường dùng. Giang Úc cầm một quân bài ném ra, Vân Lục ngẩn ngơ nhìn theo, cô tuyệt đối chưa từng nghĩ sẽ đánh quân đó.


"Ơ?"


"Ơ cái gì mà ơ, em đúng là đồ ngốc." Giang Úc hừ lạnh một tiếng rồi bắt đầu xếp bài.


Vân Lục dựa vào ngực Giang Úc xem hắn xếp bài.


Giang Mạn Mạn ngồi bên cạnh gõ bàn: "Anh, anh không được làm thế, như vậy thì không công bằng!!


Anh biết tính bài mà??? Bọn em đâu có biết tính??


Ba!! Ba ơi!!! Ba!!! Tới giúp con đi!!!"


Giang Mạn Mạn quay đầu ra cửa gọi to. Giang Lục kẹp điếu xì gà đứng nhìn một lúc rồi bật cười xoay người rời đi. Giang Mạn Mạn tỏ vẻ đau khổ.


"Ba!!! Ba!!!!"


Giang Úc ngước mắt lên nhìn Giang Mạn Mạn một cái.


"Ngoan ngoãn thua mấy ván liền, chị dâu của em ngốc thật đó!"


"Em cũng ngốc mà!!" Giang Mạn Mạn trợn mắt lên án.


"Ồ~~."


Giang Úc cười lạnh một tiếng.


Vân Lục hơi bất an nhìn Giang Mạn Mạn, cô đẩy đẩy tay Giang Úc: "Để em tự chơi.."


"Em tự chơi? Em có biết con nhóc này chơi mạt chược giỏi thế nào không?" Giang Úc nâng cằm Vân Lục rồi xoay mặt cô nhìn sang một vách tường khác. Trên vách tường có dán một tấm bảng.



Tiêu đề ghi "Người thắng làm vua", bên dưới là tên của Giang Mạn Mạn, chị Lan, chị Cần, dì Liễu.


Dưới tên của bọn họ đều viết thêm chữ "thổ"*, thắng một ván thì thêm một nét bút.


*Thổ:   chữ này có 3 nét nên cứ 3 ván thắng là được một chữ thổ. Bt mình thấy ngta hay dùng chữ 'số 5':  để tính vì nó tròn hơn. Khs tác giả lại dùng chữ 'thổ', nhưng thôi kệ đi chắc cho lạ đời. :))


Ba người kia chỉ có vỏn vẹn 1,2 chữ. Còn Giang Mạn Mạn cơ hồ gần như đã kín mít cả tờ giấy rồi.


Vân Lục trầm mặc, cô túm lấy bàn tay Giang Úc đặt xuống mặt bàn rồi trịnh trọng lên tiếng: "Chồng à, anh cố lên."


Giang Úc cười nhẹ một tiếng.


"Được thôi, vợ yêu."


Giang Du Du trợn mắt há hốc mồm.


"Chị dâu!! Em giận đó!!!"


Vân Lục nghiêng đầu, mỉm cười:


"Mạn Mạn em giỏi quá."


Giang Mạn Mạn: "Chị dâu, anh trai em... thôi chị cố lên."


Vân Lục không đứng dậy rời đi mà vẫn ngồi im trên ghế, Giang Úc kéo thêm một chiếc ghế tới ngồi ngay phía sau Vân Lục, ôm cô trong lòng rồi bắt đầu đánh bài.


Giang Mạn Mạn nói mình không biết tính bài chính là lừa đảo, cô nhóc vậy mà có thể đánh ngang tay với Giang Úc, Vân Lục ngồi xem thôi mà kích động đến mức tim đập thình thịch.


Đúng lúc cô ngẩng đầu lên thì bắt gặp ánh mắt của chị Cần, cô ta vội vàng cụp mắt xuống. Vân Lục sững sờ, nghĩ mình nhìn nhầm rồi chứ sao chị Cần lại nhìn Giang Úc bằng ánh mắt như vậy.


Vân Lục nghiêng đầu nhìn khuôn mặt người đàn ông đang gác trên vai cô, hai người cách nhau quá gần, hô hấp như đan xen lại. Một bên má cô chạm vào gương mặt cương ngạnh của Giang Úc.


Rất ấm áp.


Vân Lục đột nhiên hôn lên má Giang Úc một cái.


Giang Úc run tay, bất cẩn ném một quân bài đẹp ra bàn.


Hắn nghiêng đầu híp mắt nhìn cô.


"Sao tự nhiên lại hôn anh?"


Vân Lục duỗi tay, bóp mũi hắn: "Chồng à, cố lên!"


Giang Úc cong môi, cọ má vào má cô. Vân Lục bị cọ đến bật cười, trực tiếp rụt vai trốn vào trong lòng hắn. Giang Úc cười một tiếng rồi tiếp tục xếp bài.


Giang Mạn Mạn thấy Giang Úc ném ra một quân bài đẹp thì hưng phấn muốn chết.

"Ha ha ha ha ha


Em ù rồi!"


Hai anh em nhà họ Giang đánh đánh giết giết cả một buổi tối. Vân Lục ngoan ngoãn ngồi xem, chị Lan và chị Cần cũng ngồi làm phông nền cho hai anh em họ.


Sau khi kết thúc cũng đã 10h tối, Vân Lục nói phải về nhà, Giang Úc đen mặt: "Sao lại về?"


Vân Lục xoay người bám vào bả vai hắn: "Em không mang theo quần áo ngủ và mỹ phẩm."


"Nhà anh chẳng lẽ không có nổi một cái áo ngủ cho em à?"


"Không phải, không tiện cho lắm."


Vân Lục theo bản năng mà nhìn về phía sau lưng Giang Úc. Giang Lục đã về phòng từ lâu, ba người dì Liễu vẫn đoan chính đứng đó như chờ phục vụ. Giang Mạn Mạn chớp chớp mắt, vẻ mặt cầu xin nhìn Vân Lục.


Giang Úc: "Em không muốn ở lại thì có."



"Em không quen..."


Giang Úc đen mặt, không nói gì mà kéo tay Vân Lục đi thẳng ra cửa. Vân Lục vội vàng vẫy tay chào Giang Mạn Mạn và ba người dì Liễu rồi đi theo bước chân Giang Úc.


Giang Mạn Mạn mếu máo:


"Chị dâu, bao giờ thì chị mới gả tới đây?"


Chị dâu ngốc như vậy, rất thích hợp chơi mạt chược với cô nhóc. Anh trai cũng bận rộn, không phải lúc nào cũng ở nhà, về sau Giang Mạn Mạn này vẫn sẽ là vua một cõi.


Vân Lục vội vàng vẫy tay, không trả lời.


Hình như Giang Úc lại tức giận rồi. Hắn đóng cửa xe 'rầm' một cái làm Vân Lục sợ thót tim, hoảng sợ nhìn Giang Úc khom lưng ngồi vào ghế lái.


Khuôn mặt hắn lạnh lùng, ánh mắt băng giá trầm mặc cài dây an toàn rồi khởi động xe.


Vân Lục không dám thở mạnh. Cô cúi đầu nghịch ngón tay.


Cửa kính bên Giang Úc không đóng, gió lùa vào làm Vân Lục rét run, cô co rúm người lại, Giang Úc liếc thấy liền im lặng bấm nút kéo kính xe lên.


Xe lái tới cổng toà chung cư, Vân Lục rụt rè lên tiếng: "Tới đây là được rồi."


Giang Úc vẫn im lặng, lái thẳng xuống gara ngầm, rồi dừng ngay bên cạnh thang máy. Đèn trong xe bật sáng, hắn lười nhác nghiêng đầu nhìn cô.


Vân Lục ngẩng đầu, có hơi sợ hãi nhìn Giang Úc. Bầu không khí giữa hai người rất áp lực.


Vân Lục chớp mắt: "Có phải anh..."


Giang Úc nghiêng người sang, nhấc tay bóp cằm Vân Lục rồi cắt ngang:


"Vợ à, tối nay chúng ta ngủ cùng nhau nhé?"


Vân Lục còn tưởng hắn muốn phát hỏa, hai mắt cô sáng lên:


"Được chứ! Em sẽ chia một nửa giường cho anh."


"Vô cùng cảm kích, vậy có thể chia một bộ phận trên người em cho anh không?" Giang Úc cong môi, đôi mắt hẹp dài mang theo ý cười.


Vân Lục thở phào


"Không được!"


"Vậy anh chia cho cho em một bộ phận cơ thể của anh thì thế nào? Em định chơi kiểu gì?" Giang Úc nói.


Vân Lục đỏ mặt, đẩy vai hắn: "Tránh ra!! Tránh ra!!"


Giang Úc cười nhẹ một tiếng.


 


Lúc hai người về nhà thì Lăng Diên đã ngủ từ lâu. Bà cho rằng tối nay Vân Lục sẽ không về nên cũng không chờ cửa mà đi ngủ trước.


Vừa vào trong phòng ngủ chính, Giang Úc liền ôm Vân Lục bắt đầu náo loạn.


Đúng lúc hắn đè Vân Lục lên giường thì có điện thoại gọi tới. Giang Úc ôm eo Vân Lục, nhận máy.


Thư ký Lâm báo cáo: "Tổng giám đốc Giang, thiếu phu nhân lại đoạt dự án của ngài rồi."


"Là sao?"


Thư ký Lâm: "Dự án đèn LED của công ty Dương Đăng đã ký hợp đồng với Vân Thị rồi, thời hạn hợp tác là 5 năm.


Thiếu phu nhân lại đi trước ngài một bước rồi. Tổng giám đốc Giang, ngài nên cẩn thận một chút."


Giang Úc: "......"


Thiên Kim Thật Không Dễ Chọc
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Thiên Kim Thật Không Dễ Chọc Truyện Thiên Kim Thật Không Dễ Chọc Story Chương 67
10.0/10 từ 22 lượt.
loading...