Thiên Kim Danh Y

Chương 375

Tô Liên Y ngẩng đầu, thấy Ngọc Dung khoác áo choàng gấm nhạt màu, có thêu hoa văn ẩn, đang từ xa đi lại. Thì ra hắn vẫn luôn đích thân giám sát việc dựng đàn. Tô Liên Y không khỏi thầm khâm phục, quả thật, kế hoạch mà Ngọc Dung định ra, luôn được thực thi nghiêm ngặt, không chệch một bước. Mọi việc chu toàn hôm nay đều là công lao hắn.

Tô Liên Y mỉm cười nói: “Trời thu hanh khô, các thị vệ lại phải thức đêm, ta sợ mọi người sinh hỏa trong người nên nấu ít nước kim ngân hoa và bạc hà pha trà, mang tới để giải nhiệt.”

Ngọc Dung vốn am hiểu y lý, nghe xong liền hiểu ngay tác dụng của thứ trà ấy, trong lòng không khỏi kinh ngạc và cảm động. Hắn thấy trên vai Tô Liên Y khoác tấm sa đỏ từng dùng để trang trí trong phòng An Liên, liền khẽ nhíu mày, bước đến gần: “Đêm lạnh, đừng đi lại nhiều. Nhỡ bị cảm thì sao?” Nói rồi, hắn cởi áo choàng của mình, tự tay khoác lên vai Tô Liên Y.

Đám thị vệ đứng cạnh thấy vậy, đều lặng lẽ tránh ra vài bước. Trong lòng tuy có chút tiếc nuối, nhưng ai cũng hiểu rõ, một cô gái thông tuệ, thanh khiết như Tiểu Liên, không phải người phàm tục như bọn họ có thể với tới.

Trên vai ấm áp, song trong lòng Tô Liên Y lại thoáng ngượng ngùng.

“Không, chiếc áo choàng này…” Nàng định từ chối.

“Không được phép từ chối ta.” Ngọc Dung thấp giọng nói.

Tô Liên Y khẽ sững người, theo bản năng liếc quanh tìm bóng Vân Phi Tuân. Không thấy hắn đâu, nàng mới khẽ thở phào nhẹ nhõm: May thật, bằng không người kia lại nổi cơn ghen mất.

“Đa tạ.” Nàng nói nhỏ.

Nhân lúc ấy đám thị vệ mang trà đi phân phát cho những người đang làm việc, cũng thuận miệng kể lại rằng đây là tâm ý của cô Tiểu Liên, còn cẩn thận giải thích công dụng của trà. Nghe xong, mọi người đều cảm kích vô cùng, sự kính mến dành cho nàng lại càng sâu đậm.

Nhìn về phía xa, thấy một nam một nữ đứng song song, áo choàng của nam phủ lên vai nữ, ánh lửa phản chiếu khiến hai người trông như một đôi bích nhân — trai tài gái sắc, vô cùng xứng đôi.

Cảnh ấy vừa hay rơi vào tầm mắt một người, kẻ đó ánh mắt chứa sát khí, đầy bất cam, lặng lẽ theo sát phía sau An Liên.

Buổi chiều, An Liên vừa cùng Chu Hải quấn quýt, nhưng vẫn cảm thấy chẳng thỏa mãn. Dạo gần đây, khẩu vị nàng ta thay đổi, những kẻ ẻo lả như Chu Hải khiến nàng ta chán ngán, chỉ có đàn ông cường tráng mới khiến nàng ta thấy hứng thú.

Vừa nghĩ, nàng ta vừa đưa mắt liếc sang thân hình cao lớn bên cạnh, chính là Vân Phi Tuân.

Nếu ánh mắt có thể giết người, thì giờ này Ngọc Dung hẳn đã bị Vân Phi Tuân băm thành trăm mảnh! Cái tên chết tiệt đó!

An Liên cũng trông thấy Tô Liên Y đang khoác áo của Ngọc Dung, mắt liền đỏ hoe vì ghen tức, ganh đến phát điên. Nhưng khi ngoảnh lại nhìn người đàn ông bên cạnh, lửa giận lại nguội dần: Ngọc Dung cứ để cho con tiện nhân kia, còn nàng ta, chỉ cần có Đại Hổ của mình là đủ.

“Tô thị vệ~ người ta lạnh quá…” Nàng ta nũng nịu nói, giọng mềm đến tận xương.

Vân Phi Tuân vẫn đứng thẳng, không hề động đậy, chẳng buồn đáp.

Chu Hải vội vàng cởi áo choàng của mình, đưa lên: “Thánh nữ đại nhân, để thuộc hạ—”

“Không cần! Ngươi muốn đi đâu thì đi đi!” An Liên lạnh giọng cắt ngang, trút hết bực dọc sang hắn. Nhưng khi quay lại nhìn Vân Phi Tuân, nàng ta lại đổi sang nét mặt mê hoặc, giọng nói như mật nhỏ, mềm mại, quyến rũ, đầy ý tứ.

Sao Chu Hải lại không hiểu ý? Trong lòng vừa oán An Liên trở mặt nhanh như lật sách, vừa hận Vân Phi Tuân đến nghiến răng. Hắn thề, nhất định sẽ tìm cơ hội cho tên “Tô Đại Hổ” kia nếm mùi khổ sở.

“Tô thị vệ~ người ta lạnh mà…” Vừa nói, An Liên đã chủ động ôm lấy cánh tay của Vân Phi Tuân, thân thể mềm mại như tơ lụa áp sát cánh tay hắn, còn khẽ cọ cọ như mèo nhỏ làm nũng.

Ánh mắt Vân Phi Tuân tràn ngập chán ghét, hắn hất mạnh cánh tay, ném nàng ta ra xa mấy bước.

“Liên quan gì đến ta?” Giọng nói lạnh buốt, pha cả lửa giận.

“Tô…” An Liên còn chưa kịp gọi xong, thì Vân Phi Tuân đã quay người bỏ đi, sải bước lớn, lửa giận bốc lên, không muốn nhìn thêm cảnh Ngọc Dung quấn quýt bên Tô Liên Y mà bản thân chẳng thể làm gì. Chỉ còn cách, tránh xa, khỏi chướng mắt.

Không ai ngờ được, ngay trong đêm đó, một đại sự bất ngờ xảy ra: trong giáo, hai vị thần quan cao cấp của Phụng Nhất giáo bị tập kích giữa đêm.

Đêm ấy.

Đàn tế vừa mới dựng xong. Đám thị vệ làm việc suốt một ngày ròng rã cuối cùng cũng được phép quay về trại nghỉ ngơi. Ngoại trừ vài người canh gác, toàn bộ doanh địa chìm vào giấc ngủ yên bình, tĩnh lặng đến mức chỉ nghe tiếng gió.

Giờ Sửu, chính là lúc con người ngủ say nhất.

Bỗng một tiếng thét chói tai vang dội trong đêm tối.

Ngay sau đó là những tiếng khóc thảm thiết, the thé, rõ ràng là giọng của Thánh nữ An Liên.

Tô Liên Y vừa chợp mắt chưa được bao lâu, nghe tiếng hét liền bật dậy, khoác vội áo ngoài rồi lao ra khỏi trướng, chạy thẳng đến trại của An Liên.

Khi nàng tới nơi, bên ngoài doanh trướng, Lý bà bà và Tôn bà bà đang bị trùm kín trong bao tải, miệng bị nhét giẻ, trói chặt không nhúc nhích được. Tô Liên Y chẳng buồn để tâm tới tiếng khóc rền rĩ trong trướng, lập tức cúi xuống cởi trói, tháo miếng vải trong miệng họ.

“Lý bà bà, Tôn bà bà, rốt cuộc có chuyện gì thế?” Nàng hỏi dồn, giọng đầy lo lắng.

Lý bà bà th* d*c, bộ dạng vô cùng chật vật: “Cô… Tiểu Liên cô nương, lão thân cũng không biết… vốn đang ngủ ngon, bỗng bị người ta chụp bao lên đầu, rồi trói lại thế này.”

Tô Liên Y buông Lý bà bà ra, lập tức xông vào trong trướng. “Thánh nữ đại nhân, người không sao chứ?”

“Hu hu hu… ta không ổn chút nào hết…” An Liên khóc rống, nước mắt nước mũi chảy đầy, chẳng còn chút dáng vẻ cao quý nào của Thánh nữ nữa.

Tô Liên Y thấy lạ, An Liên dù nông nổi, nhưng dù sao cũng là người trưởng thành, có bị đánh cũng không đến nỗi khóc lóc thảm thương như vậy. Nàng vội tìm đá lửa, châm đèn soi sáng để xem xét thương tích.

Không xem thì thôi, vừa thấy đã giật mình kinh hãi.

An Liên lúc này đã không còn bóng dáng yêu kiều quyến rũ của vũ cơ ngày nào, khuôn mặt nàng sưng phồng như cái đầu heo, chỗ xanh chỗ tím, nhìn không ra hình người. Ngoài mặt, cổ và cánh tay đều đầy vết bầm tím, bị đánh đến thảm không nỡ nhìn.

“Là kẻ nào ra tay ác độc thế này?” Tô Liên Y cũng thấy chua xót thay, vừa dùng khăn nhẹ nhàng lau máu mũi cho nàng ta, vừa xem xét xương mũi.

“Thánh nữ đại nhân, có đau lắm không?”

An Liên vừa gào vừa ngẫm nghĩ, rồi khẽ lắc đầu.

Tô Liên Y ngẩn ra: “Không đau à?”

An Liên khóc nức nở, gật đầu.

Tô Liên Y bất giác bật cười: “Thế là bị đánh một trận tơi tả mà không thấy đau, phải không? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, nói rõ hết cho ta nghe xem nào.”

An Liên khựng lại một chút, rồi “òa” lên khóc lớn hơn, vừa khóc vừa nức nở kể: “Ta… ta đang ngủ thì có người xông vào, thổi tắt đèn, sau đó lấy chăn trùm lên đầu ta… rồi… rồi đánh ta túi bụi… hu hu hu hu…”

Tô Liên Y thở dài, xem ra An Liên lần này đúng là bị dọa sợ thật rồi, ngay cả thói quen mở miệng “bổn tọa thế này, bổn tọa thế kia” cũng chẳng còn.

“Người cởi áo ngoài ra đi, để ta xem có bị thương chỗ nào không.”

An Liên lắc đầu lia lịa: “Không… không có, đều… đều ở trên mặt ta thôi… oa…” Nói đến đây lại òa khóc nức nở.

Bên ngoài trướng, tiếng người xôn xao, đám thị vệ trong doanh nghe tiếng kêu gào của Thánh nữ đều kéo nhau chạy đến. Nhưng bị Lý bà bà và Tôn bà bà ngăn lại bên ngoài, dù sao đây cũng là phòng riêng của Thánh nữ, không thể tùy tiện để đàn ông bước vào.

Tô Liên Y nhẹ nhàng lau nước mắt cho nàng: “Được rồi, đừng khóc nữa. Khóc thêm nữa, người ta cười cho đấy.”

Nghe vậy, An Liên cố nén tiếng nức nở, dần dần cũng bình tĩnh lại.

Tô Liên Y thì càng lúc càng cảm thấy chuyện này có điều lạ. An Liên đang ngủ yên lành, vì sao lại bị người đánh? Kẻ ra tay là ai? Mục đích của hắn là gì? Nếu là kẻ thù của Phụng Nhất giáo, hay người muốn hại An Liên, lẽ ra phải bắt đi hoặc giết luôn, chứ đánh cho một trận tơi tả rồi bỏ đi, chẳng khác nào cố ý làm nhục.

“Gần đây, ngươi có đắc tội với ai không?” Tô Liên Y hỏi.

An Liên vừa thút thít vừa lắc đầu: “Không… ta suốt ngày ở trong phòng, ta có thể đắc tội với ai chứ?”

Đột nhiên nàng ta sực nhớ ra điều gì đó, mặt biến sắc, run rẩy nắm lấy tay Tô Liên Y: “Tiểu Liên… ngươi nói xem, ta… ta có bị hủy dung không? Dung mạo của ta… mặt ta…” Giọng nàng ta càng nói càng run, sợ hãi tột độ.

Tô Liên Y suy nghĩ, người ra tay xem chừng không có ý lấy mạng, chỉ muốn dằn mặt, bêu xấu nàng ta mà thôi, trong đó mang nặng ý báo thù.

“Thánh nữ đại nhân.” Nàng hỏi tiếp: “Người có nghe ra được bao nhiêu kẻ đánh mình không? Một người, hay nhiều người?”

An Liên sụt sịt: “Là… là mấy người… nhưng ta nghe không rõ bao nhiêu, chỉ biết không phải một người.”

Tô Liên Y gật đầu, dường như đã đoán được phần nào, rồi quay ra ngoài gọi:

“Tôn bà bà, Lý bà bà, hai người có thể cho một người vào đây không?”

“Dạ, tới ngay đây.” Lý bà bà nói xong, để Tôn bà bà ở lại canh, còn mình bước vào: “Liên cô nương, có chuyện gì thế?”

Tô Liên Y hỏi: “Bà và Tôn bà bà cũng bị trùm bao phải không? Hai người có bị đánh không?”

Lý bà bà lắc đầu: “Không, chúng ta chỉ bị trùm bao, nhét giẻ vào miệng rồi trói lại, sau đó không ai ngó ngàng gì. Bọn họ xông vào phòng Thánh nữ luôn.”

Bà ngẩng đầu nhìn An Liên, khuôn mặt sưng húp, tím xanh từng mảng, suýt nữa bật cười, nhưng chỉ âm thầm chửi thầm trong bụng: Đáng đời!

“Tiểu Liên… ngươi… ngươi biết là ai đánh ta không?” An Liên vừa khóc vừa hỏi, giọng nghẹn ngào.

Trong lòng Tô Liên Y đã đoán ra được một người, nhưng ngoài mặt vẫn tỏ ra mơ hồ: “Ta cũng không biết, đang ngủ thì nghe tiếng người la, ta liền chạy đến thôi.”

Chuyện này… chắc chắn là hắn làm!

Không thể sai được.


Thiên Kim Danh Y
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Thiên Kim Danh Y Truyện Thiên Kim Danh Y Story Chương 375
10.0/10 từ 19 lượt.
loading...