Theo Bắc - Mạnh Thư
Chương 70: NGOẠI TRUYỆN 6
Chương 70: This is not the end – Đây không phải là kết thúc
*
“Bé Ngoan, em đang làm gì vậy?”
Giang Oanh vừa nằm xuống, kéo rèm chống sáng, bật chiếc đèn ngủ sạc nhỏ. Bên tai liền vang lên giọng trầm thấp của Lý Bắc. Cô trở mình, quay mặt về phía tường, nhìn chằm chằm vào mảng tường bị ánh sáng và bóng tối chia cắt, trên đó dán tấm ảnh chụp liền của cô và Lý Bắc. Hàng mi cô như xị xuống, cô lí nhí càu nhàu: “Em nằm rồi, chuẩn bị ngủ.”
“Ừm.” Lý Bắc khẽ đáp một tiếng.
Giang Oanh không nói thêm nữa, yên lặng nghe bên kia anh gõ bàn phím. Tiếng lách cách rào rào, ầm ĩ như thể sắp bắn cả phím bay lên.
Hai năm dịch bệnh này, cô và anh tụ ít xa nhiều. Áp lực ở hai trường khác nhau. Cô rảnh thì anh có thi đấu. Anh rảnh thì cô học. Không thì cả hai đều bị phong trong trường.
Chớp mắt đã sắp đến trước kỳ nghỉ hè năm ba. Từ hồi tháng tư, Lý Bắc tham gia kỳ thi lên bậc đại học hệ chính quy; tháng trước vừa có kết quả, đến tháng chín khai giảng là anh sẽ nhập học trường đại học hệ chính quy như bình thường. Kỳ nghỉ hè anh sẽ đến công ty an ninh mạng đứng tên mình, nơi Hạ Nghiêu hy vọng anh tiếp quản để thực tập hai tháng. Còn cô thì đăng ký thi lấy chứng chỉ hành nghề luật vào năm tư.
Cô và anh đều không ngừng nỗ lực vì tương lai. Chưa từng có ai hời hợt nói bỏ cuộc, chưa từng thốt ra một câu “mệt”, “phiền”.
Trong đời sống đại học, cô từng thấy bạn cùng phòng cãi nhau chia tay với bạn trai cũ đến mức ai ai cũng biết, cuối cùng thành người dưng không qua lại. Trên tường tỏ tình trong trường cũng thấy đủ chuyện buồn cười. Thậm chí có lần cô còn đùa hỏi Lý Bắc: “Chó con, anh có sợ lên bờ rồi chém người trong lòng không (*) ?”
Đêm đó, Lý Bắc nói: “Khả năng em chém anh còn lớn hơn.”
Anh nói: “Giang Oanh, em vĩnh viễn không cần thử xem em có ý nghĩa gì với anh. Bởi vì em là khởi đầu và cũng là kết thúc của cuộc đời tan nát của anh.”
Giang Oanh giơ tay lên, đầu ngón tay khẽ chạm vào Lý Bắc phiên bản thanh niên trong tấm ảnh.
Trên người anh không còn chút non nớt thiếu niên nào nữa, khí chất cả người trưởng thành, vững vàng hơn hẳn. Vẫn bộ đồ đen từ đầu đến chân như cũ, tóc cắt ngắn, để lộ đường nét sắc lạnh tà mị, đôi mày mắt mang tính xâm lược cực mạnh. Rõ ràng đáng lẽ là gương mặt đa tình, vậy mà lại lạnh lẽo uể oải đến lạ. Khuyên tai bên trái lóe ánh bạc, anh hơi ngẩng cằm, nơi yết hầu ở cổ lộ ra một vệt sẹo mảnh. Cánh tay anh khoác lên vai cô, phô ra chút chiếm hữu ngang ngạnh khó thuần phục khác thường.
Đó là ảnh năm ngoái sau khi dỡ phong tỏa, mọi người khác phòng ký túc cùng nhau đi tụ tập ăn uống.
Ánh mắt Giang Oanh càng lúc càng dịu, đầu ngón tay chầm chậm trượt xuống, dừng lại trên chăn.
“Chó con, ngủ ngon.” Cô khẽ nói.
Tiếng gõ bàn phím bên kia khựng lại, rồi truyền tới giọng nói quen thuộc như ngậm một viên đường cát: “Ngủ ngon, Bé Ngoan.”
Lý Bắc nghe nhịp thở qua lỗ tai nghe dần ổn định đều đều, những ngón tay thon dài đặt trên bàn phím. Từng dòng mã xanh dày đặc không ngừng nhảy lên, hắt bóng lên chiếc cằm trắng lạnh của anh.
Anh nghiêng đầu nhìn màn đêm ngoài ô kính.
Dịu dàng, yên bình, tiếng ve râm ran giục người ta nghỉ ngơi.
Trong ánh tối, đôi mắt đen của Lý Bắc khẽ rung ánh sáng, cảm xúc hỗn tạp rối bời cuộn trào. Giữa đêm khuya tĩnh mịch, đôi môi nhạt màu hơi mở, anh rất khẽ nói một câu: “Anh yêu em.”
Trong tai nghe vang lên giọng cô gái mềm mại, ngọt và êm: “Em cũng vậy.”
Lý Bắc không nhịn được, cong môi cười một cái, nói: “Ngủ đi.” Bên kia không còn âm thanh nữa. Đầu ngón tay anh lại bắt đầu gõ bàn phím, vẻ lạnh nhạt nơi khóe mày đuôi mắt tan đi rồi lại tụ về.
–
Kỳ nghỉ hè đến. Giữa tháng tám, hơi nóng thịnh hạ ập lên người mãi không tan, dính dính nhớp nhớp. Điều hòa chạy không ngừng. Bảy giờ sáng mà bầu trời đã xanh trong như vừa được nước rửa qua, ánh sáng mảnh dày chui vào lớp kính.
Giữa những chiếc giường trắng, có một cô gái đang ngủ say.
Tư thế ngủ của cô rất ngoan, như một đứa trẻ; hai tay nắm thành nắm đấm, mái tóc mềm Bé Ngoan áp lên gò má.
Trước gương trong phòng.
Chàng trai lạnh lùng, lười biếng uể oải, sau khi cài khuy măng sét áo sơ mi đen, anh hơi cúi người xuống, nhẹ nhàng hôn lên giữa trán cô.
“Anh đi làm đây, Bé Ngoan. Bữa sáng để trên bàn, tỉnh thì hâm nóng rồi ăn.”
Giọng nam buổi sớm trầm khàn, lạnh se mà dịu dàng, rơi trọn lên màng tai Giang Oanh. Cô chậm rãi mở mắt, vươn tay ôm lấy cổ Lý Bắc đang định đứng dậy.
Hai người nhìn nhau qua ánh sáng mơ hồ khó tỏ. Giang Oanh cười một cái.
“Chào buổi sáng, chó con.”
Lý Bắc dùng chóp mũi cọ cọ chóp mũi cô: “Chào buổi sáng, chim non.”
Gò má trắng mịn của Giang Oanh căng bóng trong trẻo, hàng mi run run, cô làm nũng hỏi: “Tổng giám đốc Lý có rảnh bế em đi rửa mặt không ạ?”
Ánh mắt Lý Bắc mềm lại, khẽ cười một tiếng: “Thẩm phán Giang đã lên tiếng, không rảnh cũng phải rảnh.”
Khóe mày đáy mắt Giang Oanh đều là ý cười. Cô siết chặt tay, ôm cổ Lý Bắc. Vòng eo được cánh tay mạnh mẽ của anh giữ lấy. Cô đạp tung chăn, chiếc váy hai dây màu trắng trễ trên vai, nơi xương quai xanh hằn một dấu răng đỏ ửng. Đôi chân thon dài trắng nõn chạm vào nắng sớm, chỗ mắt cá còn có vết răng cắn đến rớm máu. Cô quen thuộc thuần thục kẹp lấy eo Lý Bắc, cằm gối lên vai anh. Tóc rũ lên người cô và anh. Tiếng cười nhỏ vụn tràn khỏi đôi môi hồng hào.
Cô nghiêng mặt hôn nhẹ lên vành tai anh, thì thầm: “Làm phiền Tổng giám đốc Lý rồi.”
Lý Bắc bế cô đi về phía phòng tắm, thản nhiên đáp: “Tối qua Thẩm phán Giang vất vả rồi, đây là chuyện nên làm.”
Nụ cười nơi khóe môi Giang Oanh cứng lại.
Hơi nóng từ lòng bàn tay người đàn ông xuyên qua lớp vải mỏng thấm vào tận kẽ xương, vô cớ khiến cô nhớ đến tối qua, khi Lý Bắc ở trên cao cúi xuống nhìn cô, trong đôi mắt ấy trào ra điên cuồng d*c v*ng và yêu thương, gần như thiêu rụi linh hồn cô. Mồ hôi mịn dính chặt lấy nhau, tiếng thở trầm khàn đầy từ tính quẩn quanh bên tai. Giang Oanh bỗng thấy hơi ngượng, rũ mi xuống, Bé Ngoan không nói thêm.
Im lặng một hồi lâu, đến khi Lý Bắc lau mặt cho cô xong vẫn không mở miệng.
“Bé Ngoan.” Anh khẽ bóp cằm Giang Oanh, ép cô ngẩng lên, ánh mắt cô lập tức rơi vào đôi mắt trong veo lạnh mát như nước thu kia. Tim anh nhảy mạnh một cái, cổ họng khô rát, yết hầu lăn lăn: “Hôn anh thêm một cái nữa đi.”
Giang Oanh bất động nhìn anh, nhìn thẳng vào d*c v*ng và yêu thương đang bùng cháy trong mắt anh.
“Hôn thì được, nhưng xin anh sau này đừng có không ngừng không nghỉ nữa.” Cô hạ giọng tố cáo tội ác của anh.
Lý Bắc chống tay lên mép bồn rửa, cúi xuống kề sát cô. Đôi mày mắt lạnh lẽo của anh mềm đi, khóe môi chậm rãi cong lên một nụ cười đầy ẩn ý, như một con cáo già ranh mãnh, giọng điệu lười biếng cất lên.
“Bé Ngoan.”
“Đó là kết quả sau khi anh đã cố gắng khống chế rồi, thế nên không có cách nào rút ngắn thêm thời gian nữa.”
Giang Oanh: “……”
Không khống chế thì cô có chết trên giường luôn không?
Lý Bắc hôn lên môi cô một cái: “Không trêu nữa. Trêu thêm thì khỏi ra khỏi cửa luôn. Em ở nhà học cho ngoan, ngoan.”
Không phải, ai trêu chứ!!!
Đây là đối thoại bình thường giữa người yêu với nhau mà được không!
Giang Oanh sầm mặt, trừng anh, lầm bầm một câu: “Chó con thối.”
Lý Bắc lại hôn cô một cái, hạ giọng: “Ừ, anh là chó con thối.”
“……”
Anh đứng thẳng dậy, lại nhìn cô thật sâu, nói một câu: “Chó con chỉ thuộc về em.”
–
Kỳ nghỉ hè dài đằng đẵng âm thầm kết thúc. Tối hôm trước ngày khai giảng năm tư, Giang Oanh xuống lầu lấy hàng chuyển phát.
Trong lúc chờ thang máy, Lý Bắc bước vào.
Giang Oanh ngơ ngác nhìn anh, gò má hơi nóng lên.
Bất kể đã nhìn bao nhiêu lần Lý Bắc mặc âu phục đen chỉnh tề, lần nào cô cũng bị anh hút mất hồn.
Lý Bắc ngẩng mắt bắt gặp ánh nhìn của cô, đưa tay kéo kéo chiếc nơ cổ, mang theo chút uể oải lạnh nhạt. Anh duỗi tay nhận lấy kiện hàng từ tay Giang Oanh, giọng nhàn nhạt: “Bé Ngoan, trong túi áo khoác của anh có một thứ, em lấy giúp anh một chút.”
Giang Oanh không tự nhiên chạm chạm lên sống mũi, rồi thò tay vào túi tìm.
Đó là một chiếc hộp da vuông vuông. Cô lấy ra, nhìn rõ là gì thì lập tức sững người, trên bề mặt hộp da trắng trong lòng bàn tay in hai chữ DR, muốn nói không biết cũng khó.
“Đinh” một tiếng, thang máy dừng lại rồi chậm rãi mở ra. Cô thấy anh nhìn cô cực kỳ nghiêm túc, nghe anh nói:
“Giang Oanh, lần sau khi giới thiệu em với người khác, anh muốn nói: Xin chào, đây là bà xã của tôi, Giang Oanh.”
Cổ họng Giang Oanh nghẹn nghẹn, cô siết chặt hộp nhẫn, khóe mắt đỏ lên, hoảng hốt cúi đầu, nhỏ giọng nói: “Chó con, ai lại cầu hôn ở cửa thang máy chứ…”
Cửa thang máy khép lại. Ánh đèn rải lên chóp mũi cô. Lý Bắc dịu dàng nhìn cô, học theo cô nói nhỏ: “Vì anh vừa nhận được nhẫn là đã không kịp chờ muốn đeo nó lên tay em.”
Giang Oanh hít hít mũi, giọng ồm ồm: “Được.”
Trong mắt Lý Bắc dâng trào sóng lớn. Kiện hàng “bịch” một tiếng rơi xuống đất, anh đưa tay giữ lấy cổ cô rồi cúi xuống hôn.
Gần như là cắn xé, quấn quýt không rời.
Lưng Giang Oanh áp vào tường, nghe ngoài kia có tiếng sột soạt, cô căng thẳng nắm chặt vạt áo Lý Bắc.
Cô muốn mở mắt, nhưng một lòng bàn tay ấm nóng đã che khuất tầm nhìn, đôi môi rốt cuộc được thả ra.
Hít vào được luồng không khí mới, cô cảm thấy bên cổ mình có một cái đầu nóng hổi ẩm ướt vùi vào.
Lý Bắc nhắm mắt lại để điều chỉnh cảm xúc, khóe mắt đỏ nhạt in trong bóng tối.
Anh hé miệng, giọng bật ra từ cổ họng khàn khàn: “Anh rất vui, Giang Oanh. Anh thật sự rất vui.”
Dẫu Lý Bắc đã cố gắng kiềm chế, Giang Oanh vẫn nghe ra tiếng run trong giọng anh.
Tim cô nóng rực. Cô đưa tay xoa xoa tóc anh, cười khẽ: “Không khóc không khóc, em cũng rất vui mà.”
Lý Bắc ôm chặt eo cô, như thể muốn ép cô hòa vào tận xương.
Buổi tối ăn cơm xong, Giang Oanh đã bình tĩnh lại chụp mấy tấm ảnh hai người nắm tay. Cô còn chưa kịp chọn một tấm đăng khoảnh khắc thì Lý Bắc đã rút điện thoại khỏi tay cô, gửi hết toàn bộ ảnh đi bằng Airdrop.
Cô chẳng hiểu ra sao, đứng dậy đi chỉnh đèn tối xuống, cởi dép, cuộn người trên sofa, định cùng anh xem một bộ phim.
Lý Bắc vẫn mặc sơ mi đen, ngồi ngay ngắn cạnh cô, mặt không biểu cảm gõ chữ. Trông anh có vẻ rất do dự, xóa rồi gõ, gõ rồi xóa, tiếng phím lách cách vang liên tục suốt hai ba phút.
Giang Oanh thấy anh như thở phào nhẹ nhõm một cách không để lộ dấu vết, bèn mở điện thoại, lướt mới WeChat Moments. Bài mới nhất là Lý Bắc đăng, chín tấm ảnh của cô và anh, kèm tấm ảnh chiếc nhẫn vừa chụp.
Caption: Giới thiệu lại một chút, cô ấy là bà xã của tôi, Giang Oanh.
Giang Oanh liếc Lý Bắc một cái, anh vẫn đang gõ chữ không ngừng. Ánh sáng hắt rõ lên gương mặt anh, như thể nơi đó có vết nứt của sự lạnh lùng đang vỡ ra. Cô không nhịn được bật cười, đúng là nóng lòng đến mức không đợi nổi. Thế là cô cũng đăng một bài.
Caption: Giới thiệu lại một chút, anh ấy là ông xã của tôi, Lý Bắc.
Đăng xong, trong lòng Giang Oanh lặng lẽ bổ sung một câu: Hai người đúng là sến quá đi mất, nhưng tim đập nhanh thật.
Cô ngẩng đầu lên, bắt gặp đôi mắt đen thẳm của người đàn ông, ở đó tình yêu đang lặng lẽ, điên cuồng sinh sôi.
Một lát sau, cô quỳ ngồi trên sofa, người hơi nghiêng về phía trước. Cổ áo ngủ khẽ xô lệch, thấp thoáng lộ chút xuân sắc. Đôi mắt cô trong veo dịu dàng, giọng nói mềm mềm: “Xin chào, ông xã, em là bà xã của anh, Giang Oanh.”
Sau gáy lập tức bị một lực quen thuộc giữ lấy. Lông mi Giang Oanh run loạn, theo bản năng siết chặt chiếc nơ cổ của Lý Bắc.
Hơi thở quấn chặt lấy nhau, dữ dội đến mê cuồng.
Ánh mắt Lý Bắc sâu thẳm, khóa chặt cô gái đỏ mặt cong mày. Cánh tay rắn chắc của anh dùng lực kéo mạnh, để cô ngồi lên đùi anh. Hai người nhìn nhau qua thứ ánh sáng lờ mờ tối tối.
“Bà xã.” Anh khàn giọng gọi cô.
Cô “ừm” một tiếng, đáp lại: “Ông xã.”
Nụ hôn nghẹt thở ập xuống khi lời cô còn chưa dứt, điên cuồng đến mức như muốn hòa vào thân thể của nhau.
Lòng bàn tay nóng rực v**t v* dính sát. Vạt váy nhăn dần, rồi từ từ bị kéo lên đến ngang eo.
Khóe mắt cô đỏ rực, những ngón tay bấu chặt lấy đốt sống gồ lên sau gáy Lý Bắc, cào ra một vệt đỏ mảnh.
Con Ouroboros nơi cổ nghiêng của cô vừa u ám, vừa lạnh lẽo, lại vừa nóng bỏng.
Cô không còn sức chống cự, chỉ có thể hổn hển thở gấp. Mồ hôi dính nhớp phủ trên da, cô vừa nức nở vừa gọi anh.
Nhịp thở càng lúc càng gấp, tiếng thở khàn ráp trầm thấp rơi vào tai.
Khắp nơi đều ướt át, đều ngập tràn thứ hơi ẩm nồng đậm. Giọng cô vốn mềm ngọt cũng dần khàn đi, đến cuối cùng tiếng “Chó con” bị nghiền nát trong cổ họng.
“Faded baby I want all of yeah.”
“Vì em mà sa ngã, khao khát chiếm em làm của riêng.”
Anh khẽ khàn giọng triền miên bên tai cô.
Đó là một câu trong lời bài hát “wyd?” của Larissa Lambert.
Đêm đầu tiên ấy, chính trong một mảng ánh sáng hỗn loạn, cô nghe bài hát này rồi cùng anh rối loạn, quấn lấy nhau, không ngủ không nghỉ.
Hai giờ sáng, Lý Bắc bế cô ra khỏi phòng tắm, tùy tiện mặc cho cô một chiếc quần thể thao với áo thun đen, cúi người hôn nhẹ lên môi cô.
“Anh đi làm gì đó cho em ăn.”
Giang Oanh nằm nghỉ một lúc trên giường, rồi vén chăn, lấy áo sơ mi của Lý Bắc khoác lên người, xoa xoa vài cái lên eo, chân trần xuống giường đi ra ngoài phòng. Cô tựa vào khung cửa bếp, lặng lẽ nhìn bóng lưng thon dài đang bận rộn.
Cô chợt nhớ lại, hôm đó anh từng hỏi cô: “Giang Oanh, em lấy anh được không?”
Khi ấy, cô không dám nghĩ đến tương lai với anh. Có quá nhiều yếu tố bất định khiến cô hoảng sợ, bất an. Còn bây giờ, chó điên nhỏ của cô cùng tương lai của họ, sáng rực và nóng hổi. Chiếc nhẫn trên tay hơi ấm lên, sống mũi cô chua xót không kìm được.
Lý Bắc vặn nhỏ lửa, quay người kéo cô vào lòng.
Anh cúi mắt, lòng bàn tay khẽ v**t v* mái tóc cô.
Những trải nghiệm của bao năm tháng trước kia dường như đều là để chuẩn bị cho việc anh gặp được cô.
Buông bỏ. Giải thoát. Tái sinh.
Cùng cô.
Ban đầu, anh ngồi trong chiếc xe tải nhỏ cũ nát, nhìn qua gương chiếu hậu, nhìn cô gái đứng ở trạm xe buýt, cố chấp nhìn dòng xe qua lại.
Lúc đó, anh thậm chí còn không dám nghĩ.
Còn bây giờ, cô đang ở ngay bên cạnh anh.
— Chim non của anh, đậu yên trên những cành lá mục rữa mà tái sinh của anh, cùng anh lấy nơi cành rụng làm nhà, cùng nhau đi hết quãng đời còn lại.
–
Tối hôm cầu hôn thành công, Lý Bắc nhắn tin hàng loạt cho tất cả mọi người trong WeChat, liên tục ba lần cùng một câu.
LB: Em ấy đồng ý gả cho tôi rồi!!
LB: Em ấy đồng ý gả cho tôi rồi!!!
LB: Em ấy đồng ý gả cho tôi rồi!!!
Nửa đêm, Trì Tử Lê nhìn thấy tin nhắn này thì dở khóc dở cười, lập tức chụp màn hình gửi cho Giang Oanh, còn nói: “Cục cưng à, ông xã nhà cậu hình như vui đến phát điên rồi, thiết lập lạnh lùng sập luôn.”
Đến ngày hôm sau sau khi tốt nghiệp năm tư, tại hôn lễ của Giang Oanh và Lý Bắc.
Tiểu Bạch tình nguyện làm MC cùng Húi Cua làm MC, đang nhiệt huyết tràn trề đọc lời chúc do mọi người cùng viết.
Dẫu Lý Bắc cố gắng kiềm chế cảm xúc cuộn trào dữ dội, nhưng vào khoảnh khắc hàng mi đen cùng đôi mắt sâu thẳm của anh nhìn cô gái mặc váy cưới trắng tinh đã trút bỏ vẻ non nớt, trưởng thành rực rỡ kiêu hãnh, trong mắt chỉ có anh, rốt cuộc anh vẫn đỏ hoe mắt.
Anh cầm lấy micro từ tay Tiểu Bạch, hiếm hoi để lộ cảm xúc. Giọng khàn khàn truyền khắp sảnh tiệc: “Ở đây, tôi xin giới thiệu lại một lần nữa với mọi người, đây là bà xã của tôi, Giang Oanh.”
Giang Oanh nhìn theo ánh mắt anh chuyển tới, cười đến đỏ vành mắt. Cô dùng đầu ngón tay cẩn thận lau giọt nước nơi khóe mắt, kìm nén giọng run run, nghiêng tới gần micro trong tay anh: “Xin lỗi mọi người. Hôm nay ông xã của tôi kích động quá mức, thiết lập nhân vật có hơi sụp, mong mọi người xem xong rồi quên luôn giúp ạ.”
Cả bàn tiệc cười vang rung trời.
Trên màn hình lớn phía sau họ, chiếu đúng ảnh chụp màn hình ba câu tin nhắn mà Lý Bắc đã gửi cho toàn bộ bạn bè vào tối cầu hôn. Đến mức nửa chặng sau, Tiểu Bạch bị một ánh nhìn lạnh lùng nhìn chằm chằm đến nổi da gà.
Đêm hôm đó, khoảng ba giờ sáng, tất cả mọi người lại nhận được trong nhóm chat ba câu lặp lại y hệt.
LB: Tôi cưới được em ấy rồi!!!
LB: Tôi cưới được em ấy rồi!!!
LB: Tôi cưới được em ấy rồi!!!
Mọi người: Biết rồi!!! x3
–
“End ở đây không phải kết thúc, mà là một khởi đầu mới khác của chó con và chim non.”
-HẾT CHÍNH VĂN-
Chú thích:
‘Lên bờ rồi chém người trong lòng’ là một câu nói phổ biến trên mạng xã hội Trung Quốc, thường để chỉ việc sau khi thi công chức/thi biên chế hoặc thi cao học thành công ‘lên bờ’, người ta sẽ nhanh chóng chia tay với bạn đời/người yêu cũ.
Theo Bắc - Mạnh Thư
