Theo Bắc - Mạnh Thư
Chương 57
Chương 57: “Anh đang đánh tráo khái niệm.”
*
Mùa đông dài dằng dặc, tuyết rơi triền miên phủ trắng cả thành phố, ở rìa rừng cây ban ngày cũng chẳng thấy chút màu tối nào.
Giang Oanh mở cửa xe, đứng trên khoảng đất trống trước cổng Nhà tang lễ Giang Bắc, hít sâu một hơi khí lạnh, những bông tuyết đọng trên má dần tan ra.
Tay cô được Lý Bắc khẽ nắm lấy, hơi ấm phủ lên cái lạnh buốt. Chiếc xe gọi qua mạng phía sau lùi xe rồi rời đi.
Lý Bắc đẩy cánh cổng sắt lớn ra, một luồng gió xoáy tạt qua, rồi chỉ chốc lát đã ngưng lại thành một chỗ.
Giang Oanh đứng ở đầu hành lang, nhìn về khúc ngoặt cuối hành lang, trong thoáng mơ hồ, cô như thấy bố mẹ và cả cô lúc còn nhỏ.
Cô ngẩng đầu lên, chỉ thấy bầu trời xám lạnh vô tận đang rơi thứ tuyết không gốc rễ.
Lý Bắc đặt túi đồ siêu thị xuống đất, không lên tiếng làm kinh động cô, chỉ lặng lẽ đứng ở một bên.
Trong ánh mắt liếc nhìn, tất cả đều là Giang Oanh.
Đợi đến khi những suy nghĩ rối ren hoàn toàn lắng xuống, Giang Oanh lấy điện thoại ra, mở Weibo rồi đưa cho thiếu niên đứng bên cạnh.
“Em không biết làm vậy có đúng không.” Cô nói.
Ánh sáng che mất nửa gương mặt cô, sự mờ mịt và bối rối cứ lan ra.
Lý Bắc khẽ nhấc mí mắt lên, ánh nhìn dưới mái tóc rũ xuống u tối mờ mịt. Cậu đưa tay xoa nhẹ đầu cô, nhận lấy điện thoại, ngón tay lướt nhẹ màn hình, đọc bài Weibo dài dằng dặc kia.
Giang Oanh đã giữ lại rất đầy đủ những tin nhắn ác ý họ gửi cho cô, những meme các kiểu họ ép cô phải chụp. Trên mặt bàn, từ biệt danh hai chữ đến vô số những lời nhục mạ dày đặc. Sách giáo khoa, đề thi bị cố tình vẽ nguệch ngoạc bậy bạ. Nhật ký thì bị người ta gạch một dấu “X” ở từng trang. Mỗi người tham gia, mỗi địa điểm, cô đều nhớ rõ ràng, vẫn luôn một mình nghiêm túc đếm từng vết sẹo chồng chất.
Trong đáy mắt cậu tụ lại vẻ cáu bẳn mỏi mệt, phải dốc hết sức mới có thể nhịn xuống.
Giang Oanh nhìn thấy gân xanh trên mu bàn tay cậu nổi lên, liền đưa tay đặt lên, nhỏ giọng nói: “Chó con, em không sao đâu.”
“Giang Oanh, chỉ cần hiện tại em vui, tương lai sẽ không vì không làm chuyện này mà thấy hối hận thì không có vấn đề gì cả.” Lý Bắc đưa điện thoại trả lại cho Giang Oanh, hàng mi dài rũ xuống, không dám nhìn cô, sợ cơn giận bị đè nén của mình sẽ làm cô sợ. Giọng cậu cố giữ bình tĩnh: “Những gì em đang làm bây giờ, thật ra đối với họ cũng không gây tổn thương lớn lắm, mạng xã hội thay đổi nhanh quá. Hôm nay cư dân mạng chỉ trích chuyện này, ngày mai họ lại đi chỉ trích một chuyện khác, mọi hiệu ứng chỉ duy trì được một khoảng thời gian. Đợi sau này, những người đó đổi sang một nơi khác, hoặc đổi một cái tên, là có thể bắt đầu cuộc sống mới. Ở nơi mới, trong cuộc sống mới, họ giả vờ như mình chưa từng bắt nạt ai, giả vờ như mình là người rất tốt, giả vờ như trong lòng chưa từng có ác ý không nên có với người khác. Cho nên, chẳng có đúng hay không đúng. Anh mượn một câu trong Kinh Thi làm ví dụ không mấy thích hợp: người ta ném cho quả đào, mình đáp lại bằng quả lý. Những chuyện họ làm, quá đáng hơn những gì em làm nhiều. Em bị một quả đào thối ném trúng, đáp lại họ một quả lý không có sức răn đe mấy thì có sao đâu?”
Lý Bắc rất ít khi nói dài như vậy. Giọng cậu lạnh, nghe như đang ngậm một cục đường lớn trong miệng.
Đầu ngón tay Giang Oanh tê dại, cô ngẩn ngơ nhìn cậu.
Dưới ánh sáng, tuyết đọng trên tóc thiếu niên, chiếc cằm trắng lạnh hơi cúi xuống, cuối cùng cậu ngẩng lên nhìn cô, ánh mắt thờ ơ mà kiềm chế.
Một lúc lâu sau, Giang Oanh là người dời mắt trước, đáy mắt dâng lên vị chua xót, giọng trầm thấp: “Anh đang đánh tráo khái niệm.”
Lý Bắc cúi người xách túi đồ siêu thị trên nền tuyết lên, nắm tay Giang Oanh đi về phía trước, giọng điệu thản nhiên: “Mỗi chữ đều đại diện cho rất nhiều đạo lý. Nó có thể là có qua có lại, cũng có thể là lương thiện có chừng mực, nhẫn nhịn có giới hạn. Con người không thể lúc nào cũng nhốt mình trong một cái khuôn, phải học cách linh hoạt biến thông, phải kính người nhường người, chứ không phải sợ người.”
Giẫm lên lớp tuyết dày phát ra tiếng kẽo kẹt, hơi lạnh ẩm len lỏi chui vào tận khe xương.
Đi tới dưới gốc cây hòe già, Giang Oanh ngẩng đầu nhìn chiếc đèn treo trên cành.
Tâm cảnh của con người sẽ thay đổi long trời lở đất theo thời gian, theo những chuyện từng trải, theo những người gặp được. Chỉ có nỗi đau đã từng trải qua, sẽ mãi mãi ở đó.
Nếu nhiều năm sau, cô nhớ lại ngày hôm nay.
Nếu chỉ im lặng đối diện, có lẽ đó sẽ là vết thương vĩnh viễn không thể lành, chỉ lặp đi lặp lại nứt toác ra.
Giang Oanh buông tay Lý Bắc ra, lấy điện thoại bấm gửi đi.
Thật ra có lưu lượng hay không, có người chú ý hay không, đều không quan trọng. Quan trọng là cô có vui hay không, cô muốn làm thế nào.
Giang Oanh nghiêng mắt nhìn thiếu niên im lặng kia.
Giữa gió tuyết kéo đến, lá cây lẻ loi xào xạc, Lý Bắc hơi nghiêng mặt, cúi mắt nhìn cô đối diện.
Giang Oanh cong mắt, nói: “Chó con, em đói rồi.”
Tông ánh sáng xám lạnh, đôi mắt đen của Lý Bắc lạnh lẽo thanh tĩnh, in bóng nụ cười của cô. Giọng cậu hơi trầm: “Ừ, anh đi nấu cơm.”
Trong đại sảnh, hơi ấm từ từ dâng lên, ánh đèn vàng ấm rải đầy căn phòng. Ngoài cửa tuyết lớn bay mù, tiếng gió cô độc rít lên.
Hắc Đầu cúi đầu ăn cơm, cái đuôi vẫy không ngừng.
Trong bếp, Lý Bắc kéo tay áo lên tới khuỷu tay, những vết sẹo như nhánh cây lộ ra, cơ bắp rắn chắc nổi đường nét, xương cổ tay nhô lên. Những ngón tay thon dài nhón lấy một khúc xương lớn bỏ vào nồi, định dùng nước hầm xương làm đáy lẩu.
Nước dùng trắng sữa sôi ùng ục, hơi nóng bốc mù mịt.
Cậu cúi đầu, tóc rũ che lông mày và đôi mắt, đường nét quai hàm trắng lạnh vừa sắc vừa hờ hững. Lau khô tay, cậu lấy điện thoại ra, tìm Weibo của “Chim Bay jy”, mở bài Weibo kia.
Nhìn rất lâu, sát khí trong mắt Lý Bắc càng lúc càng nặng.
Cậu gọi điện cho Hạ Nghiêu, gửi qua hai đoạn video, bên kia nhanh chóng trả lời một câu: Yên tâm.
Vài phút sau, một email gửi tới, kèm theo tin nhắn WeChat của Hạ Nghiêu.
H: Cao đẳng cậu chọn một trường đi, còn đại học hệ liên thông anh chọn sẵn cho cậu rồi. Xác định học ngành máy tính rồi hả?
LB: Anh Hạ, anh chọn hết rồi thì vậy cũng được.
H: Được, năm sau anh đăng ký thi tuyển riêng cho cậu.
LB: Cảm ơn anh.
H: Học cho tử tế.
LB: Vâng.
Ánh đèn dệt trắng rọi xuống mặt bếp. Đầu ngón tay Lý Bắc khẽ chạm, một lát sau mới khép lại, cậu quay người cúi xuống, xách túi đồ siêu thị đặt lên bàn, bắt đầu sắp xếp nguyên liệu.
Phòng tầng hai, ánh đèn đổ xuống.
Tâm trạng Trần Phi đã ổn hơn nhiều, cô ấy ngồi khoanh chân ở mép giường, đôi mắt đỏ sưng bất động nhìn chăm chăm kiểu tóc bob của Giang Oanh, dõi theo từng lúc cô di chuyển. Một hồi lâu sau mới tìm lại được giọng nói như vừa “đi lạc”: “Chị, sao chị cắt tóc rồi?”
Trước tủ quần áo, Giang Oanh quay lưng về phía Trần Phi, một tay chậm rãi cài cúc đồ ở nhà. Ánh sáng phủ lên bờ vai gầy yếu của cô, tóc ngắn ngang tai che nửa bên mặt, hàng mi như lông quạ khẽ đổ bóng.
Nghe vậy, đầu ngón tay Giang Oanh khựng lại. Cô chạm vào sợi dây chuyền ở cổ, qua tấm gương âm trong tủ liếc thấy dấu răng trên xương quai xanh. Cô chớp mắt chậm rãi một cái, vành tai nóng lên, khẽ nói: “Muốn đổi phong cách, với cả giờ lên lớp 12 rồi, buổi sáng có thể khỏi phải buộc tóc.”
“Ừm, đẹp mà.” Trần Phi ôm gối tựa vào lòng, đuôi mắt rũ xuống, giọng nghèn nghẹn: “Mẹ em nói chiều mai mẹ về. Lúc đó người đang ở đây phải làm sao? Nếu mẹ em biết thì hậu quả không tưởng tượng nổi.”
Giang Oanh quay người lại: “Cô không thích Giang Bắc, cô sẽ đi thẳng đến căn nhà của mọi người ở nội thành.”
Trần Phi liếc Giang Oanh một cái, không nói thêm nữa.
Giang Uyển Du đúng là không thích Giang Bắc. Khi ông bà ngoại còn sống, bà cũng chỉ về đúng một ngày hoặc nửa ngày vào dịp Tết, tuyệt đối không ngủ lại. Về sau người cũng không còn, bà càng không thể đến Giang Bắc.
Ánh mắt Trần Phi dừng trên người Giang Oanh.
Rất nhiều lời nghẹn ở cổ họng, mắc lưng chừng, cuối cùng cũng đành rút lui.
Điện thoại trên bàn học rung mấy cái, Giang Oanh đi tới cầm lên xem, rồi nói với Trần Phi: “Cơm xong rồi, xuống ăn đi.”
Dưới lầu, trên bàn phòng khách, Lý Bắc đã bày xong đĩa rau, cắm điện nồi lẩu uyên ương, đổ nước hầm xương vào bật lửa. Cậu quay lại bếp rửa tay lau sạch, kéo tay áo xuống.
Giang Oanh nghiêng đầu nhìn, cười với cậu: “Vất vả rồi.”
“Không vất vả.” Lý Bắc đi tới, dừng sau lưng chiếc ghế Giang Oanh, cúi nhìn cô. Ánh mắt đen như mực, từng chữ vừa ấm áp nhưng cũng lạnh lùng: “Không được lười, chỉ được ăn nồi xương hầm tam tiên.”
“……”
Đây là lần đầu Trần Phi ăn cơm cùng cậu. Cô ấy nhìn lên nhìn xuống thiếu niên trông có vẻ rất dữ này, ánh mắt dừng ở hình xăm của cậu, vết sẹo lộ ra dưới phần cổ áo chồng lớp, tim đập mạnh mấy nhịp, sắc mặt lạnh như băng.
Người như vậy mà có thể là người tốt sao?
Trần Phi im lặng thả đồ vào nồi đang sôi, ánh mắt không rời khỏi Lý Bắc ngồi cạnh Giang Oanh.
Tay Lý Bắc đang gắp đồ ăn cho Giang Oanh hơi khựng lại, liếc mắt nhìn Trần Phi đang quan sát cậu không hề che giấu.
“Vẫn chưa chính thức tự giới thiệu.” Lý Bắc không có biểu cảm gì, cầm ly lên rót hai ly nước trái cây, một ly đưa cho Giang Oanh, một ly đẩy về phía Trần Phi. “Anh tên là Lý Bắc.”
Trần Phi đặt đũa xuống, không nhận ly nước trái cây, hơi ngẩng cằm lên, dáng vẻ tiểu thư nhà giàu lập tức bày ra, giọng điệu cũng chẳng được thân thiện: “Trần Phi, em gái của Giang Oanh.” Không đợi Lý Bắc đáp lời, cô ấy tiếp tục hỏi, “Cho hỏi anh học trường nào, năm nay bao nhiêu tuổi, sau này có dự định gì?”
Giang Oanh vừa nuốt xong một viên chả tôm rồi ngước mắt lên, hé miệng định nói gì đó.
Lý Bắc bỏ con tôm đã bóc vỏ vào bát cô, thấp giọng nói: “Chẳng phải em đói rồi à, ăn cơm cho đàng hoàng đi.”
Giang Oanh: “Ồ.”
Ánh sáng ấm áp rơi lên gương mặt Lý Bắc, khiến khí chất lạnh lẽo hung hăng của cậu dịu đi vài phần. Cậu nhấc mí mắt, đối diện với ánh nhìn lạnh lùng của Trần Phi, giọng không đậm không nhạt nhưng lại không phải thứ bình thản hời hợt với người ngoài, mà là một sự nghiêm túc đã lắng xuống: “Trường nghề Giang Thành, chuyên ngành máy tính, sắp 19 tuổi. Anh đã chọn xong trường cao đẳng năm sau sẽ cùng thành phố với Giang Oanh, sẽ liên thông lên đại học rồi học tiếp lên sau đại học. Anh sẽ dùng cách nhanh nhất để trưởng thành, sẽ không kéo chân Giang Oanh, chỉ có thể sánh vai đi cùng em ấy.”
Trần Phi: “……”
Tại sao từ những lời nghe có vẻ rất đường hoàng ấy, cô ấy lại cảm nhận được sự trang trọng và chân thành, đến từ một tên du côn trông chẳng đáng tin này?
Hai người giằng co trong chớp mắt.
Trần Phi hừ lạnh một tiếng: “Lời hay ý đẹp ai chẳng nói được. Hành động mới là chân lý, chỉ nói không làm thì khác gì đánh rắm.”
Ngón tay Lý Bắc không dừng lại, vẫn tiếp tục bóc tôm, nói: “Yên tâm.”
Giang Oanh từ ngay chữ đầu tiên cậu nói đã ngừng đũa, đôi mắt ngẩn ngơ nhìn nghiêng mặt Lý Bắc.
Cô không dám nhắc đến tương lai, nhắc đến sau này, nhắc đến về sau.
Giống như đó là một chủ đề cấm kỵ. Cô rất ít khi nói chuyện này với Lý Bắc, chỉ dám thỉnh thoảng vô tình nhắc tới.
Lý Bắc dường như không cảm nhận được ánh nhìn của Giang Oanh, đặt tôm vào bát cô xong, dưới làn tóc rũ xuống, đôi mắt đen như lông quạ mới liếc về phía cô gái bên cạnh, ánh nhìn phủ một tầng dịu dàng khó nhận ra.
Giang Oanh nhìn cậu vài giây, vành tai nóng bừng, tim như bị đốt nóng, cô hạ mí mắt xuống, hàng mi dày hơi cong, gắp con tôm bỏ vào miệng, khóe môi cong lên một độ cung nhỏ, kín đáo.
Hôm nay không phải chó thối.
Trong nồi lẩu uyên ương trên bàn, bọt nóng sôi trào, mùi thơm của cay tê hòa cùng nước hầm xương lan tỏa khắp nơi.
Trần Phi không bắt bẻ được lỗi gì của Lý Bắc, dứt khoát không nhìn nữa, vừa ăn vừa tập trung chơi điện thoại.
Một thông báo Weibo về bạo lực học đường nhảy lên.
Cô ấy kéo màn hình xuống định xóa tin này đi, bốn chữ “Trường Trung học số Một Giang Thành” lại đập thẳng vào mắt Trần Phi.
Không hiểu sao tim cô ấy bỗng thót lên một cái.
Trần Phi ấn vào, chuyển sang app, là một bài đăng của blogger tên “Chim Bay jy”.
Gần như theo bản năng, cô ấy lập tức xác nhận.
“Chim Bay jy” là Weibo riêng của Giang Oanh.
Dày đặc chữ, vô số ảnh ghép lại, độ hot lao thẳng lên top tìm kiếm, rực như pháo hoa nổ tung.
Khoảnh khắc này, Trần Phi chỉ thấy tức giận như cháy tim, tay chân lạnh ngắt, sống lưng tê dại, cổ họng như mắc nghẹn một tảng đá.
Trần Phi ngẩng lên, nhìn chòng chọc Giang Oanh đang bình tĩnh thản nhiên trong ánh đèn dịu.
Cảm nhận được ánh mắt của Trần Phi, Giang Oanh nhìn lại, khẽ hỏi: “Sao thế? Em muốn ăn gì bên này thì bảo Lý Bắc gắp cho em.”
Lồng ngực Trần Phi phập phồng mạnh, đáy mắt đỏ ửng một mảng. Cô ấy muốn hỏi gì đó nhưng lại không biết mở lời thế nào.
Ánh mắt Giang Oanh hạ xuống, rơi vào chiếc điện thoại trong lòng bàn tay cô ấy.
“Trần Phi, chị không sao.” Cô thản nhiên mỉm cười, giọng không gợn không động, “Vậy nên ăn cơm cho ngoan, em đang tuổi lớn mà.”
Trần Phi muốn hỏi tại sao chị không nói với Giang Uyển Du, nhưng đột nhiên lại nghĩ tới sự tồn tại của Trần Triệu Nam.
Nếu là mình, có lẽ cũng sẽ không nói.
Sự im lặng vô thanh vô tức lan ra trong không khí.
Giang Oanh cầm điện thoại lên, Lý Bắc nhẹ nhàng đè tay cô lại, nói: “Em cũng ăn cơm cho đàng hoàng. Học sinh lớp 12 cần bổ sung dinh dưỡng, chuyện khác có anh lo.”
Cô ngừng một lúc, khẽ gật đầu.
Ăn trưa xong, tuyết lớn đã ngừng rơi. Giang Oanh co chân ngồi trên ghế, bất động nhìn ra ngoài cửa, nhìn mảng trắng tinh khiết.
Những dấu chân cô và Lý Bắc để lại khi trở về đã bị lấp mất.
Lý Bắc đeo kính chống ánh sáng xanh viền bạc, ngồi cạnh Giang Oanh. Nghiêng mặt cậu sắc nét rõ ràng, laptop đặt trên đùi, mắt dán vào mục từ về sự kiện bắt nạt ở trường Trung học số Một Giang Thành, độ hot không ngừng tăng.
Sự thật bị phơi bày trước mắt công chúng, từng chút một bị dội bom.
Trong thời đại thông tin này, mạng internet tốc độ cao là trợ thủ đắc lực giúp “ngồi nhà biết chuyện thiên hạ”, nhưng cũng là một lưỡi dao hai mặt treo trên đầu phần lớn mọi người, là điều kiện thuận lợi, cũng là khởi đầu u tối.
Xác nhận không có vấn đề gì, Lý Bắc gập máy tính lại, vươn tay ra, lòng bàn tay nhẹ nhàng phủ lên mu bàn tay lạnh ngắt của Giang Oanh, hạ giọng: “Đừng nghĩ gì hết. Học hành là quan trọng nhất.”
Giang Oanh nghiêng đầu, mỉm cười khẽ, đan mười ngón tay với cậu.
Video bị làm mờ cảnh dội nước và ép hôn được một Weibo tên “Chim Mỏi Về Bắc” đăng vào hơn mười giờ tối, đẩy mục từ “bắt nạt Trung học số Một Giang Thành” lên một đỉnh cao mới.
Ánh sáng u u từ màn hình máy tính hắt lên gương mặt không biểu cảm của Lý Bắc. Dưới tròng kính, đôi mắt đen kịt vừa ác liệt vừa nguy hiểm cùng tồn tại. Khuyên tai lấp lánh, áo len cổ chữ V màu đen để lộ hõm xương quai xanh sâu hoắm, vết sẹo trên cổ ở chỗ yết hầu ửng hồng, con rắn Ouroboros với đồng tử dọc âm u nhìn chằm chằm về phía trước.
Giang Oanh ngồi đối diện cậu làm đề, ngáp một cái, khóe mắt đỏ ửng. Trên gương mặt trắng trẻo lộ vẻ buồn ngủ mơ màng, cô giơ tay dụi mắt, người trượt về sau, lấy cánh tay làm gối kê lên mặt định nghỉ một chút, mí mắt không kiềm được cứ sụp xuống.
Lý Bắc liếc nhìn cô, dừng tay gõ bàn phím, đứng dậy bế Giang Oanh lên giường, đắp chăn cho cô.
Hương bạc hà xộc vào hơi thở, Giang Oanh theo bản năng nắm lấy tay cậu cọ cọ, mí mắt hé ra đôi chút, ánh nhìn mơ mơ màng màng ngước lên thiếu niên đứng ngược sáng, giọng mềm mềm lẩm bẩm: “Chó con, anh cũng ngủ sớm đi.”
Ánh mắt Lý Bắc lạnh mà dịu, dùng hơi mũi “ừ” một tiếng, cúi xuống hôn lên trán Giang Oanh.
“Ngủ ngon nhé, chim non.”
Đợi Giang Oanh ngủ say.
Lý Bắc thu dọn tài liệu học trên bàn cho cô, gập laptop lại, đứng lên tắt đèn rồi sang phòng bên cạnh.
Ánh sáng tối om, chỉ có ánh trắng từ màn hình máy tính phản chiếu.
Bên cạnh đổ nghiêng cả một hộp kẹo bạc hà cực mạnh. Bóng Lý Bắc hòa vào nơi tối, đôi mắt đen vừa hung vừa dữ, thần sắc âm u. Ngón tay không ngừng gõ bàn phím, liên tục kết nối với trợ lý của Hạ Nghiêu để xử lý độ thảo luận của đề tài “bắt nạt Trung học số Một Giang Thành” trên Weibo, cũng như kiểm soát bình luận.
Không nói đến Hứa Nghê, ngay cả Trần Niên và Nghê Bảo cũng có gia thế giàu có, sẽ không để mặc cho sự việc tự do phát triển.
Bên kia giờ đã có động thái.
Ánh sáng chợt tối đi, Lý Bắc dùng đầu lưỡi chống lên vòm miệng, hơi lạnh mặc sức sinh sôi, những dòng mã xanh trên nền đen không ngừng nhảy lên.
Tuyết lác đác lại bắt đầu rơi, màn đêm u ám không ánh sáng, trên cao tốc xe cộ thưa thớt.
Hơn năm giờ sáng, xe của Giang Uyển Du rời khỏi cao tốc, vừa khớp gặp chiếc Audi đang đợi ở lối xuống.
Cửa kính Audi từ từ hạ xuống, người lái là một phụ nữ tóc ngắn, khoảng ba bốn mươi tuổi, ánh mắt vừa dịu dàng vừa sắc bén, trên người mặc bộ vest công sở màu đen.
Giang Uyển Du đợi tài xế đỗ xe xong xuống xe, chiếc áo khoác đen dài đến bắp chân, giày cao gót gõ xuống đất. Tóc xoăn xõa vai, lớp trang điểm tinh xảo gọn gàng, bà chống tay lên mép cửa kính xe của Tăng Nhiên, mỉm cười: “Luật sư Tăng, lâu rồi không gặp.”
Tăng Nhiên bảo bà lên xe rồi lái vào nội thành. Dừng đèn đỏ, thần sắc bình thản, giọng điệu nghiêm cẩn: “Thông tin trên mạng bên tôi đã thu thập xong hết rồi, chỉ cần xác nhận lại với đương sự và lấy được video gốc. Còn mấy kẻ bắt nạt kia, đang tra tình hình gia đình của họ, đây là điểm bắt buộc phải chú ý nhất. Ngoài ra bạo lực học đường rất khó định tính về mặt pháp luật, hơn nữa giằng co giữa phụ huynh mấy bên sẽ rất dài, cô tốt nhất nên chuẩn bị tâm lý.”
Trong xe không có nhiều ánh sáng, sắc mặt Giang Uyển Du không vui, lộ ra vẻ mệt mỏi nhàn nhạt, nhưng giọng nói lại kiên định khác thường: “Thời gian và tiền bạc đều không thành vấn đề. Tôi chỉ muốn bọn chúng đừng ỷ mình còn trẻ mà thoát tội.”
“Không đâu. Bên phía cảnh sát tôi đã liên hệ rồi, lưu hồ sơ, tạm giam phạt tiền đều không vấn đề.” Tăng Nhiên nói, “Đương nhiên, bọn họ đều đã đủ mười tám tuổi, phải chịu toàn bộ trách nhiệm hình sự. Chỉ là cần nhiều chứng cứ hơn để chứng minh hành vi phạm tội của họ là thật. Thứ hai là thái độ của phụ huynh học sinh, và cả nhà trường khi đối mặt chuyện này.”
Yên lặng vài giây, Tăng Nhiên liếc bà một cái: “Không đi nữa à? Trần Triệu Nam bị tòa xử rồi?”
Giang Uyển Du ngả người tựa vào lưng ghế, nhìn bóng tuyết gió tàn ngoài cửa sổ, đáy mắt đầy tơ máu: “Không đi nữa. Trần Triệu Nam vẫn chưa bị xử, nhưng sắp rồi.”
Tăng Nhiên hỏi: “Chuyện của Giang Oanh, trước đây cô thật sự không biết chút nào sao?”
Ngoài cửa sổ, một vệt sáng vụt qua thật nhanh. Giang Uyển Du xoa xoa thái dương. Đến lúc hơn mười giờ bà liên lạc với Tăng Nhiên, bà mới biết chuyện Giang Oanh bị bắt nạt. Ánh mắt trong bóng tối mang theo đau buồn và phẫn uất, bà khàn giọng nói: “Trần Triệu Nam là đồ súc sinh, tất cả đều là lỗi của tôi. Nếu không có chuyện này, Giang Oanh sẽ không giấu tôi, càng không nhịn đến tận bây giờ. Tính cách nó y hệt anh trai tôi, vừa bướng vừa lì, lại giỏi chịu đựng.”
Xe dừng lại ở khoảng đất trống trước cổng Nhà tang lễ Giang Bắc, đèn pha rọi sáng một mảng tuyết dày tích tụ.
Giang Uyển Du ngồi trong xe, nhìn chăm chăm “khối khổng lồ” trong màn sương đen.
Im lặng một lúc, bà điều chỉnh lại cảm xúc.
Giang Uyển Du kéo gương xuống tô lại son rồi mở cửa xe bước xuống. Gió lạnh cuốn tung tóc bà, gót giày lún vào mặt đất. Bà mò chìa khóa trong túi, mở cánh cổng sắt lớn nặng nề đã cũ kỹ, rồi bảo Tăng Nhiên lái xe vào trong.
Theo Bắc - Mạnh Thư
