Theo Bắc - Mạnh Thư
Chương 24
Chương 24: “Lý Bắc, chẳng phải anh muốn em cứu anh sao?”
*
Thứ Bảy, trời xám xịt giăng sương mù, không khí lạnh lẽo và khô khốc, vạn vật đều chìm vào tĩnh lặng, chỉ có ngọn gió buốt giá xuyên qua khăn quàng cổ, táp vào mặt, luồn vào trong áo, chẳng chút thương xót bất kỳ ai.
Học sinh khối mười hai của trường Trung học Phổ thông Số Một Giang Thành có một ngày học bù. Nhà trường nói là tự nguyện tham gia, không bắt buộc, chỉ cần đến trường trước tám giờ là được. Thế nhưng chưa đến bảy giờ, các lớp học đã chật kín người. Thậm chí, trên những khoảng trống ở cầu thang từng tầng hay những góc khuất vắng vẻ cũng đứng đầy học sinh, khoác áo lông vũ, tỉnh táo trong cái se lạnh, cầm sách vở, chăm chỉ học bài, không dám lơ là.
Giang Oanh đứng trên bậc cuối cùng của hơn chục bậc thang dẫn lên tòa nhà Chí Viễn, tay cầm sách, đôi mắt cúi xuống, mái tóc xoăn nhẹ lay động, vết sẹo trên lông mày phải lúc ẩn lúc hiện. Cô lơ đãng lẩm nhẩm bài Mạnh Tử – Sinh trong hoạn nạn, chết nơi an lạc.
Sáng nay trước khi đến trường, cô có ghé qua chỗ Lý Bắc. Cậu vẫn đang ngủ.
Rèm cửa kéo kín mít, không gian trong phòng lạnh lẽo như cành khô, thiếu niên nằm ngửa trên giường, mái tóc hiếm hoi không che khuất đôi lông mày, để lộ vầng trán sắc lạnh và đầy vẻ chán ghét. Sắc mặt cậu còn tái nhợt hơn ngày thường, trông như đang chìm trong giấc ngủ đầy bất an.
Giang Oanh ngẩng đầu, nhìn bầu trời mênh mông vô tận, thỉnh thoảng có vài con chim lướt qua.
Thành thật mà nói, trong thế giới này, chẳng ai thực sự tự do, nhưng ai cũng hô hào về tự do.
Ngay cả những con chim bay lượn trên bầu trời cũng chỉ có thể di chuyển qua lại giữa những mùa và những nơi cố định, để rồi cuối cùng hoặc chết trong sự an nhàn hoặc rơi vào bẫy của thợ săn.
Chúng đều sống trong khó khăn, huống chi là con người với muôn vàn cảm xúc phong phú.
Nhưng chúng đã được nhìn thấy đất trời bao la, đã được trải nghiệm niềm vui khi lượn trên cao nhìn xuống thế gian.
Đó là điều mà phần lớn con người không có được.
Tuy nhiên, con người lại có thể lặng lẽ hoặc lớn tiếng bộc bạch những nỗi niềm, gào thét những sợ hãi trong lòng, có thể đi khắp nơi nếm thử mỹ vị, tìm kiếm ý nghĩa cuộc sống, không bị săn bắt tùy tiện hay bị đưa lên bàn ăn, được bảo vệ bởi những quy tắc cao cấp – nhưng chỉ giới hạn trong loài người, không bao gồm những loài khác.
Vậy rốt cuộc, tự do là gì?
Tự do là nói đến tâm hồn, tinh thần, hay là linh hồn, thể xác?
Thôi, chẳng thể nói rõ, cũng chẳng thể nghĩ thấu. Chỉ có thể bước tiếp, đi đến cuối con đường mới biết được câu trả lời.
Giang Oanh dứt dòng suy nghĩ lan man, liếc nhìn giáo viên chủ nhiệm, rồi ôm sách lặng lẽ đi vào nhà vệ sinh. Đứng trong một gian nhỏ, cô ôm sách trước ngực, đắn đo một lúc, sau đó gửi cho Lý Bắc một tin nhắn.
“Lý Bắc, cơm sáng để trong nồi hâm nóng rồi, anh dậy thì đi ăn nhé. Tối nay chúng ta ăn cùng nhau.”
Gửi tin nhắn xong, Giang Oanh đợi năm phút, nhưng không nhận được hồi đáp.
Cô nghĩ, giữa hai con người đau buồn và khổ sở, luôn phải có một người biết buồn nhưng không chìm đắm, tích cực, lạc quan, dám đối mặt với mọi thứ, để có thể kéo người kia lại, đúng không?
Giang Oanh khẽ thở dài, ánh mắt tràn ngập lo lắng và bất an. Cô cầm sách, chậm rãi bước ra khỏi nhà vệ sinh, tìm một góc vắng vẻ bắt đầu chăm chỉ học bài, ôn tập.
Tại nhà tang lễ Giang Bắc, Lý Bắc xách một chiếc túi đen, đứng trước cổng lớn.
Dưới chiếc áo khoác đen, cậu đổ mồ hôi lạnh, tay đút trong túi áo, lưng hơi còng, đôi mắt dưới mái tóc dài che phủ trông uể oải và tĩnh lặng, môi tái nhợt.
Chưa đến bảy giờ, Lý Chí Cao đã nhắn cho cậu hai tin, nội dung khiến cậu không thể phớt lờ.
Nơi trú ẩn duy nhất của cậu đã bị phơi bày trước con quỷ dữ.
Lý Bắc gần như không thở nổi, tay run lẩy bẩy. Cậu nắm chặt tay, đấm mạnh vào tường, khớp xương rách toạc rỉ máu, mới miễn cưỡng ngừng run.
Cậu buông thõng tay, thiếu niên như mất hết sức sống.
Bóng cây loang lổ, trên con đường xa xa, một chiếc xe máy điện cũ kỹ chậm rãi chạy tới.
Lý Chí Cao ngồi trên xe, miệng ngâm nga một bài hát, mặt mày hớn hở. Ông ta dừng xe trước mặt Lý Bắc, bước xuống, quan sát cậu một lượt rồi cười khẩy: “Con trai ngoan, yên tâm đi, chỉ cần mày đều đặn đưa tiền, bố tuyệt đối không làm phiền mày và cô bạn gái bé nhỏ của mày đâu.”
Nghe vậy, Lý Bắc siết chặt chiếc túi đen trong tay, lớp máu khô trên khớp xương nứt ra, chảy dọc xuống. Cơn giận dữ không thể kìm nén hòa lẫn với nỗi sợ hãi trong lòng bùng lên.
Bất chợt bước tới một bước, Lý Bắc nhìn Lý Chí Cao với ánh mắt giận dữ, nắm chặt cổ áo ông ta, gằn từng chữ: “Lý Chí Cao, tiền lương hưu của bà, tôi không đụng đến một đồng, tất cả đều đưa hết cho ông. Cầm tiền rồi thì cút xa ra, ông còn dám tìm tôi, tôi sẽ kéo ông chết cùng.”
Lý Chí Cao bị kéo mạnh, ánh mắt tối sầm, nở một nụ cười mỉa mai. Ông ta đưa tay bẻ cổ tay Lý Bắc, cảm nhận được sự run rẩy của bàn tay ấy, cười lạnh: “Lý Bắc, hôm nay bố sẽ dạy mày một bài học. Mày phải nhớ, sau này muốn hăm dọa người khác thì tay đừng run, mắt phải hung tợn.”
Cơn giận bùng lên, hai bên nhìn nhau chằm chằm.
Lý Bắc ghim chặt ánh mắt vào Lý Chí Cao, trong đầu lướt qua ký ức ngày đầu tiên bị treo lên và bị đánh bằng dây lưng. Đôi chân lơ lửng, cơ thể đung đưa, nỗi đau thấu tận xương tủy.
Cho đến hôm nay, cậu vẫn nhớ ánh mắt của Lý Chí Cao lúc đó, giống hệt như bây giờ, điên cuồng và hung tợn, như muốn nuốt sống cậu. Ký ức thể xác khiến cậu không kiểm soát được mà tê dại và kiệt sức.
Lý Chí Cao nhân lúc cậu thất thần, bẻ tay cậu vặn ngược lại, xoay cánh tay cậu ra sau, không chút nương tình đè mạnh xuống. Ông ta cúi người, vỗ nhẹ lên mặt cậu, giọng cười độc ác: “Con trai ngoan, phải như thế này, như muốn phế tay đối phương mới được.”
Nói xong, Lý Chí Cao buông tay, kéo chiếc túi trong tay Lý Bắc, mở ra nhìn xấp tiền mặt và cuốn sổ tiết kiệm cũ kỹ bên trong. Ông ta huýt sáo một tiếng ngắn, đổi sang bộ mặt “cha hiền”, đưa tay lau mồ hôi trên mặt Lý Bắc, sau đó khen một câu: “Con trai ngoan.” Rồi leo lên xe máy điện rời đi.
Trong gió lạnh, Lý Bắc thảm hại đứng trước cổng nhà tang lễ Giang Bắc, ngẩn ngơ giơ tay lên, lòng bàn tay đầy vết máu. Dưới chân cậu, một bóng đen dày đặc lan tỏa, từ từ bọc lấy cậu, như vô số bàn tay vô hình kéo cậu, lôi cậu, muốn bẻ gãy cậu, kéo cậu xuống vực sâu, không thể sống lại.
Tại lớp 12-18, tiết học cuối cùng kết thúc.
Giang Oanh ngồi trong lớp học chỉ còn lác đác vài người, cúi đầu, mi mắt khẽ động, ngón tay vô thức gõ lên cuốn sách mở trước mặt, tâm trí cô đặt cả vào chiếc điện thoại bị đè bên dưới.
Lý Bắc không có động tĩnh gì, khiến cô bất an.
Suy nghĩ một lúc, Giang Oanh cắn nhẹ môi, đứng dậy, đi vào nhà vệ sinh, khóa cửa gian cuối cùng, bấm số gọi cho Lý Bắc.
Chuông reo vài tiếng, khi cô nghĩ cuộc gọi sẽ không được kết nối, thì nó thông.
Giang Oanh thoáng sững người, thần kinh căng thẳng như được giải thoát, cổ họng khô khốc, cố gắng lên tiếng: “Lý Bắc.”
Bên kia, giọng thiếu niên khàn hơn cả cô, như thể cổ họng bị xé rách: “Tôi đây.”
“Anh đang làm gì?” Giang Oanh run rẩy mi mắt, ánh mắt dừng trên những nét chữ nguệch ngoạc của học sinh khác trên cửa, tay nắm điện thoại ướt đẫm mồ hôi, nhẹ giọng hỏi: “Sao không trả lời tin nhắn của em?”
Bên kia im lặng, một phút sau, cậu thấp giọng: “Tôi không thấy.”
Giang Oanh khẽ ừ, cả hai không nói thêm gì, lặng lẽ nghe hơi thở của nhau qua ống nghe.
Tại ký túc xá nhà tang lễ Giang Bắc, tầng hai, trong căn phòng không bật đèn, ánh sáng mờ nhạt từ phòng tắm hắt ra, không gian chật hẹp, không khí mỏng manh.
Lý Bắc chỉ mặc một chiếc áo ba lỗ đen, kiệt sức dựa vào tường phòng tắm. Cánh tay trái rỉ máu tươi, chảy dọc theo cơ bắp, nhỏ xuống đầu ngón tay bị rách, hòa lẫn với vệt nước trên sàn.
Cậu chậm rãi trượt xuống ngồi bệt trên sàn, co gối, dùng vai và tai kẹp điện thoại, tay phải kéo chiếc khăn quấn quanh vết dao rạch ghê rợn trên cánh tay trái. Trên bức tường dán đầy báo cũ, bồn rửa mặt màu trắng có một con dao sắc nhọn, vương vệt máu ngoằn ngoèo.
“Lý Bắc.” Sau một khoảng lặng dài, Giang Oanh khẽ gọi tên cậu, phá vỡ bầu không khí ngưng đọng, “Chẳng phải anh muốn em cứu anh sao?”
Lý Bắc ngẩng mặt, tóc che khuất mắt, phần khuôn mặt còn lại tái nhợt và lạnh lẽo. Nghe lời cô, ngón tay cậu khẽ co lại, giọng đáp lại là điểm duy nhất có chút dao động ngoài nhịp tim, dù chỉ là một từ ngắn: “Phải.”
Bên kia ống nghe, Giang Oanh im lặng vài giây, rồi nói rõ từng chữ: “Nếu đã vậy, mạng của anh là của em. Trừ phi em bỏ mặc anh, nếu không, anh không có quyền chọn lựa khác.”
Giọng cô kiên định, mang một sức mạnh khó tả.
Lý Bắc chậm rãi chớp mắt, mi mắt lẫn vào tóc, đôi đồng tử đen kịt khẽ động, lóe lên chút ánh sáng như đốm lửa nhỏ. Cổ họng cậu nghẹn lại, bất chợt câm lặng, không thốt nên lời.
Cô có biết cô đang nói gì không?
Lý Bắc không khỏi nghĩ, nếu muốn tốt cho cô, cậu nên tránh xa cô. Nhưng cậu không muốn tránh xa cô, dù chỉ một chút cũng không.
Con người vốn tham lam, một khi nếm được vị ngọt thì sẽ càng muốn nhiều hơn.
Giờ tự học trưa sắp bắt đầu, trong nhà vệ sinh vang lên tiếng vài nữ sinh bước vào, vừa nói vừa cười đùa với nhau.
Giang Oanh khẽ che ống nghe, không muốn tiếng ồn của mấy cô gái làm phiền cậu.
Cô lặng lẽ kiên nhẫn chờ câu trả lời của Lý Bắc, dù chỉ là một chút cơ hội, cô cũng muốn dốc sức nắm lấy cậu.
Chuông vào lớp vang lên, Giang Oanh chẳng có phản ứng gì.
Sau một khoảng lặng dài, nghe tiếng chuông, Lý Bắc chậm rãi đáp: “Được, tôi nghe em. Em nói gì tôi cũng nghe. Vào lớp đi.”
Giang Oanh bất chợt thở phào, bàn tay siết chặt dần thả lỏng.
Dưới ánh sáng dịu dàng, cô khẽ cong môi, đôi mắt sáng lên, ấm áp và dịu dàng, ánh lên sắc màu ấm áp như tầng núi trập trùng, giọng nói hơi trầm: “Được. Hôm nay em không có tiết tự học buổi tối. Trên đường về, em sẽ ghé siêu thị mua đồ, nấu món ngon cho anh.”
Lần này, Lý Bắc không dừng lại, nhanh chóng đáp: “Được, tôi đợi em.”
Sau khi cúp máy, Giang Oanh cất điện thoại, chạy nhanh về lớp, hô một tiếng “Báo cáo” rồi mặc kệ ánh mắt của mọi người và ngồi về chỗ. Nhịp tim không dám bộc lộ đập rộn ràng trong lồng ngực, vành tai nóng bừng, cô đưa tay khẽ vuốt lọn tóc bên tai một cách không tự nhiên.
Trong phòng, đèn bật sáng, ánh sáng chói mắt khiến Lý Bắc khẽ nheo mắt, vài giây sau mới quen, cậu mở tủ, lấy hộp y tế ở góc ra, thành thạo băng bó vết thương trên tay và cánh tay. Trong lòng cậu dâng lên chút hối hận, suýt nữa đã làm cô sợ.
Xử lý xong vết thương, Lý Bắc thay một chiếc áo hoodie, dọn sạch phòng tắm, đứng ở cửa sổ tầng hai hút thuốc. Làn da trắng lạnh toát lên vẻ cô độc, khói xám xanh lượn lờ quanh cậu.
Gió lạnh ngoài cửa sổ ùa vào, khói thuốc tan dần, chẳng mấy chốc, một bao thuốc đã hết. Nỗi sợ hãi và lo âu trong thế giới tinh thần của Lý Bắc cũng vơi đi đôi chút.
Bất chợt, cậu nghiêng đầu nhìn về phía phòng ngủ của Giang Oanh, ánh mắt run rẩy, như bị thôi miên, cậu trở vào phòng tắm rửa, dừng trước cửa phòng cô, nắm tay nắm cửa rồi khẽ đẩy.
Khoảnh khắc ấy, như thể mở ra chiếc hộp Pandora.
Lý Bắc nhẹ nhàng đóng cửa, đứng trong phòng, ánh mắt tham lam lướt qua từng góc.
Căn phòng này, với cậu, là một nơi bí mật và đầy cám dỗ.
Không khí tràn ngập mùi hương nhàn nhạt thường thoảng trên người Giang Oanh, từng chút một len vào hơi thở của Lý Bắc.
Thế giới hoang tàn khiến cậu hoảng loạn cuối cùng ngừng thiêu đốt ngọn lửa đau đớn.
Ra ngoài, rời đi, đừng điên rồ, sẽ làm em ấy sợ.
Lý Bắc hiểu rõ điều đó, tự nhủ đi nhủ lại trong đầu, nhưng không thể khống chế.
Cậu cần một nơi để thở, để sống. Cậu kéo chăn ra, nằm lên giường của Giang Oanh, ý thức dần trở nên mơ hồ.
Cậu nghĩ.
Giang Oanh không nên cứu một kẻ điên không thể cứu vãn, cô nên phớt lờ và tránh xa cậu.
Sáu rưỡi tối, buổi học bù thứ Bảy của khối mười hai trường Trung học Phổ thông Số Một Giang Thành kết thúc. Trời tối sầm, lạnh buốt hơn, cổng trường mở ra, học sinh lác đác bước ra.
Trong đám đông, Giang Oanh bước nhanh ra khỏi cổng, lên xe buýt đến một tiệm bánh được đánh giá tốt trên mạng, đặt một chiếc bánh sinh nhật, mua thêm hai miếng brownie mâm xôi, rồi bắt taxi đến siêu thị mua thực phẩm, định tối nay làm bốn món mặn một món canh.
Khoảng bảy rưỡi, Giang Oanh mới lên taxi về nhà tang lễ Giang Bắc. Bầu trời đêm đặc biệt tối, người đi đường vội vã, xe cộ đông đúc sáng rực, tiếng còi xe hòa lẫn tiếng ồn.
Cô khẽ thu ánh mắt, nhìn túi đồ lớn bên cạnh, ngón tay xoa nhẹ túi bánh ngọt trên đầu gối, thở ra một hơi nhẹ.
Càng gần đến nơi, khuôn mặt trắng trẻo căng thẳng của Giang Oanh càng giãn ra, đôi mắt lấp lánh, vừa thanh lạnh vừa dịu dàng. Cô không ngừng mở điện thoại xem giờ, lòng rạo rực.
Trong đêm đen đặc quánh, gió thổi tung trời.
Hai cánh cổng sắt, một cánh hé mở, dưới ánh đèn trắng nhợt, một thiếu niên cao lớn đứng đó, mặc áo hoodie đen, quần jeans đen, đôi Converse đen, tay đút túi, ánh mắt uể oải nhìn chiếc taxi sáng đèn từ xa.
Chưa đầy hai phút, taxi dừng lại trên khoảng đất trống trước cổng.
Lý Bắc bước tới, định mở cửa xe, nhưng liếc thấy lớp băng gạc trắng trên tay, cậu đổi tay kéo cửa, để Giang Oanh bước xuống. Cậu lấy điện thoại quét mã trả tiền cho tài xế, rồi nhận túi đồ và bánh ngọt từ tay cô, đôi mắt đen kịt cúi xuống, giọng trầm khẽ hỏi: “Sao mua nhiều thế?”
Taxi lùi xe rời đi, chỉ còn cô và cậu đứng trước cổng nhà tang lễ Giang Bắc.
Giang Oanh ngẩng đầu nhìn cậu, nói: “Làm xong bữa tối, phần còn lại để trong tủ lạnh, sáng làm bữa sáng hoặc tối làm bữa khuya.”
Lý Bắc khẽ ừ qua hơi thở, đóng cổng, cùng Giang Oanh chậm rãi bước vào trong.
Dư quang liếc thấy bàn tay cậu quấn băng gạc trắng, tim Giang Oanh đập thình thịch, một nỗi sợ hãi mơ hồ dâng lên.
Đúng là Sào Trúc thật biết khiến người ta lo lắng!
Giang Oanh dời mắt, lòng nghẹn ngào, đuôi mắt đỏ hoe, mắt nhìn thẳng, mang theo chút bực bội mà chính cô cũng không nhận ra, bước càng lúc càng nhanh.
Đèn hành lang màu lạnh khẽ lay, hòa cùng gió, ánh sáng chập chờn.
Con đường bê tông không dài, rẽ một đoạn là thấy cây hòe cổ thụ sum suê trong sân.
Lý Bắc nhận ra sự khác lạ của cô, bước nhanh một bước, đến bên cạnh, nghiêng đầu nhìn cô, bất chợt sững sờ. Lòng cậu như cuộn lên cơn bão, bàn tay quấn băng gạc nắm lấy tay cô đang buông thõng, lành lạnh, dừng lại vài giây, rồi từ từ siết chặt.
Giang Oanh ngẩng mắt nhìn cậu, đôi mắt tròn lấp lánh vốn đầy giận dỗi và tủi thân giờ ngập tràn ngạc nhiên và khó hiểu.
Cô mím môi, giọng ồm ồm: “Làm gì thế?”
Một cơn gió lạnh xuyên qua tường thổi tung lọn tóc bên tai cô, làm rối tầm nhìn, hơi thở phảng phất mùi xà phòng trong lành đặc trưng của thiếu niên.
Trong ánh sáng, chiếc khuyên tai lóe lên ánh bạc, lọt vào mắt cô.
Giang Oanh có chút chán nản, lại có chút khó chịu. Chán nản vì xót xa cho Lý Bắc, khó chịu vì nghĩ đến những ngày đen tối không lối thoát mà cậu đã trải qua một mình. Cô thực sự muốn cậu cảm nhận được rằng thế giới vẫn còn điều tốt đẹp, không đến nỗi quá tệ.
Cảm xúc của cô đều hiện rõ trong mắt, lòng Lý Bắc nóng bỏng, giọng trầm xuống, thì thầm: “Giận à?”
“Đau đâu phải là em.” Giang Oanh tránh ánh mắt cậu, giọng buồn bực, “Em giận gì chứ.”
Im lặng giằng co một lúc.
Lý Bắc khẽ cúi người, đuổi theo ánh mắt cô, nhẹ giọng: “Tôi sai rồi, lần sau không thế nữa, được không?”
Giang Oanh liếc mắt, mím chặt môi, cô không đáp, chỉ thấy mũi cay xè.
Lý Bắc nhìn thấy sự chua xót ấy, cậu đặt túi đồ xuống, bánh ngọt để trên cùng. Đôi mắt cậu cuộn lên sóng đen nóng bỏng, cậu khẽ giơ tay, đầu ngón tay mát lạnh gạt lọn tóc cô ra sau tai, như vô tình lướt qua vành tai đầy đặn. Giang Oanh không kìm được run lên, đuôi mắt phủ một lớp sương mỏng.
“Đừng buồn.” giọng Lý Bắc lạnh mà nóng bỏng chảy vào tai cô. Giang Oanh khẽ rùng mình, xua đi cảm giác khó chịu, giọng cậu tiếp tục: “Giang Oanh, tôi hứa với em, sau này em nói gì cũng được, tôi đều nghe em.”
Dưới ánh đèn đêm, ánh sáng và bóng tối đan xen.
Bàn tay Lý Bắc dừng trên vành tai Giang Oanh không rời đi, mà như có như không chạm vào, thăm dò, từng chút một tiến gần hơn, như thể vô tình lướt qua làn da sau tai cô. Cảm giác nóng ran lan tỏa, khiến hơi thở của Giang Oanh trở nên nhạy cảm lạ thường, dẫn dụ cô muốn bắt lấy khoảnh khắc đó, nhưng nó lại vụt mất.
Tim Giang Oanh đập nhanh, ánh sáng trong mắt càng lúc càng mờ mịt, không khí trong lồng ngực mỏng manh và nóng bỏng.
Đối diện cô, trong bóng tối ngược sáng.
Ánh mắt thiếu niên nhìn cô vừa chân thành vừa điên cuồng, kìm nén khát khao không thể nói thành lời cùng d*c v*ng vô tận.
Giang Oanh khẽ hé miệng, thở ra như cầu cứu, ánh mắt lướt qua không thấy rõ dáng vẻ cậu, chỉ cảm thấy làn da như bốc cháy, cơn gió lạnh luồn lách cũng chẳng thể xoa dịu.
Trong lòng cô dâng lên cảm giác ngạt thở, như bị ai đó bóp chặt hơi thở. Cô nghiêng cổ, tránh bàn tay đang gây rối ấy, giọng run run, nhỏ nhẹ mà vội vã: “Thôi được rồi, em biết rồi. Anh mang đồ vào tủ lạnh trước đi, em đi thay quần áo rồi xuống nấu cơm.”
Bàn tay Lý Bắc dừng giữa không trung, đầu ngón tay quấn lấy một lọn tóc. Giang Oanh nghiêng đầu nên không thấy. Khoảnh khắc cô né tránh, ánh mắt cậu tối sầm, cuộn lên sự điên dại nồng đậm, nguy hiểm và đáng sợ.
Theo Bắc - Mạnh Thư
