Thế Thân Trầm Luân - Nhất Khương
Chương 94: Trùng hợp ngẫu nhiên
Cứ thế nhìn nhau một lúc lâu, Khương Nhàn cuối cùng không nhịn được cười, cô lật tay lại nắm lấy xương cổ tay của Lận Nguyên Châu: “Dì Chung nghe thấy hết rồi, anh đang lén lút lên kế hoạch đính hôn phải không?”
Lận Nguyên Châu sững lại.
Ánh mắt anh nhìn thẳng vào nơi sâu thẳm trong con ngươi của Khương Nhàn, cũng không hề thấy một tia phản cảm nào.
Lận Nguyên Châu hỏi: “Em đồng ý à?”
Khương Nhàn nhìn anh với vẻ kỳ quái: ” Tại sao lại không đồng ý?”
Lận Nguyên Châu mím môi, nhàn nhạt nói: “Anh tưởng em sẽ không muốn đính hôn.”
Một tia sét lóe lên giữa tầng mây dày đặc.
Cô ngừng lại một chút, lắc lắc cổ tay đang nắm lấy: “Là đính hôn với anh sao? Không được dùng chiêu lừa em nữa đâu đấy.”
Lận Nguyên Châu cúi đầu nhìn thẳng vào mắt cô, đôi mắt thường mang nhiều hoài nghi và dò xét giờ phút này cuối cùng cũng trong veo một mảnh, anh nói: “Là với anh.”
Khương Nhàn vòng hai tay qua cổ anh, vùi đầu vào hõm cổ anh cọ cọ.
Như thể bao năm chờ đợi đã được đáp lại, vui mừng đến mức không thể diễn tả thành lời.
Cô nói: “Sắp mưa rồi, bế em về đi.”
Yết hầu Lận Nguyên Châu trượt lên xuống, giọng nói trầm khàn: “…Được.”
Tối thứ sáu.
Trong phòng riêng của quán bar WINNER.
Mấy người đã lâu không tụ tập uống rượu với nhau, Chu Triều vừa nghe tin Lận Nguyên Châu sắp đính hôn thì còn sốt sắng hơn cả chính mình sắp đính hôn, liên tục tìm cớ rủ rê mọi người ra ngoài tụ tập, mượn danh nghĩa là chúc mừng đêm độc thân cuối cùng của Lận tổng, nhưng thực chất là để hóng chuyện, cố tình góp vui.
“Đêm độc thân cái gì, có phải kết hôn đâu.” Phó Vũ Lễ khịt mũi một tiếng, nói với Lận Nguyên Châu: “Mạnh Vũ Chức có thai nên hay quấy lắm, tôi ra ngoài uống rượu mà cứ bám riết không tha, nên tôi bảo cô ấy đi tìm Khương Nhàn chơi rồi, cậu không có ý kiến gì chứ?”
Lận Nguyên Châu khẽ lắc ly rượu: “Tùy.”
“Ối chà, mấy hôm trước không phải trông coi chặt lắm à?” Chu Triều nháy mắt ra hiệu, vẻ mặt tò mò: “Sao tự nhiên anh nghĩ thông suốt thế? Không lẽ thật sự thích Khương Nhàn rồi đấy chứ?”
Vẻ mặt khoa trương của anh ta như thể giây tiếp theo sẽ hét lên câu ‘Vãi, cuối cùng anh cũng tiêu đời rồi’ vậy.
Lận Nguyên Châu liếc anh ta một cái, không trả lời, chỉ nói một cách mơ hồ: “Chẳng qua là đến lúc nên ổn định rồi thôi.”
Chu Triều hừ hừ hai tiếng: “Ai đó trước đây còn nói cả đời này sẽ không kết hôn.”
Lận Nguyên Châu mặt không cảm xúc đá cho anh ta một cái.
Chu Triều la oai oái, luôn miệng nói: “Nóng! Nóng tính quá rồi! Anh xem lão Phó điềm tĩnh thế nào kìa, người sắp làm bố có khác ha!!”
“………”
Phó Vũ Lễ chộp lấy một chai rượu rỗng ném vào mông Chu Triều: “Cút! Tôi chỉ là chấp nhận số phận thôi!! Cậu hiểu cái quái gì!!!”
Chu Triều cũng hừ hừ hai tiếng, móc điện thoại trong túi ra gửi một đoạn video vào nhóm.
Không phải nhóm nhỏ ba người, mà là nhóm lớn mấy trăm người trong giới.
Không biết Chu Triều bắt gặp rồi quay lén lúc nào.
Trong video, Phó Vũ Lễ và Mạnh Vũ Chức cùng nhau đi vào cửa hàng đồ dùng trẻ em.
Lúc đầu, người trước mặt mày cau có, dường như mỗi giây mỗi phút đều đang nói với người qua đường xung quanh rằng anh ta không hề thích người phụ nữ bên cạnh mình chút nào, nhưng thực tế chẳng có ai thèm để ý đến anh ta, nhiều lắm cũng chỉ liếc hai cái rồi thôi.
Thế nhưng, nửa sau của video, lúc Mạnh Vũ Chức đang chọn quần áo cho trẻ sơ sinh, Phó Vũ Lễ ở bên cạnh cứ nhìn chằm chằm vào mặt cô ấy, nhìn đến ngây cả người.
Chu Triều bĩu môi, xòe tay ra nói: “Chỉ~ là~ chấp~ nhận~ số~ phận~~”
Giọng điệu mỉa mai châm chọc.
“Đệt!” Phó Vũ Lễ như thể bị xử tử công khai, tai đỏ đến mức có thể nhỏ ra máu, anh ta đứng bật dậy lao tới chỗ Chu Triều: “Cậu là cái Đ* c*m th*! Mẹ nó, cậu chỉ chờ xem tôi bị bẽ mặt thôi phải không!!”
Chu Triều bị đè ra đấm, la lối: “Thằng em này chỉ đang giúp anh nhận ra thực tế, sợ anh phải đi đường vòng thôi, OK?”
Chu Triều vừa giơ khuỷu tay lên đỡ vừa gào: “Trước đây anh đâu có nói thế, anh phản bội tổ chức, còn quay lại cắn tôi à?!”
“Cắn chết cái thằng tiểu nhân quay lén nhà cậu!”
Phó Vũ Lễ đấm đã tay, tạm nguôi giận mới dừng lại, sửa sang lại quần áo rồi ngồi xuống sô pha.
Chu Triều vuốt lại mái tóc rối, thở ra một hơi: “Lão Phó, anh ra tay thật sự không nể nang gì cả.”
Phó Vũ Lễ nốc nửa ly rượu, hừ lạnh một tiếng từ trong mũi.
Lận Nguyên Châu ngồi bên cạnh như không liên quan, đợi hai người đánh xong mới khẽ hất cằm về phía Phó Vũ Lễ, ngón tay cong lại gõ nhẹ lên điện thoại.
Tim Phó Vũ Lễ đánh thịch một tiếng.
Chỉ thấy trong nhóm chat đã im ắng từ lâu, rất nhiều thành viên lặn sâu đều bị video này làm cho trồi lên.
Người A: “@Phó Vũ Lễ, ồ quao!”
Người B: “@Phó Vũ Lễ, ồ quao!”
Người C: “@Phó Vũ Lễ, ồ quao!”
Người D: “@Phó Vũ Lễ, ồ quao!”
Bên dưới vô số tin nhắn spam, đột nhiên xuất hiện một người chẳng ăn nhập gì với không khí trong nhóm chat.
Bà Phó: “@Phó Vũ Lễ, con còn dám sa sầm mặt mày trước mặt Tiểu Mạnh nữa không hả!!!”
“……………”
Nhóm chat lại một lần nữa im phăng phắc.
Phó Vũ Lễ mặt mày như đưa đám túm lấy cổ áo Chu Triều: “Ai mời mẹ tôi vào nhóm thế??”
Chu Triều bị lắc đến mức suýt nôn: “Tôi không biết…”
Phó Vũ Lễ vùi đầu vào gối, tự kỷ rồi.
Chu Triều xoa xoa mặt, muốn nói lại thôi.
Đợi đến khi Phó Vũ Lễ ngẩng khuôn mặt xám như tro tàn lên thì đã hơn nửa tiếng trôi qua.
Chu Triều rót rượu cho anh ta: “Thôi được rồi, sĩ diện cũng không ăn được, hơn nữa anh cũng thừa nhận thích người ta rồi, còn chuyện gì khiến anh mất mặt hơn thế nữa không?”
Anh ta biết tỏng Phó Vũ Lễ là loại già mồm.
Phó Vũ Lễ lườm một cái, giơ ngón giữa về phía anh ta: “Tôi chờ ngày cậu ngã ngựa.”
“Rồi rồi rồi.” Chu Triều “Ôi” một tiếng, lại hỏi: “Anh là người đầu tiên trong đám chúng ta sắp làm bố, lúc đi mua đồ trẻ sơ sinh cảm giác thế nào?”
Nắm đấm của Phó Vũ Lễ cứng lại: “Cậu còn dám nhắc à? Đổi sang chuyện khác được không?”
Lận Nguyên Châu cười khẽ: “Cậu ta mà không nhắc thì đã chẳng phải họ Chu.”
Chu Triều cười hề hề: “Vậy đổi chủ đề khác, thích con gái hay con trai?”
Phó Vũ Lễ nhấp một ngụm rượu: “Sao cũng được, thông minh là được.”
“Cụ thể hơn đi.” Chu Triều nói: “Mấy hôm nữa đi chùa, tôi cầu cho con anh sau này chỉ số IQ cao như cái vị trạng nguyên mà chúng ta nói trước đây.”
Lận Nguyên Châu nhướng mày: “Cậu vẫn còn nhớ à?”
Anh vừa mở miệng, Chu Triều liền liếc anh hai cái, bừng tỉnh: “Vốn sắp quên rồi, vừa mới nhớ ra, anh đoán xem?”
Phó Vũ Lễ nói: “Đừng có úp úp mở mở.”
“Em gái tôi không phải thi đại học xong rồi à? Trước khi thi nó đi bái học thần, bái đúng cái vị mà chúng ta từng nhắc tới ấy, mấy đứa con gái truyền tai nhau, chỉ một chữ thôi, đẹp trai.” Chu Triều cười ha hả: “Lúc nó về để quên đồ ở chỗ tôi, dì giúp việc dọn dẹp nhặt được. Tôi liếc qua một cái, thấy hơi giống anh Châu đấy.”
Phó Vũ Lễ trợn tròn mắt: “Còn có người giống cậu ta á, mau cho tôi xem!”
Lận Nguyên Châu khịt mũi: “Trong điện thoại của cậu toàn chứa mấy thứ vớ vẩn gì thế.”
Chu Triều miệt mài lật một lúc lâu mới tìm thấy.
Phó Vũ Lễ nhìn vào tấm ảnh nói: “Cũng không giống lắm…”
Lời còn chưa dứt đã đột ngột dừng lại.
Anh ta nhìn kỹ màn hình điện thoại thêm vài lần, rồi lại nhìn Lận Nguyên Châu: “Cậu đừng nói nữa, thật sự đừng nói nữa…”
Lận Nguyên Châu dù không hứng thú đến mấy cũng bị khơi dậy trí tò mò, anh nhàn nhạt nói: “Để tôi xem.”
Chu Triều ôm điện thoại nhích sang ngồi cạnh anh: “Đây.”
Màn hình sáng lên phản chiếu ngũ quan sâu sắc, góc cạnh của Lận Nguyên Châu, và đối diện với nó là một tấm ảnh đang được phóng to trong album điện thoại.
Có lẽ là cắt ra từ đâu đó nên độ nét của ảnh không cao, thậm chí còn không phải ảnh chụp chính diện.
Góc độ này, bố cục này, khuôn mặt nhìn nghiêng quen thuộc này.
Và những tấm ảnh năm xưa mà anh chẳng hề để tâm…
Trùng khớp rồi.
Là trùng hợp sao?
Lận Nguyên Châu khẽ gõ ngón tay lên tay vịn, rũ mắt xuống.
Anh gạt tay Chu Triều ra, không còn ánh sáng từ màn hình điện thoại, trong phòng bao hơi tối, khuôn mặt nổi bật kia lúc sáng lúc tối, không nhìn rõ vẻ mặt.
“Chính anh cũng sững sờ rồi đúng không.” Chu Triều lải nhải: “Nhìn thoáng qua không giống lắm, nhưng thần thái lại y hệt, một cảm giác không nói nên lời…”
Giọng anh ta nhỏ dần, cho đến khi thấy Phó Vũ Lễ ra hiệu cho mình.
Chu Triều nói nhỏ: “…Anh Châu?”
Lận Nguyên Châu đứng dậy đi ra ngoài, để lại một câu: “Gửi ảnh cho tôi.”
Thế Thân Trầm Luân - Nhất Khương
