Thế Thân Trầm Luân - Nhất Khương
Chương 93: Tự tay tạo nên
“Có phải em trai con về rồi không?”
Một giọng nói ôn hòa đột nhiên truyền vào từ ngoài cửa, phá vỡ bầu không khí ngưng trệ.
Ôn Phục Hoài hất tay Lận Nguyên Châu ra, thì thầm một câu đầy ẩn ý: “Hy vọng đây không phải là suy nghĩ đơn phương của anh.”
Chẳng hiểu sao, khi câu nói này vừa dứt, Lận Nguyên Châu lại vô thức nheo mắt lại.
Không đợi anh nghĩ kỹ, bà Ôn đã đẩy cửa bước vào.
Bà cứ ngỡ là Ôn Cư Dần đã mất tích từ lâu, định bụng mắng cho hai câu, ai ngờ vừa ngẩng đầu lên đã thấy Lận Nguyên Châu, bà Ôn sững người: “Cậu… sao cậu lại đến đây?”
Cảm nhận được luồng khí trong không gian có gì đó không ổn, bà Ôn thấp thỏm bất an: “Phục Hoài, có chuyện gì vậy con?”
Ôn Phục Hoài lạnh nhạt đáp: “Không có gì ạ.”
Ôn Dư Diêu “phụt” một tiếng bật cười, lướt đến bên cạnh bà Ôn như một bóng ma rồi khoác tay bà, nói bằng giọng nũng nịu ngọt ngào: “Mẹ, Khương Nhàn sắp được toại nguyện rồi đó.”
“………”
Bà Ôn lúc này mới để ý đến tấm thiệp mời rơi dưới đất, sau khi nhìn rõ nội dung bên trên, bà khựng lại.
Một lúc lâu sau, bà Ôn nhìn sang Lận Nguyên Châu: “Cậu sắp đính hôn với Nhàn Nhàn à?”
Lận Nguyên Châu nhếch môi: “Không được sao?”
Tuy anh nói câu này để trả lời bà Ôn, nhưng đôi mắt lạnh lẽo thoáng ý cười lại nhìn chằm chằm vào Ôn Phục Hoài, như thể đang hỏi ngược lại anh ta ‘Không được sao?’.
Mà trớ trêu thay, câu hỏi này Ôn Phục Hoài lại không thể trả lời là ‘không được’.
Bà Ôn không nhận ra sóng ngầm cuồn cuộn giữa hai người, bà chỉ cúi đầu, không biết đang suy nghĩ điều gì, rất lâu sau mới thở dài một tiếng: “Cũng tốt.”
Lận Nguyên Châu cong môi cười.
Trong cuộc đối đầu thậm chí còn chưa kịp bắt đầu này, Ôn Phục Hoài đã thua một cách triệt để.
Giọng nói của Lận Nguyên Châu vang vọng khắp phòng, với dáng vẻ ngạo mạn: “Vậy xin mời các vị đúng giờ đến tham dự lễ đính hôn của tôi và Khương Nhàn, Lận mỗ xin phép đi trước.”
Nói xong, anh rời khỏi phòng bệnh.
Trong nháy mắt, căn phòng chỉ còn lại người nhà họ Ôn.
Rầm—
Chiếc cốc nước trên đầu giường đột nhiên bị ném mạnh xuống đất, vỡ tan tành, mảnh thủy tinh văng khắp nơi, nước bắn tung tóe.
Bà Ôn giật mình, ôm ngực trách mắng Ôn Trường Lân trên giường bệnh: “Lại làm sao thế? Không sợ vết thương rách ra à.”
Bà đã có tuổi, không chịu nổi những cú kinh sợ đột ngột như vậy, hơn nữa gần đây lại nhiều chuyện, bà cũng đã lâu không được ngủ ngon.
Ôn Trường Lân kéo chiếc chăn trắng trùm kín mặt, giống như một cái xác không thể cứu chữa: “Ồn ào chết đi được.”
“………”
Bà Ôn không thèm chấp nhặt với anh ta, gọi người vào dọn dẹp sạch sẽ dưới đất, sau đó gọi Ôn Phục Hoài ra hành lang bên ngoài.
Không khí tràn ngập mùi thuốc khử trùng, quả thực rất khó ngửi.
Hai mẹ con đứng đối diện nhau.
Bà Ôn nhíu mày lo lắng hỏi: “Em trai con mất tích lâu rồi, nó có liên lạc với con không?”
Ôn Phục Hoài cúi mắt nhìn gương mặt đã già đi trông thấy trong một thời gian ngắn của mẹ mình, lạnh nhạt nói: “Có con ở đây, em hai và em ba không chết được đâu, mẹ về nghỉ ngơi đi.”
Bà Ôn nghẹn lời, đưa tay vỗ nhẹ vào người anh ta một cái, rồi hỏi: “Sao Trường Lân lại gây sự với người nhà họ Hồ vậy, các con không ai chịu nói, mẹ lo lắm.”
Giọng Ôn Phục Hoài không có chút cảm xúc nào: “Đã gây sự rồi, mọi chuyện con sẽ giải quyết hậu quả, những gì không nên hỏi, mẹ cũng đừng hỏi.”
Nói xong, đôi đồng tử đen láy của anh ta nhìn thẳng vào bà Ôn.
Dường như chỉ là đang nhìn, nhưng cũng như thể muốn truyền tải một ý nghĩa nào khác.
Bà Ôn cảm thấy không thoải mái trong lòng, người trước mắt không chỉ là con trai bà, mà còn là người đứng đầu nhà họ Ôn, nói cho cùng trong cái nhà này, ngay cả chồng bà đôi khi đối diện với Ôn Phục Hoài cũng thấy e dè.
Bà mấp máy môi, những lời trong cổ họng không thể nói ra, cuối cùng chỉ đành nói: “Con tự xem mà giải quyết đi.”
Ôn Phục Hoài “vâng” một tiếng.
Bà Ôn quay về.
Cho đến khi bóng lưng bà khuất sau góc rẽ, Ôn Phục Hoài mới xoay người lại.
Ở cửa phòng bệnh cách đó không xa, Ôn Dư Diêu không biết đã khoanh tay tựa vào khung cửa nhìn bao lâu, cô ta nhếch môi cười, một nụ cười có phần lạnh lẽo đến lạ: “Anh ba đang ở chỗ anh phải không?”
Ánh mắt Ôn Phục Hoài lướt qua cô ta: “Em đoán ra cả rồi à.”
“Ừm.” Ôn Dư Diêu gật đầu, cười tươi bước tới, ghé sát người hạ giọng hỏi: “Ê, anh, bố mẹ có biết anh máu lạnh thế này không?”
Cô ta chớp chớp mắt, trông vừa tinh nghịch vừa lém lỉnh.
Nếu không lại gần nghe họ đang nói gì, người ngoài đa phần sẽ nghĩ đây là một đôi anh em hòa thuận yêu thương nhau.
Ôn Phục Hoài dùng bàn tay to lớn ấn lên vai cô ta đẩy ra xa một chút: “Cẩn thận một chút, đừng để dính lên người em.”
Ôn Phục Hoài khẽ cười một tiếng.
Anh ta rất ít khi cười, nụ cười này khiến cho đôi mày vốn lạnh lùng trở nên dịu dàng hơn nhiều, nhưng lại càng thêm xa vời, tựa như một pho tượng thần tôn quý.
Cô nghe thấy Ôn Phục Hoài nói: “Cả hai.”
Có lẽ bà Ôn có nằm mơ cũng không thể ngờ được, cậu con trai nhỏ mà bà tìm kiếm bấy lâu nay lại bị chính con trai cả của mình bắt giữ.
Chết thì không đến nỗi, nhưng sống cũng chẳng khá hơn là bao.
Ôn Phục Hoài vỗ vỗ vai cô ta rồi lướt qua người cô ta.
Ôn Dư Diêu không quay đầu nhìn anh, cô ta nhìn thẳng về phía trước, khẽ phủi lớp bụi không hề tồn tại trên vai, nhướng mày, khẽ thở dài: “Thú vị thật đấy.”
Tài xế đang đợi dưới lầu bệnh viện, thấy Ôn Phục Hoài đi ra liền xuống xe trước một bước, mở cửa sau rồi đứng cung kính bên cạnh.
Trợ lý theo Ôn Phục Hoài lên ghế sau, nói: “Cậu ba hôm nay chạy thoát ra ngoài rồi.”
Chiếc xe khởi động, từ từ hòa vào dòng xe trên đường chính hướng về công ty.
Ôn Phục Hoài ngước mắt: “Chưa bắt về à?”
Trợ lý đáp: “Bắt được rồi, bác sĩ Triệu đã tiêm cho anh ấy một liều thuốc an thần.”
Ôn Phục Hoài không hề để tâm: “Sau này mấy chuyện vặt vãnh này không cần báo cáo với tôi.”
Trợ lý cúi đầu: “Vâng.”
Sự máu lạnh thực sự chính là loại người như Ôn Phục Hoài, bề ngoài có vẻ quan tâm đến từng người trong gia tộc, nhưng lại có thể ra tay tàn nhẫn không chút nương tình với bất kỳ ai.
Trợ lý đã theo anh ta nhiều năm, cũng là chủ tớ cùng nhau lớn lên, đã tận mắt chứng kiến Ôn Phục Hoài từ thời niên thiếu từng dìm Ôn Trường Lân, người vừa mới bộc lộ tài năng mà không biết thu mình xuống bể bơi.
Tất cả mọi người đều sợ anh ta, nhưng lại không thể không dựa dẫm vào anh ta.
Đó chính là mục đích của Ôn Phục Hoài.
Vì vậy không ai có thể nuốt trôi được nhà họ Ôn, cái thế một mình gánh ba người tưởng chừng như gánh nặng này đều do một tay người đàn ông ấy tạo ra.
Ôn Phục Hoài nhìn màn hình máy tính một lúc, nhưng mãi vẫn không có chút tiến triển nào trong công việc.
Cây cối hai bên đường cành lá xum xuê, đang vào độ tươi tốt nhất, anh ta đột nhiên lên tiếng: “Tung tin ra ngoài đi.”
Tin gì?
Trợ lý ngẩn ra, sau đó hoàn hồn, hiểu ý nói: “Vâng, thưa anh.”
Càng gần đến ngày đính hôn đã định, an ninh trong biệt thự càng được siết chặt.
Mây đen cuồn cuộn trên bầu trời, tiết trời oi bức đã lâu cuối cùng cũng có cơ hội trút giận, Khương Nhàn nhắm mắt ngồi trên chiếc ghế xích đu trong sân, nương theo cơn gió nhẹ mang theo chút sức mạnh mà đung đưa nhè nhẹ.
Lận Nguyên Châu không biết đã xuất hiện sau lưng cô từ lúc nào.
Thân hình cao lớn của anh cực kỳ có sức áp đảo, ánh mắt anh từ phía sau chiếu xuống luôn khiến người ta bất an.
Khương Nhàn mở mắt, dịu dàng nói: “Chuyện ở công ty anh làm xong rồi à?”
“Ừm.” Lận Nguyên Châu nắm lấy cổ tay cô: “Ngày kia cùng anh ra ngoài một chuyến nhé.”
Ngày kia, chính là thứ bảy.
Khương Nhàn ngẩng đầu, cong cong đôi mắt: “Chỉ là ra ngoài một chuyến thôi sao?”
Lận Nguyên Châu không nói gì.
Thế Thân Trầm Luân - Nhất Khương
Đánh giá:
Truyện Thế Thân Trầm Luân - Nhất Khương
Story
Chương 93: Tự tay tạo nên
10.0/10 từ 13 lượt.
