Thế Thân Trầm Luân - Nhất Khương

Chương 81: Ngư ông đắc lợi

Lâm Phong thầm nghĩ, đâu chỉ là xem thường, quả thực là to gan lớn mật: “Lận tổng, Ôn Phục Hoài không phải người hành động thiếu cân nhắc, liệu chuyện này có phải …” cũng là một màn tính kế.
Những lời phía sau anh ta không nói ra, chỉ nhìn Lận Nguyên Châu.
Khương Nhàn đã gặp Ôn Trường Lân, sau đó Ôn Trường Lân lại vừa khéo bị thuộc hạ của Hồ Quý Đàm đâm bị thương, tiếp đó Ôn Phục Hoài không phân biệt phải trái đúng sai đã đập phá nơi ở của Hồ Quý Đàm. Dù không sợ đối đầu, cũng không cần thiết phải đẩy sự việc đến mức không thể cứu vãn như vậy.
Tất cả những chuyện này, mắt xích này nối mắt xích kia, tình thế của Hồ Quý Đàm lập tức trở nên sứt đầu mẻ trán, và đó chính là cơ hội của Khương Nhàn.
Sự việc đã quá rõ ràng.
Lận Nguyên Châu khẽ cụp mắt.

Khương Nhàn vội vã bỏ đi, e rằng cũng vì những chuyện năm đó. Cô giúp Tề Nặc Nha báo thù, bây giờ nhà họ Hồ tìm tới cửa, tự nhiên không còn đường lui.
Vậy nên việc cô muốn âm thầm rời đi cũng có thể lý giải được, dù sao thì chắc hẳn cô đã lén nghe được cuộc đối thoại giữa anh và bọn Chu Triều, cho rằng Lận Nguyên Châu sẽ giao cô ra.
Thế nhưng bây giờ, mọi chuyện đều đang phát triển theo hướng không thể kiểm soát.
Nếu như trước đây anh còn không tin trong chuyện này có bàn tay của Khương Nhàn, thì bây giờ bằng chứng đã bày ra trước mắt, Lận Nguyên Châu có thể chắc chắn một trăm phần trăm rằng, anh em nhà họ Ôn đều nằm trong sự tính kế của Khương Nhàn.
Ôn Trường Lân tạm thời không nói đến, nhưng người như Ôn Phục Hoài không thể nào lại rơi vào một cái bẫy thô thiển như vậy.
Điều đó chỉ có thể chứng tỏ, anh ta tự nguyện.
Thật thú vị.
E rằng Ôn Phục Hoài đã sớm biết tình cảnh của Khương Nhàn.
Không chỉ vậy.

Đối phương vẫn luôn như hổ rình mồi, Khương Nhàn đã liên lạc riêng với anh ta bao nhiêu lần, không thể nào biết được.
Lận Nguyên Châu khẽ nheo mắt, che giấu đi ánh sáng phức tạp trong đó: “Nếu Ôn Phục Hoài đã muốn ra mặt, vậy thì thêm dầu vào lửa cho anh ta.”
Trai cò tranh nhau, ngư ông đắc lợi.
Lâm Phong khựng lại, trong mắt loé lên sự hưng phấn vì sắp được thể hiện tài năng: “Có cần thông báo cho anh Phó không ạ?”
Lận Nguyên Châu tiện tay ném tài liệu vào máy hủy giấy, nhếch môi lười biếng nói: “Không phải Phó Vũ Lễ vẫn luôn không nuốt trôi nhà họ Ôn sao? Bảo cậu ta, cơ hội đến rồi.”
Lâm Phong gật đầu.
Anh ta là người thông minh, chuyện gì cũng nhìn ra, cũng chưa bao giờ che giấu trước mặt Lận Nguyên Châu, vì vậy sau khi báo cáo xong đột nhiên thở dài một tiếng: “Không ngờ người luôn điềm tĩnh và đĩnh đạc như Ôn tổng cũng có lúc mất bình tĩnh như vậy.”
Chỉ vì một Khương Nhàn, mà người nắm quyền nhà họ Ôn lạnh lùng vô cảm mười mấy năm trời lại đập phá hơn nửa sơn trang. Người không biết còn tưởng là vì đòi lại công bằng cho em trai, tưởng tình anh em sâu đậm đến nhường nào.
Lâm Phong chép miệng hai tiếng.
Lận Nguyên Châu đột nhiên liếc nhìn anh ta một cái.
Lâm Phong tưởng mình nói sai, còn ngẩn người hai giây.
Nào ngờ một lát sau, anh ta nghe Lận Nguyên Châu nói: “Hẹn cho tôi một bác sĩ tâm lý.”
Lâm Phong: “…Tôi đi sắp xếp ngay đây.”
Sau khi anh ta rời đi, Lận Nguyên Châu đẩy cửa bước vào phòng đọc sách nhỏ của Khương Nhàn.
Tất cả đồ đạc đều đã biến mất, bao gồm cả những bức tranh từng treo trên tường.

Anh đi một vòng rồi quay về phòng thay đồ trong phòng ngủ, bất ngờ phát hiện những tấm ảnh Khương Nhàn chụp cho mình trước đây vẫn còn được kẹp treo trên dây. Có lẽ vì để ở chỗ khuất, nên cô đã quên mang đi.
Lận Nguyên Châu im lặng một lát, gỡ hết những tấm ảnh xuống, đặt cùng với lá bùa bình an vào ngăn kéo phòng đọc sách.

Khương Nhàn mơ một giấc mơ.
Cơn mưa rả rích mãi không tạnh, Dương Đình Chi hai tay bám vào mép tường trường học, nhẹ nhàng trèo lên, đối diện với ánh mắt của Khương Nhàn đang đứng dưới gốc cây.
Chàng thiếu niên cười nói: “Đừng đứng đó, sét đánh đấy.”
Khương Nhàn bực bội lắc lắc chiếc ô trong tay, giọng điệu không tốt lắm: “Hỏng rồi.”
Dương Đình Chi bèn cười nhạo cô, người cũng không xuống mà cứ ngồi trên đầu tường, tiện tay móc từ trong túi đồng phục ra một cây bút chì và một tấm bìa cứng màu trắng, rồi bắt đầu vẽ tại chỗ.
Mái tóc đen của cậu đã bị nước mưa làm ướt, lòa xòa trước trán. Người này ngại phiền phức, chẳng màng hình tượng mà vuốt hết ra sau, khuôn mặt dịu dàng lại ánh lên một chút ngổ ngáo.
Nếu là người khác, trời mưa mà không biết trú thì đầu óc có chút vấn đề, nhưng Dương Đình Chi lại chẳng hề để tâm, chỉ biết đắm chìm vào tác phẩm của mình.
Trong vòng vài phút, cậu tùy ý phác họa vài nét, một hình bóng thiếu nữ sống động liền hiện ra.
Cậu xoay cây bút chì, đưa tờ giấy trắng về phía trước: “Này.”
Khương Nhàn lắc đầu, không nhận: “Tôi không qua đâu.”
Chỉ có kẻ ngốc mới cùng Dương Đình Chi dầm mưa.
Dương Đình Chi không bận tâm, cười ha hả: “Vậy tớ xuống.”
Ai ngờ chân trượt một cái, cả người cậu ngã từ trên tường xuống, lếch thếch rơi ngay trước mặt Khương Nhàn.
“…”


Vệt nước bắn lên đôi giày trắng của Khương Nhàn.
Dương Đình Chi ngã dập mặt vội vàng đứng dậy, có chút tiếc nuối nhặt bức tranh phác thảo từ trong vũng nước lên, cậu phủi phủi tờ giấy trắng: “Trời cao đố kỵ người tài, đại tác phẩm của tôi toi rồi.”
“Ai bảo cậu trèo tường! Chú bảo vệ không phải không cản cậu sao?” Khương Nhàn mắng.
Dương Đình Chi ghé sát lại, nói như một kẻ dở hơi: “Tôi chỉ thích cảm giác làm chuyện xấu này thôi.”
Khương Nhàn đẩy đầu cậu ra.
Dương Đình Chi cười khẽ: “Ê, giày cậu bẩn rồi kìa.”
Khương Nhàn cúi đầu chụm chân lại xem: “Bẩn thì bẩn thôi, dù sao trời mưa cũng không sạch được.”
“Ai nói.” Dương Đình Chi không đồng tình với câu này: “Cậu khoan đừng động đậy.”
Khương Nhàn nhìn cậu.
Dương Đình Chi ngồi xổm xuống trước mặt cô, túm lấy tay áo đồng phục, dùng cổ tay áo lau qua lau lại vết nước bẩn trên đó.
Cậu xòe tay: “Đây không phải sạch rồi sao.”
Khương Nhàn dậm dậm chân: “Nhưng vẫn sẽ dính nước mà.”
Dương Đình Chi “chậc” một tiếng, cười có chút gian tà: “Cậu đúng là khó chiều.”
Khương Nhàn ném chiếc ô hỏng vào người cậu.
Dương Đình Chi cũng không né, chỉ nhìn cô cười, đợi đến khi cười đủ rồi mới cởi áo khoác đồng phục ra trải xuống đất.

Khương Nhàn vỗ trán: “Đừng lên cơn nữa.”
“Cậu dẫm lên đi mà, cái này bẩn hết rồi, dù sao cũng phải giặt.” Dương Đình Chi kéo cô lên chiếc áo khoác: “Tôi sẽ kéo cậu đi.”
Khương Nhàn do dự dẫm lên lớp lót rồi ngồi xổm xuống, nhìn Dương Đình Chi nắm lấy nút thắt từ hai tay áo, có chút lo lắng: “Có chắc không vậy?”
Dương Đình Chi bảo cô đan hai tay vào nhau đặt lên cổ tay mình, cậu thử kéo thấy được, bèn tự tin nói: “Chắc chắn không sao.”
Chàng thiếu niên sức lực trai tráng dùng không hết, nắm chặt tay áo đồng phục kéo Khương Nhàn đang ngồi xổm trên chiếc áo chạy như bay trên đường.
Trời mưa, người đi đường nhìn thấy đều vô cùng kinh ngạc, cảm thấy hai đứa này đúng là có bệnh.
Thế nhưng chạy chưa được bao lâu, chỉ nghe một tiếng “roẹt”, chiếc áo đồng phục hy sinh oanh liệt, chết một cách thảm thương.
Khương Nhàn đang ngồi xổm liền chúi đầu về phía trước, lao tới với quán tính không thể kiểm soát.
Rầm.
Dương Đình Chi vốn có thể tự mình thoát thân, nhưng lại cố tình dang rộng chân tay nằm ra đường. Khương Nhàn ngã lên người cậu, cái đầu cứng rắn như muốn đập nát lồng ngực của Dương Đình Chi.
“…”
Nước bắn tung tóe.
Lần này Dương Đình Chi thật sự trở nên bẩn thỉu y như chiếc áo đồng phục, cậu thấy vui, còn muốn làm lại lần nữa.
Khương Nhàn tức đến phát điên, đấm một cú vào vai cậu: “Cảm lạnh thì sao? Mau dậy đi!”
Dương Đình Chi nhún vai: “Không lạnh.”
Cậu dừng một chút, rồi lại cong môi nói: “Với lại, cậu đánh cũng không đau.”


Thế Thân Trầm Luân - Nhất Khương
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Thế Thân Trầm Luân - Nhất Khương Truyện Thế Thân Trầm Luân - Nhất Khương Story Chương 81: Ngư ông đắc lợi
10.0/10 từ 13 lượt.
loading...