Thế Thân Trầm Luân - Nhất Khương

Chương 80: Nợ mới thù xưa

Khương Nhàn nghe thấy tiếng liền quay đầu lại.
Cô dừng lại một chút, đóng cửa ban công rồi đi vào nhà.
Lận Nguyên Châu đặt ly nước lọc lên bàn tròn, anh đi tới chiếc ghế sô pha đơn ngồi xuống, liếc nhìn Khương Nhàn.
Bốn mắt nhìn nhau trong giây lát.
Khương Nhàn khẽ cụp mắt, cất bước đi tới.

Lận Nguyên Châu để cô ngồi lên đùi mình, sau đó cầm tay cô sờ vào túi áo trước ngực anh.
“Đoán xem là gì nào?” Anh cười tủm tỉm.
Khương Nhàn mím môi, lấy thứ trong túi áo ra.
Là một chiếc hộp vuông nhỏ tinh xảo màu xám bạc.
Khương Nhàn khó hiểu nhìn Lận Nguyên Châu.
Lận Nguyên Châu nói: “Mở ra xem đi.”
Khương Nhàn nhẹ nhàng bật chốt khóa, nhưng chỉ vừa liếc nhìn, sắc mặt đột nhiên thay đổi.
Tay cô không kiềm được mà run lên, chiếc hộp vuông tuột khỏi lòng bàn tay.
Nhưng nó không rơi xuống đất mà được Lận Nguyên Châu vững vàng đỡ lấy.

Chỉ thấy bên trong chiếc hộp vuông màu xám bạc đang mở, hai viên thuốc màu trắng được đặt ngay ngắn trong khay, bên trên có khắc một dòng chữ Pháp không thể hiểu nổi.
Lận Nguyên Châu lười biếng lấy một viên ném vào ly nước, viên thuốc nhanh chóng tan ra, những hạt nhỏ li ti tỏa ra từ đáy ly.
Anh nhét chiếc hộp chứa viên thuốc còn lại vào tay Khương Nhàn, giọng điệu kéo dài và chậm rãi: “Nếu em bỏ loại thuốc k*ch th*ch này, nói không chừng anh đã trúng chiêu rồi.”
Lúc này Khương Nhàn đã hoàn hồn, muốn đi cũng không đi được nữa.
Cô trơ mắt nhìn Lận Nguyên Châu bưng ly nước lọc kia đưa đến bên miệng mình.
Viên thuốc đã tan hoàn toàn, trước mặt chỉ còn là một ly nước ấm trong suốt.
Lận Nguyên Châu đưa tay ôm lấy vai cô: “Có qua có lại chứ.”
Khương Nhàn nghiêng đầu, vùi mặt vào hõm cổ anh: “Anh nói sẽ thành toàn cho em, là đối xử với em như vậy sao?”
“Không muốn uống?”
“Không muốn?”
“Lý do.”
“…Em chịu không nổi đâu.”
Khương Nhàn ngồi trên đùi Lận Nguyên Châu, nghiêng người hôn lên cằm anh, những nụ hôn vụn vặt và dày đặc rơi xuống không chừa một kẽ hở, cô khẽ r*n r* cầu xin: “Không uống có được không anh?”
“Phiền phức.” Lận Nguyên Châu chậc một tiếng, dường như đã hết kiên nhẫn.

Anh bưng ly nước lên uống một ngụm, sau đó bàn tay to lớn giữ lấy gáy Khương Nhàn, cúi đầu ngậm lấy môi cô, dùng miệng mình đút phần nước đã pha thuốc vào miệng cô.
Khương Nhàn hoàn toàn không có khả năng trốn thoát, cho đến khi dòng nước hoàn toàn trôi tuột xuống cổ họng, Lận Nguyên Châu mới buông cô ra.
Anh tiếp tục uống ngụm thứ hai.
Khương Nhàn lí nhí cầu xin: “…Đủ rồi.”
Lận Nguyên Châu không thèm để ý đến cô, cứng rắn rót hết cả ly nước vào.
Hiệu quả của thuốc dần ngấm, sức lực trên tay Khương Nhàn bắt đầu lơi lỏng, khuôn mặt ửng hồng của cô tựa hờ lên vai Lận Nguyên Châu, từng tiếng th* d*c đầy vẻ yêu kiều.
Lận Nguyên Châu dễ dàng chạm đến những nơi nhạy cảm trên khắp cơ thể cô, giọng nói của anh ẩn chứa sự xấu xa: “Cũng nhờ em gợi ý cho anh đấy.”
Không khí ái muội lan tỏa, Lận Nguyên Châu bế Khương Nhàn đi về phía giường, anh thuận tay ném chiếc điện thoại trong túi ra, “bụp” một tiếng, trúng ngay công tắc đèn.
Phòng ngủ hoàn toàn chìm vào bóng tối.
Lận Nguyên Châu đè lên người Khương Nhàn, khẽ hôn lên môi cô, thì thầm: “Sẽ không có chuyện chịu không nổi đâu.”
Những đốm lửa bùng lên, nước mắt không ngừng trào ra từ khóe mắt Khương Nhàn.
Màn đêm còn dài.
………
Gần như là cả một đêm giày vò, chưa bao giờ mãnh liệt đến thế, trước mắt Khương Nhàn lóe lên một vùng sáng trắng xóa, cuối cùng lịm đi.

Phòng ngủ là một mớ hỗn độn, trên sô pha, trước cửa sổ sát đất, cả ngoài ban công, khắp nơi đều là cảnh tượng lộn xộn tan hoang.
Lận Nguyên Châu nhìn Khương Nhàn rất lâu, sau đó đứng dậy thu dọn rồi xuống lầu.
Lâm Phong đã sớm đợi ở dưới lầu, đứng trong phòng khách báo cáo tình hình ở sơn trang đêm qua—
Ôn Phục Hoài đã trở mặt với Hồ Quý Đàm ngay trước mặt biết bao gia đình quyền quý, tối hôm qua còn cho người đập phá hơn nửa sơn trang, náo động đến tận rạng sáng mới yên.
Đây rõ ràng là công khai nhắm vào nhà họ Hồ, những người khác muốn hợp tác với Hồ Quý Đàm cũng phải cân nhắc thiệt hơn.
Gia tộc họ Hồ ở Hải Thành, Hồ Quý Đàm lưu lại Giang Thành lâu như vậy đã gây ra không ít lời ra tiếng vào, chuyện này vừa xảy ra càng khiến anh ta trở thành mục tiêu công kích, mấy người lớn tuổi nhà họ Hồ sẽ không ngồi yên làm ngơ.
Lâm Phong nói: “Bà cụ nhà họ Hồ đã cho người đến nhà họ Ôn tạ lỗi, chắc là muốn dẹp yên mọi chuyện.”
Lận Nguyên Châu vắt chéo chân dựa vào sô pha: “Đúng như dự đoán.”
Quậy tới quậy lui, thế không bằng người thì chỉ có thể cúi đầu.
Lâm Phong lấy tập tài liệu đã điều tra được từ trong cặp ra đưa cho Lận Nguyên Châu: “Đây là toàn bộ tài liệu liên quan giữa cô Khương và Hồ Quý Đàm mà anh bảo tôi đi tìm.”
Lận Nguyên Châu xé túi tài liệu, rút ra mấy tờ giấy A4 mỏng.
Lâm Phong nói: “Giữa cô Khương và Hồ Quý Đàm không có qua lại trực tiếp, nhưng cô ấy có một người bạn tên là Tề Nặc Nha, từng là người yêu của anh họ Hồ Quý Đàm là Hồ Nhĩ Đông.”
Lận Nguyên Châu lướt xem tài liệu trong tay.
Hồ Nhĩ Đông đã chết trong tù một thời gian trước, tội danh khi bị bắt là ngộ sát.

Người anh ta giết là một tên côn đồ mười chín tuổi, lý do là tên này có ý đồ cưỡng h**p bạn gái anh ta là Tề Nặc Nha, bị anh ta vô tình bắt gặp, nhất thời mất lý trí mới ra tay.
Chuyện này gây ra động tĩnh không nhỏ, Hồ Nhĩ Đông vào tù, còn Tề Nặc Nha thì không rõ tung tích.
Lận Nguyên Châu không hứng thú với những mối quan hệ rối rắm này, ánh mắt anh dừng lại trên cái tên Khương Nhàn.
Trong toàn bộ sự việc, bóng dáng của Khương Nhàn chỉ xuất hiện ở phút cuối cùng.
Sau khi Hồ Nhĩ Đông giết người không kịp chạy trốn chính là vì Khương Nhàn đã báo cảnh sát, thời điểm vừa khéo một cách hoàn hảo, cảnh sát đã bắt được Hồ Nhĩ Đông.
Nhưng tại sao lại xuất hiện trùng hợp đến vậy?
Rốt cuộc là Hồ Nhĩ Đông thật sự không kịp trốn, hay là Tề Nặc Nha và Khương Nhàn đã ngầm phối hợp, sớm đã tính toán sẵn để anh ta không còn đường nào để trốn.
Ánh mắt Lận Nguyên Châu khựng lại.
Lâm Phong nói: “Lúc mười mấy tuổi Hồ Nhĩ Đông từng đua xe trên phố tông chết một cặp vợ chồng. Nợ mới thù xưa tính chung một lượt cùng lúc bị điều tra, lúc đó nhà họ Hồ đang gặp chuyện nên không thể cứu anh ta ra được.”
Cặp vợ chồng đó chính là bố mẹ của Tề Nặc Nha.
Đây là một ván cờ báo thù rất lớn nhắm thẳng vào Hồ Nhĩ Đông, e rằng ngay từ đầu khi Tề Nặc Nha tiếp cận anh ta, mọi chuyện sau đó đã được tính toán xong xuôi.
Hồ Nhĩ Đông có lẽ cũng không ngờ được rằng tên côn đồ kia vốn dĩ đã muốn chết, hắn tình nguyện giúp Tề Nặc Nha, giúp cô ấy hoàn thành màn báo thù này.
Lúc điều tra, Lâm Phong cũng đã tốn không ít công sức mới miễn cưỡng lắp ghép được toàn bộ câu chuyện, xem xong phải mất một lúc lâu mới hoàn hồn.
Lận Nguyên Châu dùng hai ngón tay gõ lên cái tên Khương Nhàn trong tài liệu.
Hồi lâu sau, khóe môi anh khẽ nhếch lên một chút: “Xem ra tôi vẫn luôn xem thường cô ấy rồi.”

 


Thế Thân Trầm Luân - Nhất Khương
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Thế Thân Trầm Luân - Nhất Khương Truyện Thế Thân Trầm Luân - Nhất Khương Story Chương 80: Nợ mới thù xưa
10.0/10 từ 13 lượt.
loading...