Thế Thân Trầm Luân - Nhất Khương
Chương 59: Vết xe đổ
Khi về đến biệt thự đã là hơn hai giờ chiều, Lận Nguyên Châu bước vào đại sảnh và nhìn thấy một người đang nằm nghiêng ngủ trên sofa.
Ánh nắng chiều buông, phủ một lớp vàng óng lên người cô, giấc ngủ say sưa, yên bình.
Lận Nguyên Châu lặng lẽ bước tới.
Mái tóc của Khương Nhàn vốn màu đen, nhưng lúc này, dưới ánh nắng xuyên qua cửa sổ sát đất, nó lại ánh lên một màu nâu nhạt. Mái tóc dài rối bù vương trên vai, dáng vẻ nhắm mắt say ngủ của cô càng khiến cô trông như một bức tranh sơn dầu cổ xưa được cất giữ nhiều năm.
Ánh mắt Lận Nguyên Châu hơi tối lại.
Bàn tay to lớn với những ngón tay thon dài khẽ v**t v* khuôn mặt cô, rồi từ từ di chuyển xuống, bao trọn lấy chiếc cổ mảnh mai.
Cô của đời thực dễ giết hơn Phó Đinh Chỉ nhiều. Chỉ cần một cái siết nhẹ, cô sẽ không bao giờ có thể cử động được nữa, cuộc đời sẽ dừng lại ở đây, và cũng sẽ không còn ảnh hưởng đến suy nghĩ của Lận Nguyên Châu nữa.
Giống như việc xử lý nhà chính của Lận gia, nếu chọn giải quyết triệt để cả hai việc này trong cùng một ngày, đối với anh mà nói, đó không phải là một khởi đầu tồi cho năm mới.
Bàn tay Lận Nguyên Châu hờ hững ôm lấy cổ cô, dừng lại một lúc. Anh cúi xuống, đặt một nụ hôn nhẹ lên trán Khương Nhàn, giọng nói dịu dàng quyến luyến chưa từng có: “Tạm biệt.”
Dứt lời, ánh mắt anh dần trở nên lạnh lẽo và sáng rõ. Tất cả những gì mập mờ rồi sẽ sớm tan biến cùng với sự ra đi của Khương Nhàn.
Năm ngón tay siết lại, từ từ áp vào làn da cô.
Lực đạo dần dần ngấm vào.
Lận Nguyên Châu nhắm mắt lại.
Nhanh thôi.
Nhanh thôi…
Đúng lúc này, trong đại sảnh yên tĩnh bỗng vang lên một tiếng nói mê khe khẽ: “…Đừng đi.”
Khương Nhàn trong giấc mơ giơ tay quơ vào khoảng không, giọng cô nghe thật đáng thương, hết lần này đến lần khác: “Đừng nói tạm biệt…”
“…”
Lận Nguyên Châu cảm nhận được có thứ gì đó ấm nóng nặng trĩu rơi xuống mu bàn tay mình. Nghe thấy tiếng cô, anh đột ngột mở mắt.
Nước mắt của Khương Nhàn không biết đã chảy từ lúc nào, lăn dài theo gò má, rơi xuống mu bàn tay đang đặt trên cổ cô của anh.
Nóng bỏng đến mức cánh tay anh run lên.
“…” Khương Nhàn đang ngủ mê mệt cuối cùng cũng chạm được vào một vật thể trong mơ, cô vô thức nắm lấy cổ Lận Nguyên Châu, sau đó vòng hai tay qua ôm chặt lấy anh: “Đình…”
Giọng nói nhỏ dần, những lời phía sau không còn nghe rõ nữa.
“Dừng?” Lận Nguyên Châu nhíu mày, mặc cho cô ôm với một tư thế cực kỳ không thoải mái, anh lại gặng hỏi lần nữa: “Dừng cái gì?”
****Khương Nhàn nói Đình () trong Dương Đình Chi, còn Lận Nguyên Châu nghe ra là Dừng (), hai từ này này đều phát âm là /tíng/ những nghĩa khác nhau
Là muốn anh dừng tay, tha cho cô sao?
Anh cúi mi mắt, nhìn gương mặt chỉ cách mình vài milimet với vẻ mặt phức tạp.
Ba năm trước chính là người phụ nữ này, mang theo sự quyết liệt của con thiêu thân lao vào lửa mà xuất hiện trước mặt anh. Cũng không hiểu tại sao thứ tình yêu sét đánh ấy lại có thể nồng nàn và mãnh liệt đến vậy. Cô không cầu xin bất cứ điều gì, chỉ cầu được ở lại bên cạnh anh.
Trang sức cô không cần, nhà cửa xe cộ cô cũng không màng, cam tâm tình nguyện làm một người tình không danh không phận.
Ban đầu Lận Nguyên Châu không tin vào tình cảm của cô.
Anh nghĩ có lẽ cô là người phụ nữ do đối thủ gửi tới, tiếc là quá nhiều sơ hở, nhưng cũng khá thú vị. Lận Nguyên Châu muốn xem thử rốt cuộc cô định làm gì.
Nhưng cô vẫn luôn như vậy, đón nhận tất cả những điều tốt và xấu, dịu dàng như nước, không tranh giành, không đoạt lợi. Phản ứng đầu tiên khi gặp biến cố là trốn tránh, là lùi bước.
Giờ phút này, Lận Nguyên Châu ngập ngừng hỏi: “Em thích anh đến vậy sao?”
Khương Nhàn trong mơ nghe thấy câu này lại bật khóc, giọng cô run rẩy: “Thích… thích anh…”
Cô lại ôm chặt cổ Lận Nguyên Châu hơn một chút, như thể sợ người trong vòng tay sẽ tan biến, sẽ không bao giờ gặp lại được nữa.
Từng tiếng nói mê đẫm trong tiếng khóc nức nở vang lên bên tai Lận Nguyên Châu, cho đến khi dần dần im bặt.
Lận Nguyên Châu im lặng để cô ôm chặt, anh cúi xuống, đôi môi mỏng hôn lên chiếc cổ trắng ngần của cô, dùng vết hôn để thay thế cho sự điên cuồng bị bỏ dở giữa chừng.
Khương Nhàn không tỉnh lại, nhưng nước mắt cô tuôn rơi rất nhiều.
Phó Đinh Chỉ không thể nào bắt chước giống cô được. Khương Nhàn không phải yếu đuối, mà là nỗi u uất không thể xóa nhòa đã tích tụ trong nửa đời người.
Lận Nguyên Châu không biết nên xử lý cô thế nào nữa.
Những giọt nước mắt nóng hổi không đáng nhắc tới kia đã đập tan hết thảy sự bạc bẽo của Lận Nguyên Châu. Anh cứng rắn gỡ đôi tay đang vòng trên cổ mình ra.
Khương Nhàn vẫn không tỉnh dậy.
Không biết cô đã mơ thấy gì mà lại chìm đắm đến mức không muốn tỉnh lại như vậy.
Anh vội vàng rời khỏi nơi khiến lòng người không vững này.
Lận Nguyên Châu cầm chìa khóa xe, lái xe rời khỏi biệt thự.
Vở kịch độc diễn của một người đã hạ màn, trời dần tối sầm lại, tấm rèm voan mỏng khẽ lay động trong gió, mọi thứ vẫn như cũ, dường như chưa từng có ai trở về.
Tin tức cậu cả nhà họ Lư vì tình mà táng thân trong biển lửa không biết lọt ra từ xó xỉnh nào, chẳng mấy chốc đã lan truyền khắp nơi.
Có người cười, có người than, có người lần theo manh mối mà đào ra được nhiều tin đồn nội bộ hơn nữa.
Nhà họ Lư có đè xuống cũng không nổi.
Có người nói, cùng là thiên chi kiêu tử, nhưng cậu cả nhà họ Lư lại kém cỏi hơn nhiều.
Cứ ngoan ngoãn nghe theo sắp đặt của gia tộc mà liên hôn thì tốt biết mấy, sau này ai chơi đường nấy, tương kính như tân, chẳng phải đẹp sao.
Thật tội cho Lư lão gia tử đã tốn công bồi dưỡng anh ta bấy lâu, tuổi già sức yếu còn phải chịu cảnh người tóc bạc tiễn kẻ đầu xanh.
Sau Tết, cậu hai nhà họ Lư lên nắm quyền, tổ chức cho anh trai mình một tang lễ kín đáo. Những người đến dự đều là những nhân vật có máu mặt trong giới, một tang lễ lòng vòng, cuối cùng cũng trở thành bàn đạp để nói chuyện làm ăn.
Chẳng mấy chốc, mọi thứ đều trở thành mây khói thoảng qua, ngay cả cái tên của cậu cả nhà họ Lư cũng ít ai nhắc đến nữa, chẳng qua chỉ là thỉnh thoảng nhắc tới một câu trên bàn nhậu.
Ai nấy đều cười nói rằng vết xe đổ còn đó, không biết kẻ ngốc tiếp theo sẽ là ai đây?
Thế Thân Trầm Luân - Nhất Khương
