Thế Thân Trầm Luân - Nhất Khương

Chương 58: Anh muốn quyền thế

Phó Đinh Chỉ như vừa thoát chết, dựa vào tường một lúc để lấy lại bình tĩnh rồi mới đẩy cửa phòng bệnh bước vào.
“Thiếu gia đâu? Sao không vào cùng con?” Bà Phó dạo này tiều tụy đi nhiều, nói năng thều thào yếu ớt.
“Cậu ấy đi rồi ạ.” Phó Đinh Chỉ đáp.
Mẹ Phó tỏ vẻ khó xử: “Chẳng lẽ nó vẫn không thèm để ý đến con à?”
“Không đâu mẹ.” Phó Đinh Chỉ đi tới, gục bên giường bệnh, nắm tay mẹ nũng nịu: “Mẹ và bố đã từng chăm sóc cậu ấy, có mối quan hệ này, cậu ấy sẽ không làm ngơ trước khó khăn của nhà mình đâu.”
Gặp phải Kha Tùy Đông là một sự cố ngoài ý muốn, nhưng cũng không cản trở Phó Đinh Chỉ thuận tay tung mồi để anh ta cắn câu. Gã đàn ông đó ngu đến mức khiến người ta phải bật cười, còn Phó Đinh Chỉ cũng diễn mệt rồi.

Chẳng phải chỉ là tỏ ra yếu đuối thôi sao? Nếu cô ta không làm được, bố mẹ cô ta cũng sẽ ở sau lưng đẩy một tay.
Thời gian qua Phó Đinh Chỉ đã suy nghĩ rất nhiều, cô ta nhận ra trên người Khương Nhàn có một vẻ mong manh khó tả, thế là cô ta thử bắt chước. Dù Lận Nguyên Châu có nhận ra, anh cũng sẽ vì bố mẹ cô ta mà giúp cô ta.
Chỉ là vừa rồi…
Phó Đinh Chỉ nghĩ đến cảm giác bị anh bóp cổ, vẫn còn thấy sợ hãi.
Rốt cuộc là không cho cô ta bắt chước, hay là có ý gì khác?
Phó Đinh Chỉ tự biết thủ đoạn vụng về như vậy không thể nào qua mắt được Lận Nguyên Châu, rốt cuộc anh có ý gì đây.
Nghĩ đến đây, vẻ mặt cô ta có thêm vài phần thấp thỏm bất an.
Mẹ Phó dịu dàng vuốt tóc con gái: “Thiếu gia trông có vẻ lạnh lùng, nhưng với những người già chúng ta vẫn rất trọng tình nghĩa. Mẹ và bố con chỉ có thể giúp con lần này thôi, đừng có làm khéo quá hoá vụng.”
Phó Đinh Chỉ gật đầu, lại nói: “Nhưng tính tình A Châu nắng mưa thất thường, con không đoán được cậu ấy đang nghĩ gì.”

Bà Phó không đồng tình, chấm nhẹ vào giữa trán cô ta: “Con bé ngốc này, chỉ cần con có được thứ mình muốn là được rồi. Nếu con mà đoán được thiếu gia đang nghĩ gì, người đầu tiên nó không dung chính là con đấy.”
“Con biết rồi ạ.” Phó Đinh Chỉ ôm cánh tay bà lắc lắc: “Mẹ, mẹ tốt thật.”
Bà Phó che miệng cười khúc khích, rồi thở dài: “Mẹ chỉ có mình con, không tốt với con thì tốt với ai.”
Phó Đinh Chỉ cụp mắt xuống.
Cuối cùng cô ta cũng đã sống lại, lần này không thể phạm sai lầm được nữa.

“Lận tổng, ông cụ đã gọi mấy cuộc giục anh về nhà chính.”
Chiếc xe hơi màu đen sang trọng nhưng kín đáo đang chạy trên đường, tài xế ở ghế trước vừa nói vừa nhìn vào kính chiếu hậu. Người đàn ông ngồi ở hàng ghế sau khẽ nhắm mắt, đôi môi mấp máy thốt ra hai từ ngắn gọn: “Không đi.”
Tài xế gật đầu: “Vậy bây giờ…”
Lận Nguyên Châu nhướng mi.
Tài xế lập tức hiểu ý, lái xe về phía biệt thự.
Chỉ là khi xe sắp đến cổng chính, Lận Nguyên Châu đột nhiên lên tiếng: “Ông cụ gọi điện lúc nào?”
Tài xế khựng lại một chút: “Tối qua đã giục mấy lần rồi ạ, sáng nay lại gọi thêm một cuộc, lúc đó anh đang nói chuyện với bác sĩ Trương.”
Lận Nguyên Châu liếc nhìn ra ngoài cửa sổ, thản nhiên nói: “Đến nhà chính đi.”
Tài xế vâng lời, xoay vô lăng quay đầu xe, rời khỏi cổng biệt thự.

“Đều là người một nhà, hà cớ gì phải dồn Hà Kiệt vào đường cùng chứ, tôi thấy thằng nhóc Nguyên Châu này đã hoàn toàn không coi chúng ta ra gì rồi!”
“Nó một tay nắm hết quyền hành, ung dung tự tại, để mặc chúng ta tự sinh tự diệt. Theo tôi thì nên bầu chọn lại, xem nhà họ Lận này rời khỏi nó có sống không nổi không!”
“Năm nay đến nhà cũng không về. Lão gia, đây là đang khiêu khích ông, khiêu khích tất cả mọi người của nhà họ Lận!!”
“Lòng tham quyền lực che mờ mắt rồi, người trẻ tuổi vẫn không nắm chắc được đâu.”
“…”
Mỗi người một câu, toàn là những lời lên án Lận Nguyên Châu bây giờ ngang ngược ngông cuồng, không ai quản được.
Ông cụ ngồi ở ghế chủ tọa, sắc mặt tái mét nhưng không nói gì, chỉ nghe đám người bên dưới ồn ào.
“Các chú các bác đang nói gì thế, cháu cũng muốn nghe một chút.”
Câu nói này như sét đánh ngang tai. Lận Nguyên Châu khoan thai bước chân vào cửa chính, đi qua đám người rồi ngồi xuống, ánh mắt dò xét lướt qua từng gương mặt trong nhà.
Trong nhà chính lập tức im phăng phắc.
Không ai ngờ anh sẽ trở về vào lúc này, tất cả mọi người bên dưới đều sững sờ.
Lận Nguyên Châu ra hiệu với quản gia: “Trà nguội rồi, đổi trà mới cho các chú các bác đi.”
Quản gia liếc nhìn ông cụ Lận, thấy đối phương không lên tiếng, liền biết không phải ông cụ thiên vị Lận Nguyên Châu, mà là bây giờ đã không còn quản được nữa rồi.
Quản gia rất biết ý, vâng lời rồi gọi người giúp việc mang trà lên.
Lận Nguyên Châu vắt chéo chân, nâng chén trà ra hiệu với các chú các bác: “Nếm thử đi ạ.”

Chén trà được đặt xuống bàn, cuối cùng có người không nhịn được lên tiếng: “Nguyên Châu, người một nhà không nói lời xa cách, Hà Kiệt dù có sai thì cháu cũng không thể không nể nang chút tình cảm nào chứ.”
Lận Hà Kiệt là chú của Lận Nguyên Châu, nhưng chỉ là chi thứ của nhà họ Lận, không có chút liên quan nào đến tập đoàn Lận thị. Cách đây không lâu, ông ta lại tự ý gặp riêng Mason, đối tác bên Mỹ của Lận thị, mục đích bên trong không cần nói cũng rõ.
Nói đến đây, Lận Nguyên Châu nhướng mày: “Công việc ra công việc, lúc này đừng nhắc đến nữa, kẻo ngày Tết lại ảnh hưởng đến tâm trạng, cháu còn phải dành thời gian khác để xử lý ông ta.”
“…” Người nọ mất mặt, mày chau mặt giận: “Hà Kiệt là trưởng bối của cháu!”
Lận Nguyên Châu nói giọng thong thả: “Ở đây có vị nào không phải là trưởng bối của cháu chứ? Nếu không phải Lận Hà Kiệt ngu ngốc, thì bây giờ ông ta cũng nên ở giữa các vị rồi.”
Giọng nói nhẹ bẫng, nhưng lọt vào tai mọi người lại như sấm nổ.
Lận Nguyên Châu giơ tay.
Trong nháy mắt, người vừa nói đã bị vệ sĩ “mời” ra ngoài, tiếng chửi bới không ngớt vang lên, nhưng rất nhanh đã im bặt.
Lận Nguyên Châu thản nhiên nói: “Các vị còn gì muốn nói không?”
Anh ngước mắt lên, mí mắt trong mỏng manh ẩn chứa sự sắc bén, khiến người ta không rét mà run.
Mọi người nhìn nhau, lúc này không còn ai dám đứng ra làm người xui xẻo tiếp theo.
Lận Nguyên Châu lắc nhẹ chén trà: “Vậy thì uống trà đi ạ.”
Sau bữa cơm trưa, những người đó cũng giải tán.
Một năm mới đã đến, ông cụ ngồi trong phòng sách, bỗng nhiên như già đi rất nhiều tuổi, những nếp nhăn trên mặt đều là minh chứng của sự già nua. Đôi mắt đục ngầu của ông nhìn Lận Nguyên Châu trước mặt: “Thoắt cái đã hai ba mươi năm trôi qua, bố cháu vẫn chưa quay về. Có lẽ chỉ khi ta chết, nó mới chịu về thôi.”
Ánh mắt ông phác họa theo dáng hình của Lận Nguyên Châu, dường như đang xuyên qua anh để nhìn thấy con trai mình năm xưa.

Đến tận bây giờ, có những lời nói vẫn còn văng vẳng bên tai ông cụ.
Ông cụ lấy ra một khung ảnh từ trong ngăn kéo, nhìn tấm ảnh gia đình trên đó, giọng bình thản: “Cháu không giống nó, nó muốn tự do, cháu muốn quyền thế.”
Ông đưa khung ảnh qua.
Lận Nguyên Châu cúi mắt nhìn, không nhận lấy: “Những gì ông dạy, cháu đều học được cả rồi.”
Ông cụ cười nhạt, cất khung ảnh lại: “Phải, ta còn có gì không hài lòng nữa chứ.”
“Cái này.” Ông tháo chiếc nhẫn bản chỉ khắc hoa văn tinh xảo trên ngón tay cái, đặt lên bàn đẩy qua: “Sau này là của cháu.”
Tượng trưng cho sự kế thừa từ đời này sang đời khác, tượng trưng cho di sản của nhà họ Lận.
Lận Nguyên Châu cũng không nhận.
Anh nói: “Cháu không cần.”
Nụ cười trên mặt ông cụ cứng đờ.
Lận Nguyên Châu hai tay chống lên mặt bàn, người hơi cúi về phía trước: “Căn nhà mục nát này một mình ông ở là đủ rồi. Gia tộc của ông, thân tín của ông, đều là của ông, cháu một thứ cũng không nhận.”
Nói xong, anh xoay người bước ra khỏi phòng sách.
“Đồ hỗn xược!”
Ông cụ nổi giận đùng đùng, đồ đạc trên bàn trong thư phòng bị gạt phăng xuống đất, rơi loảng xoảng, phát ra tiếng động cực lớn.
Không lâu sau, quản gia nghe thấy tiếng người giúp việc la lên ông cụ ngất xỉu, vội vã chạy lên. Cả căn nhà chính nhất thời trở nên hỗn loạn.
Lận Nguyên Châu mặt không cảm xúc đi xuyên qua mớ hỗn loạn đó, lên xe, tài xế chở anh rời đi.


Thế Thân Trầm Luân - Nhất Khương
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Thế Thân Trầm Luân - Nhất Khương Truyện Thế Thân Trầm Luân - Nhất Khương Story Chương 58: Anh muốn quyền thế
10.0/10 từ 13 lượt.
loading...