Thế Thân Trầm Luân - Nhất Khương
Chương 50: Đổi cách chơi
Chu Triều không thể nói rõ được có chỗ nào không ổn.
Kể từ lúc Ôn Phục Hoài bước vào sảnh chính, bầu không khí giương cung bạt kiếm trong không gian rộng lớn này đã thay đổi.
Hai người đàn ông với khí thế tương đương đối mặt nhau, trông thì như không có gì, nhưng cũng tựa như đã va chạm tóe ra vô số tia lửa.
Ngay sau đó, anh ta và Phó Vũ Lễ bị “kính cẩn” mời ra ngoài, người bị mời ra cùng còn có cả ông Ôn.
“Anh có thấy chỗ nào là lạ không?” Chu Triều hỏi Phó Vũ Lễ.
Phó Vũ Lễ lắc đầu.
Ôn Phục Hoài là một khúc xương khó gặm, dạo này Phó Vũ Lễ cũng bận đến tối tăm mặt mũi.
Trong sảnh chính của nhà họ Ôn.
“Người quang minh chính đại không nói lời mờ ám.” Ôn Phục Hoài pha trà, đặt trước mặt Lận Nguyên Châu: “Gần đây có mấy đối tác liên tiếp gọi điện cho tôi báo không gia hạn hợp đồng nữa, chuỗi vốn của nhà họ Ôn lại vừa hay xảy ra vấn đề. Với bản lĩnh của nhà họ Phó thì chắc không làm được, trong chuyện này có bao nhiêu phần là bút tích của Lận tổng đây?”
Chỉ cần suy nghĩ một chút là có thể đoán ra, cả cái đất Giang Thành này ngoài Lận Nguyên Châu ra, không ai có bản lĩnh như vậy, cũng không ai có lá gan để làm.
Nhà họ Ôn những năm đầu đã có dấu hiệu suy tàn, mãi đến khi Ôn Phục Hoài tiếp quản mới sắp xếp lại và có xu hướng khôi phục, vào thời điểm mấu chốt này không thể chịu nổi sự đàn áp đến từ nhà họ Lận.
Lận Nguyên Châu nhướng mày: “Đại thiếu gia đây là muốn lấy tiền đồ của nhà họ Ôn ra để giao dịch với tôi à?”
Ôn Phục Hoài thản nhiên: “Thì sao nào?”
Lận Nguyên Châu đặt chén trà xuống, mỉm cười: “Anh cho rằng một con thú cưng có đủ giá trị lớn đến như vậy sao?”
Ôn Phục Hoài ngước mắt: “Nếu không có giá trị, anh cũng sẽ không tốn nhiều công sức đến thế.”
Anh ta nhìn Lận Nguyên Châu, trong không khí dường như có một cơn sóng ngầm vô hình.
Lận Nguyên Châu co ngón tay gõ nhẹ lên tay vịn, dường như đang cân nhắc lợi hại trong đó.
“Anh nói cũng có lý.” Khóe môi anh cong lên một đường cong ôn hòa: “Nhưng bát nước hắt đi khó hốt lại, có điều chúng ta có thể đổi một cách chơi khác.”
“Ví dụ như…” Lận Nguyên Châu nói không rõ ràng: “Anh chưa từng thèm muốn con thú cưng đó sao?”
Dứt lời, bầu không khí lại thay đổi đi mấy phần.
Ánh mắt Ôn Phục Hoài hơi lạnh đi.
Lận Nguyên Châu nhìn người trước nay luôn rất chuẩn, vừa rồi lúc Ôn Phục Hoài trở về, trong ánh mắt nhìn về phía anh có giấu một tia ghen tị rất mờ nhạt.
Ghen tị cái gì chứ.
Lận Nguyên Châu lại vô cớ nhớ đến những cuộc gọi không ngớt đến điện thoại của Khương Nhàn vào sáng hôm đó.
Ngoài chuyện đó ra, chắc là không còn gì khác.
“Lận tổng nói đùa rồi.” Ôn Phục Hoài không chút biến sắc dời mắt đi.
Lận Nguyên Châu cười khẽ: “Có lẽ vậy, cơ hội chỉ có một lần, ai tìm được cô ấy trước thì cô ấy sẽ thuộc về người đó. Xin phép không tiếp chuyện nữa.”
Anh đứng dậy đi ra ngoài, dẫn người rời khỏi nhà họ Ôn.
Lúc ông Ôn chống gậy đi vào, Ôn Phục Hoài vẫn ngồi trên sofa không nhúc nhích, anh ta khẽ cụp mắt, đầu ngón tay v**t v* chiếc đồng hồ Vacheron Constantin đắt giá trên cổ tay, không nhìn rõ vẻ mặt.
Ông Ôn hỏi: “Hai đứa đã nói những gì?”
“Không có gì ạ.” Một lúc sau, Ôn Phục Hoài hỏi: “Diêu Diêu về chưa ạ?”
Ông Ôn không biết tại sao anh ta đột nhiên hỏi vậy, ngừng một chút rồi nói: “Sau khi xuất viện là biến mất tăm, mấy ngày rồi không thấy nó đâu.”
Ôn Phục Hoài hơi ngước mắt, cầm chìa khóa xe rồi tự mình lái xe ra ngoài.
Anh ta vừa ra khỏi cửa, người bên dưới đã báo tin tức cho Lận Nguyên Châu.
Không hiểu tại sao, rõ ràng mọi chuyện đều nằm trong tầm kiểm soát, sắc mặt Lận Nguyên Châu ngược lại càng lạnh đi mấy phần.
“Bám theo anh ta.” Giọng anh bình tĩnh không một gợn sóng.
Tài xế nhận được lệnh, lập tức khởi động xe bám theo.
Dù biết là cạm bẫy, nhưng vì cám dỗ quá lớn, Ôn Phục Hoài vẫn không nhịn được mà nhảy xuống.
Lận Nguyên Châu đột nhiên cười lạnh một tiếng.
Đây hẳn là một căn hầm, tối tăm lạnh lẽo, không thấy ánh mặt trời.
Ngoài một chiếc giường được trải mềm mại ấm cúng, chỉ còn lại phòng tắm ở trong góc, xem ra người bố trí nơi này ở một mức độ nào đó cũng khá là chu đáo.
Khương Nhàn mơ màng tỉnh lại đã ở đây, không biết đã ở bao lâu rồi.
“Tỉnh rồi à.”
Cửa lớn của căn hầm mở ra, Ôn Dư Diêu bước vào mang theo chút ánh sáng bên ngoài, nhưng ánh sáng không quá rực rỡ, chắc là một ngày trời râm.
Khương Nhàn có chút yếu ớt chống người dậy, thấy cô ta đi về phía mình thì không nhịn được lùi lại: “Lại là cô.”
Ôn Dư Diêu bưng một bát cháo đặt ở đầu giường cô, nghe vậy thì gật đầu, cười tủm tỉm nói: “Dĩ nhiên là em rồi, không thì chị còn muốn là ai nữa?”
Cô ta dừng lại một chút, ghé sát lại gần khẽ ngửi mùi hương quýt trên người Khương Nhàn, mùi hương này dường như đã ngấm sâu vào người cô, tựa như một quả cam ngọt mọng nước.
Khương Nhàn mở to mắt, dường như quên cả hít thở.
Cô vẫn đang mặc chiếc váy lễ phục satin trắng, bờ vai trắng nõn nà lộ ra, ở trong một căn hầm thế này trông hệt như một viên ngọc trai trong bộ sưu tập tư nhân.
Ôn Dư Diêu ngồi bên mép giường, nghịch lọn tóc hơi rối của cô, dỗ dành như trẻ con mà hỏi: “Chị Khương Nhàn à, ngoài em ra còn ai đối xử không tốt với chị như vậy không?”
“…”
Ôn Dư Diêu chun mũi, tỏ vẻ không vui: “Chị nói ra đi, em đi g**t ch*t nó.”
Những lời kinh người như vậy thốt ra từ miệng cô ta, lại nhẹ bẫng như thể đang nói hôm nay trời đẹp quá.
Khương Nhàn bỗng thấy hơi đau đầu: “Ôn Dư Diêu, cô bị sao vậy?”
Cô không nhịn được đưa mu bàn tay lên áp vào trán cô ta.
Quá bất thường.
Thà rằng cô ta bắt cóc rồi đánh mình một trận còn hơn, ít ra cũng không kỳ quái như bây giờ.
“Không sốt mà.” Cô lại lật tay lại dùng lòng bàn tay sờ trán Ôn Dư Diêu.
Ôn Dư Diêu cũng thật sự ngoan ngoãn ngồi yên không động đậy, cô ta chỉ dùng đôi mắt to tròn linh động đó nhìn chằm chằm vào mặt Khương Nhàn, nhìn cô lo lắng lẩm bẩm.
“Chị lo cho em à?” Ôn Dư Diêu cười ngọt ngào, rồi lại bĩu môi: “Thế lần trước em bị gãy chân, sao chị không đến thăm em?”
Khương Nhàn sững người, như thể nghe được điều gì kinh ngạc lắm: “Rõ ràng là cô hại tôi…”
“Đúng vậy.” Ôn Dư Diêu thừa nhận một cách thản nhiên: “Nhưng em có nói là không cho chị đến thăm em đâu.”
“…”
Khương Nhàn ngượng ngùng rụt tay về.
Ôn Dư Diêu bất đắc dĩ xòe tay: “Chị đoạn tuyệt quan hệ với nhà họ Ôn thì thôi đi, sao đến cả em cũng mặc kệ luôn vậy, thật là vô trách nhiệm.”
Cô ta nhìn Khương Nhàn với ánh mắt hơi trách móc.
“Nhưng em không trách chị đâu, chỉ là…” Cô ta thở dài: “Năm đó chị cứu em, sau này lại đem những chuyện không tốt về em nói ra ngoài, đến em cũng không biết phải làm sao với chị nữa.”
“Không phải tôi nói.” Khương Nhàn lại giải thích một cách yếu ớt, sau đó nhắm mắt lại: “Tại sao cô cứ phải bám lấy tôi không buông?”
Ôn Dư Diêu bưng bát cháo lên múc một muỗng: “Em đâu có bám lấy chị, là tên ngốc Ôn Cư Dần kia muốn bắt cóc chị. Em chỉ tình cờ đi ngang qua, thuận tay mang chị đi thôi.”
Khương Nhàn mím môi: “…Vậy thì cô nên thả tôi về, chứ không phải nhốt tôi ở đây.”
Ôn Dư Diêu cẩn thận thổi cho nguội bớt muỗng cháo nóng, rồi mới đưa đến bên miệng Khương Nhàn: “Ai bảo chị cứ phớt lờ em? Em đối xử với chị tệ như vậy mà chị vẫn phớt lờ em, có lúc thật sự khiến người ta đau lòng lắm.”
Nói rồi cô ta khẽ cụp mi mắt, trông như thể thật sự nhớ ra chuyện gì đó mà Khương Nhàn đã làm mình đau lòng.
Khương Nhàn nghiêng đầu tránh muỗng cháo.
Ôn Dư Diêu lại đưa tới, giọng nói ngọt ngào có chút bực bội, nhưng không hề biểu hiện ra ngoài, chỉ nói: “Chị thật sự không nghe lời gì cả.”
“…”
Khương Nhàn cảm thấy có lẽ Ôn Dư Diêu cũng mắc căn bệnh giống như Cừu Yến Yến, chỉ là biểu hiện bên ngoài khác nhau mà thôi.
Nhưng lúc này đối phương lại không có ý định làm hại cô, vì vậy cô chậm rãi uống hết nửa bát cháo mà Ôn Dư Diêu đút cho.
Ôn Dư Diêu có vẻ hài lòng hơn một chút, kéo chăn cho Khương Nhàn: “Nghỉ ngơi cho tốt nhé.”
Cô ta đứng dậy bưng bát cháo định đi ra ngoài.
Nhưng Khương Nhàn lại đưa tay kéo cổ tay cô ta lại, nhỏ nhẹ nói: “Ở đây lạnh lắm, có thể đổi phòng khác được không?”
“Lạnh à?” Ôn Dư Diêu sờ vào trong chăn, hình như đúng là hơi lạnh thật.
Vẻ mặt cô ta tỏ ra hối hận: “Thôi được, lát nữa em ngủ cùng chị nhé.”
“…”
Khương Nhàn buông tay ra, đúng lúc cô đang vắt óc suy nghĩ xem nên nói gì để đưa mọi chuyện trở lại đúng hướng, thì bên ngoài đột nhiên có tiếng động truyền đến.
Khương Nhàn sững sờ.
Ngay lập tức, sắc mặt Ôn Dư Diêu thay đổi.
Cô ta hơi ngước mắt, như thể bị làm phiền mất hứng mà không vui, kéo cửa hầm đi ra ngoài.
Thế Thân Trầm Luân - Nhất Khương
