Thế Thân Trầm Luân - Nhất Khương
Chương 49: Có việc gì không?
Trong căn phòng còn vương lại dấu vết của một đêm tiệc tùng hoan lạc, trên bàn là những chai rượu ngổn ngang xiêu vẹo, không khí tràn ngập mùi men say.
Căn nhà mới của Kiều Nghiên Ni đã đóng cửa một thời gian dài sau lần ồn ào trước. Mãi gần đây cô ta mới có hứng chơi bời trở lại, dọn vào ở, dăm ba hôm lại tụ tập tiệc tùng với đám thiên kim tiểu thư, công tử nhà giàu cùng thế hệ.
Lúc này, cô ta đã hoàn toàn tỉnh rượu, co rúm người níu lấy vạt áo của Lục Vô Úy, nín thở: “Anh họ, dạo này em không gây chuyện gì cả.”
Lận Nguyên Châu ngồi trên sofa, gương mặt không có lấy một tia cười.
“Khương Nhàn đang ở đâu?”
Đôi mắt anh như thể nhìn thấu được lòng người, Kiều Nghiên Ni không dám ngẩng đầu lên dù chỉ một chút.
Lận Nguyên Châu nhìn cô ta bằng đôi mắt không chút hơi ấm.
Kiều Nghiên Ni nén tiếng hít vào: “Cô ta là người trưởng thành rồi, có tay có chân, đi đâu làm sao em biết được.”
Vì Lận Nguyên Châu vẫn im lặng không ngắt lời, giọng nói của Kiều Nghiên Ni dần dần cũng tự tin hơn.
Cô ta từ từ ngẩng đầu lên.
Lục Vô Úy không ngờ lại có cả chuyện của Khương Nhàn, anh ta quay sang hỏi Kiều Nghiên Ni: “Sao lại liên quan đến cô ấy nữa?”
Kiều Nghiên Ni tỏ vẻ tủi thân: “Tôi không biết, tôi lâu lắm rồi không gặp cô ta.”
Vẻ mặt cô ta không giống như đang diễn.
Lục Vô Úy quay người lại nói: “Anh Châu, thời gian này em vẫn luôn ở cùng Nghiên Ni, cô ấy…”
Lời anh ta còn chưa nói hết, Lận Nguyên Châu đột nhiên cầm chiếc cốc sứ bên cạnh ném mạnh ra ngoài.
Choang!
Kiều Nghiên Ni giật nảy mình.
Lận Nguyên Châu lười cho cô ta thêm cơ hội giải thích, anh sải bước tiến lên bóp chặt cổ Kiều Nghiên Ni, lật tay ấn đầu cô ta xuống mặt bàn đá cẩm thạch.
Trán cô ta đập mạnh một cái, cảm giác đau đớn lan ra, đầu óc Kiều Nghiên Ni ong ong.
Lục Vô Úy nhất thời không phản ứng kịp, đến khi hoàn hồn định xông lên thì Lận Nguyên Châu liếc mắt nhìn anh ta một cái.
Lục Vô Úy lập tức đứng khựng tại chỗ, không dám nhúc nhích.
“Anh họ, em… thật sự… không biết…” Kiều Nghiên Ni khó khăn thốt ra từng chữ không liền mạch.
Bàn tay to lớn với những khớp xương rõ ràng của Lận Nguyên Châu đang siết chặt cổ cô ta không ngừng, chẳng có chút nương tình.
Gương mặt Kiều Nghiên Ni nhanh chóng tím lại như gan heo, cô ta há miệng, hai tay cào cấu lên bàn tay trên cổ mình, nhưng chỉ như muối bỏ bể.
Lục Vô Úy thấy vậy biết rằng nếu Lận Nguyên Châu không chắc chắn đến tám phần thì sẽ không đến tìm Kiều Nghiên Ni. Anh ta vừa giận vừa xót xa, không hiểu sao Kiều Nghiên Ni lại còn ra tay với Khương Nhàn.
Tuy nhiên, ngay sau đó Lục Vô Úy vẫn mở miệng bênh vực cô ta một cách vô điều kiện: “Anh Châu, một mình cô ấy không dám đâu.”
“Vậy thì” Lận Nguyên Châu túm lấy Kiều Nghiên Ni ném xuống sàn, lạnh lùng lên tiếng: “Rốt cuộc Khương Nhàn đang ở chỗ ai?”
Cô ta run rẩy nói:
“…Ôn… Ôn Cư Dần, em chỉ biết khụ khụ khụ… Ôn Cư Dần cách đây không lâu, nói là muốn khụ khụ khụ, xử lý cô ta…”
Cô ta ho đến xé lòng, cả người run lên như cầy sấy.
Lận Nguyên Châu từ trên cao nhìn xuống cô ta.
“Không có lần sau.”
Anh để lại một câu cảnh cáo, bước qua những chai rượu nằm la liệt trên sàn rồi mở cửa đi ra ngoài.
Phó Vũ Lễ đang uể oải đi chọn váy cưới cùng mẹ và Mạnh Vũ Chức.
Hai người phụ nữ trò chuyện vô cùng hợp ý, còn anh ta ngồi ở khu nghỉ ngơi, đột nhiên nhận được điện thoại của Chu Triều.
“Gì đấy?” Phó Vũ Lễ buồn chán hỏi.
“Mẹ ơi có chuyện rồi, anh mau đến đây!!” Tiếng gào của Chu Triều từ đầu dây bên kia vọng tới.
Phó Vũ Lễ đưa điện thoại ra xa một chút: “Cứ làm ầm lên, có chuyện gì được chứ?!”
Chu Triều “chậc” một tiếng: “Ba câu hai lời không giải thích rõ được, anh Châu sắp đánh chết Ôn Cư Dần rồi!!!”
Anh ta vừa nói vừa lẩm bẩm ở đầu dây bên kia: “Điên rồi, đúng là điên rồi…”
“Cậu đang nói gì thế, sao tôi nghe chẳng hiểu gì cả?” Phó Vũ Lễ nhíu mày, cầm áo khoác đứng dậy đi ra ngoài.
Đúng lúc đó, Mạnh Vũ Chức vừa thay váy cưới xong bước ra, định hỏi Phó Vũ Lễ xem có đẹp không, thì lại thấy anh ta chẳng thèm ngẩng đầu, sải bước chân dài đi thẳng.
Những lời phía sau không được nói ra, Phó Vũ Lễ cũng chẳng có thời gian để nghe.
Nhân viên tiếp tân đứng cạnh thấy vậy, ngơ ngác nhìn nhau.
Mạnh Vũ Chức có chút thất vọng cúi đầu.
Trên đường đi, Phó Vũ Lễ đã nghe Chu Triều kể lại vắn tắt sự việc trong cơn hoảng hốt.
Lận Nguyên Châu xông vào phòng làm việc mới mở của Ôn Cư Dần, không nói một lời đã túm đầu anh ta đập vào tường.
Từng cú, từng cú một đầy tàn nhẫn.
Lúc Chu Triều đến nơi, Ôn Cư Dần đã máu me đầy đầu, thoi thóp như một con cá chết, bị Lận Nguyên Châu ấn trên tường giữ lại chút hơi tàn.
Nhưng nhìn vẻ mặt của Lận Nguyên Châu, rõ ràng anh không có ý định dừng lại.
“Anh Châu, anh sắp đánh chết nó rồi!” Chu Triều sợ hãi vội vàng xông lên cùng mấy vệ sĩ kéo Lận Nguyên Châu ra, sau đó gọi xe cứu thương đưa Ôn Cư Dần đi.
Nhưng chuyện này vẫn chưa kết thúc.
Lúc này, trong trang viên nhà họ Ôn vô cùng náo nhiệt, vệ sĩ hai bên vây kín cửa không kẽ hở.
Phó Vũ Lễ vừa đến cổng chính đã nghe thấy tiếng gầm giận dữ.
Ông Ôn giận không thể kiềm chế, cây gậy trong tay đập mạnh xuống sàn:
“Cậu dẫn nhiều người đến thế này là muốn làm gì?! Nhà họ Ôn tôi dù sao ở Giang Thành cũng là gia đình có máu mặt, không đến lượt một kẻ hậu sinh như cậu đến đây làm càn!!”
Trên cổ áo sơ mi trắng của Lận Nguyên Châu còn dính vết máu, toát lên vẻ hoang dã và nguy hiểm, anh cứ thế đường hoàng đứng giữa sảnh chính nhà họ Ôn, giọng nói đanh thép:
“Nực cười! Lẽ nào nhà họ Ôn chúng tôi giấu cô ta chắc?” Sắc mặt ông Ôn tái xanh, hai hàm răng nghiến ken két: “Cậu đừng có khinh người quá đáng, Cư Dần bây giờ vẫn còn đang nằm trong bệnh viện!!!”
“Vậy sao.” Lận Nguyên Châu khẽ liếc mắt, nhếch môi cười lạnh: “Hắn ta giữ được một mạng đã là tôi giơ cao đánh khẽ rồi.”
Lông mày ông Ôn dựng đứng, một hơi tức không sao nuốt xuống được, cơ thể lại sắp ngã ra sau.
Người giúp việc bên cạnh vội vàng tiến lên đỡ ông ngồi xuống, vẻ mặt hoàn toàn bối rối.
Không biết ai đó đã hô lên một tiếng: “Đại thiếu gia về rồi ạ.”
Người nhà họ Ôn lúc này mới như tìm thấy trụ cột tinh thần.
“Nhà họ Ôn không phải không có người đâu.” Người giúp việc vỗ lưng cho ông Ôn, ông nói với Lận Nguyên Châu: “Tôi phải đến tận nhà thăm hỏi Lận lão tiên sinh, để xem gia giáo nhà họ Lận trước giờ vẫn luôn như vậy sao!”
Lận Nguyên Châu nhếch môi: “Cứ tự nhiên.”
“…”
Chu Triều lau mồ hôi, khoanh tay đứng cạnh Phó Vũ Lễ vừa mới tới. Lòng thầm nghĩ đây là chuyện quái quỷ gì vậy.
Rõ ràng có cách giải quyết tốt hơn, sao lại đẩy mọi chuyện đến tình thế không thể cứu vãn như bây giờ.
Đây không giống phong cách hành xử của Lận Nguyên Châu.
Một lát sau, Chu Triều thấy quản gia nhà họ Ôn đang đứng gác ở cửa bước vào trước, theo sau là Ôn Phục Hoài với dáng vẻ ung dung, bình tĩnh.
Anh ta rất ít khi xuất hiện trước mặt mọi người, khí chất trên người rất giống với Lận Nguyên Châu.
Đối phương vừa bước vào, ánh mắt đã khóa chặt chính xác vào Lận Nguyên Châu, đôi mắt ngoài vẻ lạnh lùng sắc bén ra dường như còn ẩn chứa thứ gì đó khác: “Lận tổng đã hạ cố ghé thăm, không biết có việc gì không?”
Thế Thân Trầm Luân - Nhất Khương
