Thế Thân Trầm Luân - Nhất Khương

Chương 46: Liệu anh ta có thấy vui mừng không

BÁO: Nữ chính có hôn người khác, nên ai thích tình yêu kiểu thuần khiết trong sạch thì cân nhắc nhé anh gọi đắm đuối: “Vãn Vãn, Vãn Vãn.”

Buổi trưa, Lâm Phong đến biệt thự một chuyến, mang theo một bộ lễ phục.
Khương Nhàn tỏ vẻ khó hiểu.
Lâm Phong cười nói: “Nhà họ Lư có một buổi tiệc, sếp Lận đặc biệt bảo tôi mang lễ phục đến, nói là tối mai mời cô cùng anh ấy tham dự.”
Đây là chuyện chưa từng có.
Khương Nhàn mở chiếc hộp quà màu đen viền vàng đựng lễ phục ra xem, rồi lại đóng vào, trên mặt nở nụ cười nhàn nhạt: “Làm phiền anh phải đi một chuyến rồi.”
“Cô khách sáo quá.” Lâm Phong khẽ cúi đầu, sau khi chắc chắn đã giao đồ đến nơi thì rời đi.
Dì Chung làm việc xong, từ trong bếp đi ra, tháo tạp dề xuống và nói: “Tôi đã nói mà, sớm muộn gì cậu chủ cũng sẽ cảm nhận được tình cảm của cô dành cho cậu ấy.”

Khương Nhàn chỉ cười mà không nói gì, tiếp tục mày mò chiếc máy ảnh trong tay. Vài lọn tóc sau tai rũ xuống, khí chất thanh tĩnh dịu dàng, giống hệt như tên của cô.

Chiều tối hôm sau.
Lận Nguyên Châu từ công ty trở về, vừa đẩy cửa phòng ngủ ra đã thấy Khương Nhàn mặc lễ phục từ phòng thay đồ đi ra.
Chất liệu satin trắng càng làm tôn lên tứ chi thon dài, trắng lạnh của cô. Khi cô đến gần, trên người phảng phất mùi hương cam quýt giống hệt Lận Nguyên Châu.
Khương Nhàn chạm phải ánh mắt của Lận Nguyên Châu vừa bước vào, cô khẽ chau mày, như thể buộc phải nhờ đến sự giúp đỡ của anh, lí nhí nói: “Em thắt không được.”
Lận Nguyên Châu liếc thấy hai sợi dây mảnh buông thõng trên vai cô.
Anh bước tới, cúi mắt cầm lấy hai sợi dây mảnh đó.
Khoảng cách giữa hai người tức thì được kéo lại rất gần.
Khương Nhàn khẽ nghiêng đầu, để lộ chiếc cổ trắng ngần không tì vết trước mắt Lận Nguyên Châu.
Anh ngước mắt lên, chú ý đến đôi mày và mắt được trang điểm tinh xảo, mang vẻ quyến rũ nồng nàn của cô hôm nay.
“Được chưa anh?” Khương Nhàn nhẹ giọng hỏi.
Lận Nguyên Châu giúp cô thắt một chiếc nơ bướm trên vai, tuy không được đẹp mắt lắm nhưng may là không ảnh hưởng nhiều và rất chắc chắn, anh nói: “Được rồi.”


Khương Nhàn đứng trước gương toàn thân ngắm nhìn.
Cô rất ít khi ăn diện lộng lẫy như thế này, chỉ cảm thấy người trong gương không giống mình.
Lận Nguyên Châu thay đồ xong đi ra, thản nhiên nói: “Đi thôi.”

Nhà họ Lư được xem là một gia tộc lâu đời ở Giang Thành, không ít người nể mặt đến tham dự.
Giới xã giao của tầng lớp thượng lưu luôn là như vậy, vô số người chen chúc vỡ đầu để tìm cơ hội làm quen với những nhân vật quyền thế như Lận Nguyên Châu, và tiệc tối chính là một cơ hội tuyệt vời.
Ngay khi anh vừa xuất hiện, rất nhiều người trong sảnh tiệc lộng lẫy ánh đèn đã nhìn sang, nhưng khi thấy rõ người phụ nữ bên cạnh anh, ai nấy đều sững sờ.
“Sao cô ta cũng đến đây?”
“Không biết nữa, không phải nói nhà họ Ôn đuổi cô ta đi rồi sao?”
“Đuổi thì đuổi, cô ta vẫn là người bên cạnh Lận tổng mà…”
“…”
Khương Nhàn theo Lận Nguyên Châu vào sảnh, ngay lập tức rất nhiều người đàn ông trung niên trong bộ vest lịch lãm tiến đến chào hỏi, giọng điệu đầy tâng bốc và kính trọng.
Không ai dại gì đắc tội với Lận Nguyên Châu vào lúc này, chỉ sợ mình sẽ là mục tiêu tiếp theo của anh.
“Vị này là…”
Có người để ý đến người phụ nữ bên cạnh anh, hỏi thêm một câu, giọng điệu ẩn chứa sự dò xét.
Lận Nguyên Châu không thèm để ý đến ông ta, quay sang nói với Khương Nhàn: “Em tự tìm chỗ nào đó ngồi đi, đừng chạy lung tung.”
“Vâng.”
Khương Nhàn khẽ gật đầu với những người trước mặt, buông cánh tay Lận Nguyên Châu ra và đi về phía ghế sô pha ở góc phòng.
Vẻ đẹp của cô rất nổi bật, khí chất lại đặc biệt độc đáo, trong sự bình thản lại ẩn chứa một phần mong manh, cô đi trong sảnh tiệc đã thu hút ánh mắt của không ít người.
Lận Nguyên Châu nhàn nhạt thu hồi ánh mắt, sau đó quay sang người đàn ông trung niên trước mặt: “Ông vừa nói gì?”


“…”
Khương Nhàn ngồi một mình ở góc sô pha, trước mặt là ly sâm panh do phục vụ mang đến cách đây không lâu. Cô không giỏi giao tiếp, có chút gò bó co mình ở đây một lúc lâu.
“Oai phong thật đấy.”
Ôn Trường Lân không biết đã đến từ lúc nào, ngồi xuống một cách bệ vệ, nhìn Khương Nhàn từ trên xuống dưới: “Không ngờ có ngày tôi lại được thấy cô ở một nơi như thế này.”
Khương Nhàn nghe vậy ngước mắt lên, thấy rất rõ sự chán ghét và nhắm vào không hề che giấu trong mắt Ôn Trường Lân.
Anh ta nói: “Xem thường cô rồi. Gần đây Lận Nguyên Châu ra tay với nhà họ Ôn, có phải là nhờ cô thổi gió bên tai không?”
Khương Nhàn hơi ngạc nhiên: “Tôi không biết chuyện này.”
“Vậy là tự anh ta muốn ra tay rồi.” Ôn Trường Lân nhếch môi: “Đoán xem, cô và nhà họ Ôn trở mặt, liệu anh ta có thấy vui mừng không.”
Khương Nhàn khựng lại.
Cô nhìn Ôn Trường Lân: “Vậy thì sao, anh muốn nói gì?”
“Cô có biết tại sao hôm nay anh ta lại đưa cô ra ngoài không?” Ôn Trường Lân tiếp tục.
Anh ta đứng dậy, cúi người cụng nhẹ vào ly sâm panh chưa được động đến trên bàn, cười nói: “Nhà họ Lư muốn liên hôn với nhà họ Lận, vào thời điểm mấu chốt này anh ta cố tình đưa cô đến đây, chẳng phải là vả thẳng vào mặt ông cụ Lư trước bàn dân thiên hạ sao.”
Khương Nhàn sững người tại chỗ, hàng mi dài khẽ run lên.
Cô không hề lường trước được đằng sau lại có nhiều khúc mắc quanh co đến vậy.
“Chỉ là một con cờ mà thôi, để tôi xem cô có thể oai phong được bao lâu.” Ôn Trường Lân bỏ lại câu này rồi cười khẩy rời đi, hoàn toàn là sự mỉa mai dành cho Khương Nhàn.

Trong bữa tiệc chén chú chén anh, ai nấy đều tươi cười chào hỏi, nhưng bên dưới lại là cuộc tranh giành của giới danh lợi, khắp nơi đều là sóng ngầm cuồn cuộn.
Lận Nguyên Châu lại một lần nữa lợi dụng Khương Nhàn, cuốn cô vào vòng xoáy trong lúc cô không hề hay biết.
Ngay cả Chu Triều cũng phải thốt lên một câu: “Vô tình thật đấy, tôi cứ tưởng Khương Nhàn theo anh ba năm, ít nhiều cũng sẽ có chút khác biệt chứ.”
Vừa rồi ông cụ Lư đến chào hỏi, gương mặt già nua trông vô cùng khó coi.


Lận Nguyên Châu đáp: “Cô ấy sẽ không sao đâu.” Giọng điệu mang theo sự tự tin và bình thản của người nắm trong tay toàn cục.
Chu Triều gật đầu, nhìn một vòng quanh hội trường, tò mò hỏi: “Sao người đi theo ông cụ Lư lại là nhị thiếu gia, còn đại thiếu gia đâu?”
Cậu cả nhà họ Lư là người thừa kế đã được định sẵn, được bồi dưỡng trọng điểm từ nhỏ, nếu không có gì bất ngờ thì sau Tết sẽ từ chi nhánh công ty trở về, tiếp nhận chức vụ Tổng giám đốc điều hành.
Lẽ ra một buổi tiệc quan trọng của gia tộc như thế này, anh ta phải có mặt.
“Người mất rồi.”
Đầu óc Chu Triều ong lên một tiếng, dường như tưởng mình nghe nhầm: “Ý anh là sao? Chết rồi á??”
Anh ta nhìn Phó Vũ Lễ vừa đi tới ngồi xuống.
Phó Vũ Lễ gật đầu: “Nói nhỏ thôi, chuyện này đang được ém nhẹm, nhiều người còn chưa biết đâu.”
Lận Nguyên Châu khá nể trọng vị kia, nên nghe vậy liền hỏi thêm một câu: “Khi nào?”
Phó Vũ Lễ hạ thấp giọng: “Cách đây không lâu, nhà họ Lư coi chuyện này là bê bối nên không công khai.”
Chu Triều vẻ mặt khoa trương: “Nói nghe, nói nghe thử.”
Anh ta vểnh tai lên nghe.
Phó Vũ Lễ miêu tả đơn giản vài câu.
Cậu cả nhà họ Lư này từ một câu lạc bộ mang về một cô gái, nuôi bên cạnh cũng hơn nửa năm. Vốn không ai biết chuyện này, nhưng cách đây không lâu cô gái đó bị bắt cóc, bọn bắt cóc yêu cầu cậu cả nhà họ Lư một mình mang tiền đến chuộc. Vốn là một thủ đoạn quá rõ ràng, vậy mà anh ta lại thật sự một mình một ngựa đi đến đó. Sau đó, bọn bắt cóc lấy được tiền lại trở mặt giết con tin, châm một mồi lửa, cô gái đó cùng với cậu cả nhà họ Lư bị thiêu chết chung.
Chu Triều nghe xong chậc lưỡi hai tiếng: “Bọn bắt cóc vốn nhắm vào nhà họ Lư mà, anh ta chỉ cần động não một chút thôi cũng không đến nỗi chết thảm như vậy.”
Lận Nguyên Châu nghe xong không có phản ứng gì.
Phó Vũ Lễ nói: “Thứ gọi là tình yêu đích thực một khi đã vướng vào thì lý trí bay sạch, chỉ còn lại sự bốc đồng thôi.”
“Anh cũng hiểu biết quá nhỉ.” Chu Triều khoác khuỷu tay lên vai Phó Vũ Lễ nói: “Thảo nào nhà họ Lư không cho rêu rao.”

Anh ta không biết nghĩ đến điều gì, buồn bã mà thâm trầm nói: “Có người mình thích là có điểm yếu, đời này tôi quyết không dính vào thứ đáng sợ mang tên tình yêu.”
Phó Vũ Lễ cười khẩy: “Cậu đúng là lo bò trắng răng.”
Chu Triều hừ một tiếng rồi lại quay sang nhìn Lận Nguyên Châu: “Anh Châu, tôi nói đúng không.”
“Ừ.”
Lận Nguyên Châu đáp lại một tiếng vô cảm, trong đôi mắt đen thẳm của anh, ngoài sự tính toán ra thì chẳng còn lại gì.

Nhà họ Lư lần này tổ chức tiệc tối chủ yếu là để giới thiệu nhị thiếu gia ra mắt mọi người, có lẽ sau Tết nhà họ Lư cũng sẽ giao vào tay anh ta.
Nhiều người không biết tình hình thực tế, bề ngoài không nói gì nhưng bên dưới lại thì thầm bàn tán.
Phần kịch chính gần như đã kết thúc, Lận Nguyên Châu đã chán ngấy những đám người hết lớp này đến lớp khác vây quanh anh để nịnh bợ, anh không còn kiên nhẫn để ở lại nữa.
Chu Triều cũng chuẩn bị rời đi, nhìn Phó Vũ Lễ: “Anh không đi à?”
“Lát nữa đi, mẹ tôi cứ nhất quyết gọi Mạnh Vũ Chức đến đây lộ diện.” Phó Vũ Lễ xua tay: “Bà cụ nhà tôi vẫn còn đang ngồi trấn ở kia kìa.”
Mạnh Vũ Chức là vị hôn thê của Phó Vũ Lễ, không phải xuất thân danh giá gì, nhưng mẹ của Phó Vũ Lễ rất thích cô ấy.

Chu Triều nhún vai: “Được thôi.”
Anh ta vừa định cùng Lận Nguyên Châu rời đi, ngẩng đầu lên lại thấy người này mãi không nhúc nhích mà đứng trước mặt mình nhìn về một hướng nào đó, khí tức quanh thân hơi lạnh đi.
“Anh Châu…”
“Thấy Khương Nhàn đâu không?” Giọng anh rất trầm.
Chu Triều vừa mở miệng đã bị câu nói này của Lận Nguyên Châu cắt ngang.
Anh ta nghe vậy liền nhìn theo ánh mắt của Lận Nguyên Châu về phía góc khuất kia.
Trên ghế sô pha trống không, không có một bóng người, ly sâm panh trên bàn vẫn còn nguyên vẹn ở đó.
Chu Triều khựng lại, gãi gãi gáy: “Không phải cô ấy vẫn luôn ở đó sao?”
Lận Nguyên Châu khẽ nheo mắt.

 


Thế Thân Trầm Luân - Nhất Khương
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Thế Thân Trầm Luân - Nhất Khương Truyện Thế Thân Trầm Luân - Nhất Khương Story Chương 46: Liệu anh ta có thấy vui mừng không
10.0/10 từ 13 lượt.
loading...