Thế Thân Trầm Luân - Nhất Khương
Chương 45: Cây sắt nở hoa
Hơn ba giờ sáng, Lận Nguyên Châu theo thói quen đưa tay sang người bên cạnh nhưng lại chỉ chạm vào khoảng không.
Anh dường như không lường trước được tình huống này, đôi mắt đang nhắm nghiền bỗng từ từ mở ra.
Trong tầm mắt là nửa giường bên kia, chăn được trải phẳng phiu, dường như không hề có dấu vết của người đã nghỉ ngơi.
Ngoài cửa sổ, tiếng gió lướt qua, khoảng sân phủ đầy tuyết trong đêm khuya không hề tối tăm.
Lận Nguyên Châu từ phòng ngủ đi ra, liếc thấy ánh sáng yếu ớt hắt ra từ khe cửa đang đóng chặt cuối hành lang.
Anh bước tới, nắm lấy tay nắm cửa rồi đẩy ra.
Bốn bức tường treo đầy tranh của một họa sĩ trẻ không mấy tên tuổi. Có lẽ vì là ban đêm, những bức tranh xung quanh như thể đang cúi xuống nhìn chiếc bàn trong phòng, nhìn xuống bóng dáng mảnh mai của Khương Nhàn, trông như một tế đàn.
Khương Nhàn đang quay lưng về phía anh sắp xếp thứ gì đó, nghe thấy tiếng động liền đặt chiếc hộp trên tay vào trong tủ.
Ánh sáng trên đỉnh đầu rọi xuống, chiếu rõ đôi mày nét mắt dịu dàng của cô.
Lận Nguyên Châu là một người có ý thức về ranh giới rất mạnh, anh không bước vào mà khoanh tay dựa vào khung cửa: “Sao không ngủ?”
Khương Nhàn xoa xoa đôi mắt hơi mỏi, nghiêm túc giải thích: “Em nghe thấy có tiếng đồ rơi nên qua đây xem thử.”
Lận Nguyên Châu “ừ” một tiếng, không quan tâm nhiều.
“Đúng rồi,” Khương Nhàn cúi xuống nhặt chiếc túi xách đặt cạnh bàn rồi bước tới: “Cái này cho anh.”
Lận Nguyên Châu không nhận: “Thứ gì vậy?”
“Áo sơ mi.” Khương Nhàn lấy chiếc áo sơ mi trắng ra, ngẩng đầu nhìn anh: “Trước đây không phải anh bảo em mua sao?”
Lận Nguyên Châu nhướng mày: “Anh bảo em mua khi nào?”
Anh nhìn lướt qua chiếc áo sơ mi nam phong cách phóng khoáng khác hẳn với kiểu anh thường mặc, rồi quay đầu đối diện với ánh mắt của Khương Nhàn.
Trông cô có vẻ rất mong anh sẽ mặc nó.
Lận Nguyên Châu khựng lại một chút rồi khẽ cười nhận lấy.
Anh dùng một tay bế bổng Khương Nhàn đang đi chân trần trên đất lên.
“Tắt đèn, về ngủ thôi,” anh nói.
Khương Nhàn nhấn công tắc ở cửa phòng sách, tiện tay đóng cửa lại.
Trong biệt thự tối om.
Lận Nguyên Châu đẩy cửa phòng ngủ, đi đến bên giường định đặt cô xuống thì Khương Nhàn lại ôm chặt cổ anh.
Anh hơi nghiêng đầu, bên tai truyền đến tiếng hít thở đều đều.
Lận Nguyên Châu cố tình đưa tay bóp nhẹ chóp mũi Khương Nhàn.
Cô khẽ hừ một tiếng, khuôn mặt mềm mại bị ép đến bẹp đi, gục trên vai anh ngủ say sưa.
Lận Nguyên Châu cảm thấy thật buồn cười: “Đây là mộng du à?”
Trong phòng riêng của quán bar WINNER.
Phó Vũ Lễ đẩy cửa bước vào, nghênh ngang ngồi xuống đối diện Lận Nguyên Châu: “Gần đây cậu hành động dồn dập như vậy, là định ra tay với nhà họ Ôn rồi à? Đừng quên lão đại nhà họ Ôn là một kẻ khó xơi đấy.”
Lận Nguyên Châu không để tâm, nâng ly cụng với anh ta: “Vậy nên cậu xử lý đi.”
“Tính toán đâu ra đấy thật” Phó Vũ Lễ huých cùi chỏ vào Chu Triều: “Thấy chưa, muốn chia một miếng bánh từ tay gã này khó thật đấy.”
Chu Triều cười hì hì: “Ai tài thì làm nhiều thôi, các anh cứ xông lên, tôi ở dưới nhặt của rơi là được rồi.”
Anh ta biết mình biết người, dã tâm của Lận Nguyên Châu lớn đến đâu anh ta đều thấy rõ, vì vậy ngay từ đầu đã chọn phe.
Phó Vũ Lễ thong thả thở dài: “Ôn Phục Hoài… đúng là một nhân vật cũng rất gì và này nọ, tiếc là những người khác trong nhà họ quá vô dụng. Một người kéo ba, thần tiên cũng gánh không nổi.”
“Anh Châu” Chu Triều tò mò: “Anh không sợ bên phía Khương Nhàn xảy ra sự cố à, nếu cô ấy lâm trận đổi ý, một lòng với nhà họ Ôn thì phải làm sao?”
Lận Nguyên Châu ngước mắt, khẳng định: “Sẽ không.”
Lẽ ra anh nên ra tay đè bẹp nhà họ Ôn trước khi Ôn Phục Hoài về nước, sở dĩ chần chừ không hành động là vì đang cân nhắc xem nên vứt bỏ Khương Nhàn hay là đợi cô và người nhà họ Ôn tan rã.
Anh sẽ không giữ một quả bom hẹn giờ bên cạnh mình.
Và vế sau là một khả năng có thể thấy trước được.
Vì vậy Lận Nguyên Châu có đủ kiên nhẫn để chờ đợi.
Quả nhiên không ngoài dự đoán.
Chu Triều nhớ lại chuyện xảy ra cách đây không lâu, phá lên cười ha hả: “Bên ngoài đồn anh vì giai nhân mà nổi cơn thịnh nộ, đều nói Lận tổng cây sắt nở hoa rồi.”
Ánh sáng trong phòng riêng khá tối, luân chuyển lúc tỏ lúc mờ trên gương mặt đầy tính xâm lược của Lận Nguyên Châu, anh không hề tỏ thái độ gì trước lời của Chu Triều, chẳng nhìn ra được suy nghĩ.
Ba người cụng ly, bàn một vài chuyện làm ăn.
Sau vài tuần rượu, Phó Vũ Lễ đột nhiên nói: “Tôi định kết hôn.”
Lận Nguyên Châu hơi hất cằm, không tìm thấy vẻ đùa cợt nào trên mặt Phó Vũ Lễ.
Tuy không hiểu nhưng anh vô cùng tôn trọng, nâng ly nói khẽ: “Chúc mừng.”
Chu Triều phản ứng mạnh hơn, anh ta cứ nghĩ mình bị ép đi xem mắt thì sẽ là người kết hôn đầu tiên, ai ngờ Phó Vũ Lễ lại im hơi lặng tiếng ném ra một quả bom.
“Vãi chưởng!” Vẻ mặt Chu Triều khoa trương: “Anh bị chập dây thần kinh nào mà nghĩ quẩn thế??”
Phó Vũ Lễ nhún vai: “Đến tuổi rồi, mẹ tôi cứ giục mãi, nên tôi đồng ý thôi.”
Chu Triều nghe vậy thì nhăn mặt, anh ta im lặng một lúc lâu, vỗ vai Phó Vũ Lễ, thở dài: “Người anh em, cuối cùng anh cũng sắp bước vào nấm mồ của cuộc đời rồi, thật đau buồn cho anh.”
Phó Vũ Lễ gạt tay anh ta ra, đấm một cú vào lưng.
Chu Triều đau đến mức la oai oái.
“Chẳng qua là sau khi cưới ai sống cuộc sống của người nấy thôi, cậu không nói được câu nào nghe hay hơn à” Phó Vũ Lễ nói.
Chu Triều cứ hừ hừ, rồi nảy ra ý: “Đợi qua đợt bận rộn này, bố sẽ tổ chức cho con một bữa tiệc để tưởng niệm tuổi xuân đã chết của con.”
“Cút.”
Phó Vũ Lễ đá một cước qua, đảo mắt khinh bỉ: “Cậu tự đi mà chơi đi.”
Chu Triều linh hoạt né được, điện thoại trong túi rung lên hai tiếng, anh ta lấy ra xem tin nhắn, vẻ mặt phơi phới lập tức xìu xuống, ngã phịch xuống ghế sofa.
Lận Nguyên Châu nhếch mép: “Sao thế, nhìn cái bộ dạng như cá chết của cậu xem?”
Chu Triều vuốt mặt: “Em gái tôi học lớp 12, nhà gửi nó đến chỗ tôi rồi, bảo nửa năm sau để tôi trông chừng.”
“Con người ta đúng là không nên đắc ý quá mà.” Phó Vũ Lễ chế nhạo anh ta: “Nếu không sẽ dễ gặp báo ứng.”
Chu Triều chuyển hướng tấn công: “Anh Châu, anh ta đang nói móc anh đấy.”
Lận Nguyên Châu khẽ nhướng mày, giọng điệu kéo dài và chậm rãi: “Câu đó không có tác dụng với tôi.”
Vẫn tự tin và ngạo mạn như mọi khi.
Phó Vũ Lễ khẽ lắc ly rượu, nói với Chu Triều: “Tìm gia sư cho con bé, giao cho nó ít việc là được chứ gì.”
“Khó quản lắm, anh nói xem sao khoảng cách giữa người với người lại lớn như vậy nhỉ.” Chu Triều không biết tại sao đột nhiên nói: “Mọi người có nhớ năm nào đó có một vị thủ khoa đã đăng ký vào Đại học Giang Thành không?”
Đại học Giang Thành tuy tốt nhưng không được xếp vào hàng danh giá bậc nhất, chuyện này lúc đó khá bất ngờ.
Phó Vũ Lễ gật đầu: “Nhớ, nhưng sau đó hình như không đến nhập học.”
“Đúng vậy, thế giới của học bá đúng là không thể hiểu nổi, người ta muốn sao thì làm vậy thôi.” Chu Triều nói: “Em gái tôi mà thi đỗ cao đẳng là tôi đã có thể ăn nói với gia đình rồi.”
Phó Vũ Lễ cười khẽ, thuận miệng hỏi: “Học bá đó tên là gì ấy nhỉ?”
“Quên rồi.” Thời gian cũng hơi lâu, Chu Triều nghĩ một lúc, chậm rãi rót đầy ly rượu trước mặt: “Hình như họ Dương thì phải.”
Anh ta nghiêng đầu hỏi Lận Nguyên Châu: “Có phải không, tôi cũng không nhớ rõ nữa?”
“Cậu hỏi tôi à?” Lận Nguyên Châu nhướng mày, thờ ơ nhấp một ngụm rượu: “Tôi cũng không biết.”
Chu Triều nhún vai, cụng ly với anh.
Thế Thân Trầm Luân - Nhất Khương
