Thế Thân Trầm Luân - Nhất Khương

Chương 4: Chứng nào tật nấy

Cô sững sờ.
Hai người vô tình bốn mắt nhìn nhau.
Hàng mi dài của Khương Nhàn khẽ run lên.
Nghe Ôn Phục Hoài hỏi, mấy người trên bàn ăn đồng loạt nhìn sang, Ôn Cư Dần không ngờ Ôn Phục Hoài lại không từ chối thẳng thừng.

Khương Nhàn nhanh chóng thu dọn lại cảm xúc, áy náy mỉm cười với bà Ôn, rồi quay sang nhìn Ôn Phục Hoài, giọng nói mềm mại: “Hay là thôi đi ạ, không làm phiền anh cả nữa.”
Ôn Trường Lân chẳng có gì ngạc nhiên, cứ thế tự mình ăn món cá mú trên bàn, người giúp việc múc một bát cháo đặt bên cạnh anh ta.
Bà Ôn lại nói: “Không muốn đến Ôn thị, vậy để anh cả con nói giúp một tiếng, đến Lận thị thì sao?”
“…”
Bà Ôn lúc nào cũng bận rộn không xuể, lo cho Khương Nhàn đến nát cả lòng, từ công việc cho đến chuyện hôn nhân đại sự.
Chỉ là lần này không đợi Khương Nhàn từ chối, Ôn Phục Hoài đã lạnh nhạt lên tiếng trước: “Không cần thiết.”
Anh ta trước nay luôn nói một là một, hai là hai.

Bà Ôn thở dài một hơi, nhưng không tỏ vẻ không vui.
Bà biết rõ nếu mình tỏ thái độ ra mặt, Khương Nhàn chắc chắn sẽ chủ động nhận hết thiệt thòi về mình, cũng không biết trước kia đã gặp phải hoạn nạn gì mà lại biến thành cái tính cách dễ dãi lấy lòng người khác như hôm nay.
Bà nói: “Thôi vậy, các con đều trưởng thành cả rồi, chuyện của mình tự quyết định đi.”
Sau bữa cơm, bà Ôn lên lầu ngủ trưa, ông Ôn cùng Ôn Phục Hoài, Ôn Trường Lân vào thư phòng bàn chuyện công ty.
Ôn Cư Dần vì nể anh cả vừa về, cũng không dám ra ngoài ăn chơi trác táng, phải giả vờ ngoan ngoãn mấy ngày, bèn cùng Ôn Dư Diêu ngồi khoanh chân trên tấm thảm ngoài phòng khách cầm tay cầm chơi game.
Khương Nhàn dạo một vòng ra vườn hoa sau nhà, lúc quay lại phòng khách thì ông Ôn cũng vừa bàn xong chuyện, mấy người cùng nhau xuống lầu.
Khương Nhàn nói: “Bố, con còn có việc, con đi trước ạ.”
Ông Ôn gật đầu.
Lúc Khương Nhàn ra cửa, tay cầm tay game của Ôn Dư Diêu khựng lại, chỉ một giây ngừng đó mà trên màn hình lớn hiện lên mấy chữ “GAME OVER” màu đỏ như máu.
Cô ta quay đầu lại, đôi mắt lãnh đạm nhìn chằm chằm vào bóng lưng rời đi của Khương Nhàn.
Chiếc váy dài màu xanh lam sương mù bay bay trong nắng, như được phủ một lớp sương giá ảm đạm.

Ôn Dư Diêu ném tay cầm xuống: “Không chơi nữa.”
Ôn Cư Dần liếc mắt là hiểu ngay tâm tư của cô em gái này, ghé sát vào hỏi nhỏ: “Em muốn nó gặp xui xẻo thế nào?”
Ôn Dư Diêu đẩy anh ta ra: “Mấy thủ đoạn đó không có tác dụng với với cô ta.”
Trong suốt năm cấp ba Khương Nhàn đến nhà họ Ôn, những thủ đoạn đó Ôn Dư Diêu đều đã dùng với cô cả rồi.
Cái người này có lẽ là một đứa tiện nhân bẩm sinh, khiến người ta hận không thể nghĩ ra cách nào độc ác hơn để trừng trị.
Ôn Dư Diêu chỉ hận mình không có nhiều mưu mẹo như vậy.
Ôn Cư Dần cười đầy gian tà, anh ta nói: “Trải nghiệm của em vẫn có quá ít rồi.”
Khương Nhàn ra khỏi trang viên nhà họ Ôn mới cảm thấy hơi thở thông suốt hơn một chút, hai tay cô vịn vào vô lăng, vì tay lái không tốt lắm nên cô lái không nhanh, nhưng rất ổn định.
Khu vực này là khu biệt thự, đường xá qua lại rộng rãi, xe cộ không nhiều.
Khi liếc thấy chiếc xe màu đen cách mình không xa trong gương chiếu hậu, Khương Nhàn bất giác đạp ga.
Thế nhưng đối phương vẫn liên tục tăng tốc, trông không có vẻ gì là định buông tha cho cô, chiếc Bentley màu đen nhanh chóng lướt qua xe cô như một con báo săn mạnh mẽ, rồi lập tức quay đầu xe chắn ngang giữa đường.

Két——
Khương Nhàn phanh gấp, cả người theo quán tính lao về phía trước một thoáng rồi bị dây an toàn kéo giật lại, hai tay cô nắm chặt vô lăng, lồng ngực phập phồng dữ dội.
Xe của cô dừng lại cách chiếc Bentley chưa đầy một mét, tài xế trên ghế lái của đối phương xuống xe mời Khương Nhàn xuống.
Cửa sổ chiếc Bentley màu đen hạ xuống, để lộ ra sườn mặt lạnh lùng, vô cảm của Ôn Phục Hoài.
Khương Nhàn đứng bên ngoài, cổ họng cô khẽ động: “… Anh cả.”
Ôn Phục Hoài nghiêng đầu nhìn cô: “Anh còn tưởng em không nhận ra anh rồi chứ.”
Khương Nhàn không nói gì.
Ôn Phục Hoài đột nhiên đưa tay vạch cổ áo cô ra, vết tích không thể che giấu lộ ra dưới mắt anh ta, Khương Nhàn giật nảy mình, theo phản xạ gạt tay anh ta ra.
Chát.
Một tiếng giòn giã vang lên.
Cú gạt này không hề nương tay, mu bàn tay của Ôn Phục Hoài lập tức hơi ửng đỏ.

Sắc mặt anh ta vẫn như thường, rút ra một chiếc khăn tay, chậm rãi lau tay: “Thảo nào không nghe điện thoại.”
Khương Nhàn lộ vẻ khó xử: “Anh cả có gì thì cứ nói thẳng đi.”
Ánh mắt của Ôn Phục Hoài sắc bén chiếu thẳng vào người cô.
Anh nói: “Ba năm trước anh đã bảo em và Lận Nguyên Châu cắt đứt cho sạch sẽ, xem ra em thật sự không để lời anh nói vào lòng chút nào.”
Khương Nhàn im lặng một lát rồi đáp: “Người ngoài vốn dĩ sẽ không xem em là người nhà họ Ôn, có anh cả ở đây, lời ra tiếng vào cũng sẽ không nhằm vào nhà họ Ôn, anh hà tất phải ép em.”
Ôn Phục Hoài nhếch môi, lạnh băng ném bốn chữ vào người cô: “Chứng nào tật nấy.”
Khương Nhàn không nói nên lời.
Những lời khó nghe hơn cô cũng đã từng nghe, cuộc đời cô trước nay chưa từng do mình định đoạt, chẳng qua những khổ đau sau khi đến nhà họ Ôn có khá hơn một chút so với trước kia, cô mới có thể được thở một hơi.
Ôn Phục Hoài không nói thêm gì nữa.
Cửa sổ xe được kéo lên, gương mặt lạnh lùng đó biến mất khỏi tầm mắt Khương Nhàn, tài xế khởi động xe, chiếc Bentley màu đen rời đi.
Khương Nhàn biết người không chấp nhận được một hạt cát trong mắt như Ôn Phục Hoài có lẽ sẽ không để mặc cho cô muốn làm gì thì làm, nhưng không sao cả, dù sao thì cô cũng chẳng còn thứ gì thừa thãi để mất nữa.
Khương Nhàn chưa từng có được bất cứ thứ gì.


Thế Thân Trầm Luân - Nhất Khương
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Thế Thân Trầm Luân - Nhất Khương Truyện Thế Thân Trầm Luân - Nhất Khương Story Chương 4: Chứng nào tật nấy
10.0/10 từ 13 lượt.
loading...