Thế Thân Trầm Luân - Nhất Khương
Chương 3: Đặc biệt khoan dung
Gần đến trưa, bên ngoài dinh thự nhà họ Ôn liên tục vang lên tiếng còi xe.
Nhà bếp đang tất bật chuẩn bị bữa ăn, người giúp việc đi tới đi lui bận rộn. Cậu hai nhà họ Ôn – Ôn Trường Lân, cậu ba Ôn Cư Dần và cô út Ôn Dư Diêu cùng nhau bước vào, còn chưa tới sảnh chính đã nghe thấy tiếng cãi vã ồn ào, cả căn nhà bỗng chốc trở nên náo nhiệt.
“Mẹ, anh cả vẫn chưa về ạ?” Ôn Cư Dần thuận tay ném chìa khóa xe cho người giúp việc bên cạnh rồi hỏi.
Bà Ôn lắc đầu.
Lúc này, ông Ôn chống gậy từ trên lầu đi xuống: “Sắp về tới nơi rồi.”
Ôn Trường Lân lại không sợ ông, chỉ răm rắp gọi một tiếng “Bố”.
Ông gần như chẳng thèm liếc nhìn hai đứa con trai, trong mắt chỉ có cô con gái út đang chạy về phía mình.
Ôn Dư Diêu nửa hờn dỗi nửa tức giận, chạy thẳng đến nắm lấy cánh tay ông mà mách lẻo: “Lúc nãy anh ba cố tình tạt đầu xe con!”
Ông Ôn lập tức cau mày, dùng gậy gõ xuống sàn hai cái, nhìn về phía Ôn Cư Dần: “Lại bắt nạt em gái mày phải không, muốn ăn đòn à!”
“Ôi trời, bố à con chỉ đùa chút thôi mà. Em ấy còn chơi cả đua xe ở nước ngoài, lẽ nào lại sợ con tạt đầu xe?” Ôn Cư Dần vừa nói vừa giơ tay chỉ về phía Ôn Dư Diêu.
Ôn Dư Diêu trừng mắt lườm anh ta, rồi lại la lối: “Đây là ngụy biện, bố xem anh ấy kìa!!!”
Ông Ôn tức đến thổi râu trừng mắt: “Xin lỗi em gái mày ngay!”
“Rồi rồi rồi.” Ôn Cư Dần giơ hai tay lên ra hiệu đầu hàng: “Xin lỗi nhé, công chúa nhỏ.”
Ôn Dư Diêu bĩu môi, “xì” một tiếng, với lòng thù dai đặc biệt của mình, cô ấy liền quang minh chính đại kể lể với ông Ôn những chuyện trời ơi đất hỡi mà Ôn Cư Dần đã làm gần đây.
Bà Ôn đã quen với cảnh cãi vã của anh em họ, lúc này bà nhẹ nhàng vỗ vai Khương Nhàn đang ngồi im lặng bên cạnh, ôn hòa và từ ái nói:
“Tụi nó ồn ào quá, chúng ta uống trà thôi.”
Trà do bà Ôn vừa pha, hương thơm đậm đà.
Khương Nhàn mỉm cười, “Vâng” một tiếng.
“Rót cho con một ly thử xem.” Ôn Trường Lân đi tới, ngồi chễm chệ xuống ghế sô pha.
Bà Ôn chê anh ta thô lỗ: “Con biết thưởng thức cơ à?” Bà vẫn rót cho Ôn Trường Lân một ly.
Người nọ cầm tách trà sứ trắng lên uống một hơi cạn sạch: “Chẳng phải đều là để cho người uống sao?”
Bà Ôn lườm anh ta một cái: “Phí của trời, mẹ nhìn thấy mày là đau hết cả đầu.”
Bà kéo lại chiếc khăn choàng trên vai, cảnh cáo Ôn Trường Lân: “Mẹ vào bếp xem thế nào, con không được uống trà nữa.”
“Mẹ đúng là keo kiệt thật.” Ôn Trường Lân nhìn theo bóng lưng bà rời đi.
Bên kia, ông Ôn nghe xong lời của Ôn Dư Diêu, liền giơ gậy lên đòi đánh chết tên nhóc Ôn Cư Dần, anh ta vội ôm đầu chạy như chuột, còn Ôn Dư Diêu thì giơ điện thoại lên quay video xem kịch vui.
So với sự ồn ào đó, sau khi bà Ôn rời đi, phía bên ghế sô pha này yên tĩnh hơn nhiều.
Thực ra có thể thấy rằng, những người cùng thế hệ với Khương Nhàn trong nhà họ Ôn, trong mắt họ căn bản không hề có sự tồn tại của người ngoài là cô.
Vì vậy, Khương Nhàn không nói một lời, thỉnh thoảng chỉ nâng tách trà lên nhấp một ngụm.
Cô cúi đầu bao lâu thì Ôn Trường Lân cũng nhíu mày nhìn cô bấy lâu.
Cho đến khi Khương Nhàn không chịu nổi nữa, ngẩng đầu lên đối diện với ánh mắt của Ôn Trường Lân: “Anh hai đang nhìn gì vậy?”
Ôn Trường Lân hỏi: “Sau khi anh cả về, có liên lạc với cô không?”
Khương Nhàn nhớ lại cuộc gọi buổi sáng, cô bình thản lắc đầu: “Không có.”
Ánh mắt Ôn Trường Lân chẳng có chút ấm áp nào, nghe câu trả lời của cô, anh ta bỗng bật cười khẩy: “Cũng phải, tôi hỏi nhầm người rồi. Với tính cách của anh cả, không đuổi cô ra khỏi nhà họ Ôn đã là đặc biệt khoan dung rồi.”
Nhà họ Ôn là gia tộc lớn ở Giang Thành, danh tiếng quan trọng biết nhường nào, mà Khương Nhàn thân là con gái nuôi lại đi theo Lận Nguyên Châu.
Ôn Trường Lân nói tiếp: “Tôi nhớ trước khi anh cả ra nước ngoài đã nói rõ ràng rằng muốn cô giải quyết ổn thỏa những chuyện này. Ba năm rồi, cô đúng là si tình thật đấy, vị thái tử gia nhà họ Lận kia có bị cô làm cho cảm động không?”
Giọng điệu của anh ta mang theo sự chế nhạo rõ rệt.
Khương Nhàn cụp mắt: “Đây là chuyện của tôi, bố mẹ còn chưa nói gì, không đến lượt anh chất vấn tôi.”
“Nhập vai sâu quá rồi đấy.” Ôn Trường Lân cười lạnh đứng dậy: “Bố mẹ của cô sao?”
Anh ta rời khỏi sảnh chính đi lên lầu.
Sắc mặt Khương Nhàn hơi tái đi.
Ôn Phục Hoài về không sớm, câu “sắp về tới nơi rồi” của ông Ôn thực tế kéo dài gần một tiếng đồng hồ. Bữa ăn trong bếp đã chuẩn bị xong từ lâu, ông bà Ôn cùng những người khác trong nhà đều đứng dưới mái hiên ngóng trông.
Chiếc xe dừng lại một lát rồi chạy vào dinh thự, đám đông người trước cửa đi theo chiếc Bentley sang trọng mà kín đáo vào trong. Quản gia đứng bên cạnh cung kính mở cửa sau xe.
Anh ta không khác gì so với trước đây, dáng người cao ráo, vững chãi, ánh mắt điềm tĩnh, mỗi bước đi đều toát lên phong thái ung dung của người nắm trong tay thế cuộc, ôn hòa mà mạnh mẽ.
Ôn Phục Hoài đi đến dưới mái hiên, đối diện với ánh mắt của bố mẹ: “Bố, mẹ.”
Ông bà Ôn ba năm không gặp con trai, không kìm được mà mắt hoe hoe, nhưng dẫu sao cũng đã có tuổi, không thể hiện cảm xúc ra ngoài như lớp trẻ: “Các em của con đã đợi con lâu rồi đấy.”
Ôn Phục Hoài đáp: “Trên đường bị kẹt xe.”
Ông bà Ôn đương nhiên không để tâm những điều này. Đợi họ nói chuyện đơn giản xong, Ôn Trường Lân và Ôn Cư Dần mới ngoan ngoãn lên tiếng gọi “Anh cả”.
Ôn Dư Diêu nhỏ tuổi nhất, cũng ngưỡng mộ anh ta nhất, cô ấy lao tới ôm chầm lấy Ôn Phục Hoài: “Anh, em thật sự siêu siêu nhớ anh!”
“Diêu Diêu chẳng thay đổi chút nào, vẫn hấp tấp như vậy.” Ôn Phục Hoài tuy nói vậy nhưng khí chất quanh thân lại dịu đi rất nhiều.
Ôn Dư Diêu buông anh ra, những giọt nước mắt còn đọng trên lông mi, cô ấy chu môi: “Anh vừa về đã nói em rồi.”
“Anh cả con quan tâm con nhất đấy.” Bà Ôn dùng khăn tay lau nước mắt cho Ôn Dư Diêu, cười khẽ: “Có chuyện gì thì cứ để đó, ăn cơm xong rồi nói.”
Ôn Dư Diêu gật đầu: “Dạ.”
Màn hàn huyên của cả nhà đến đây là kết thúc, Khương Nhàn đi ở vị trí rìa ngoài cùng, theo họ vào sảnh chính ngồi vào bàn ăn.
Trong bữa ăn, ông Ôn liên tục hỏi về chuyện công ty, mãi đến khi Ôn Dư Diêu tỏ vẻ không vui, ông Ôn mới vui vẻ ngậm miệng, nói rằng cô ấy có gì muốn nói thì cứ nói trước.
Đợi Ôn Dư Diêu nói xong, bà Ôn hỏi vài câu về tình hình của Ôn Phục Hoài, rồi như nhớ ra điều gì đó, bà nói: “Trong công ty có vị trí nào còn trống không con?”
Ôn Cư Dần tò mò: “Mẹ định đi làm ạ?”
Bà Ôn không thèm để ý đến anh ta, nhìn về phía Ôn Phục Hoài.
Ôn Phục Hoài đáp: “Có ạ.”
Khương Nhàn không hiểu sao lại ngẩng đầu lên, vừa hay bà Ôn cũng nhìn về phía cô, cô bỗng có một dự cảm chẳng lành.
Quả nhiên, bà Ôn nói tiếp: “A Nhàn năm nay cũng tốt nghiệp rồi, con xem có vị trí nào phù hợp thì cho nó vào công ty rèn luyện.”
Lời vừa dứt, trên bàn ăn bỗng có người “chậc” một tiếng.
Ôn Cư Dần liếc nhìn Khương Nhàn, rồi nói với bà Ôn: “Thế này chẳng phải là đi cửa sau sao? Bảo những người phỏng vấn đàng hoàng vào công ty nghĩ thế nào.”
“Còn hơn con suốt ngày không làm việc gì đứng đắn!” Bà Ôn tức giận nói.
Ông Ôn thấy vậy liền đặt đũa xuống, đưa tay ra, quản gia rất thành thạo đưa cây gậy tới.
Ôn Cư Dần lập tức xìu xuống: “Rồi rồi rồi, con không nói nữa, mẹ hỏi anh cả xem anh ấy có chịu nhận không kìa.”
Lúc này Ôn Phục Hoài mới như thể nghiêm túc nhìn Khương Nhàn một cái.
Cô ngồi ở vị trí cuối cùng, vóc người mảnh mai, làn da trắng lạnh tựa như được phủ một lớp men sứ, khí chất như một dòng suối tĩnh lặng, khẽ chạm là gợn sóng lăn tăn.
Cô đang nhìn về phía bà Ôn, ánh mắt có chút bối rối, muốn nói lại thôi.
“Ý của em thì sao?” Ôn Phục Hoài đột ngột lên tiếng, là hỏi Khương Nhàn.
Thế Thân Trầm Luân - Nhất Khương
Đánh giá:
Truyện Thế Thân Trầm Luân - Nhất Khương
Story
Chương 3: Đặc biệt khoan dung
10.0/10 từ 13 lượt.
