Thế Thân Trầm Luân - Nhất Khương
Chương 142: Thuận thế mà làm
Y tá truyền nước cho Khương Nhàn, rồi nhẹ nhàng khép cửa đi ra ngoài.
Người phụ nữ nằm trên giường bệnh vẫn luôn cau chặt mày, ngủ không hề yên ổn.
Lận Nguyên Châu đứng bên giường nhìn cô, đột nhiên nghĩ đến lần cô không nói một lời mà bỏ đi đến thành phố Nhị Bình.
Trong điện thoại, cô khóc lóc hỏi rằng, có thể đến thăm cô thêm một lần nữa không.
Có rất nhiều chuyện, chỉ cần nghĩ kỹ lại là sẽ thấy vấn đề.
Bây giờ ngẫm lại, những lời đó cũng không phải nói với anh.
Có lẽ vì đã tích tụ quá nhiều, ngổn ngang trăm mối, khiến Lận Nguyên Châu không biết nên bắt đầu hận từ chuyện nào.
Lận Nguyên Châu đẩy cửa phòng bệnh đi ra, đứng ở hành lang ra lệnh cho thuộc hạ, đi theo Tào Vũ đến Sam Thành xem sao, khi cần thiết có thể dùng một vài thủ đoạn cần thiết.
“Ôn Phục Hoài bây giờ đang ở đâu?” Lận Nguyên Châu nhìn xuống gần nửa khu thành Bình Giang qua cửa sổ: “Anh ta đến chưa?”
Tài xế cung kính đáp: “Phó thiếu chỉ có thể miễn cưỡng cầm chân anh ta, Ôn Phục Hoài vẫn còn ở Giang Thành, nhanh nhất cũng phải ngày mai mới tới.”
“Cậu nói với Phó Vũ Lễ không cần cầm chân nữa.” Lận Nguyên Châu nhàn nhạt nói: “Cứ để anh ta qua đây.”
“Vâng.”
Hơn tám giờ sáng, Khương Nhàn bị mùi thức ăn thơm lừng đánh thức.
Cô mở mắt ra, đối diện với một đôi con ngươi đen láy lạnh lùng.
Chủ nhân của đôi mắt ấy dường như sững lại một chút, rồi đi đến sofa ngồi xuống, Khương Nhàn nghe thấy anh nói: “Tỉnh rồi thì dậy ăn chút gì đi.”
Khương Nhàn nhìn quanh một vòng, nhận ra mình hình như đã vào bệnh viện.
Cô vỗ vỗ trán, vén chăn xuống giường rửa mặt, rồi ra ngoài ngồi đối diện Lận Nguyên Châu, gắp một chiếc tiểu long bao nhét vào miệng.
Mái tóc xoăn rủ xuống vai, lúc Khương Nhàn định đưa tay vuốt nó sang một bên, lọn tóc đó đã được một bàn tay to lớn với những khớp xương rõ ràng đón lấy trước.
Anh mò từ túi áo sơ mi trước ngực ra một sợi dây chun màu nâu nhạt, đặt lên mặt bàn.
Đầu ngón tay đang cầm thìa của Khương Nhàn hơi siết lại, cô buộc tóc thành một búi thấp: “Anh thay quần áo cho tôi à?”
Lận Nguyên Châu nhướng mi: “Chứ còn sao nữa, ngay cả cúc áo lót trên người em cũng là do tôi cài giúp đấy.”
Khương Nhàn cúi mắt: “Lại để anh được như ý rồi, vậy thì đúng là phải chúc mừng anh nhỉ.”
“…”
Cửa phòng bệnh đột nhiên bị gõ vang.
Một vệ sĩ mặc đồ đen đẩy cửa bước vào.
Qua cánh cửa hé mở, Khương Nhàn thấy không ít vệ sĩ đang đứng ngoài cửa phòng bệnh này, cô nhìn về phía Lận Nguyên Châu.
Người sau vẫn thản nhiên ngồi đó.
Khương Nhàn nghe thấy vệ sĩ nói với anh một câu: “Người đến rồi.”
Lận Nguyên Châu “ừ” một tiếng, phất tay cho người đó ra ngoài.
Đợi vệ sĩ khép cửa lại, Khương Nhàn hỏi: “Ý gì đây, anh lại tái phát bệnh cũ rồi à?”
Vẻ mặt Lận Nguyên Châu bình tĩnh mà lãnh đạm: “Em không đi, cũng không đuổi tôi đi, tại sao tôi phải nhốt em?”
Anh hơi hất cằm: “Ăn cháo đi, lát nữa sẽ có y tá qua đo nhiệt độ cho em.”
Khương Nhàn đẩy hộp cháo về phía trước, mi mắt cụp xuống.
Khương Nhàn cầm thìa khuấy bát cháo trước mặt, dường như vô tình nói: “Anh nghĩ Ôn Phục Hoài cũng sẽ giống như anh sao?”
“Phải, anh ta và tôi không giống nhau.” Giọng Lận Nguyên Châu lạnh lùng, lại xen lẫn vài tia mỉa mai: “Anh ta đặt em ở đây, em tưởng rằng mình được tự do. Nhưng tôi thấy cần phải nói cho em biết, không lâu trước khi tôi vừa đến Bình Giang, anh ta cũng đã đến gặp em.”
Anh xòe tay ra: “Hiểu ý gì không?”
Lông mi của Khương Nhàn chậm rãi chớp một cái.
Cô đột nhiên nghĩ đến ngày Ôn Phục Hoài đến sau hơn nửa năm xa cách, còn có lần trước chỉ ở lại một lát rồi đi.
Rõ ràng chỉ đến có hai lần, nhưng Đan Tễ lại nói rằng cậu ta thường xuyên gặp tài xế của Ôn Phục Hoài.
Cô lẩm bẩm: “… Anh ta thật sự vẫn luôn theo dõi tôi ư?”
Lận Nguyên Châu cười khẩy một tiếng.
Nếu nói Ôn Phục Hoài đặt cô ở đây là để dụ Lận Nguyên Châu ra mặt, vậy thì tất cả đều có thể giải thích được.
Khương Nhàn im lặng.
Cô lặng lẽ uống hết bát cháo, rồi rút một tờ khăn giấy lau miệng.
Ánh nắng bên ngoài chiếu vào trong phòng, Khương Nhàn ngẩng đầu nhìn Lận Nguyên Châu: “Tôi thấy cuộc đấu tranh lợi ích giữa các anh, tốt nhất vẫn là đừng lôi tôi vào.”
“Muộn rồi.” Lận Nguyên Châu đứng dậy: “Anh ta đến rồi.”
Đo nhiệt độ xong, xác nhận không có vấn đề gì, Khương Nhàn trở về hiệu sách.
Cô vừa bước xuống từ xe của Lận Nguyên Châu, đã thấy cửa lớn của hiệu sách mở toang, ngoài cửa có mấy chiếc xe hơi màu đen đang đậu.
Bước chân của Khương Nhàn khựng lại.
Cô vừa định tiến về phía trước, cổ tay lại đột nhiên bị người đi lướt qua bên cạnh tiện tay nắm lấy, Lận Nguyên Châu gỡ từng ngón tay thon thả của cô ra, rồi đan chặt vào tay mình.
Khương Nhàn vùng vằng, nhưng không thoát ra được.
Hai người cứ thế tay đan tay đi vào hiệu sách.
Vẻ mặt vốn điềm tĩnh đến mức không thể bắt bẻ được đã xuất hiện một vết rạn khi nhìn thấy đôi tay đang nắm chặt của hai người bước vào.
Ôn Phục Hoài gập sách lại đặt vào giá, anh ta đi đến trước mặt Khương Nhàn, đánh giá cô từ trên xuống dưới: “Đến bệnh viện à?”
Khương Nhàn đáp: “Bị sốt.”
Ôn Phục Hoài nghe vậy liền tự nhiên đưa mu bàn tay lên định áp vào trán cô, chỉ là còn chưa kịp chạm vào, đã bị người khác chặn lại.
Lận Nguyên Châu khẽ mở đôi môi mỏng: “Anh coi tôi là người chết à?”
Ôn Phục Hoài nhìn anh: “Bây giờ chưa phải, sau này sẽ phải.”
Chỉ ngắn ngủi hai câu nói, trong không khí dường như đã tóe lên vô số tia lửa.
Tay còn lại của Khương Nhàn bị Ôn Phục Hoài nắm lấy, giọng của anh ta trong hiệu sách không lớn, nhắm thẳng vào Lận Nguyên Châu: “Luôn chừa lại một tay, chỉ sợ anh không phòng bị nổi.”
Đánh nhau thêm một trận nữa thật sự không cần thiết, Lận Nguyên Châu choàng tay qua vai Khương Nhàn, ánh mắt sâu thẳm và lạnh lẽo: “Có những kẻ giống như lũ chuột cống trong rãnh nước, thích nhất là làm mấy trò lén lút mờ ám, đúng là đau đầu thật.”
“Nhưng cô ấy cũng chưa bao giờ từ chối.” Ôn Phục Hoài và Khương Nhàn nhìn nhau: “Em nói có đúng không?”
Khương Nhàn: “…”
Cô hít sâu một hơi, nhẹ giọng nói: “Anh ra ngoài trước đi, tôi có chuyện muốn nói với anh ấy.”
Lận Nguyên Châu cười khẩy một tiếng: “Nghe thấy chưa? Bảo anh cút ra ngoài đấy.”
Ôn Phục Hoài không động đậy.
“…”
“…”
Lúc này anh mới nhận ra câu nói đó là nói với mình.
Lận Nguyên Châu sa sầm mặt, không đi ra ngoài mà đi thẳng lên lầu.
Anh đi rồi, Ôn Phục Hoài cũng tự nhiên buông tay ra.
Trong hiệu sách trống trải và yên tĩnh.
“Tôi là mồi nhử anh đặt ở đây sao?” Khương Nhàn nghiêng đầu nói: “Là từ rất lâu trước đây, hay là quyết định tạm thời?”
Ôn Phục Hoài không trả lời thẳng vào câu hỏi của cô, mà lại nói: “Vì nhiều lý do, Lận Nguyên Châu không nên được giữ lại.”
Khương Nhàn nói: “Lý do chính thì sao?”
Ôn Phục Hoài nhìn chằm chằm Khương Nhàn một lúc lâu: “Tôi sẽ không để một kẻ có tướng mạo giống Dương Đình Chi xen vào giữa em và tôi.”
Khương Nhàn chậm rãi nói: “Cho nên anh có thể không kiêng dè gì mà lợi dụng tôi.”
Ôn Phục Hoài đáp: “Thuận thế mà làm.”
Khương Nhàn nhắm mắt lại: “Vậy anh có từng nghĩ, không có những người này, tôi cũng sẽ không ở bên anh không.”
“Quan trọng sao?” Ôn Phục Hoài nhếch môi: “Đợi giải quyết hết mọi tai họa ngầm, em không muốn cũng phải muốn.”
Khương Nhàn mở bừng mắt.
Cô nhìn Ôn Phục Hoài, dường như nhìn xuyên qua lớp vỏ bọc hào nhoáng của anh ta để thấy con quái vật máu lạnh ẩn chứa bên trong thân xác này.
Cân nhắc lợi hại, lòng dạ độc ác, không từ thủ đoạn.
Ôn Phục Hoài nói từng chữ một: “Tôi muốn mạng của Lận Nguyên Châu.”
Thế Thân Trầm Luân - Nhất Khương
Đánh giá:
Truyện Thế Thân Trầm Luân - Nhất Khương
Story
Chương 142: Thuận thế mà làm
10.0/10 từ 13 lượt.
