Thế Thân Trầm Luân - Nhất Khương
Chương 141: Muốn ai sống
Người phụ nữ trung niên dáng người thấp nhỏ loạng choạng chạy tới nắm lấy cánh tay Tào Vũ, nước mắt không ngừng tuôn rơi.
Tào Vũ cũng hơi muốn khóc.
“Mẹ tưởng con mất tích rồi,” Vương Tú Quyên khóc đến không đứng vững: “Sao không liên lạc với gia đình? Con muốn dọa chết mẹ với bố con à.”
Tào Vũ lấy giấy lau nước mắt cho bà: “Con chỉ ra ngoài bươn chải thôi, bên ngoài tốt lắm ạ.”
“Tốt cái gì mà tốt.” Vương Tú Quyên xoa đầu Tào Vũ, ánh mắt đầy xót xa: “Gầy đi nhiều thế này, bây giờ con biết khổ thế nào rồi chứ. Đi thu dọn đồ đạc, theo mẹ về nhà.”
Cô vừa nói, vừa chỉ cho Vương Tú Quyên quầy làm việc của mình: “Bây giờ con pha cà phê ở đây, chẳng phải kiếm được nhiều tiền hơn ở nhà sao.”
Vương Tú Quyên “phì” một tiếng: “Công việc linh tinh gì thế này, con là con gái ra ngoài bôn ba làm gì. Con có biết người ta nói mẹ với bố con thế nào không, họ nói có phải con bỏ nhà theo trai rồi không, mặt mũi của mẹ với bố con mất sạch cả rồi.”
Tào Vũ hất tay bà ra: “Người khác nói gì là chuyện của họ, con lại không bịt được miệng họ, chẳng lẽ phải ở nhà cả đời.”
“Mẹ chẳng phải cũng thế sao.” Vương Tú Quyên giật chiếc tạp dề trên người cô xuống: “Kiếm tiền là chuyện của đàn ông, phụ nữ không nên ra ngoài đầu đường xó chợ, lời mẹ nói con chẳng bao giờ nghe.”
“Mẹ!” Tào Vũ nổi nóng: “Con đã nói là không đi, không đi! Không đi!! Con không về đấy thì đã sao!!!”
Cô ấy đẩy Vương Tú Quyên một cái, vốn chỉ muốn bà tránh xa mình ra một chút, nhưng không kiểm soát được lực, khiến mẹ cô ấy ngã nhào.
Bà ăn mặc cũ kỹ, ngã trên mặt đất, mái tóc hoa râm trông thật đáng thương.
Tào Vũ sụt sịt mũi, đưa tay ra đỡ bà dậy: “Con không cố ý.”
Vương Tú Quyên xua tay: “Mẹ biết.”
Bà như vậy, đôi khi Tào Vũ cũng không biết phải đối xử với bà thế nào.
Tào Vũ giúp bà phủi lớp bụi không hề tồn tại trên quần áo, khi ngước mắt lên thì thấy vết bầm tím trên cánh tay bà.
Cô ấy chợt sững người, nắm lấy bàn tay khô héo như vỏ cây của mẹ, xắn tay áo bà lên.
Cả cánh tay đều là những vết bầm tím đáng sợ
Vương Tú Quyên lúng túng như bị l*t tr*n quần áo, vội vàng gạt tay Tào Vũ ra rồi kéo tay áo xuống.
“Làm sao thế này?” Tào Vũ cao giọng: “Bố lại đánh mẹ à.”
Vương Tú Quyên nói: “Không có, không có, là mẹ tự ngã thôi.”
Tào Vũ tức giận bừng bừng: “Ông ta đánh mẹ mà mẹ còn bao che cho ông ta, con sẽ báo cảnh sát ngay bây giờ.”
Cô ấy vừa nói vừa móc điện thoại từ trong túi ra, nhưng đã bị Vương Tú Quyên nhanh tay giật lấy.
Người phụ nữ trung niên nhút nhát mắng: “Có phải con ra ngoài lâu quá nên hỏng não rồi không? Đó là bố đẻ của con, báo cảnh sát cái gì!”
Tào Vũ nhìn bà, một cảm giác bất lực dâng lên từ sau lưng.
Vương Tú Quyên nói: “Con theo mẹ về đi, chuyện gì cũng dễ nói.”
“Về làm gì nữa, để ông ta tiếp tục đánh mẹ à?” Tào Vũ nghĩ đến đây, đột nhiên nói: “Mẹ, dù sao mẹ cũng đến rồi, mẹ đừng về nữa, ở lại đây với con đi. Con có thuê nhà, hai mẹ con mình ở cùng nhau, con…”
Chát—
Một cái tát giáng thẳng xuống, cắt ngang lời của Tào Vũ.
Vương Tú Quyên chỉ vào trán cô ấy: “Con nghe xem mình đang nói cái gì thế, nơi nào có bố con thì nơi đó mới là nhà!”
Má trái Tào Vũ nóng rát, cô ấy l**m đôi môi khô nứt, bắt gặp ánh mắt của Khương Nhàn vội vã từ trên lầu đi xuống.
Khương Nhàn thấy Tào Vũ nở một nụ cười trắng bệch.
Đã từng có lúc, Khương Nhàn rất ngưỡng mộ những người còn đủ cả bố lẫn mẹ, cảm thấy có gia đình là có sự ấm áp, có hậu phương vững chắc.
Hoàn cảnh của Tào Vũ đã lật đổ những suy nghĩ này, trở thành một ví dụ phản bác sống động.
Lúc này, Khương Nhàn mới thực sự hiểu được ý của Lận Nguyên Châu khi nói không thể can thiệp được là gì, cô không có cách nào mang lại tự do cho Tào Vũ.
Mà Tào Vũ cũng sẽ không muốn nhận sự giúp đỡ, làm liên lụy đến bạn bè của mình.
Tình thân mà cô ấy muốn cắt đứt nhưng lại không thể hoàn toàn cắt đứt, đã trở thành sợi dây cuối cùng trói buộc chính cô ấy.
Ngày Tào Vũ đến là một ngày nắng đẹp, ngày cô ấy đi cũng là một ngày nắng đẹp.
Cô ấy quay lưng về phía Khương Nhàn, từng bước đi xa, vẫy tay một cách phóng khoáng, đi đón nhận cuộc chiến đấu thuộc về riêng mình.
Cô ấy không hề cam chịu số phận.
Đêm về.
Lận Nguyên Châu không ngủ, nghe thấy tiếng Khương Nhàn nói mê.
Cô nói, lạnh.
Nhưng bây giờ là mùa hè.
Có lẽ là do nhiệt độ điều hòa quá thấp.
Lận Nguyên Châu tắt điều hòa, xuống giường mở cửa sổ để gió đêm mát mẻ bên ngoài thổi vào.
Anh quay người lại, thấy Khương Nhàn không biết đã ngồi dậy từ lúc nào.
Cô không nói gì, ngồi ngây ra vài giây rồi lại nằm xuống.
Lận Nguyên Châu đi đến bên giường sờ trán cô, nóng bỏng.
Cô đột nhiên đưa tay nắm lấy cổ tay anh, như một cánh bèo không rễ bám được vào thứ gì đó, cọ vào một cách thân mật.
“Khương Nhàn.”
Không có ai trả lời.
Lận Nguyên Châu đỡ Khương Nhàn dậy, tìm quần áo giúp cô mặc vào rồi bế cô xuống lầu.
Một chiếc xe hơi màu đen chạy tới dừng ở cửa, Lận Nguyên Châu bế Khương Nhàn lên xe, giọng lạnh lùng: “Đến bệnh viện.”
Tài xế vâng lời, chiếc xe từ từ lăn bánh.
Người Khương Nhàn rất nóng, cô sốt đến mất đi ý thức, cơ thể mềm yếu gầy gò co rúm trong lòng Lận Nguyên Châu, má áp vào vai anh, không một chút động đậy.
Anh nhìn hồi lâu, khựng lại một chút rồi cúi xuống hôn lên trán cô.
Khương Nhàn khẽ rên một tiếng, như thể bị đánh thức, dụi đầu vào lòng anh: “Mẹ ơi…”
Lận Nguyên Châu tức đến bật cười.
Anh chỉnh lại đầu Khương Nhàn, véo nhẹ vào phần thịt mềm trên má cô.
Trước khi đến Bình Giang, anh đã quyết tâm phải trả thù người phụ nữ vô tình vô nghĩa này.
Trong khoảng thời gian vừa mới bị mù, ai cũng có thể đến giẫm lên anh một cái.
Tường đổ mọi người đẩy, cũng là lẽ thường tình.
Lận Nguyên Châu ghi nhớ tất cả những người đó, việc đầu tiên anh nên làm sau khi sáng mắt trở lại là quay về Giang Thành xử lý từng người một.
Thế nhưng vòng tới vòng lui, anh không biết mình mang tâm trạng gì, ma xui quỷ khiến thế nào lại đến đây.
Có lẽ là hận Khương Nhàn rời bỏ mình mà lại sống tốt như vậy, càng hận bản thân không đủ hận cô.
“Nếu giữa tôi và Ôn Phục Hoài chỉ có một người được sống,” Lận Nguyên Châu trầm giọng hỏi: “Em muốn ai sống?”
Nhưng lúc này Khương Nhàn không thể trả lời anh.
Lận Nguyên Châu ôm cô, có một khoảnh khắc cảm thấy mình thật hèn mọn, cảm giác nước mưa táp vào người ngày xảy ra tai nạn xe, cũng không còn đau đến thế nữa.
Anh nhắm mắt lại, không muốn tin vào sự thật này.
Thế Thân Trầm Luân - Nhất Khương
Đánh giá:
Truyện Thế Thân Trầm Luân - Nhất Khương
Story
Chương 141: Muốn ai sống
10.0/10 từ 13 lượt.
