Thế Thân Trầm Luân - Nhất Khương
Chương 107: Chọc người khác tức giận
Có Ôn Trường Lân ở đây, căn phòng vốn yên tĩnh thường ngày bỗng có thêm chút hơi người.
Anh ta lục tung mọi ngóc ngách trong nhà ngoài ngõ, quả thực không phát hiện ra điều gì.
“Không phải là cô cố tình kiếm cớ để muốn tôi tới đây đấy chứ?” Ôn Trường Lân tựa người vào cửa bếp, nhìn Khương Nhàn đang chăm chú đọc công thức nấu ăn bên trong.
“Lấy cho tôi mấy quả trứng.” Khương Nhàn chìa tay ra.
Ôn Trường Lân “ồ” một tiếng, mở cửa tủ lạnh hỏi: “Lấy mấy quả?”
“Năm quả.”
Ôn Trường Lân đặt từng quả trứng bên cạnh tay cô, hỏi dồn: “Sao cô không trả lời câu hỏi vừa rồi của tôi?”
“…” Ôn Trường Lân hừ lạnh hai tiếng: “Trong nhà không an toàn, tại sao không đổi nhà khác?”
Khương Nhàn đánh đều sữa tươi và lòng đỏ trứng: “Tôi nghĩ kẻ xấu vẫn có thể tìm đến tận cửa.”
Ôn Trường Lân không vui nói: “Cô coi tôi là vệ sĩ à? Tôi bây giờ vẫn chưa hồi phục nguyên khí đâu đấy.”
Khương Nhàn tháo găng tay, những ngón tay thon dài lành lạnh sờ một vòng quanh cổ Ôn Trường Lân, sau đó vỗ nhẹ một cái: “Trên cổ anh có xích đâu, cảm thấy bất bình thì có thể đi bất cứ lúc nào.”
Cô làm một động tác mời, chỉ tay về phía cửa chính.
Ôn Trường Lân nói với giọng âm u: “Tôi đi rồi, đổi thành anh cả của tôi tới à?”
Khương Nhàn tiếp tục làm bánh bông lan chiffon theo công thức: “Có thể anh chưa đi, anh ấy đã tới rồi.”
“Xin lỗi, phải làm cô thất vọng rồi.” Ôn Trường Lân chế giễu: “Anh ta bắt cóc Ôn Cư Dần, bây giờ đang loạn hết cả lên, các trưởng bối trong nhà đều có mặt, chuẩn bị tước quyền của anh ta. Một kẻ bị quyền lực làm cho mờ mắt như anh ta, làm gì có thời gian mà để ý đến cô.”
Nói đến đây, Ôn Trường Lân khẽ thở dài: “Nhưng Ôn Cư Dần cũng đáng đời, ai bảo nó dám nhận số cổ phần không thuộc về mình, đó chẳng phải là tự tìm đường chết sao.”
Khương Nhàn nghe vậy hơi sững người.
Cô nhớ lại lần trước Ôn Phục Hoài đánh gãy chân Ôn Cư Dần ngay trước mặt cô.
Chẳng trách lại ra tay tàn nhẫn như vậy.
Hóa ra là em trai ruột không nghe lời, lén lút giở trò sau lưng.
Hàng mi dài của cô khẽ rũ xuống.
Vẫn là đã xem nhẹ sự bạc bẽo của con người Ôn Phục Hoài.
Sự im lặng của cô trong mắt Ôn Trường Lân lại mang một ý nghĩa khác.
Anh ta cười như không cười nói: “Chắc không phải là đang lo cho anh cả của tôi đấy chứ.”
Khương Nhàn đánh tan bọt khí theo các bước trong sách, thuận miệng đáp: “Ừm.”
Ôn Trường Lân nhìn cô, ý cười nơi khóe môi dần tắt lịm.
Anh ta đi đi lại lại trong phòng khách hai vòng, rồi quay lại trước mặt Khương Nhàn, mày nhíu chặt: “Người thừa kế của nhà họ Ôn chỉ có thể liên hôn, anh ta sẽ không cưới cô đâu.”
Khương Nhàn trộn đều lòng trắng trứng đã đánh bông và hỗn hợp bột: “Anh ấy không cưới, anh sẽ cưới sao?”
“Tôi đương nhiên…” Lời hứa của Ôn Trường Lân sắp sửa buột ra khỏi miệng.
Thế nhưng Khương Nhàn lại “bốp” một tiếng, giơ tay vỗ lên miệng anh ta.
Dùng tay tắt mic của Ôn Trường Lân.
Người sau mặt lạnh như tiền.
Khương Nhàn chậm rãi đổ hỗn hợp bánh vào khuôn: “Như lời anh nói, có phải tôi lại phải gọi bố mẹ anh là bố mẹ không?”
Cô nghiêng mắt nhìn, đuôi mắt cong cong mang theo vẻ quyến rũ: “Anh quên nhưng tôi thì chưa quên đâu, lúc ở trang viên nhà họ Ôn, anh đã châm chọc mỉa mai tôi, nói tôi nhập vai quá sâu.”
Sắc máu trên mặt Ôn Trường Lân trong nháy mắt bay biến.
Anh ta lặng lẽ đứng tại chỗ, đôi môi trắng bệch vì khí huyết không đủ khẽ mở ra: “Tôi…”
Người đàn ông cao to vạm vỡ này lại một lần nữa để lộ vẻ bối rối.
Khương Nhàn cho bánh vào lò nướng, tháo găng tay ra rồi sờ lên mặt Ôn Trường Lân: “Tôi không định lật lại chuyện cũ đâu, nếu tôi không có chút cảm tình nào với anh, sao có thể chỉ nói cho một mình anh biết vị trí của tôi chứ. Đừng gây thêm rắc rối nữa, được không?”
Đôi mắt trong như nước ấm của cô nhìn Ôn Trường Lân, giọng nói như dòng nước róc rách, dịu dàng đến không ngờ.
Ôn Trường Lân quay mặt đi, buồn bực “ừm” một tiếng.
Anh ta quả thực hồi phục không được tốt lắm, mặc dù chuyện cũ ngày xưa cũng coi như đã miễn cưỡng kết thúc sau nhát dao đó, nhưng có những chiếc đinh chỉ càng ngày càng găm sâu hơn.
Khương Nhàn ở Giang Thành mấy năm, cũng đã học được bảy tám phần sự lạnh lùng của những nhân vật lớn đó.
Tay cô luồn vào từ vạt áo hoodie của Ôn Trường Lân, đầu ngón tay lạnh băng lần mò lên trên.
Toàn thân Ôn Trường Lân căng cứng.
Giọng anh ta đầy vẻ nhẫn nhịn: “Làm… gì thế?”
Khương Nhàn ngẩng đầu nhìn anh ta, sắc mặt vẫn như thường: “Vẫn chưa xem vết sẹo, ở đây ánh sáng tốt nhất, anh đừng động đậy.”
Cửa sổ nhà bếp là lớn nhất và sáng nhất, nếu lúc này có người ở lầu đối diện đứng ngoài ban công, chắc chắn có thể thu hết cảnh tượng nơi đây vào tầm mắt.
Ôn Trường Lân từ từ lùi lại, cho đến khi lưng chạm vào khung cửa, ánh mắt anh ta không tự nhiên mà nhìn đi nơi khác.
Khương Nhàn đã sờ thấy vết sẹo lồi lõm không bằng phẳng.
Cô tò mò chọc chọc vào vết sẹo, hỏi: “Có cảm giác gì không?”
Thái dương Ôn Trường Lân giật thình thịch: “…Đủ rồi.”
Đầu ngón tay Khương Nhàn xoa qua xoa lại trên lồng ngực anh ta: “Anh đến đây, có ai hỏi anh đi đâu không?”
Ôn Trường Lân lắc đầu: “Cô yên tâm, không ai quản tôi đâu.”
Khương Nhàn nói với vẻ như đau lòng: “Sớm đã nhìn ra rồi, nhà họ Ôn nhiều người như vậy, chẳng ai nhớ đến anh cả.”
Cô rõ ràng đang đâm dao vào tim Ôn Trường Lân, nhưng người trước mắt lại không hề nhận ra.
Ôn Trường Lân “ừm” một tiếng, ánh mắt hơi thu lại, ngập ngừng một lát rồi nhìn thẳng vào Khương Nhàn: “Cho nên sẽ không có ai tìm đến đây, sẽ không làm phiền cuộc sống của cô.”
Khương Nhàn thu tay về, khẽ cười: “Tốt.”
Buổi chiều, Khương Nhàn cùng anh ta ra ngoài, dạo một vòng ở chợ hoa chim cá cảnh, sau đó lại đến trung tâm thương mại gần công viên trung tâm.
Ôn Trường Lân đi theo sau cô, tay xách những thứ đã mua suốt dọc đường.
Khi đến trước cửa một cửa hàng thời trang nam, Khương Nhàn dừng lại.
Cô vẫy tay với Ôn Trường Lân, sau đó đi vào cửa hàng, chỉ vào chiếc áo sơ mi trắng phong cách thường ngày trên tường nói với nhân viên: “Làm phiền lấy xuống giúp.”
Lúc Ôn Trường Lân bước vào, Khương Nhàn đưa chiếc áo sơ mi trắng cho anh ta: “Đi thử đi.”
Ôn Trường Lân nhíu mày: “Tôi không mặc loại quần áo này.”
Trong giọng nói dường như mang theo vài phần ghét bỏ đối với loại quần áo rẻ tiền này, ra dáng một cậu ấm đích thực.
Khương Nhàn khẽ nói: “Ở nhà không có quần áo của anh đâu, không mặc chẳng lẽ anh muốn n*d* à.”
Ôn Trường Lân “chậc” một tiếng, cầm chiếc áo sơ mi trắng đi vào phòng thử đồ.
Anh ta có ngoại hình đẹp, mày kiếm cao vút mang theo vài phần ngang tàng, thân hình cao ráo chân dài, đúng là một cái giá áo sống, chiếc áo sơ mi trắng bình thường được anh ta mặc lên, trông giá trị tăng lên mấy lần.
Khương Nhàn nói với nhân viên bên cạnh: “Lấy thêm một chiếc y hệt.”
Ôn Trường Lân hừ hừ hai tiếng, anh ta cũng rất hài lòng với ngoại hình của mình, cúi người sát lại gần Khương Nhàn: “Đẹp trai không?”
“…”
Tuy quần áo không ra sao, nhưng cũng coi như là quần áo Khương Nhàn mua cho anh ta, Ôn Trường Lân miễn cưỡng có thể chấp nhận thứ đồ rách nát này.
Ôn Trường Lân đứng trước quầy thu ngân ngây ra hai giây: “Ý gì đây?”
Khương Nhàn nói: “Quần áo thay giặt của anh, đương nhiên là anh tự trả tiền.”
Ôn Trường Lân: “…”
Đi dạo bên ngoài đến tối, ăn cơm xong Khương Nhàn mới cùng anh ta trở về.
Điểm đổ rác của khu chung cư cũ cách tòa nhà của họ một đoạn, sau khi vào nhà, Ôn Trường Lân thu dọn hết rác rồi xách xuống dưới.
Khương Nhàn đi về phía phòng ngủ.
Tuy nhiên, khi đi ngang qua phòng tắm đang mở cửa, ánh mắt mông lung của cô vô tình rơi vào một nơi.
Cô đột nhiên khựng lại.
Lúc này trong phòng trống vắng lạ thường, Khương Nhàn bước vào phòng tắm, phát hiện chai dầu gội đầu hương nho xanh đã biến mất.
Nhịp tim đột nhiên tăng nhanh.
Cô nghe thấy tiếng tim đập ngày càng rõ ràng của chính mình.
Cũng nghe thấy tiếng bước chân quen thuộc truyền đến từ phía sau.
Tiếng giày da nện xuống sàn nhà lạnh lẽo.
Một tiếng, rồi lại một tiếng.
Cho đến khi dừng lại.
Khương Nhàn từ từ ngẩng đầu, tấm kính phản quang phản chiếu một khuôn mặt khác ngoài cô.
Chủ nhân của khuôn mặt đó đang nhìn chằm chằm vào hình ảnh của cô trong gương, đôi mày mắt lạnh lùng mang theo ý cười nhàn nhạt.
Anh từ từ ghé sát vào gáy Khương Nhàn, hơi thở ấm nóng phả xuống, tựa sương lạnh:
“Em có biết không? Em thật sự rất biết cách chọc người khác tức giận.”
Thế Thân Trầm Luân - Nhất Khương
