Thế Thân Trầm Luân - Nhất Khương
Chương 106: Không ăn thua đâu
Dứt lời.
Hương nho xanh say đắm lòng người trong hơi thở bỗng chốc tan đi.
Ôn Trường Lân chống nửa người trên dậy, gân xanh trên trán giật thình thịch, anh ta siết chặt cằm Khương Nhàn, vệt máu trong mắt càng thêm rõ rệt: “Nhìn tôi, lặp lại lời cô vừa nói lần nữa xem.”
Khương Nhàn đưa tay lên, dùng đầu ngón tay cái nhẹ nhàng v**t v* đuôi mắt người trước mặt: “Tôi đùa thôi mà, chỉ là đột nhiên nhớ tới trước đây từng nói như vậy với anh cả của anh, nên tiện miệng nói ra thôi.”
Cô tỏ vẻ nghi hoặc: “Anh để tâm à?”
Ôn Trường Lân nhìn cô chăm chú một lúc, giữa hai hàng lông mày tụ lại vô số mây đen.
Khương Nhàn nói: “Đối diện phòng tắm là một phòng ngủ khác.”
“Tôi ngủ dưới đất!” Giọng nói ẩn chứa sự tức giận của Ôn Trường Lân từ bên ngoài vọng vào.
Khương Nhàn không thèm để ý đến anh ta nữa, cô dọn dẹp lại giường một chút, gập quyển sách lại đặt ở đầu giường. Trước khi tắt đèn, cô khựng lại một chút rồi úp sách xuống đèn bàn.
Một đêm ngủ ngon.
Sáng sớm hôm sau, Khương Nhàn bị tiếng đạp cửa của Ôn Trường Lân đánh thức, tiếng gầm gừ dữ dội xuyên qua hai lớp cửa truyền vào tận phòng ngủ.
“Mở cửa!”
Ánh mắt Khương Nhàn có chút đờ đẫn, cô xỏ dép lê đi ra khỏi phòng ngủ để mở cửa.
Ôn Trường Lân xách theo bữa sáng, mặt lạnh như tiền bước vào nhà.
Tính tình anh ta nóng nảy, giống như một quả pháo chưa châm đã muốn nổ, hàng xóm trên dưới không một ai dám nói gì anh ta.
Hàng xóm đối diện phải nhìn qua mắt mèo thấy Khương Nhàn ra ngoài rồi mới dám hé mở cửa, thò đầu ra hỏi: “Cô giáo Khương, đây là bạn trai cô à?”
Khương Nhàn cười nhẹ: “Anh họ tôi thôi, sáng sớm đã ồn ào thế này, phiền chị quá, thật xin lỗi.”
Người hàng xóm xua tay, lầm bầm: “Không ngờ một người tính tình tốt như cô lại có người thân vô ý thức như vậy.”
Khương Nhàn gật đầu: “Tôi cũng không ngờ.”
Một chiếc gối ôm từ phòng khách bị ném ra cửa, rơi ngay dưới chân Khương Nhàn.
Người hàng xóm lặng lẽ không nói gì mà đóng cửa lại.
Khương Nhàn nhặt chiếc gối ôm từ dưới đất lên, ném trả lại cho anh ta: “Đừng gây sự nữa.”
Ôn Trường Lân không thèm đáp lại cô.
Khương Nhàn vào phòng tắm vệ sinh cá nhân, sau đó về phòng ngủ thay quần áo.
Khi đã thu xếp mọi thứ xong xuôi và chuẩn bị ra ngoài, cô như nhớ ra điều gì đó liền liếc nhìn đầu giường.
Cơn gió se lạnh từ cửa sổ lùa vào.
Quyển sách kia đã được lật ngửa lại.
Thịch, thịch.
Nhịp tim đang đập đều đặn bỗng lỡ mất hai nhịp.
Ôn Trường Lân vặn lại: “Chẳng phải chính cô đã đồng ý sao?”
“…” Khương Nhàn bưng ly sữa đậu nành lên uống một ngụm: “Ừm.”
“Ừm cái gì mà ừm.” Ôn Trường Lân cau mày nhìn cô: “Tôi mua đấy, đã cho cô uống chưa mà cô uống?”
Môi Khương Nhàn dính một ít sữa, cô đưa phần còn lại đến trước mặt Ôn Trường Lân: “Vậy anh uống đi.”
Ôn Trường Lân giật lấy rồi uống một hơi cạn sạch.
Vừa hay Khương Nhàn cũng không uống hết nổi.
Cô nhìn Ôn Trường Lân, hỏi: “Tối qua anh ngủ ở đâu vậy?”
Ôn Trường Lân cười khẩy một tiếng: “Ngủ trên người cô.”
“………”
Khương Nhàn nói: “Tôi hỏi nghiêm túc đấy.”
Ôn Trường Lân đáp: “Tôi cũng không đùa.”
Khương Nhàn thở dài: “Đừng giận nữa, không tốt cho sức khỏe đâu.”
“Sức khỏe của tôi vốn đang rất tốt.” Ôn Trường Lân bóp cằm cô xoay lại, nói từng chữ một: “Nhưng lúc tôi thập tử nhất sinh chắc cô cũng chẳng nhớ đến tôi đâu.”
Mi mắt Khương Nhàn khẽ run: “Có nhớ, chỉ là bị mắc kẹt thôi.”
Ôn Trường Lân nhìn chằm chằm vào vẻ mặt của cô, chế nhạo: “Cô nghĩ tôi còn tin sao? Những lời nói dối của cô cộng lại đủ để chôn sống chính mình rồi đấy.”
Một lúc lâu sau, Ôn Trường Lân mới phát hiện thân hình mảnh khảnh của cô đang run rẩy.
Phòng khách chìm vào tĩnh lặng.
Anh ta càng thêm mất kiên nhẫn, bực bội vò đầu bứt tai, mùi hương nho xanh còn vương lại rất lâu, thoang thoảng bay vào trong mũi: “Bị nói trúng tim đen liền giả vờ đáng thương à, trò này không ăn thua với tôi đâu.”
Khương Nhàn quay đầu đi: “Nếu không muốn ở lại thì anh đi đi.”
Lời vừa dứt, Ôn Trường Lân đột ngột túm lấy cổ áo cô, ép cô phải nhìn thẳng vào mình: “Từ hôm qua đến giờ, đủ mười mấy tiếng đồng hồ rồi, sao cô không hỏi xem lúc đó tôi bị thương nặng đến mức nào? Không có thời gian sao? Hay là trong đầu cô toàn nghĩ đến người khác.”
Nghĩ đến đây, anh ta chất vấn với giọng điệu kỳ quái: “Anh cả của tôi? Lận Nguyên Châu? Hay là ngoài họ ra, cô còn nghĩ đến người nào khác nữa?”
Khương Nhàn bị lực kéo của anh ta làm cho phải nhón chân lên.
Cô đứng không vững, chỉ có thể dựa vào sức của Ôn Trường Lân: “Tôi không có lựa chọn.”
Ôn Trường Lân nhếch môi: “…Hừ.”
Mắt Khương Nhàn đỏ lên.
Lúc này cô ngược lại không cúi đầu, nước mắt chỉ đảo quanh trong hốc mắt chứ không để nó rơi xuống: “Anh đúng là một kẻ ích kỷ.”
Ôn Trường Lân nheo mắt: “Dựa vào đâu mà nói tôi như vậy?”
“Không phải sao?” Khương Nhàn nhìn anh ta: “Cho đến tận bây giờ, anh vẫn cứ vin vào chuyện tôi không hỏi thăm vết thương của anh để nổi nóng. Nhưng Ôn Trường Lân à, chưa từng có ai hỏi tôi cả.”
Cô vừa nói, giọng càng lúc càng nhỏ dần, như thể đang thì thầm: “Anh là nhị thiếu gia nhà họ Ôn, anh không thiếu sự quan tâm đó của tôi. Tôi không hỏi, là vì chưa từng có ai hỏi han tôi cả, cho nên… tôi không biết cách.”
Lời vừa dứt, sự yên tĩnh lúc này giống như một tiếng thở dài triền miên.
Khi cô thật sự khóc, không hề có cái vẻ cố tỏ ra đáng thương kia, mà là lặng lẽ không một tiếng động, như một con thú non đang tự mình l**m láp vết thương.
Ôn Trường Lân cảm thấy vết thương trước ngực dấy lên từng cơn đau âm ỉ.
Anh ta giơ tay lên, nhưng lại không biết làm sao để lau đi nước mắt của Khương Nhàn, cánh tay cứ lơ lửng giữa không trung, bất động.
Không biết đã qua bao lâu.
“Tôi xin lỗi.” Ôn Trường Lân mím môi: “Những gì cô không biết làm, sau này tôi sẽ dạy cô.”
Anh ta chậm rãi đưa tay ra, có vài phần luống cuống dùng đầu ngón tay lau đi nước mắt cho Khương Nhàn.
“Lúc nãy là tôi nói trong lúc tức giận, anh đừng đi.” Khương Nhàn nhìn xuống đất: “Căn nhà này, thật sự đã có người từng đến.”
Ôn Trường Lân ôm cô vào lòng, bàn tay to lớn đặt sau lưng cô nhẹ nhàng vỗ về: “Buổi tối tôi sẽ ngủ trong phòng ngủ.”
Khương Nhàn ngẩng đầu lên nhìn anh ta một cái.
Anh ta nói một cách cứng nhắc: “Ngủ dưới đất.”
“Được.”
Khương Nhàn nghiêng đầu tựa vào lòng Ôn Trường Lân, cô lắng nghe nhịp tim đang đập thình thịch kia, phát hiện ra chúng đều giống nhau.
Nhưng bây giờ, cô cần một tuyến phòng thủ an toàn để duy trì sự yên ổn hiện có.
Ôn Trường Lân là một gã đàn ông cộc cằn nhưng dễ xoa dịu.
Nếu đổi lại là Ôn Phục Hoài, anh ta quá sắc bén, dễ xảy ra chuyện.
Vì vậy, Khương Nhàn đành phải lùi một bước mà lựa chọn.
Thế Thân Trầm Luân - Nhất Khương
Đánh giá:
Truyện Thế Thân Trầm Luân - Nhất Khương
Story
Chương 106: Không ăn thua đâu
10.0/10 từ 13 lượt.
