Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng
Chương 68: Mượn rượu làm càn, lý do quá tuyệt
Lương Khai Lai ném cho Phó Tư Niên một ánh mắt “hiểu nhau mà” sau đó xách chai rượu dở dang lên, chào tạm biệt Triều Triều và Nguyệt Nguyệt, hớn hở ra về.
Làm được việc lớn nên tâm trạng Lương Khai Lai phơi phới, vừa đi vừa nghêu ngao hát bài quân ca “Chiến sĩ bắn bia trở về doanh trại”.
Phó Tư Niên dặn dò Giang Đường nằm nghỉ xong quay ra thì thấy Triều Triều và Nguyệt Nguyệt ăn vịt quay xong miệng bóng nhẫy, đang ngước nhìn mình.
“Bố ơi, mẹ ngủ rồi ạ?”
“Bố ơi, hôm nay mẹ không kể chuyện cho chúng con nghe ạ?”
Phó Tư Niên đi tới, nhẹ nhàng giải thích: “Hôm nay mẹ mệt nên ngủ trước rồi. Hôm nay bố tắm cho các con sau đó kể chuyện cho các con nghe được không?”
Tuy Triều Triều thích nghe mẹ kể chuyện hơn nhưng mẹ mệt thì đổi sang bố một hôm cũng chẳng sao.
Nguyệt Nguyệt gặm xương vịt, nói giọng nũng nịu: “Mẹ bảo con gái tắm không được để người khác nhìn thấy nhưng bố thì không sao. Bố ơi, Nguyệt Nguyệt bẩn rồi, muốn tắm, muốn thật nhiều nước nóng ạ.”
Nhìn khuôn mặt lấm lem của con gái, Phó Tư Niên nở nụ cười cưng chiều đặc trưng của những ông bố già.
“Được rồi, bố đi chuẩn bị nước nóng, tắm cho sạch sẽ sảng khoái luôn nhé. Các con đi rửa tay trước đi, hay là muốn ăn thêm chút nữa?”
Triều Triều và Nguyệt Nguyệt đồng loạt nhìn xuống cái bụng tròn vo của mình, trưa ăn tiệc sang chảnh, tối lại đánh chén bánh bao thịt đẫy đà, bụng căng như cái trống, chưa lúc nào xẹp xuống.
Hai đứa lắc đầu quầy quậy: “Bố ơi, chúng con không ăn nữa đâu, no lắm rồi ạ.”
Thấy con no bụng, Phó Tư Niên bế Triều Triều và Nguyệt Nguyệt xuống ghế, bảo đi rửa mặt, đánh răng, khoản vệ sinh này Giang Đường dạy hai đứa rất kỹ.
Trong lúc đun nước trong bếp, Phó Tư Niên vẫn nghe thấy tiếng hai con trò chuyện ríu rít ngoài sân lúc đánh răng rửa mặt.
“Anh ơi, vừa nãy em ăn... một hai ba... ba cái bánh bao thịt lận. Bánh bao thịt thơm thật đấy. Anh ăn mấy cái thế?”
“Anh ăn bốn cái.”
“Oa, anh giỏi quá, ăn nhiều ghê. Anh ơi, ăn nhiều bánh bao thịt thế này chắc chắn chúng mình sẽ cao lớn, cao hơn chú Lương, cao hơn cả bố nữa...”
Khung cảnh này khiến lời nói đầy ghen tị của Lương Khai Lai lúc ra về “yên tâm sống hạnh phúc” bỗng trở nên sống động và chân thực trong lòng Phó Tư Niên.
Một tiếng sau.
Phó Tư Niên bế hai cục bột thơm tho sạch sẽ từ nhà tắm ra, quấn khăn tắm kín mít rồi đặt vào chăn ấm trong phòng nhỏ.
Hai đứa trẻ rúc trong chăn, chỉ lộ ra khuôn mặt tròn trịa ửng hồng vì hơi nước, cười híp mắt nhìn bố.
Vì lúc nãy bố tắm cho chúng nhẹ nhàng lắm, y hệt như mẹ vậy.
Phó Tư Niên lấy đồ ngủ mặc cho hai con, Triều Triều tự mặc được còn Nguyệt Nguyệt thì anh phải mặc giúp từng tí một.
Nguyệt Nguyệt dụi đầu vào ngực bố, nũng nịu: “Bố ơi, tóc ướt, lạnh quá.”
“Được rồi, bố lau khô cho Nguyệt Nguyệt nhé.”
Người đàn ông cao lớn vạm vỡ nói những từ ngữ nũng nịu đáng yêu mà chẳng hề thấy gượng gạo, anh ngày càng thích nghi với vai trò làm bố, càng lúc càng ra dáng người cha mẫu mực.
Phó Tư Niên để Nguyệt Nguyệt nằm xuống đắp chăn, gối đầu lên đùi anh, mái tóc tơ mềm mại xõa trên bàn tay to lớn, anh dùng khăn khô nhẹ nhàng lau.
Triều Triều mặc xong quần áo, cầm cuốn truyện tranh đưa cho bố: “Bố ơi, tối nay bố đọc truyện này nhé.”
“Được thôi.”
Thế là Phó Tư Niên vừa lau tóc cho con gái rượu, vừa trầm giọng đọc truyện, giọng nói trầm ấm đầy từ tính hòa vào màn đêm tĩnh lặng.
Một lúc lâu sau, chắc chắn hai con đã ngủ say, Phó Tư Niên tém lại chăn màn rồi trở về phòng ngủ chính với Giang Đường.
Giang Đường vẫn giữ nguyên tư thế cũ, mặt đỏ bừng, ôm chặt gối của anh ngủ ngon lành.
Phó Tư Niên đặt cốc nước ấm lên tủ đầu giường phía Giang Đường, người say rượu hay khát nước, anh sợ đêm cô dậy khát nên chuẩn bị sẵn.
Đặt cốc nước xuống, anh cúi nhìn Giang Đường.
Mặt cô đỏ hồng, đôi môi đỏ mọng hơi chu ra, hàng mi dài cong vút như cánh quạt, làn da mịn màng không tì vết, hệt như làn da em bé của Nguyệt Nguyệt.
Lúc này Giang Đường nhắm mắt, vẻ quyến rũ thường ngày biến mất, thay vào đó là nét ngoan hiền dịu dàng khiến người ta không nỡ rời mắt.
Phó Tư Niên cứ thế lặng lẽ ngắm nhìn cô, rất lâu, rất lâu.
Nào ngờ...
Cùng lúc đó, có người tim đập như sấm, mãi không chịu bình ổn.
Giang Đường trông có vẻ say ngủ nhưng thực ra đó là lúc trước thôi. Khi Phó Tư Niên mới đưa cô về phòng, cô đúng là say thật nhưng lúc anh đang tắm cho hai con thì cô đã ngủ một giấc ngắn và tỉnh lại.
Rượu Thiêu Đao Tử ngấm lâu, đầu Giang Đường ong ong, đau như búa bổ, cổ họng khô khốc nên cô lén sờ vào vòng ngọc, chui tọt vào không gian Linh Bảo.
Cô uống ừng ực một bụng nước suối linh tuyền.
Uống xong, không chỉ hết khát mà còn... tỉnh rượu luôn.
Tỉnh táo lại, nghĩ đến việc Lương Khai Lai biết thừa cô không uống được rượu mà vẫn cố chuốc, mục đích là gì thì còn phải hỏi sao?
Lại còn Phó Tư Niên nữa... anh chỉ can ngăn một lần rồi thôi để mặc cô uống với Lương Khai Lai, lý do là gì thì ai chả đoán được?
Giang Đường trong lòng sáng như gương.
Đã muốn cô say thì cô tương kế tựu kế luôn.
Cô cứ say đấy thì làm sao nào.
Mượn rượu làm càn, lý do quá tuyệt vời còn gì!
Từ lần đầu gặp Phó Tư Niên cô đã “nhòm ngó” thân thể anh rồi, giờ danh chính ngôn thuận là vợ chồng, thế mà vì lý do này lý do nọ mãi chưa “ăn” được anh vào bụng.
Ai bảo chỉ có mình Phó Tư Niên sốt ruột, Giang Đường cũng sốt ruột lắm chứ bộ?
Ăn thịt mà, đàn ông hay đàn bà thì ai chẳng thèm.
Thế nên khi Phó Tư Niên đẩy cửa bước vào, Giang Đường vẫn giữ nguyên tư thế ngủ, giả vờ ngủ say sưa để tăng thêm phần quyến rũ, cô còn cố tình kéo lệch cổ áo một chút.
Nguyên chủ tuy đầu óc không được thông minh cho lắm nhưng được cái là tiểu thư cành vàng lá ngọc, được nuôi dưỡng tử tế nên vóc dáng cực chuẩn, cộng thêm Giang Đường dạo này chăm tắm nước linh tuyền, da dẻ mịn màng trơn láng như đậu phụ non, trắng phát sáng.
Cô không tin có người đàn ông nào cưỡng lại được~
Giang Đường hí hửng nằm chờ, nghe tiếng đóng cửa, tiếng bước chân lại gần, cuối cùng bóng anh dừng lại bên giường, ngày càng sát.
Cô nghe thấy tiếng thở của Phó Tư Niên, trầm ổn, mạnh mẽ và đang dần dồn dập hơn.
Chắc chắn là không nhịn được rồi!
Thiên thời địa lợi nhân hòa, cơ hội ngàn năm có một, đêm đẹp thế này không thể lãng phí được.
Giang Đường reo vui trong lòng, chỉ đợi Phó Tư Niên leo lên giường là “triển” thôi.
Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng
Đánh giá:
Truyện Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng
Story
Chương 68: Mượn rượu làm càn, lý do quá tuyệt
10.0/10 từ 29 lượt.
