Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng
Chương 67: Mượn rượu làm càn, một đêm nồng nàn
Phó Tư Niên ngồi bên cạnh làm sao không nhận ra hành động lén lút của Giang Đường.
Theo phản xạ, anh định đưa tay ngăn cản, dù sao nhìn Giang Đường cũng biết tửu lượng chẳng ra gì, cứ đà này thì cơm chưa xong người đã say quắc cần câu.
Nhưng nhìn cái điệu bộ tham ăn như mèo con uống nước của cô sau đó lại nghĩ đến cảnh cô say rượu... ánh mắt Phó Tư Niên khẽ động, bàn tay vừa nhấc lên lại lặng lẽ hạ xuống.
Anh ngầm đồng ý dung túng cho Giang Đường, người đàn ông phúc hắc lại trỗi dậy.
Lương Khai Lai uống vài chén rượu vào, có vẻ như đã có đủ dũng khí, cuối cùng cũng mở miệng.
“Chị dâu, có câu này em kìm nén trong lòng suốt năm năm nay, giờ mới dám nói với chị, đó là xin lỗi chị.”
“Chuyện năm năm trước là lỗi của em. Hồi đó đoàn trưởng Phó xin nghỉ phép về cưới vợ, lẽ ra hai người phải có thời gian trăng mật mặn nồng bên nhau. Nhưng em làm nhiệm vụ thất bại để đặc vụ địch tẩu thoát ngay trước mắt. Đoàn trưởng Phó phải quay lại thu dọn tàn cuộc cho em nên mới phải bỏ dở đám cưới.”
“Hai người mới cưới ngày đầu tiên mà chú rể đã chạy mất, chị dâu, em biết chị giận lắm nên năm năm qua cứ hờn dỗi không chịu đến theo quân cũng không cho đoàn trưởng Phó gặp con. Tâm trạng của chị em hiểu nhưng chị đừng giận đoàn trưởng Phó là lỗi của em, tất cả là tại em. Em xin tự phạt một chén.”
Giang Đường định ngăn Lương Khai Lai nhưng cậu ta uống nhanh quá, ngửa cổ một cái là cạn sạch chén rượu đầy.
“Cậu...” Giang Đường đành bất lực nhắc nhở: “Rượu nặng lắm đấy, cậu uống ít thôi. Thật ra... tôi cũng không giận đến thế đâu.”
Nhắc đến chuyện năm năm trước, dù sao đó cũng là nguyên chủ, Giang Đường có chút ngượng ngùng.
Cô còn chưa biết giải thích thế nào, không ngờ Phó Tư Niên có một bộ não tự biên tự diễn logic cực đỉnh mà Lương Khai Lai cũng thế, chẳng cần cô tốn công giải thích, họ đã tự tìm lý do thay cô rồi.
“Không thể nào! Chị dâu, em biết chị giận lắm! Chuyện như thế ai mà không giận cho được! Xin lỗi chị là lỗi của em, làm lỡ dở của hai người năm năm.”
Lương Khai Lai áy náy nói, nói một hồi lại bật cười:
“Giờ thấy gia đình anh chị hạnh phúc thế này, em mừng quá! Mừng quá đi mất! Cảm ơn chị dâu đại nhân đại lượng không chấp kẻ tiểu nhân. Nào, cạn ly.”
Lương Khai Lai lại nâng chén mời Giang Đường.
Giang Đường chạm nhẹ chén rượu vào chén của cậu ta: “Chuyện cũ qua rồi thì cho qua đi, chúng ta không nhắc lại nữa.”
“Chị dâu đúng là phóng khoáng! Được, nghe lời chị dâu, không nhắc nữa.” Lương Khai Lai gật đầu lia lịa sau đó bất ngờ hạ giọng, ghé sát Giang Đường hỏi nhỏ: “Chị dâu, nhà chị có chị em gái nào chưa chồng không?”
“Đại đội trưởng Lương đang tính chuyện trăm năm, muốn lấy vợ rồi hả?” Giang Đường hiểu ngay ý đồ của Lương Khai Lai.
Lương Khai Lai chẳng ngại ngùng gì, cười toe toét sảng khoái: “Muốn! Đương nhiên là muốn chứ! Tốt nhất là xinh đẹp như chị dâu... à không, bằng một nửa chị dâu là em mãn nguyện rồi. Sau đó đẻ mấy đứa con, vợ con đề huề, ai mà chẳng muốn chứ!”
Giang Đường đúng là có một cô em gái nhưng đó là Giang Thanh Hoan.
Gia đình Giang Thanh Hoan mất sạch gia sản nhà tổ, không trốn được sang Cảng Thành, giờ chắc đã bị bắt đi cải tạo ở nông thôn rồi.
Loại người như Giang Thanh Hoan chẳng xứng với Lương Khai Lai tí nào.
Giang Đường nói thẳng: “Chị em gái thì tôi không có nhưng chuyện trăm năm của đại đội trưởng Lương tôi sẽ để tâm, gặp cô nào hợp tôi nhất định sẽ làm mối cho.”
“Chị dâu, quân tử nhất ngôn nhé, hạnh phúc nửa đời sau của em trông cậy cả vào chị đấy.”
“Được, quân tử nhất ngôn.”
Chén rượu trên tay Giang Đường lại chạm vào chén của Lương Khai Lai, cô nhấp thêm một ngụm nữa.
Cô chống cằm suy nghĩ cũng tại lúc đọc truyện cô đọc không kỹ, Lương Khai Lai là nhân vật phụ quan trọng, chắc chắn có tuyến tình cảm riêng, tiếc là cô chẳng nhớ nổi tên người yêu của cậu ta là gì.
Thôi quên thì quên vậy, dù sao cô xuyên không đến đây rồi, cốt truyện cũng thay đổi theo, Lương Khai Lai mặt mũi sáng sủa lại là quân nhân có công trạng, tìm vợ xinh chắc chẳng khó khăn gì.
Hai người cứ thế kẻ tung người hứng, chén chú chén anh.
Tửu lượng của Lương Khai Lai thì khỏi phải bàn, kỷ lục là một mình chấp cả trung đội, mấy chén Thiêu Đao Tử này với cậu ta chỉ là muỗi, mặt không đỏ tim không đập.
Nhưng Giang Đường thì khác.
Chẳng biết từ lúc nào, hơi nóng bốc lên hai má Giang Đường, khuôn mặt xinh đẹp quyến rũ đỏ bừng, đôi mắt long lanh như phủ một tầng sương mờ.
Tầm nhìn của Giang Đường trở nên mơ hồ, bản thân cô còn chưa nhận ra, chỉ theo phản xạ nheo mắt nhìn người khác.
Vô tình, cô để lộ ra vẻ lả lơi quyến rũ, đôi mắt nheo lại như đang đưa tình.
Phó Tư Niên kịp thời nhắc nhở: “Đường Đường, em say rồi.”
“Không có đâu...”
Giang Đường phủ nhận, người say bao giờ chẳng bảo mình không say.
Để chứng minh mình tỉnh táo, Giang Đường định đứng dậy đi vài bước cho Phó Tư Niên xem.
Nhưng vừa nhổm người dậy, cô đã lảo đảo, đầu óc quay cuồng, thôi xong... say thật rồi.
Giang Đường đứng không vững, ngã nhào vào lòng Phó Tư Niên.
Phó Tư Niên vội đỡ lấy cô, dịu dàng nói: “Đường Đường, em say rồi, anh đưa em về phòng nghỉ nhé.”
Cô say nhưng rượu phẩm rất tốt, không quấy phá, nhắm mắt s* s**ng trên giường, vớ được cái gối của Phó Tư Niên liền ôm chặt vào lòng sau đó ngoan ngoãn ngủ thiếp đi như một con mèo nhỏ.
Phó Tư Niên sờ trán Giang Đường, xác định cô chỉ say chứ không nôn nao khó chịu mới yên tâm ra khỏi phòng.
Vừa bước ra, anh bắt gặp ánh mắt sáng rực như đèn pha của Lương Khai Lai:
“Thế nào? Chị dâu ngủ rồi à?”
Phó Tư Niên cau mày trách: “Tửu lượng cô ấy kém, cậu không nên chuốc cô ấy say như thế.”
“Hì hì, em chuốc chị dâu uống, anh cũng có ngăn đâu.” Lương Khai Lai vạch trần tâm tư đen tối của Phó Tư Niên, sán lại gần thì thầm: “Đoàn trưởng Phó, chiêu này của em thế nào? Hơn đứt chiêu đổi giường của anh đúng không?”
Vụ đổi giường qua mấy ngày rồi, Lương Khai Lai ngẫm nghĩ lại, kết hợp với tính cách của Phó Tư Niên thì cũng đoán ra được bảy tám phần.
Đoàn trưởng Phó bày binh bố trận đổi giường rầm rộ thế kia mà chắc vẫn chưa được “ăn thịt” đâu.
Thế nên hôm nay Lương Khai Lai đặc biệt đến đây, chúc mừng là thật, xin lỗi là thật, mà... có ý đồ đen tối cũng là thật nốt.
Lương Khai Lai huých tay Phó Tư Niên:
“Đoàn trưởng Phó, em chỉ giúp được đến đây thôi, phần còn lại anh tự lo nhé. Em thấy chị dâu người tốt, tính tình cũng được, sống hòa đồng với mọi người trong khu, đúng như chị ấy nói đấy, chuyện cũ qua rồi cho qua đi, anh cứ yên tâm sống hạnh phúc với chị dâu là được.”
Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng
Đánh giá:
Truyện Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng
Story
Chương 67: Mượn rượu làm càn, một đêm nồng nàn
10.0/10 từ 29 lượt.
