Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng
Chương 34: Sức mạnh đồng tiền, mua sắm lớn tại Cửa hàng Bách hóa
Triệu Tú Mai nghe xong gật gù liên tục, đúng là người trẻ có khác, cẩn thận, sạch sẽ lại biết giữ vệ sinh, nghe rất có lý.
Chị nói: “Chị cũng muốn mua cho ba đứa nhà chị mỗi đứa một cái chậu riêng lắm chứ nhưng mà chậu đắt quá, chị túng tiền không mua nổi. Đợi con bé lớn mười sáu tuổi, chị nhất định sẽ mua cho nó một cái.”
“Chị Triệu, mình không cần vội, sau này đời sống sẽ ngày càng khá lên thôi, lúc đấy muốn mua bao nhiêu cái chẳng được, gội đầu rửa mặt tắm rửa mỗi việc một cái chậu cũng chẳng sao.”
Nghe Giang Đường nói vậy, Triệu Tú Mai bật cười.
Hai người tiếp tục xem đồ trong cửa hàng bách hóa.
Triệu Tú Mai mua thịt lợn lại mua thêm xì dầu và nửa cân đường phèn, mang về làm thịt kho tàu là chuẩn bài.
Còn Giang Đường bắt đầu thể hiện “sức mạnh đồng tiền” của mình.
“Đồng chí bán hàng, cho tôi 5 cân gạo, 5 cân bột mì, 2 cân kê... thêm 1 cân đường đỏ, 1 cân đường trắng, 1 chai dầu mè... chai nước hoa kia trên kệ lấy cho tôi một lọ, cả bút chì bút máy, sách truyện thiếu nhi đằng kia tôi cũng lấy một bộ... à, hộp bi kia nữa, cho tôi một hộp...”
Giang Đường không chỉ mua đồ dùng gia đình còn thiếu mà còn mua quà riêng cho Triều Triều và Nguyệt Nguyệt, bi ve thủy tinh trong suốt là món đồ chơi hot nhất thời đại này.
Con nhà người ta có gì, con nhà cô cũng không thể thiếu.
Nhiều món trong số này không gian Linh Bảo của cô có sẵn nhưng lôi ra trực tiếp thì lộ liễu quá, cứ mua công khai rồi bảo là mình mua thì chẳng ai nghi ngờ gì được.
Cô bán hàng trẻ tuổi nhìn Giang Đường đầy nghi hoặc, chưa từng thấy ai mua một lúc nhiều đồ như thế bao giờ, sợ Giang Đường không trả nổi tiền.
Giang Đường nhìn thấu nỗi lo của đối phương, nói thẳng: “Tôi là người nhà quân nhân đến theo quân ở khu tập thể, đồng chí yên tâm, tiền và phiếu tôi có đủ cả.”
Nghe là người nhà quân nhân, cô bán hàng yên tâm hẳn, chắc là mới đến nên mới thiếu nhiều đồ như vậy.
Ban đầu Giang Đường chỉ định mua đồ dùng hàng ngày nhưng khi quét mắt qua các kệ hàng, cô nhìn thấy một chiếc đài radio đặt ở vị trí cao nhất.
Mắt cô sáng rực lên.
Thập niên 70 không có điện thoại di động cũng chẳng có tivi, muốn biết tin tức bên ngoài chỉ có thể đọc báo mà không phải nhà nào cũng có điều kiện đặt báo.
Giang Đường muốn nắm bắt tình hình xã hội, đặc biệt là những thay đổi về chính sách để chớp thời cơ làm giàu.
Đài radio có phát tin tức hàng ngày, vừa đơn giản lại vừa tiện lợi.
Giang Đường nhớ trong tập phiếu Phó Tư Niên đưa có một phiếu mua đài radio, giờ dùng đến thật đúng lúc.
“Đồng chí, cho tôi lấy cả cái đài radio kia nữa.”
Cô bán hàng nói: “Chị cho em xem phiếu trước đã.”
Đài radio là hàng điện tử, việc sản xuất và tiêu thụ chịu sự quản lý của nhà nước, kiểm tra phiếu rất nghiêm ngặt, hơn nữa một tờ phiếu bán ở chợ đen cũng được khối tiền, quý lắm đấy.
Giang Đường mở ví, đưa tờ phiếu ra: “Em xem đi. Cái đài trên kệ chị thấy hơi cũ, trong kho còn cái mới không? Lấy cho chị cái mới tinh nhé.”
Kiểm tra phiếu xong xuôi, cô bán hàng gật đầu: “Được ạ để em vào kho lấy cái mới cho chị, chị may thật đấy còn đúng một cái mới tinh thôi.”
Giang Đường mỉm cười cảm ơn.
Trong lúc Giang Đường mua đồ, Triệu Tú Mai lượn lờ bên quầy vải vóc, nhìn thấy một chiếc áo sơ mi vải dacron in hoa rất đẹp, màu sắc tươi sáng rực rỡ.
Chị vội cầm lấy, gọi Giang Đường: “Tiểu Giang, em xem cái áo này này, vải dacron đấy, sờ thử xem, chất vải này, hoa văn này, màu sắc này, đẹp mê li, em mặc vào chắc chắn xinh lắm.”
Giang Đường sờ thử, đúng là vải tốt, mỏng nhẹ thoáng mát, giờ đang là tháng sáu trời nóng dần lên, mặc áo này mùa hè thì dễ chịu phải biết.
Triệu Tú Mai chép miệng: “Mỗi tội cái áo tận tám đồng, bằng một phần năm tháng lương lão Triệu nhà chị, hơi đắt.”
“Tám đồng cũng không đắt lắm.” Nghĩ đến đôi giày mấy trăm tệ của nguyên chủ, áo sơ mi tám đồng quả thực là rẻ bèo.
Giang Đường nói: “Em lấy...”
Đúng lúc đó, một bàn tay thò ra giật phăng chiếc áo trên tay Giang Đường.
Oan gia ngõ hẹp thật lại là Lâm Tú Nhi, cô ta và Diệp Vân Thư vẫn còn lảng vảng trong cửa hàng.
“Lấy cái gì mà lấy? Đồ nhà quê như cô mà mua nổi à?” Lâm Tú Nhi đưa chiếc áo cho Diệp Vân Thư: “Vân Thư, áo sơ mi dacron đấy, cả cửa hàng có mỗi một cái này thôi, đồ tốt thế này đương nhiên chỉ có cậu mới xứng.”
Diệp Vân Thư chẳng thèm để ý ánh mắt của Giang Đường và Triệu Tú Mai, nói với cô bán hàng: “Chẳng qua là tám đồng thôi mà, cái áo này tôi lấy. Tiền đây.”
“Cô lấy cái gì mà lấy? Ai bảo cái áo này là của cô?” Triệu Tú Mai nóng mắt quát Diệp Vân Thư: “Em gái tôi đang xem, sao các cô dám cướp trên tay người khác hả?”
Lâm Tú Nhi cười khẩy đầy mỉa mai:
“Bọn tôi cứ cướp đấy thì làm sao? Cái áo này tám đồng, bà, hay là cô ta, ai có tiền mua nổi cái áo tám đồng hả? Hơn nữa, áo này là hàng hóa, ai trả tiền trước là của người đó! Vân Thư trả tiền trước thì là của Vân Thư!”
Có Lâm Tú Nhi làm bia đỡ đạn phía trước, Diệp Vân Thư thản nhiên đứng sau hưởng lợi.
Giang Đường vẫn nhìn thấy sự khinh bỉ trong đáy mắt Diệp Vân Thư giống hệt Lâm Tú Nhi.
Lần này Giang Đường không nhịn nữa: “Sao cô biết tôi không mua nổi cái áo tám đồng?”
Lâm Tú Nhi tiếp tục dồn ép:
“Hờ còn phải nghi ngờ sao? Nhìn bộ quần áo trên người cô xem, mặc ba bốn năm rồi chứ gì? Cả người toát ra mùi phèn chua lòm, tưởng người khác không ngửi thấy chắc? Tôi khuyên cô thật lòng nhé, bớt sĩ diện hão đi. Đó là tám đồng đấy, cô còn chả mua nổi hai cân thịt lợn mà đòi mua áo tám đồng, đúng là nằm mơ giữa ban ngày!”
“Cái con ranh này, sao mồm miệng độc địa thế hả, mày có biết em gái tao là ai không?” Triệu Tú Mai tức giận phản bác.
“Là ai? Chẳng lẽ là vợ thủ trưởng chắc? Buồn cười chết mất.” Lâm Tú Nhi khoác tay Diệp Vân Thư vênh váo: “Các người có biết Vân Thư là ai không? Ông nội cậu ấy là thủ trưởng ở Bắc Kinh đấy, các người đụng vào nổi không?”
“Tú Nhi, đừng nói lung tung.”
Diệp Vân Thư ngoài mặt thì can ngăn Lâm Tú Nhi nhưng ánh mắt lại tràn đầy vẻ kiêu ngạo, cằm hơi hất lên.
Ông nội thủ trưởng ở Bắc Kinh là quý nhân đầu tiên trong đời cô ta cũng là chỗ dựa quan trọng nhất.
Nghĩ đến việc không nhìn thấy chỉ số vận khí trên đầu Giang Đường lại nhìn chiếc áo trên tay, Diệp Vân Thư bỗng nảy ra một kế.
“Chị Giang này, nếu chị thực sự thích cái áo này, tôi nhường cho chị đấy.”
Vừa nói, Diệp Vân Thư vừa tỏ vẻ dịu dàng đưa chiếc áo cho Giang Đường mặc kệ sự ngăn cản của Lâm Tú Nhi.
Giang Đường liếc nhìn chiếc áo, khóe môi cong lên một nụ cười lạnh lùng: “Đồ qua tay người khác tôi thấy bẩn lắm, xui xẻo, cô giữ lấy mà dùng.”
Bàn tay đang đưa ra của Diệp Vân Thư cứng đờ giữa không trung, khuôn mặt xinh đẹp thoáng hiện lên vẻ giận dữ.
Trong đầu cô ta lóe lên một ý nghĩ hoang đường: Chẳng lẽ Giang Đường biết?
[Tên Lâm Tuyết Nhi đổi thành Lâm Tú Nhi]
Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng
Đánh giá:
Truyện Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng
Story
Chương 34: Sức mạnh đồng tiền, mua sắm lớn tại Cửa hàng Bách hóa
10.0/10 từ 29 lượt.
