Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng

Chương 33: Bị chó cắn thì không thể cắn lại chó được


Triệu Tú Mai kéo Giang Đường chạy bán sống bán chết, vất vả lắm mới đến được cửa hàng bách hóa nhưng vẫn hơi muộn, hàng người xếp hàng mua thịt đã dài dằng dặc.


 


Triệu Tú Mai bực bội làu bàu:


 


“Tức chết đi được, tại ông tài xế xe buýt lái chậm như rùa bò, giục thế nào cũng không nhanh hơn được, hại chúng ta đến muộn thế này. Nhỡ không mua được thịt thì công cốc xếp hàng nãy giờ. Hôm nay sinh nhật con bé ba nhà chị, chị hứa mua thịt về làm thịt kho tàu cho nó rồi.”


 


Nghe vậy Giang Đường mới hiểu tại sao hôm nay Triệu Tú Mai lại sốt ruột đến thế, hóa ra là vì sinh nhật con gái.


 


Ba cô con gái nhà Triệu Tú Mai lần lượt tên là Triệu Đại Nữu, Triệu Nhị Nữu, Triệu Tam Nữu, tên rất dễ nhớ.


 


Trong nguyên tác luôn chê bai Triệu Tú Mai không đẻ được con trai, phụ nữ không có con trai là không trọn vẹn, hàng xóm láng giềng cũng hay xì xào bàn tán sau lưng chị.


 


Nhưng tiếp xúc mấy ngày nay, Giang Đường thấy Triệu Tú Mai chẳng hề trọng nam khinh nữ chút nào.


 


Chị không có con trai là thật nhưng tình yêu thương dành cho ba cô con gái cũng là thật lòng.


 


Thời buổi này hiếm có nhà nào chịu chi tiền mua thịt tổ chức sinh nhật cho con gái như chị, đủ thấy chị yêu thương con đến mức nào.


 


Giang Đường an ủi: “Chị Triệu đừng lo, chắc chắn chúng ta sẽ mua được thịt mà.”


 


Kể cả không mua được, Giang Đường cũng sẽ tìm cách lấy thịt từ không gian ra biếu chị, coi như cảm ơn sự nhiệt tình giúp đỡ của chị mấy ngày qua.


 


Miệng Giang Đường thiêng thật, đến lượt họ thì vẫn còn thịt.


 


Cô mậu dịch viên chỉ vào miếng thịt mỡ cuối cùng trên phản: “Hai người may nhé, miếng thịt đùi sau cuối cùng này, tổng cộng hai cân, ai lấy nào?”


 


Giang Đường và Triệu Tú Mai đứng sóng đôi nên không phân biệt được ai trước ai sau.



 


Triệu Tú Mai ái ngại nhìn Giang Đường, chị rất muốn miếng thịt này nhưng đã hứa dẫn Giang Đường đi mua thịt, giờ để cô tay không đi về thì ngại quá.


 


Đúng lúc đó, Giang Đường tự nhiên đẩy nhẹ vai Triệu Tú Mai.


 


“Chị Triệu, thịt của chị đấy, ngẩn người ra đó làm gì, mau trả tiền phiếu đi chứ.”


 


Triệu Tú Mai vẫn còn ngơ ngác, trả tiền xong cầm miếng thịt trên tay mới hoàn hồn. Mọi người xung quanh nhìn miếng thịt lợn cuối cùng trên tay chị với ánh mắt thèm thuồng, tiếc nuối vì không đến sớm hơn chút nữa.


 


“Tiểu Giang, em nhường hết thịt cho chị thì nhà em ăn gì?” Triệu Tú Mai áy náy: “Hay là chia đôi đi, mỗi người một cân.”


 


“Chị Triệu, nhà chị năm miệng ăn, một cân thịt thấm tháp vào đâu. Chị cứ cầm cả hai cân về đi, em không lấy đâu. Hôm qua nhà em ăn thịt thỏ vẫn còn thừa nửa con, đủ ăn mấy ngày rồi.”


 


“Tiểu Giang, em... em tốt quá... Nhờ phúc của em mà chị mua được thịt rồi, con bé ba nhà chị không phải thất vọng nữa.”


 


Qua hai ngày tiếp xúc, Triệu Tú Mai càng ngày càng quý mến Giang Đường.


 


Sau này ai mà dám bảo tiểu thư tư sản kiêu kỳ khó chiều, Triệu Tú Mai này sẽ là người đầu tiên đứng ra bênh vực.


 


Hai người định đi vào trong cửa hàng mua thêm đồ khác thì nghe thấy tiếng cười khẩy mỉa mai sau lưng.


 


“Hờ, thời buổi này mà còn có người chê thịt á? Đúng là mở mang tầm mắt. Tôi thấy cô không có tiền mua thịt nên mới sĩ diện hão làm màu chứ gì? Loại nhà quê như cô đào đâu ra phiếu thịt mà mua?”


 


Giọng nói chua ngoa này nghe quen quen.


 


Giang Đường quay lại, quả nhiên thấy khuôn mặt đáng ghét của Lâm Tú Nhi.


 


Đi cùng Lâm Tú Nhi vẫn là cô gái trẻ hôm nọ trên tàu, người mà Giang Đường đoán là nữ chính Diệp Vân Thư.



 


Và đúng như dự đoán, người phụ nữ này chính là Diệp Vân Thư trong nguyên tác.


 


“Tú Nhi, chấp nhặt với loại người này làm gì cho tốn thời gian, mau vào trong xem đồ đi.”


 


“Vân Thư, cậu cứ hiền lành quá thể! Cậu quên hôm nọ trên tàu cô ta dám quyến rũ đàn anh Tống rồi làm tớ bẽ mặt à?”


 


Lâm Tú Nhi vẫn gim hận chuyện trên tàu nên thấy Giang Đường không mua được thịt liền nhảy vào xỉa xói.


 


Giang Đường buồn cười hết sức, cái gì mà cô quyến rũ đàn ông, cái gì mà làm cô ta bẽ mặt?


 


Rõ ràng là cô ta tự chuốc lấy nhục nhã, liên quan quái gì đến cô.


 


Triệu Tú Mai không biết Giang Đường và hai cô gái này có ân oán gì nhưng nghe chối tai quá không nhịn được.


 


“Này, hai cô là ai thế? Ăn nói kiểu gì đấy hả? Có biết cô em Tiểu Giang là...”


 


Giang Đường kéo tay Triệu Tú Mai đang định xông lên đòi công bằng lại, cười khẩy đầy châm biếm: “Thôi chị Triệu, coi như hôm nay chúng ta xui xẻo bị chó điên cắn trộm một cái. Bị chó cắn thì mình đâu thể cắn lại chó được.”


 


Triệu Tú Mai ngẩn người một giây rồi lập tức hiểu ý thâm sâu trong lời nói của Giang Đường.


 


Chị gật đầu lia lịa: “Đúng! Chúng ta là người đàng hoàng, ai thèm chấp nhặt với chó điên!”


 


“Mày chửi ai là chó điên hả?” Lâm Tú Nhi vừa bước vào cửa hàng nghe thấy thế thì máu dồn lên não, quay lại quát tháo.


 


Triệu Tú Mai cười hì hì: “Đứa nào thưa thì đứa đấy là chó điên!”


 


“Mày...”



 


“Tú Nhi, thôi đi, mình mới đến đừng gây chuyện.”


 


Lâm Tú Nhi định lao vào xâu xé thì bị Diệp Vân Thư giữ chặt tay can ngăn. Trong lúc đó, Diệp Vân Thư nhìn Giang Đường chằm chằm với ánh mắt vô cùng phức tạp.


 


Bởi vì cô ta không nhìn thấy chỉ số vận khí trên đầu Giang Đường.


 


Từ khi có Hệ thống Thiên Đạo, Diệp Vân Thư làm gì cũng thuận lợi, chưa từng thất bại bao giờ.


 


Bao năm qua, lỗi không nhìn thấy vận khí của đối phương chỉ xảy ra hai lần và một trong số đó là với Giang Đường.


 


Hôm nọ trên tàu, Diệp Vân Thư đã phát hiện ra điều này, ngược lại hai đứa trẻ bên cạnh Giang Đường lại tỏa ra ánh hào quang vàng rực với chỉ số “60%”.


 


Sáu mươi phần trăm là khái niệm gì? Tuy không bằng một trăm phần trăm của Phó Tư Niên nhưng ngay cả ông cụ thủ trưởng quyền lực nhất nhì Bắc Kinh mà Diệp Vân Thư gặp cũng chỉ có năm mươi phần trăm vận khí.


 


Hai đứa trẻ nhem nhuốc bẩn thỉu kia lại sở hữu vận khí sáu mươi phần trăm.


 


Vậy người mẹ Giang Đường của chúng... rốt cuộc là ai?


 


Nghi hoặc đã nhen nhóm trong lòng Diệp Vân Thư từ lúc đó.


 


Hôm nay tình cờ gặp lại Giang Đường, cô ta liên tục gọi hệ thống quét lại Giang Đường, cố gắng nhìn cho ra chỉ số vận khí của cô.


 


Nhưng hệ thống chỉ liên tục báo lỗi: “Lỗi hệ thống, trích xuất dữ liệu thất bại. Lỗi hệ thống, trích xuất dữ liệu thất bại...”


 


Cô ta, rốt cuộc là thần thánh phương nào?


 


Trong lúc Diệp Vân Thư quan sát Giang Đường thì Giang Đường cũng đang đánh giá cô ta.



 


Ấn tượng đầu tiên của Giang Đường về Diệp Vân Thư là xinh đẹp.


 


Dù sao cũng là nữ chính lại được cưng chiều từ bé ở Bắc Kinh, có vận khí hộ thân, nhan sắc của Diệp Vân Thư không chê vào đâu được, nét đẹp dịu dàng như tranh vẽ, chẳng trách cô ta dễ dàng trúng tuyển vào đoàn văn công.


 


Ngoài ra, Giang Đường còn nhận thấy sự thù địch trong ánh mắt Diệp Vân Thư.


 


Lâm Tú Nhi ồn ào, chua ngoa, trông giống vai phản diện ngu ngốc còn Diệp Vân Thư này... đích thị là trà xanh tâm cơ thâm sâu khó lường.


 


Cô ta đi cùng Lâm Tú Nhi chắc chắn vì Lâm Tú Nhi có vận khí không tồi để cô ta lợi dụng nhưng thấy bạn làm sai rành rành mà Diệp Vân Thư có khả năng can ngăn lại không thèm mở miệng.


 


Đợi đến khi vận khí của Lâm Tú Nhi bị hút cạn, hết giá trị lợi dụng, chắc chắn sẽ bị Diệp Vân Thư đá bay, lúc đó quả báo từ những việc làm xấu xa sẽ ập xuống đầu Lâm Tú Nhi.


 


Còn Diệp Vân Thư thì phủi tay sạch sẽ đứng xem kịch hay, đây không phải trà xanh thì là gì?


 


“Tiểu Giang, em nghĩ gì thế, vào mua đồ thôi.”


 


“Vâng, chúng ta vào thôi.”


 


Hai người cùng bước vào trong cửa hàng bách hóa. Món đồ đầu tiên Giang Đường mua là hai cái chậu rửa mặt.


 


Thời này các cặp đôi mới cưới hay mua chậu rửa mặt để lấy may người ta thường in chữ “Hỷ” đỏ chót dưới đáy chậu.


 


Triệu Tú Mai ngạc nhiên: “Tiểu Giang, nhà em không có chậu rửa mặt à?”


 


“Có ạ nhưng cả nhà bốn người dùng chung một cái, Triều Triều và Nguyệt Nguyệt còn bé, em muốn mua cho mỗi đứa một cái dùng riêng cho vệ sinh, đỡ lây bệnh.” Giang Đường giải thích.


 


Còn cô và Phó Tư Niên vẫn dùng chung một cái, tách ra sợ ông chồng ngầm kia lại suy diễn linh tinh.


Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng Truyện Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng Story Chương 33: Bị chó cắn thì không thể cắn lại chó được
10.0/10 từ 29 lượt.
loading...