Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng

Chương 16: Dẫn vợ con về khu tập thể


Giang Đường còn chưa kịp hoàn hồn thì đã được Phó Tư Niên đưa thẳng tới bãi đậu xe.


 


Phó Tư Niên và Lương Khai Lai vừa hoàn thành nhiệm vụ trở về, đơn vị đã nắm rõ giờ tàu đến nên bố trí lính cần vụ ra đón.


 


Cậu lính trẻ vừa nhìn thấy Phó Tư Niên liền đứng nghiêm giơ tay chào: “Chào Đoàn trưởng Phó!”


 


Đồng thời, cậu ta cũng trố mắt nhìn đứa trẻ trong lòng Phó Tư Niên và Giang Đường đang đi bên cạnh.


 


Các chiến sĩ trong đơn vị chỉ nghe loáng thoáng là Phó Tư Niên đã kết hôn nhưng chưa ai từng gặp mặt vợ anh, càng không biết anh đã có hai đứa con lớn chừng này.


 


Trong lúc đó, Phó Tư Niên cầm lấy chìa khóa xe từ tay cậu lính, ra lệnh: “Cậu đi chung xe với Đại đội trưởng Lương nhé.”


 


Chiếc xe quân sự đỗ bên cạnh là loại xe Jeep màu xanh lục, gầm xe khá cao.


 


Phó Tư Niên mở cửa sau, đặt cô con gái nhỏ vào xe trước rồi quay lại nhìn Giang Đường, đưa tay ra một cách rất tự nhiên.


 


Giang Đường hơi khựng lại một chút rồi mới đặt tay mình vào lòng bàn tay anh. Người đàn ông cầm súng quanh năm, lòng bàn tay chai sần thô ráp vì cọ xát với vũ khí lạnh nhưng lại rất rộng lớn và ấm áp.


 


Chỉ trong chớp mắt, nhờ lực kéo từ cánh tay Phó Tư Niên, Giang Đường đã ngồi gọn gàng trên ghế sau. Triều Triều cũng được bế lên ngay sau đó và nhét vào lòng Giang Đường.


 


Phó Tư Niên hỏi: “Mấy mẹ con không mang hành lý gì à?”


 


Giang Đường lắc đầu: “Không, em chỉ dẫn theo hai đứa nhỏ thôi.”


 


Phó Tư Niên gật đầu, không hỏi thêm cũng chẳng nói gì, coi như mọi chuyện rất bình thường. Anh quay người ngồi vào ghế lái, vừa nổ máy vừa nói vọng lại:


 


“Từ đây về đơn vị còn mất khoảng hai ba tiếng nữa, nếu mệt thì mấy mẹ con tranh thủ chợp mắt một lát, đến nơi anh sẽ gọi.”



 


“Vâng.”


 


Giang Đường và hai đứa trẻ đã yên vị trên xe. Đôi bàn tay xương xương của Phó Tư Niên nắm chặt vô lăng, chiếc xe nhanh chóng lăn bánh tiến về phía trước.


 


Phó Tư Niên lái xe rất vững vàng, mắt nhìn thẳng nhưng thực chất anh vẫn luôn quan sát Giang Đường và hai con qua gương chiếu hậu, trong lòng chất chứa đầy nghi hoặc.


 


Tại sao mấy hôm trước Giang Đường lại không nhận ra anh? Tại sao cô cứ nhất quyết đòi ly hôn rồi đột nhiên lại mang con đến theo quân?


 


Có phải gia đình Giang Đức Hải ngược đãi mẹ con cô không? Nếu không sao trông họ lại thảm hại thế này? Chẳng lẽ tiền trợ cấp anh gửi về hàng tháng không đủ tiêu sao?


 


Biết bao câu hỏi và sự quan tâm dâng lên đến tận miệng nhưng anh lại không biết mở lời thế nào, sợ sự đường đột của mình sẽ làm Giang Đường sợ hãi.


 


Dù sao thì đêm tân hôn năm năm về trước, cô đã khóc rất lâu, sáng sớm hôm sau còn đuổi anh ra khỏi phòng và từ đó không chịu gặp mặt anh nữa.


 


Đúng lúc đó Phó Tư Niên lại nhận nhiệm vụ khẩn cấp phải quay về đơn vị ngay lập tức, đến cả cơ hội giải thích hay hỏi han cô có còn đau không anh cũng chẳng có.


 


Cảnh tượng Giang Đường dùng giọng nói ngọt ngào trên sân ga bảo rằng “Em đến quân khu theo quân, em muốn tìm chồng em là Phó Tư Niên” là điều mà trong mơ anh cũng không dám nghĩ tới.


 


Vậy mà hôm nay điều đó lại đột ngột trở thành sự thật.


 


Tim Phó Tư Niên đập nhanh thình thịch.


 


Trong lúc Phó Tư Niên lén nhìn Giang Đường thì cô cũng đang trộm ngắm anh.


 


Từ góc độ này, cô chỉ thấy được góc nghiêng của anh: đôi mắt sâu thẳm, sống mũi cao thẳng, đường nét gương mặt vẫn cuốn hút như thế, vẫn lạnh lùng và đẹp trai như thế.


 


Cô thích!



 


Nguyên chủ ơi là nguyên chủ, người đàn ông cực phẩm thế này mà cô không yêu lại đi đâm đầu vào cái gã Sở Khanh kia làm gì không biết?


 


Phó Tư Niên ít nói càng tốt, đỡ phải giải thích lằng nhằng.


 


Giang Đường đang mải nghĩ thì cảm thấy vạt áo bị kéo nhẹ, kèm theo tiếng gọi khe khẽ: “Mẹ ơi.”


 


Giang Đường cúi xuống nhìn con gái: “Sao thế Nguyệt Nguyệt?”


 


Nguyệt Nguyệt ngồi co ro đầy căng thẳng, lén liếc nhìn Phó Tư Niên một cái rồi thì thầm vào tai mẹ như tiếng mèo kêu: “Mẹ ơi, người này là bố ạ?”


 


Triều Triều ngồi bên cạnh cũng quay sang nhìn mẹ.


 


Khác với ánh mắt rụt rè của em gái, ánh mắt Triều Triều sáng rực lên, vô cùng mong chờ câu trả lời của Giang Đường.


 


Bởi vì cậu bé đã từng nhìn thấy người chú lạ mặt này... cũng chính là Phó Tư Niên lúc bắt bọn buôn người trên tàu, vừa ngầu vừa đẹp trai lại còn dũng cảm. Có người bố như thế này thì cậu bé chẳng còn sợ gì nữa.


 


Ở ghế lái, Phó Tư Niên nghe thấy tiếng thì thầm của Nguyệt Nguyệt, mặt ngoài vẫn tỏ ra bình thản nhưng thực chất tai đã dỏng lên nghe ngóng từ lâu.


 


Dưới ánh mắt mong chờ của một lớn hai nhỏ, Giang Đường gật đầu cũng bắt chước Nguyệt Nguyệt thì thầm:


 


“Đúng rồi, chú ấy chính là bố của Triều Triều và Nguyệt Nguyệt đấy.”


 


Nghe thấy câu trả lời, đôi mắt to tròn của Nguyệt Nguyệt ánh lên niềm vui sướng tột độ. Cô bé len lén liếc nhìn Phó Tư Niên một cái rồi tít mắt cười.


 


Còn Triều Triều tuy không nói gì nhưng khóe miệng hơi nhếch lên cũng đủ cho thấy cậu bé đang vui sướng thế nào.


 


Cả hai đứa trẻ đều rất hài lòng về người bố này.



Nghe chính miệng Giang Đường thừa nhận, trong đáy mắt đen thẫm của Phó Tư Niên thoáng qua một tia dịu dàng.


 


Cô con gái nhỏ vẫn chưa hết thắc mắc lại kéo tay Giang Đường hỏi tiếp: “Mẹ ơi, thế chúng mình sẽ có nhà riêng ạ?”


 


“Đương nhiên rồi. Chúng ta sẽ đến ở khu tập thể của bộ đội. Vì bố là bộ đội nên đơn vị sẽ phân nhà cho gia đình mình ở. Không chỉ có nhà mà còn có nhà ăn, cửa hàng bách hóa, bệnh viện, trường học... cái gì cũng có. Đến lúc đó Triều Triều và Nguyệt Nguyệt còn được đi học cùng nhau nữa cơ.”


 


Đi học?!


 


Đây là điều mà Triều Triều và Nguyệt Nguyệt nằm mơ cũng không dám nghĩ tới.


 


Hai đứa trẻ quay sang nhìn nhau, ánh mắt giao nhau chứa chan niềm vui sướng không lời nào tả xiết.


 


Nguyệt Nguyệt hỏi tiếp: “Mẹ ơi, thế ở nhà mới có người xấu không ạ? Nguyệt Nguyệt và anh có bị đói bụng nữa không?”


 


Lúc thốt ra câu hỏi này, Nguyệt Nguyệt chẳng hề thấy có gì không ổn. Với một đứa trẻ nhỏ như vậy, được ăn no là chuyện quan trọng nhất cũng là ước mơ lớn nhất kể từ khi biết nhận thức.


 


Nhưng lọt vào tai Giang Đường, câu hỏi ấy lại như lời tố cáo sự vô tâm của nguyên chủ và khiến cô xót xa cho hai đứa trẻ.


 


Cô xoa má Nguyệt Nguyệt, véo nhẹ cái mũi nhỏ xinh rồi nói: “Nguyệt Nguyệt à, đó là nhà mới của chúng ta, ở nhà mới sẽ không có người xấu đâu! Chỉ có mẹ, bố, Nguyệt Nguyệt và Triều Triều, bốn người chúng ta thôi.”


 


Giang Đường nói thêm: “Nguyệt Nguyệt lại đói bụng rồi phải không, mẹ lấy trứng cho con ăn nhé.”


 


Giang Đường lấy từ trong tay nải ra hai quả trứng luộc, một quả đưa cho Nguyệt Nguyệt, quả kia đưa cho Triều Triều sau đó nhìn về phía Phó Tư Niên đang chăm chú lái xe.


 


“Phó... Phó Tư Niên, anh có đói không, anh ăn trứng nhé?”


 


“... Ăn.”


 



Yết hầu Phó Tư Niên chuyển động, thốt ra một từ trầm ấm đầy từ tính.


 


Anh cứ tưởng Giang Đường sẽ đưa thẳng quả trứng cho mình, nào ngờ cô lại cúi đầu, dùng những ngón tay trắng nõn gõ nhẹ quả trứng cho vỡ vỏ rồi tỉ mẩn bóc từng chút một cho đến khi lộ ra quả trứng trắng ngần, mịn màng.


 


Ngay sau đó, Phó Tư Niên cảm nhận được sự mềm mại chạm vào môi mình.


 


Cô ấy... đang đút cho anh ăn!


 


Quả trứng trắng mịn kề sát môi Phó Tư Niên, bên tai là hơi thở thơm ngọt của Giang Đường khi cô rướn người từ ghế sau lên, dường như cô đang ghé sát vào tai anh vậy.


 


Cô bảo: “Phó Tư Niên, anh há miệng ra nào.”


 


Phó Tư Niên hé miệng, quả trứng tròn vo nằm gọn trong miệng anh.


 


Đút trứng cho Phó Tư Niên xong, Giang Đường lại ngồi ngay ngắn xuống ghế, ôm lấy Nguyệt Nguyệt và cùng hai con ăn trứng, hoàn toàn không để ý đến vành tai đã đỏ ửng của người đàn ông phía trước.


 


Miệng Phó Tư Niên đầy ắp trứng, trong lòng cũng dâng trào cảm xúc khó tả. Dù đây mới là ngày đầu tiên anh ở bên vợ con nhưng anh đã cảm nhận được niềm hạnh phúc ngập tràn.


 


Có vợ thật tốt, ăn trứng cũng nhớ phần cho anh!


 


Đồng thời, Phó Tư Niên cũng không quên lời Nguyệt Nguyệt vừa nói.


 


Nguyệt Nguyệt bảo trong nhà có người xấu không cho chúng ăn cơm.


 


Kẻ xấu đó chắc chắn là gia đình Giang Đức Hải. Bọn họ bán Giang Đường cho bọn buôn người lại còn ngược đãi con cái anh, đúng là tội ác tày trời. Thảo nào ba mẹ con trông thảm hại thế kia, Giang Đường thì gầy gò, eo nhỏ xíu, hóa ra là do không có cơm ăn.


 


Giang Đường còn chưa kịp mở lời giải thích thì Phó Tư Niên đã tự biên tự diễn xong xuôi trong đầu rồi.


 


Giờ đây Giang Đường và các con đã đến đây rồi, Phó Tư Niên sẽ đích thân chăm sóc, quyết không để họ phải chịu đói nữa!


Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng Truyện Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng Story Chương 16: Dẫn vợ con về khu tập thể
10.0/10 từ 29 lượt.
loading...