Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng
Chương 15: Tu la tràng! Anh ấy là chồng tôi?!
Chiều hôm đó, con tàu xuyên qua hơn nửa đất nước Trung Hoa cuối cùng cũng đến ga cuối cùng ở Tây Nam.
Khác với những hành khách tay xách nách mang, Giang Đường chỉ mang theo một tay nải nhỏ và hai đứa con.
Triều Triều và Nguyệt Nguyệt ngồi tàu lâu nên ê ẩm cả người, vừa nghe được xuống tàu là hai đứa trẻ đã đứng chầu chực ở cửa lên xuống cùng Giang Đường, nôn nóng muốn xuống ngay.
Giang Đường dặn dò kỹ lưỡng thêm lần nữa: “Triều Triều, Nguyệt Nguyệt, các con nhớ phải nắm chặt tay mẹ nhé, sân ga đông người lắm, dù có chuyện gì xảy ra cũng không được buông tay đâu đấy.”
“Mẹ yên tâm đi, chúng con không buông tay mẹ đâu.”
Khó khăn lắm mới nắm được tay mẹ mà~
Chẳng bao lâu sau, ba mẹ con đã hòa vào dòng người tấp nập trên sân ga.
Điểm đến cuối cùng của Giang Đường là đơn vị 765 thuộc quân khu Tây Nam nhưng cụ thể đơn vị nằm ở đâu thì cô chịu chết, chắc chắn lát nữa phải bắt xe đi tiếp.
Cô đã tính sẵn kế hoạch, xuống tàu sẽ tìm cảnh sát đường sắt ở sân ga, đưa thư giới thiệu, chứng minh thư và đặc biệt là giấy đăng ký kết hôn ra nhờ họ liên hệ với đơn vị cử xe đến đón.
Giang Đường đang định đi về phía văn phòng công an nhà ga thì bất ngờ nhìn thấy mấy người đàn ông mặc quân phục đứng trên sân ga.
Trong đó có một người đàn ông lớn tuổi tóc đã điểm bạc, khí chất uy nghiêm của bậc bề trên, chắc là thủ trưởng quân đội.
Bên cạnh còn có mấy cậu lính trẻ đứng nghiêm trang, trông giống lính cần vụ hoặc cảnh vệ, mặc quân phục thẳng thớm rất oai vệ.
Thế này thì khỏi cần gọi điện thoại, cứ trực tiếp hỏi người ta là xong.
Giang Đường dắt tay hai con đi về phía một cậu lính cảnh vệ trẻ tuổi.
“Đồng chí ơi, chào cậu...”
Cùng lúc đó.
Ở toa xe cách đó không xa, Phó Tư Niên và Lương Khai Lai cũng sải bước xuống tàu.
Lương Khai Lai vẫn lải nhải không ngừng: “Đoàn trưởng Phó, anh đừng lo lắng quá, chị dâu phúc lớn mạng lớn chắc chắn không sao đâu. Lát nữa anh gọi điện về nhà xem sao, biết đâu tìm thấy người rồi. Bên công an họ cũng đang giúp tìm kiếm mà...”
Phó Tư Niên liếc thấy thủ trưởng Hạ đang đứng ở sân ga, anh ra hiệu cho Lương Khai Lai im miệng. Hai người chỉnh đốn trang phục rồi rảo bước nhanh về phía thủ trưởng Hạ.
Vừa đến gần, cả hai đồng loạt giơ tay chào theo điều lệnh quân đội dõng dạc.
“Thủ trưởng Hạ, Phó Tư Niên - Đoàn trưởng đoàn 3, không phụ sứ mệnh, hoàn thành nhiệm vụ thuận lợi, xin báo cáo!”
“Thủ trưởng Hạ, Lương Khai Lai - Đại đội trưởng đại đội 5, không phụ sứ mệnh, hoàn thành nhiệm vụ thuận lợi, xin báo cáo!”
Xen lẫn trong tiếng báo cáo vang dội là một giọng nói mềm mại dịu dàng đang cất lên.
“Đồng chí ơi, chào cậu, đây là thư giới thiệu và giấy tờ tùy thân của tôi, tôi đến quân khu theo quân, tôi muốn tìm chồng tôi là Phó Tư Niên.”
Phó Tư Niên?!
Cùng một cái tên nhưng lại được thốt ra từ miệng hai người khác nhau cùng một lúc.
Rõ ràng hai người đang đứng ở hai bên trái phải trên cùng một sân ga, nghe thấy giọng nói không thuộc về mình bên tai liền quay sang nhìn đối phương.
Giang Đường nhìn thấy Phó Tư Niên... người đàn ông lạ mặt mà cô suýt cưỡng hôn trên tàu.
Giang Đường kinh hãi: Anh chàng bộ đội đẹp trai có lồng ngực rắn chắc này chính là Phó Tư Niên, là... chồng cô?!
Phó Tư Niên quay đầu lại cũng nhìn thấy Giang Đường.
Khác với vẻ ngoài rực rỡ xinh đẹp mấy hôm trước, Giang Đường lúc này nhem nhuốc thảm hại, quần áo rách rưới, tay dắt hai đứa trẻ đáng thương, trông hệt như cảnh mẹ góa con côi bơ vơ nơi đất khách quê người.
Không phải cô bỏ trốn cùng gã đàn ông khác sao? Tại sao lại ở đây? Lại còn bảo là đưa con đến theo quân?!
Phó Tư Niên không chỉ nhìn thấy Giang Đường mà còn nhìn thấy hai đứa trẻ trong tay cô, chính là cậu bé thông minh lúc nãy gọi anh là “chú”. Chẳng lẽ đó thực sự là con trai anh?!
Giây phút này trên sân ga, không chỉ riêng hai nhân vật chính là Giang Đường và Phó Tư Niên rơi vào trạng thái sốc toàn tập.
Tất cả mọi người đều trố mắt nhìn nhau.
Lương Khai Lai không thể tin nổi nhìn chằm chằm Giang Đường. Vãi chưởng, chính là người phụ nữ này đã cắm sừng Phó Tư Niên sao?
Khoan đã... cô ấy mang con đến theo quân cơ mà, đâu có bỏ trốn với trai lạ, vậy là cái sừng kia không tồn tại rồi.
Vãi chưởng! Chị dâu xinh đẹp thế này, bảo sao Phó Tư Niên giấu kỹ năm năm trời không cho ai nhìn thấy.
Vãi chưởng! Thằng bé kia đúng là con trai đoàn trưởng Phó thật, thảo nào giống nhau như đúc!
Vãi chưởng! Mồm cậu thiêng thật, vừa nói xong thì chị dâu mang con đến theo quân thật kìa!
Cậu lính cảnh vệ bị Giang Đường hỏi thăm cũng ngơ ngác không kém. Cậu nhìn Giang Đường rồi lại nhìn Phó Tư Niên, tại sao đoàn trưởng Phó và vợ anh ấy trông như người lạ thế kia?
Dù đang ở ga tàu ồn ào náo nhiệt nhưng không gian xung quanh mấy người họ lại im phăng phắc như tờ.
Tình cảnh vốn đã đủ hài hước rồi thì Tống Viễn Dương xuống tàu cũng đi về phía này, xuất hiện ngay sau lưng Giang Đường.
Trên tàu hỏa chính Tống Viễn Dương đã dắt cậu bé đi, Phó Tư Niên khi đó cứ tưởng Tống Viễn Dương là bố đứa trẻ nên mới không hỏi han gì thêm.
Phó Tư Niên nhíu mày chặt hơn: Gã đàn ông lạ mặt này là ai?
Lương Khai Lai cũng chứng kiến cảnh này: Vãi chưởng! Chẳng lẽ chị dâu đến theo quân còn dắt theo cả tình nhân?
Bầu không khí bỗng chốc trở nên căng thẳng ngột ngạt, biến thành một cái “tu la tràng” đáng sợ.
Tống Viễn Dương không hiểu tại sao mọi người lại nhìn mình chằm chằm như thế, đặc biệt là ánh mắt hung dữ của người đàn ông kia. Anh là chuyên gia nghiên cứu khoa học xuống đơn vị hỗ trợ thôi mà, sao lại bị ghét bỏ thế này?
Cuối cùng, thủ trưởng Hạ - người từng trải qua bao sóng gió cuộc đời và cũng là người mù mờ nhất về sự tình đã lên tiếng phá vỡ sự im lặng.
Thủ trưởng Hạ nhìn Phó Tư Niên hỏi: “Phó Tư Niên, đây là vợ cậu à?”
Giang Đường ngẩn người nhìn Phó Tư Niên, thấy người đàn ông tuấn tú gật đầu.
Anh trầm giọng đáp: “Vâng, cô ấy là Giang Đường, người vợ đã kết hôn 5 năm của tôi.”
Nghe câu này, phản ứng đầu tiên của Giang Đường là vội vàng lôi giấy đăng ký kết hôn ra xem lại ảnh Phó Tư Niên.
Chuyện này nói ra cũng tại nguyên chủ cả.
Thế nên trong ký ức của nguyên chủ hoàn toàn không có hình ảnh rõ ràng về Phó Tư Niên, chỉ lờ mờ nhớ là một bóng người cao lớn đen sì.
Giang Đường luống cuống mở giấy kết hôn ra xem, tay run lên suýt làm rơi cả giấy xuống đất.
Bởi vì tấm ảnh của Phó Tư Niên trên giấy kết hôn đã bị bút mực đen tô kín mít mặt, khuôn mặt đẹp trai thế kia mà bị hủy hoại không thương tiếc!
Cái này mà để người ta nhìn thấy thì cô có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng rửa không sạch.
Giang Đường cố tỏ ra bình tĩnh gập giấy kết hôn lại, ngước mắt nhìn Phó Tư Niên, trong đầu hiện lên những chuyện đã xảy ra với anh mấy ngày trước.
Cô không nhận ra Phó Tư Niên, chẳng lẽ anh cũng không nhận ra cô sao?
Tại sao rõ ràng nhận ra rồi mà lại không chịu nhận vợ chồng?
Đã là vợ chồng rồi thì cho cô uống thuốc giải làm gì, phí phạm quá, rõ ràng có thể giải quyết ngay tại chỗ cơ mà...
Phó Tư Niên không hề hay biết những suy nghĩ “đen tối” trong đầu Giang Đường, chỉ thấy mặt cô bỗng đỏ bừng lên, đôi mắt sáng lấp lánh nhìn chằm chằm vào mình anh, hệt như lúc cô quấn lấy anh đòi hỏi mấy hôm trước.
“Khụ khụ.” Phó Tư Niên bước lại gần Giang Đường, hạ giọng ho khan vài tiếng rồi nói: “Vợ à, không cần phiền đồng chí Tiểu Lý đâu, em đi cùng anh, ngồi xe của anh về đơn vị nhé.”
“Vâng.” Giang Đường hoàn hồn, ngơ ngác gật đầu.
Phó Tư Niên cúi xuống bế bổng Nguyệt Nguyệt lên, tay còn lại vòng qua eo Giang Đường, dắt cô hiên ngang rời đi trước mặt mọi người.
Khóe mắt anh liếc qua Tống Viễn Dương, thấy anh ta đi về phía thủ trưởng Hạ, xem ra không phải đi cùng Giang Đường.
Trong lòng Phó Tư Niên đã có câu trả lời nhưng chẳng hiểu sao vẫn dâng lên một nỗi chua xót.
Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng
Đánh giá:
Truyện Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng
Story
Chương 15: Tu la tràng! Anh ấy là chồng tôi?!
10.0/10 từ 29 lượt.
