Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng

Chương 147: Phát hiện âm mưu của Diệp Vân Thư (2)


Thấy Diệp Vân Thư vượt rào.


 


Giang Đường thì thầm hỏi Tống Viễn Dương: “Có cần ra bắt cô ta không?”


 


Tống Viễn Dương nhíu mày: “Xem cô ta định làm gì đã.”


 


Giang Đường cũng nghĩ thế, cô muốn xem Diệp Vân Thư giở trò gì.


 


Tiếp đó, họ thấy Diệp Vân Thư lợi dụng giờ nghỉ trưa vắng người, đi thẳng vào văn phòng tổ trưởng của Tống Viễn Dương trên tầng hai.


 


Lần này thì lông mày Tống Viễn Dương nhíu chặt đến mức sắp thắt nút.


 


Trong lúc anh đang lo lắng thì thấy Giang Đường bên cạnh hí hoáy làm gì đó còn nghe thấy tiếng “tách tách” nhỏ.


 


Anh ngạc nhiên hỏi: “Cô làm gì thế?”


 


“Cái này á...” Giang Đường giơ vật nhỏ trên tay lên: “Máy ảnh mini đấy, bên trong có phim, lúc nãy Diệp Vân Thư mở cửa phòng anh tôi chụp lại hết rồi.”


 


Giang Đường cười ranh mãnh: “Bằng chứng rành rành, anh muốn bắt cô ta lúc nào cũng được.”


 


Đây là chiếc máy ảnh cô nhanh tay lấy từ không gian Linh Bảo ra, sợ bỏ lỡ khoảnh khắc quan trọng.


 


Tống Viễn Dương không ngờ Giang Đường lại có bảo bối này, có ảnh làm bằng chứng thì yên tâm hơn hẳn.


 


Hai người đợi thêm một lúc, thấy Diệp Vân Thư nhanh chóng đi ra, Giang Đường lại giơ máy ảnh lên chụp tiếp.



 


Khác với lúc đi vào tay không, lúc đi ra trên tay Diệp Vân Thư cầm một tập hồ sơ.


 


Đồ của Tống Viễn Dương bị mất trộm rồi!


 


Giang Đường lo lắng hỏi: “Là tài liệu trong phòng anh, có cần lên bắt quả tang ngay không?”


 


Tống Viễn Dương tuy cau mày nhưng không hành động ngay: “Tài liệu mật thực sự tôi để trong két sắt, thời gian ngắn thế cô ta không lấy được đâu.”


 


Nghĩa là Diệp Vân Thư lấy tập hồ sơ nhưng không phải tài liệu mật quan trọng.


 


Điều này Diệp Vân Thư không biết.


 


Lúc này cô ta đang hí hửng đứng trước cửa phòng Tống Viễn Dương, đắc ý lẩm bẩm:


 


“Tài liệu mật đã về tay, hờ hờ, Giang Đường, hôm nay người ngoài đến nhóm nghiên cứu chỉ có mày và Lâm Tú Nhi. Nếu mất tài liệu, người bị nghi ngờ đầu tiên sẽ là mày! Tao xem lúc đó mày giải thích thế nào! Một tiểu thư tư sản thành phần xấu mà dám ăn cắp tài liệu mật, đời mày tàn rồi, chuẩn bị ngồi tù đi!”


 


Diệp Vân Thư nhét tập hồ sơ vào trong áo, nhìn quanh một lượt rồi lén lút rời đi.


 


Giang Đường đứng chôn chân tại chỗ, im lặng hồi lâu.


 


Tống Viễn Dương lo lắng nhìn cô, thấy sắc mặt cô không ổn: “Đồng chí Giang? Đồng chí Giang? Cô nghe thấy gì à? Cô ta nói gì?”


 


Lúc nãy Diệp Vân Thư đứng đó lẩm bẩm một tràng, vì khoảng cách xa nên Tống Viễn Dương không nghe rõ, chỉ loáng thoáng thấy nhắc tên Giang Đường.


 


Chẳng lẽ cô ta định hại Giang Đường?



Phản ứng của Giang Đường rất lạ, dường như cô đã nghe thấy hết.


 


Đúng là cô đã nghe thấy tất cả.


 


Hóa ra Diệp Vân Thư đang toan tính âm mưu này.


 


Lâm Tú Nhi vừa rời đi, gặp Giang Đường và cãi nhau một trận, chắc chắn đã về mách lẻo với Diệp Vân Thư.


 


Diệp Vân Thư nghe xong liền bày ra kế độc này.


 


Cô ta đến trộm tài liệu, đợi Tống Viễn Dương phát hiện mất đồ điều tra, chắc chắn sẽ nghi ngờ Giang Đường.


 


Giang Đường tình cờ xuất hiện lại có vấn đề về thành phần...


 


Khi sự việc vỡ lở, Giang Đường chắc chắn là kẻ tình nghi số một, dễ bị định tội nhất!


 


Diệp Vân Thư còn muốn tống cô vào tù, tâm địa độc ác thật.


 


“Đồng chí Giang? Đồng chí Giang?”


 


Tống Viễn Dương vẫn đang gọi.


 


Giang Đường hoàn hồn sau dòng suy nghĩ, vội nói với Tống Viễn Dương: “Đồng chí Tống, anh mau về kiểm tra xem mất tài liệu gì, có quan trọng không.”


 


Hai người vội vàng lên lầu.


 



 


Vậy là mối lo lớn nhất đã được giải tỏa.


 


Tống Viễn Dương và Giang Đường biết tài liệu không quan trọng nhưng Diệp Vân Thư thì không.


 


Giang Đường nảy ra một kế.


 


Lần này, cô muốn nhổ cỏ tận gốc cái gai Diệp Vân Thư này.


 


Cô bảo Tống Viễn Dương: “Đồng chí Tống, anh phối hợp với tôi diễn một vở kịch được không?”


 


Tống Viễn Dương ngơ ngác: “Diễn kịch?”


 


“Ừ. Anh tạm thời giả vờ như không biết bị mất tài liệu. Ba... à không, bảy ngày đi. Bảy ngày sau anh hãy bắt đầu điều tra.”


 


“Đã muốn điều tra sao không làm ngay bây giờ? Sao phải đợi tận bảy ngày?”


 


Giang Đường cười bí hiểm: “Tôi sợ thời gian ngắn quá, Diệp Vân Thư không kịp tìm cơ hội nhét tài liệu vào nhà tôi.”


 


“Cô nói gì? Diệp Vân Thư định nhét tài liệu vào nhà cô á?” Tống Viễn Dương hoang mang tột độ sau đó chợt nhận ra điều tồi tệ nhất: “Ý cô là Diệp Vân Thư muốn vu oan giá họa cho cô tội ăn cắp tài liệu mật?”


 


Giang Đường gật đầu: “Không chỉ vu oan, cô ta muốn bắt tận tay day tận trán khiến tôi không chối cãi được.”


 


Âm mưu của Diệp Vân Thư càng thâm độc thì khi Giang Đường lật ngược thế cờ, hậu quả cô ta phải gánh chịu càng thê thảm.


 


Nếu bây giờ vạch trần sự thật, Diệp Vân Thư cùng lắm chỉ bị tội trộm cắp vặt lại lấy tài liệu không quan trọng, dựa vào ông nội làm to ở Bắc Kinh, khéo khi cô ta lại được tẩy trắng, chuyện lớn hóa nhỏ, chuyện nhỏ hóa không.



Đó không phải kết cục Giang Đường mong muốn.


 


Vì thế cô cần Tống Viễn Dương phối hợp diễn kịch.


 


Giang Đường nói: “Tống Viễn Dương, nếu anh thấy khó xử thì có thể từ chối. Tôi có ảnh chụp cô ta, bây giờ đi bắt cũng đủ định tội Diệp Vân Thư rồi.”


 


Cô không muốn làm khó anh nên nói vậy.


 


Tống Viễn Dương vội lắc đầu: “Tôi không khó xử, chỉ là quá sốc thôi.”


 


Chàng trai kỹ thuật lần đầu đối mặt với lòng dạ đàn bà thâm độc, mãi không hoàn hồn.


 


Tống Viễn Dương dường như đã hiểu tại sao lúc trước anh tuyển trợ lý, Diệp Vân Thư và Lâm Tú Nhi lại phản đối kịch liệt đến thế, biến chuyện nhỏ thành chuyện lớn đến tai cả quân trưởng Hạ.


 


Anh cứ ngỡ họ hiếu thắng, giờ mới biết...


 


Họ chỉ đơn thuần nhắm vào Giang Đường.


 


Giang Đường đã âm thầm chịu đựng còn nhân cơ hội giúp Hoàng Y Y đổi đời.


 


Cô đã làm nhiều việc tốt như vậy mà Diệp Vân Thư và Lâm Tú Nhi vẫn không chịu buông tha...


 


Tống Viễn Dương do dự một chút rồi ngẩng đầu nhìn Giang Đường, ánh mắt kiên định: “Tôi sẽ phối hợp với cô.”


 


“Cảm ơn anh, Tống Viễn Dương.”


 


Giang Đường mỉm cười cảm ơn.


Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng Truyện Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng Story Chương 147: Phát hiện âm mưu của Diệp Vân Thư (2)
10.0/10 từ 29 lượt.
loading...