Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng
Chương 146: Phát hiện âm mưu của Diệp Vân Thư
Từng lời nói của Giang Đường đều tràn đầy sự khẳng định đối với Giang Thừa Chu. Cô có một người anh trai thiên tài xuất sắc như vậy, cô phải đường hoàng nói ra để mọi người biết và ngưỡng mộ anh.
Còn vế sau là cô cố tình nói cho Tống Viễn Dương nghe.
Cô sẽ không giấu giếm bất cứ điều gì về hoàn cảnh của Giang Thừa Chu từ tài năng đến những rủi ro, tất cả đều phải được phơi bày rõ ràng.
Chỉ khi Tống Viễn Dương biết rõ mọi chuyện thì mới có thể tính tiếp.
Nếu Tống Viễn Dương còn lấn cấn, dù sau này có hợp tác cũng sẽ vì những khúc mắc đó mà đổ bể, chi bằng nói rõ ngay từ đầu.
Biểu cảm trên mặt Tống Viễn Dương thay đổi liên tục từ vui mừng khi nghe “tiến sĩ du học” đến cau mày khi nghe “lao động cải tạo”.
Là người làm khoa học, Tống Viễn Dương dồn hết tâm trí vào nghiên cứu, chẳng biết che giấu cảm xúc, nghĩ gì hiện nấy lên mặt.
Đến khi nhận ra sự thất thố của mình, anh vội vàng xin lỗi:
“Xin lỗi, tôi...”
“Không sao đâu ạ. Năm năm qua anh trai tôi sống rất khổ sở, tôi hiểu hoàn cảnh hiện tại. Tôi cũng biết nhóm nghiên cứu của các anh có tiêu chuẩn tuyển chọn riêng. Đồng chí Tống, hôm nay tôi đến chỉ để giới thiệu anh trai tôi còn quyết định thế nào là ở anh.”
Giang Đường thẳng thắn, bộc trực, nói rõ ý định của mình.
Tống Viễn Dương cầm xấp giấy Giang Đường đưa, xem đi xem lại, những phép tính này đến anh còn chưa chắc làm được, nếu có người này trong đội ngũ, tiến độ dự án chắc chắn sẽ nhanh hơn, tiết kiệm chi phí hơn nhiều.
Anh càng ngưỡng mộ tài năng của Giang Thừa Chu bao nhiêu thì càng do dự bấy nhiêu.
Bởi vì vấn đề thân phận của Giang Thừa Chu...
Trước đây trường hợp của Giang Đường cũng tương tự nhưng Tống Viễn Dương vẫn kiên quyết nhận cô.
Đó là vì công việc của Giang Đường tuy có liên quan đến bí mật nhưng không chạm vào những tính toán cốt lõi, mức độ bảo mật có thể hạ thấp; hơn nữa, Giang Đường còn là vợ của Phó Tư Niên, khác hẳn Giang Thừa Chu.
Vấn đề của Giang Thừa Chu là thực tế sờ sờ ra đó đã bị định đoạt từ năm năm trước.
Một nhân tài như vậy đã bỏ lỡ năm năm, chẳng lẽ lại tiếp tục bỏ lỡ sao?
Tống Viễn Dương không đành lòng.
Sau một hồi đấu tranh tư tưởng, anh ngẩng lên nói với Giang Đường: “Đồng chí Giang, tôi sẽ viết báo cáo trình lên cấp trên về trường hợp của anh trai cô để lãnh đạo xem xét quyết định.”
“Vâng ạ.”
Giang Đường đã chuẩn bị tinh thần, việc Tống Viễn Dương chịu viết báo cáo thay vì từ chối thẳng thừng đã là tin tốt rồi.
Cô định cáo từ ra về thì Tống Viễn Dương gọi giật lại.
“Giang Đường.” Tống Viễn Dương đẩy gọng kính, vẻ mặt nghiêm túc: “Tôi sẽ cố gắng hết sức để tranh đấu.”
Câu nói này thể hiện rõ sự lựa chọn của Tống Viễn Dương.
Anh muốn có Giang Thừa Chu, một người đồng đội cùng chung chí hướng trên con đường nghiên cứu khoa học.
Nghe được câu trả lời này, Giang Đường vui mừng khôn xiết.
Cô mỉm cười: “Đồng chí Tống, tôi sẽ chờ tin tốt của anh.”
Nhiệm vụ giới thiệu anh trai đã hoàn thành, Giang Đường không làm phiền giờ nghỉ trưa của Tống Viễn Dương nữa, chuẩn bị ra về.
Tống Viễn Dương suy nghĩ một chút rồi quyết định tiễn cô ra ngoài.
Giang Đường hỏi thăm: “Y Y làm việc ở chỗ anh thế nào ạ?”
“Tốt lắm, cô ấy rất chăm chỉ, nỗ lực, học hỏi nhanh, giờ là trợ thủ đắc lực không thể thiếu của tôi rồi.” Tống Viễn Dương mỉm cười nhẹ nhõm.
Giang Đường nói: “Thế thì tốt quá. Thấy hai người hợp tác ăn ý, tôi cũng yên tâm.”
Tống Viễn Dương ngập ngừng một lát rồi hỏi: “Tôi nghe nói cô đang làm việc cùng chủ nhiệm hội phụ nữ khu tập thể?”
“Chuyện này mà anh cũng biết á?”
Giang Đường ngạc nhiên, cô cứ tưởng anh chàng này chỉ biết cắm đầu vào nghiên cứu, ai ngờ cũng hóng hớt chuyện khu tập thể ra phết.
“Hóa ra là thế, tôi cứ tưởng anh chỉ quan tâm đến nghiên cứu khoa học thôi chứ. Dạo này tôi hay đi cùng chị Dương, sắp tới tôi định...”
Giang Đường định kể chuyện đi dạy học.
Hai người vừa đi vừa nói chuyện, chuẩn bị rẽ qua góc hành lang.
Giang Đường đi trước, vừa quay người lại thì bất ngờ nhìn thấy một bóng người... Diệp Vân Thư.
Ở doanh trại gặp Diệp Vân Thư không lạ nhưng điều đáng nói là dáng vẻ lén lút, dáo dác nhìn quanh của cô ta.
Trông y hệt kẻ trộm.
Đây là khu vực của nhóm nghiên cứu, Diệp Vân Thư đến đây làm gì?
Chẳng lẽ lại nhắm trúng Tống Viễn Dương?
Hay là đến trả thù cho Lâm Tú Nhi vừa khóc lóc chạy đi?
Hay còn mục đích nào khác?
Dù là gì đi nữa, cả Giang Đường và Tống Viễn Dương đều thấy sự xuất hiện của Diệp Vân Thư lúc này rất khả nghi.
Giang Đường khựng lại, câu chuyện đang nói dở cũng im bặt.
Tống Viễn Dương đi sau không kịp phanh, va sầm vào lưng cô.
“Xin...”
“Suỵt...”
Giang Đường quay lại, đưa ngón tay lên miệng ra hiệu im lặng để không đánh động Diệp Vân Thư.
Tống Viễn Dương cũng nhận ra sự bất thường, cùng Giang Đường nấp sau góc tường quan sát Diệp Vân Thư lén lút, mày nhíu chặt.
Rõ ràng có đường lớn không đi, Diệp Vân Thư lại chọn đi đường vòng hẻo lánh như cố tình tránh mặt ai đó.
Cô ta không ngờ rằng, trong lúc không có hệ thống Thiên Đạo hỗ trợ, sau lưng cô ta đã có hai đôi mắt âm thầm dõi theo.
Giang Đường và Tống Viễn Dương thấy Diệp Vân Thư đi từ tầng một lên tầng hai, quan sát tứ phía không thấy ai liền... vượt rào.
Trong khu vực làm việc của nhóm nghiên cứu có một vùng cấm, ai cũng biết ngoài nhân viên nội bộ thì người ngoài không được phép bén mảng tới, nếu không sẽ bị nghi ngờ ăn cắp bí mật.
Tuy không chăng dây hay khóa cửa cũng chẳng có người canh gác nghiêm ngặt nhưng đây là quân đội, kỷ luật là sắt, chỉ cần thông báo là mọi người tuân thủ, chẳng ai dám vi phạm.
Ví dụ như lúc nãy Hoàng Y Y dẫn Giang Đường vào cũng chỉ dám đứng ngoài, không bước vào trong nửa bước.
Vậy mà Diệp Vân Thư vô tổ chức vô kỷ luật, tưởng không ai thấy liền lén lút lẻn vào.
Cô ta... chán sống rồi sao?
Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng
Đánh giá:
Truyện Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng
Story
Chương 146: Phát hiện âm mưu của Diệp Vân Thư
10.0/10 từ 29 lượt.
