Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng

Chương 112: Có đau không?


“... Đồng chí Giang, đầu đuôi sự việc là như vậy ạ.”


 


Trước cửa lớp mẫu giáo, cô Hạ kéo Giang Đường ra một góc nói chuyện. Trước mặt họ là ba đứa trẻ mặt mũi bầm tím: không chỉ Triều Triều và Lôi Tiểu Binh bị thương mà cả Nguyệt Nguyệt cũng bị trầy xước ở đầu gối và lòng bàn tay đã được bôi thuốc đỏ.


 


Màu đỏ chót trên làn da trắng nõn non nớt trông thật chói mắt.


 


Giang Đường nhíu chặt mày, nụ cười trên môi tắt ngấm, tâm trạng vui vẻ cả ngày nay rơi thẳng xuống đáy vực.


 


Mới lúc trước, Giang Đường và Lâm Hướng Đông từ thôn trở về, Lâm Hướng Đông chở cô về tận khu tập thể để lại hai chiếc ghế gỗ nam mộc tơ vàng và một chiếc chiếu ngà voi.


 


Hai món này do Giang Đường tự bỏ tiền túi ra mua nên thuộc về tài sản cá nhân của cô.


 


Lâm Hướng Đông đi rồi, Giang Đường cất hai bảo vật vào không gian Linh Bảo, ngắm nghía “kho báu” ngày một nhiều trong ngôi nhà cổ, lòng vui phơi phới.


 


Nghĩ đến việc làm con vui, cô còn đặc biệt đi mua ba xiên kẹo hồ lô, hớn hở đến trường đón con.


 


Nào ngờ đập vào mắt lại là cảnh tượng đau lòng thế này.


 


Ba đứa trẻ... cả ba đều bị thương!


 


Gương mặt Giang Đường sa sầm, nghiêm trọng chưa từng thấy. Người phụ nữ ngày thường dịu dàng, nói năng nhỏ nhẹ, nay đụng đến chuyện của con cái liền lộ ra vẻ sắc sảo, quyết liệt.


 


Cô hỏi cô Hạ: “Ai? Ai đã đánh bọn trẻ?”



 


“Là... là một học sinh lớp hai. Lúc đó các cháu đang chơi tự do là lỗi của tôi... tôi sơ suất không trông nom cẩn thận. Đồng chí Giang, xin lỗi cô, tôi thành thật xin lỗi.” Cô Hạ nhận trách nhiệm về mình, cúi đầu xin lỗi Giang Đường.


 


Lôi Tiểu Binh nhanh nhảu chen vào: “Không phải lỗi của cô Hạ đâu là tại Điền Vệ Quân! Điền Vệ Quân đánh người trước!”


 


Dù hay bị cô Hạ mắng nhưng Lôi Tiểu Binh vẫn rất quý cô giáo, vội vàng lên tiếng bênh vực.


 


Điền Vệ Quân...


 


Nghe cái tên này, Giang Đường nhớ ra ngay, chính là thằng con quý tử của Chung Thúy Bình, lần trước cướp ô tô đồ chơi không thành, giờ lại giở thói bắt nạt bạn ở trường.


 


Xem ra trận đòn lần trước vẫn chưa làm nó chừa!


 


Giang Đường tức sôi máu.


 


Nguyệt Nguyệt rụt rè nắm lấy tay mẹ, mếu máo: “Mẹ ơi, con muốn về nhà... con nhớ mẹ... nhớ bố nữa...”


 


Nghe con nói mà Giang Đường đau thắt ruột gan.


 


Cô vội bế Nguyệt Nguyệt lên, ôm vào lòng vỗ về: “Nguyệt Nguyệt ngoan, không sao rồi, mẹ đưa con về nhà nhé.”


 


Cô quay sang nói với cô Hạ:


 


“Cô Hạ, chuyện hôm nay không liên quan đến cô là do có người gai mắt với con tôi. Tôi biết trẻ con đánh nhau nhà trường cũng khó xử lý, cùng lắm là phê bình kiểm điểm. Con tôi chịu ấm ức, tôi sẽ tự có cách đòi lại công bằng. Chúng tôi xin phép về trước.”



“Đồng chí Giang... đồng chí Giang...”


 


Cô Hạ ngỡ ngàng trước phản ứng của Giang Đường, không ngờ cô lại là phụ huynh hiểu chuyện đến vậy, không trách móc nhà trường hay giáo viên nửa lời, điều này càng khiến cô Hạ áy náy hơn.


 


Cô Hạ gọi với theo bóng lưng Giang Đường: “Đồng chí Giang, lúc xảy ra sự việc nhiều bạn nhỏ trong lớp đều nhìn thấy, các bạn ấy có thể làm chứng là Điền Vệ Quân ra tay trước...”


 


Giang Đường bế Nguyệt Nguyệt, Triều Triều và Lôi Tiểu Binh lẽo đẽo theo sau. Đi được một đoạn, cô cúi xuống nhìn hai cậu bé.


 


Triều Triều nhét giấy vào lỗ mũi bên trái, Lôi Tiểu Binh nhét bên phải, mặt mũi hai đứa vẫn còn sưng tím.


 


Cô xót xa hỏi: “Triều Triều, Tiểu Binh, các con có đau không?”


 


Triều Triều lắc đầu: “Con không đau.”


 


Lôi Tiểu Binh nói giọng oanh liệt: “Đánh nhau mà lị, sao không đau được nhưng đau riết rồi cũng quen cô ạ.”


 


Triều Triều ngạc nhiên nhìn Lôi Tiểu Binh, không ngờ cậu bạn hiếu thắng này lại chịu thừa nhận là đau.


 


Giang Đường nhìn bọn trẻ, vết thương bên ngoài đã thế này, chắc trong người còn tím bầm nhiều chỗ nữa.


 


Lông mày cô nhíu chặt lại.


 


Triều Triều thấy mẹ buồn, nghiêm túc nói: “Mẹ ơi, con thật sự không đau đâu ạ.”


 



 


Nhờ có Lôi Tiểu Binh liến thoắng, không khí trầm lắng bớt căng thẳng đi nhiều.


 


Giang Đường ngồi xuống, đặt Nguyệt Nguyệt xuống đất, đưa tay xoa đầu Triều Triều rồi xoa đầu Lôi Tiểu Binh đầy yêu thương.


 


Cô áy náy: “Tiểu Binh, xin lỗi cháu nhé, làm liên lụy đến cháu rồi.”


 


Mục tiêu thực sự của Điền Vệ Quân là Triều Triều và Nguyệt Nguyệt, Lôi Tiểu Binh chỉ là người vô tội bị kéo vào.


 


Lôi Tiểu Binh cười hề hề, ra vẻ chẳng có gì to tát:


 


“Cô Giang ơi, có gì đâu ạ, không có Triều Triều với Nguyệt Nguyệt thì cháu cũng đánh nhau suốt ngày, quen rồi mà. Với lại, hai bạn ấy là bạn thân nhất của cháu, cháu sao có thể trơ mắt nhìn bạn bị bắt nạt được! Thế thì còn gì là nam tử hán nữa.”


 


Phụt.


 


Nguyệt Nguyệt nghe Lôi Tiểu Binh thao thao bất tuyệt, không nhịn được bật cười khúc khích.


 


Tiếng cười của cô bé khiến mọi người thở phào nhẹ nhõm.


 


Lôi Tiểu Binh xoắn xoắn vạt áo, cậu bé vốn dạn dĩ bỗng trở nên ấp úng, ngại ngùng:


 


“Cô Giang ơi, tối nay cháu ngủ lại nhà cô được không ạ, cháu không muốn về nhà đâu. Nếu về nhà để bố mẹ thấy bộ dạng này, chắc chắn biết cháu gây họa ở ngoài, thế nào cũng bị mắng, bố cháu hay véo tai lắm. Cháu không muốn về, đợi vết thương lành lặn đã. Cháu ngủ một đêm thôi, một đêm thôi ạ.”


 


Nghe Lôi Tiểu Binh nói, trong đầu Giang Đường nảy ra một ý tưởng.



Cô bảo Lôi Tiểu Binh: “Tiểu Binh, cháu yên tâm đi, hôm nay bố mẹ cháu không những không mắng mà còn đối xử với cháu rất tốt đấy.”


 


“Hả?”


 


Lôi Tiểu Binh ngơ ngác không hiểu.


 


Giang Đường dẫn ba đứa trẻ ra bờ sông, tìm một tảng đá dưới bóng cây ngồi nghỉ, chia kẹo hồ lô cho chúng.


 


Nguyệt Nguyệt đưa kẹo hồ lô cho mẹ: “Mẹ ơi, mẹ ăn đi.”


 


Giang Đường cúi xuống cắn một miếng: “Được rồi, mẹ ăn rồi, phần còn lại con ăn đi.”


 


Lôi Tiểu Binh so kẹo hồ lô của mình với Nguyệt Nguyệt: “Nguyệt Nguyệt nhìn này, quả táo gai này của anh to chưa, to nhất đấy!”


 


Nguyệt Nguyệt ngắm nghía rồi gật gù: “Vâng, quả này to thật, cho anh Tiểu Binh ăn đấy.”


 


“Oa! Nguyệt Nguyệt gọi anh là anh rồi! Anh được làm anh rồi!” Lôi Tiểu Binh sướng rơn cười lớn nhưng nụ cười quá trớn làm động đến vết thương ở khóe miệng lại xuýt xoa: “Ui da... đau quá...”


 


Đau thì đau nhưng kẹo hồ lô vẫn phải ăn.


 


Triều Triều tâm tư nhạy cảm, khẽ hỏi mẹ: “Mẹ ơi, mình chưa về nhà ạ?”


 


Giang Đường đáp: “Ừ, chưa về vội còn sớm mà, đợi thêm chút nữa.”


 


Trong đầu cô, một kế hoạch nhỏ đang dần hình thành.


Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng Truyện Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng Story Chương 112: Có đau không?
10.0/10 từ 29 lượt.
loading...