Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng
Chương 111: Dòng máu đỏ tươi
“Điền Vệ Quân, ông đây đi vắng lâu ngày quá nên mày quên mất ai là đại ca rồi hả? Triều Triều và Nguyệt Nguyệt là người tao bảo kê, mày dám động vào chúng nó, đúng là chán sống rồi!”
“Để xem ông đây dạy dỗ mày thế nào! Hôm nay đánh cho mày mẹ nhận không ra luôn!”
“Trốn cái gì mà trốn, lúc nãy mày hổ báo lắm cơ mà, giờ biết đau rồi mới trốn à!”
Lôi Tiểu Binh vừa chửi xa xả vừa tung nắm đấm, cú đá liên tiếp vào người Điền Vệ Quân.
Nghe giọng điệu thì có vẻ hai đứa này từng đụng độ nhiều lần rồi, chỉ là dạo trước Lôi Tiểu Binh về quê ngoại nên tạm ngưng chiến.
Giờ là lúc tính cả nợ cũ lẫn nợ mới đây.
Điền Vệ Quân tất nhiên không chịu đứng yên chịu trận, ban đầu cũng phản kháng dữ dội, đấm đá túi bụi vào cả Lôi Tiểu Binh và Triều Triều.
Triều Triều và Lôi Tiểu Binh cũng dính đòn không ít.
Nhưng hai đứa trẻ bé xíu ấy như không biết đau, chẳng đứa nào lùi bước, ngược lại còn phối hợp ăn ý, một trái một phải kẹp chặt Điền Vệ Quân, biến cuộc đấu tay đôi thành màn đánh hội đồng ba người.
Sáng nay Triều Triều và Lôi Tiểu Binh vừa cùng tập quyền, có lẽ sự ăn ý được hình thành từ lúc đó.
Nếu chỉ có một mình Lôi Tiểu Binh đấu với Điền Vệ Quân, cậu chàng chắc chắn sẽ chơi trò đánh du kích: đánh một cái rồi chạy, quay lại đánh lén cái nữa rồi lại chạy.
Dù sao Điền Vệ Quân cũng béo khỏe, sức trâu nhưng chậm chạp, không đuổi kịp Lôi Tiểu Binh nên chỉ biết chịu trận.
Nhưng hôm nay tình thế khác hẳn, Triều Triều không ranh ma như Lôi Tiểu Binh, cậu bé đánh thật lực; Nguyệt Nguyệt bị bắt nạt, cả hai anh em đều tức giận, quyết tâm dạy cho tên béo kia một bài học nhớ đời.
Nên dù có bị thương, hai cậu bé vẫn không né tránh, quyết tâm đánh cho Điền Vệ Quân phải sợ.
Dần dần...
Xen lẫn tiếng chửi bới của Lôi Tiểu Binh là tiếng r*n r* đau đớn của Điền Vệ Quân.
“Đừng... đừng... đừng đánh nữa... á... đau quá... đau quá... đừng đánh nữa...”
Chẳng biết từ lúc nào, cuộc ẩu đả ba người đã ngã ngũ, Điền Vệ Quân buông tay chịu trói, nằm co quắp dưới đất, hai tay ôm đầu, giọng run rẩy xin tha.
Lôi Tiểu Binh chống nạnh, quát lớn:
“Mày bảo đau là tha à? Mày là cái thá gì! Mày là cái đếch gì! Dựa vào đâu tao phải nghe mày, lúc mày đánh Triều Triều nó không đau à? Lúc mày đánh Nguyệt Nguyệt nó không đau à? Tao đếch nghe! Lần này ông đây phải đánh cho mày phục sát đất mới thôi! Đánh!”
Triều Triều mặt lạnh tanh, nắm chặt tay, lồng ngực phập phồng vì tức giận.
Lôi Tiểu Binh không chỉ tự mình ra tay mà còn kéo cả Nguyệt Nguyệt vào: “Nguyệt Nguyệt, em cũng đánh đi! Đừng sợ! Nó dám bắt nạt em, chúng ta đánh trả!”
Được Lôi Tiểu Binh cổ vũ, Nguyệt Nguyệt tiến lên, đá một cái vào người Điền Vệ Quân.
“Á... á... đừng đánh tao... đừng đánh tao... á... đừng đánh nữa...”
Điền Vệ Quân nhắm tịt mắt nằm dưới đất, chẳng biết ai đánh mình, chỉ biết gào thét xin tha mạng.
Ở một diễn biến khác.
“Cô Hạ ơi, không hay rồi! Đánh nhau rồi... đánh nhau to rồi... có bạn bị đánh rồi...”
Cô Hạ Hiểu Lan nghe tin, vứt luôn đĩa bánh điểm tâm đang chuẩn bị, lao như bay ra khỏi văn phòng, theo chân bọn trẻ chạy ra sân chơi.
Cô lo sốt vó, cứ tưởng học sinh lớp mình bị bắt nạt, ai ngờ chạy đến nơi lại thấy cảnh tượng... Triều Triều, Nguyệt Nguyệt và Lôi Tiểu Binh đang quây đánh một đứa trẻ lớn xác hơn hẳn.
May quá, không phải học sinh mình bị đánh!
Khoan đã, học sinh đánh nhau là sai trái!
“Triều Triều, Nguyệt Nguyệt, Lôi Tiểu Binh!” Cô Hạ hét lớn tên ba đứa trẻ, đặc biệt gằn giọng với Lôi Tiểu Binh: “Không được đánh nhau! Dừng tay ngay!”
Cô lao vào can ngăn, kéo Triều Triều và Lôi Tiểu Binh ra, hai đứa trẻ lảo đảo lùi lại vài bước, quay đầu nhìn cô.
Bởi vì... trên mặt Triều Triều và Lôi Tiểu Binh đầy vết bầm tím sưng đỏ và từ mũi hai đứa trẻ, hai dòng máu đỏ tươi đang chảy ròng ròng.
Cô giáo trẻ Hạ Hiểu Lan chưa từng chứng kiến cảnh tượng này bao giờ, mặt cắt không còn giọt máu, kinh hãi tột độ.
Lôi Tiểu Binh thản nhiên hỏi: “Cô Hạ sao thế ạ? Đánh nhau thôi mà, có gì đâu mà sợ.”
Vừa nói dứt lời, dòng máu mũi chảy xuống miệng cậu bé.
Đắng ngắt, ghê quá.
Triều Triều thấy thế liền nhắc: “Tiểu Binh, cậu chảy máu mũi kìa.”
Lôi Tiểu Binh quệt tay áo ngang mũi, cười hề hề: “Triều Triều, cậu cũng thế cũng chảy máu cam kìa.”
Hai cậu bé mặt mũi lem luốc, cùng chảy máu mũi, nhìn nhau rồi bật cười khanh khách.
Trước đây Triều Triều không ưa Lôi Tiểu Binh vì tính cách nghịch ngợm, hay gây chuyện, trong giờ học không chịu ngồi yên.
Nhưng sau trận đánh nhau này, trong lòng cậu bé nhen nhóm một cảm giác, họ sẽ là bạn tốt của nhau mãi mãi.
Nhìn hai đứa học trò thương tích đầy mình, máu mũi chảy ròng ròng, cô Hạ chẳng còn tâm trí đâu mà lo cho Điền Vệ Quân đang nằm run rẩy dưới đất, vội vàng kéo Triều Triều và Lôi Tiểu Binh đi sơ cứu.
“Đi, theo cô vào phòng y tế ngay!”
Nguyệt Nguyệt thấy anh trai và Lôi Tiểu Binh bị cô lôi đi, vội vàng chạy theo, mắt đỏ hoe giải thích:
“Cô Hạ ơi, không phải anh con đánh trước đâu là tên xấu xa kia lao ra đánh anh con trước. Lôi Tiểu Binh ra giúp nên mới đánh nhau. Không phải lỗi của anh con cũng không phải lỗi của Lôi Tiểu Binh đâu ạ.”
“Cô Hạ đừng mắng anh con và Lôi Tiểu Binh...”
Nguyệt Nguyệt mếu máo, nước mắt lưng tròng chực trào ra.
Trong lớp mẫu giáo, nhiều bạn nhỏ quý Nguyệt Nguyệt, thấy cô bé sắp khóc liền nhao nhao bênh vực.
“Cô Hạ ơi, tên xấu xa kia đánh bạn Triều Triều trước đấy ạ, chúng con đều nhìn thấy...”
“Cô Hạ ơi, đúng như bạn Nguyệt Nguyệt nói đấy ạ, cô tin bạn ấy đi...”
“Cô Hạ...”
Cô Hạ bất lực quay lại, nén cơn giận, giải thích với đám trẻ: “Cô không mắng Triều Triều và Lôi Tiểu Binh đâu, hai bạn bị thương nên cô đưa đi xử lý vết thương thôi. Các con đứng ngoài đợi nhé, đừng vào phòng làm phiền.”
Đám củ cải nhỏ ngoan ngoãn gật đầu, chen chúc nhau ở cửa văn phòng, thò đầu vào ngó nghiêng.
Cô Hạ vội lấy hộp cứu thương trong văn phòng ra, lau máu mũi cho Triều Triều và Lôi Tiểu Binh trước..
Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng
Đánh giá:
Truyện Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng
Story
Chương 111: Dòng máu đỏ tươi
10.0/10 từ 29 lượt.
