Thập Niên 70 Ôm Chặt Bắp Đùi Đại Lão
Chương 57: Số Dư
3000 tệ!Cố Thanh Thanh thật sự có chút khôntg thể lý giải mạch não của người trong vị diện của hệ thống, thà rằng động não đi nghiên cứu ra thứ khoa học kỹ thuật cao, cũng không muốn làm chuyện đơn giản như làrm ruộng.Chẳng lẽ là vì theo đuổi cái gọi là hiệu suất?Nếu muốn đổi chỗ, khởi động chốt mở là có thể thu hồi xúc tua.Lúc trước tốn quá nhiều thời gian đi cấy mạ, bởi vì cô biết cô chỉ có một mình, chỉ có thứ này mới dễ kiếm tiền nhất.
Gạo vừa nấu có thể nấu mấy nồi, chuyện này bớt việc hơn nấu ăn nhiều, hiện giờ còn có một vùng lúa nước chưa chín.Chuồng này có thể nuôi hai ba con heo, nếu tương lai muốn nuôi nhiều hơn, thì phải bỏ tiền mua thêm chuồng heo.
Cố Thanh Thanh đặt lương thực và nước vào cho heo con, thêm ít nước giếng vào rồi chạy về bên vườn rau làm việc.Đây mới là nguyên liệu nấu ăn chứ!
Còn ngon hơn những thứ cô ăn khi còn nhỏ!Cố Thanh Thanh hái được một rổ, cắt một miếng nếm thử, tư vị thơm ngọt khiến cô thoải mái đến nheo mắt lại.
Trời ạ!Quá đơn giản!
Chuồng heo đặt bên sông nhỏ, như vậy tương lai tiện cho cô quét dọn vệ sinh.Cà chua đã chín, to cỡ nắm tay của người trưởng thành, cũng to hơn cà chua cô thấy trong kiếp trước, trông rất đẹp.
Mặt ngoài gần như không có chút tỳ vết, đỏ rực, nhìn là biết nước sốt đầy đủ, oánh nhuận no đủ.Khi còn nhỏ Cố Thanh Thanh lớn lên ở nông thôn, lúc ấy thuốc trừ sâu phân hóa học còn chưa có tràn lan như thế, rau dưa cũng không phải kết quả của trang thiết bị tạo ra.
Nhưng mà sau này trưởng thành đều là rau trồng trong nhà kính, trong siêu thị đủ các loại rau dưa, nhưng không có hương vị như khi còn nhỏ.Cho nên vội vàng cấy mạ, bên rau dưa cô không có lo lắng.Một đĩa năm tệ!Cố Thanh Thanh: “…”Tôi nhịn!Cà chua một hơi cắt hai trăm đĩa, toàn bộ đều bày lên giá của cửa hàng, Cố Thanh Thanh đáng thương ngồi ở chỗ đó tự hỏi nhân sinh.Cô chỉ có một mình, không gian giai đoạn đầu thăng cấp rất khó, dù sao không bột đố gột nên hồ, làm thế nào mới có thể dùng tốc độ nhanh nhất thăng cấp?Nhìn mười mấy nồi cơm kia, Cố Thanh Thanh nghĩ, có lẽ chỉ có thể tiếp tục trồng thứ này.Dư lại 4900 tệ.…Gà con có lớn có bé, giá không giống nhau, Cố Thanh Thanh mua ba tệ một con, tốn 3000.Nhìn số dư chỉ còn 400 tệ, Cố Thanh Thanh cảm thấy mình thật nghèo.Làm nhiều ngày như vậy, suýt nữa thành không.Còn có người xuyên việt nào khổ hơn cô không?Cố Thanh Thanh: “…”Cô nhịn!
5 giờ sáng hôm sau Cố Thanh Thanh rời giường, bên ngoài rất yên tĩnh, đám thanh niên trí thức còn chưa rời giường, cô nhanh chóng vào không gian nhìn xem đồ của mình bán thế nào.Đợi khi thấy tình hình ở cửa hàng, cô có chút há hốc miệng.“Nhanh như thế ư?”Nhanh chóng đặt cơm lên giá, sau đó đi múc cháo.Hiện giờ nhiệt độ giảm đi, quần áo của cô không đủ.
Đúng là nên mua ít quần áo mùa đông cho cô, mùa đông ở phương bắc thật sự rất lạnh.
Lục Hướng Dương gật đầu: “Được rồi, anh đi mượn chiếc xe đạp, đưa em đi.”
Mới vừa mưa xong đường trong thôn không dễ đi, xe đạp chỉ có thể đẩy, đợi đến đường to cuối cùng Cố Thanh Thanh cũng ngồi lên xe đạp của đại lão.Một bát cháo đánh giá cũng là một tệ, Cố Thanh Thanh sửng sốt.
Một bát cơm giá một tệ, một bát cháo cũng có giá một tệ…
Cố Thanh Thanh lập tức đau lòng đến mức không thể thở, gạo của cô a a a a!
Lúc này Cố Thanh Thanh không nấu cơm nữa, nấu hết cháo.Một ngày qua đi, rửa sạch sẽ tất cả mọi thứ đưa tới chỗ Cố Thanh Thanh.
Lục Hướng Dương làm việc luôn cẩn thận, Cố Thanh Thanh nhìn một lát, rửa rất sạch sẽ.
Đàn ông bình thường đều cẩu thả, thích nhất là có lệ, ngay cả quét nhà đều không sạch sẽ, càng đừng nói rửa sạch mấy thứ này.
“Thế nào? Đã đủ sạch sẽ chưa?”Lục Hướng Dương muốn đến trong huyện một chuyến, Cố Thanh Thanh cũng muốn đi.
Lông mày Lục Hướng Dương nhíu lại, anh đi là có chuyện cần làm, dẫn theo cô không tiện lắm.
Cố Thanh Thanh mím môi: “Em lạnh, quần áo không đủ.”
Lúc này Lục Hướng Dương mới nhớ tới Cố Thanh Thanh chỉ có ba bộ quần áo, chính là ba bộ khi xuất viện anh mua cho ở thành phố, lúc ấy thời tiết còn chưa lạnh, mua quần áo đương nhiên cũng tương đối mỏng manh.Cố Thanh Thanh cười gật đầu: “Có thể có thể, anh Lục, anh làm việc thật cẩn thận.”
Đêm đó, mưa to một trận.
Một trận mưa thu một trận lạnh lẽo, đặc biệt là phương bắc thời tiết lạnh rất nhanh.
Sáng sớm tỉnh lại, Cố Thanh Thanh lập tức cảm thấy lạnh.Sau đó đi hái cà chua, lúc này toàn bộ cà chua chín trong vườn rau đã được cô hái xuống hết.
Cắt một trăm phần cà chua đặt lên giá.
Lại mua ngàn con gà con nữa, Cố Thanh Thanh ra khỏi không gian làm cơm sáng cho Lục Hướng Dương.
Hôm nay đại lão vẫn khiến người ta thích, anh rửa sạch đầu heo xong, thì đi rửa sạch đống lòng heo, thật sự là vô cùng cần mẫn.Xe đạp thập niên 70 đấy!Từ đại đội Hòe Hoa đến huyện thành có chút xa, nhưng mà Lục đại lão cao lớn chân dài sức lực mạnh, đạp xe nhanh như bay, 40 phút là tới huyện thành.Nơi này thật sự kém quá xa huyện thành trong ấn tượng của Cố Thanh Thanh.Lúc trước khi ở thành phố cũng rất lạc hậu, nhưng không có lực đánh vào giống như hiện giờ.Thực ra dưới cái nhìn của Cố Thanh Thanh, người của huyện thành không tốt hơn đại đội Hòe Hoa bao nhiêu, có lẽ là vì đại đội Hòe Hoa tương đối giàu có.Lục Hướng Dương có việc cần làm, không có thời gian đi mua quần áo với Cố Thanh Thanh, anh đưa tiền và phiếu cho cô nói:“Biết hợp tác xã mua bán và tòa bách hóa ở đâu đúng không? Giữa trưa đói bụng đến Tiệm Cơm Quốc Doanh ăn cơm, có lẽ khoảng 3 giờ chiều anh trở về, em mua đồ xong thì đợi anh ở cửa hợp tác xã.”Lục Hướng Dương nhét một đống tiền và phiếu cho cô, nghĩ một lát sợ cô không biết thời gian, lại nhét cho cô một cái đồng hồ.Cố Thanh Thanh trợn to mắt, mẹ kiếp!
Thập Niên 70 Ôm Chặt Bắp Đùi Đại Lão
Đánh giá:
Truyện Thập Niên 70 Ôm Chặt Bắp Đùi Đại Lão
Story
Chương 57: Số Dư
10.0/10 từ 42 lượt.
Truyện Thập Niên 70 Ôm Chặt Bắp Đùi Đại Lão
Story
Chương 57: Số Dư
