Thập Niên 70 Ôm Chặt Bắp Đùi Đại Lão
Chương 56: Tâm Lý
“Cô thì biết cái gì? Đợti đến lúc tuyết dày cả ngày cô đều gặm cải trắng, ngàn vạn lần đừng hâm mộ tôi.”Trịnh Giai Giai nghiến răng: “Ai hâm mộ cô? Cho dù mỗi ngày tôi đều gặm củ cải trắng, đó cũng rlà tôi tự mình kiếm được.”Cố Thanh Thanh nhướng mày:Cố Thanh Thanh trợn to mắt:“Sao tôi không biết xấu hổ? Rõ ràng là tôi rất cần mặt mũi được không! Tôi nói mình thông minh xinh đẹp ngoan ngoãn lanh lợi, còn làm đồ ăn ngon, là nói cho các cô biết tôi rất có bản lĩnh, đây gọi là không biết xấu hổ à? Chẳng lẽ nói mình vừa xấu tóc còn như rễ tre, lúc này mới gọi là cần mặt mũi?”
“Đâu có người nào nói xấu mình xưng là cần mặt? Đầu óc của cô đúng là có bệnh.”“Phụt ha ha ha ha…” Vương Vũ trực tiếp cười phun.
Thập niên 70 bảo thủ, con gái luôn hàm súc nội liễm, có người nào từng khoe khoang như Cố Thanh Thanh?Trịnh Giai Giai tức tới mặt đỏ bừng, nghẹn một lúc lâu nghẹn ra một câu: “Cô… Cô không biết xấu hổ!”
Cố Thanh Thanh vẫn không tức giận, trái lại nhướng mày:“Ha ha ha ha ha…” Vương Vũ cười ngửa tới ngửa lui: “Lão Lục à! Em gái này quá thú vị, tôi cảm thấy lời cô ấy nói có chút đạo lý.
Lục Hướng Dương luôn nghiêm túc, lúc này cũng không nhịn được cười.Cố Thanh Thanh xách rổ xì một tiếng, vẻ mặt khinh thường đi tới bên giếng rửa rau.
Mọi người bị lời nói của cô làm cho ngây người một lát, bỗng nhiên bật cười to, bởi vì những lời ngụy biện này, vậy mà bọn họ cảm thấy có đạo lý.“Sao có thể? Tôi thông minh xinh đẹp ngoan ngoãn lanh lợi như vậy, còn làm đồ ăn rất ngon, kẻ nào mắt mù chướng mắt tôi?”
“Phụt…” Có thanh niên trí thức không nhịn được.Không nghĩ tới ngoài ý muốn bị ăn vạ cứu được một cô gái nhỏ, vậy mà cô thú vị như thế.
Giữa trưa Vương Vũ được như ý nguyện ăn thịt kho tàu, thịt mềm mại, béo mà không ngấy khiến anh ta ăn rất ngon miệng, Lục Hướng Dương và Vương Vũ từng ăn đồ ngon biết rõ đây là tay nghề!Không phải cứ biết các bước thì có thể làm được, người có tay nghề cao siêu làm ra đồ ăn sẽ có vị khác biệt, hai người bọn họ đều vô cùng hài lòng tay nghề của Cố Thanh Thanh.Nhìn dáng vẻ chuẩn bị nấu mì của anh, Cố Thanh Thanh mở nắp nồi nhôm ra, bên trong có một bát to cháo trắng vẫn còn nóng, được đặt trên lồng hấp, phía dưới là nước ấm.Chẳng những có một bát cháo trắng, bên cạnh còn có một bát nhỏ thịt kho tàu, ngoài ra còn có hai quả trứng gà.Lục Hướng Dương sửng sốt.Quá nằm ngoài dự kiến của anh.Anh đi cầm hộp đựng cơm tới, cho cháo trắng vào trong, tầng khác đặt thịt kho tàu, hai quả trứng gà cho vào trong túi, xách thùng đi ra ngoài.Nhìn thấy Lục Hướng Dương xách thùng đi ra cửa, Vương Vũ cao hứng vẫy tay với anh:Cố Thanh Thanh nổi da gà đầy người, nhanh chóng chạy đi.
Vương Vũ vui vẻ, là đồ tham ăn, còn có gì vui hơn là được ăn ngon?Trời tối, đám thanh niên trí thức ăn cơm xong thì về phòng, cuối mùa thu ban đêm rất lạnh, đặc biệt nơi này là phương bắc nên thời tiết lạnh, nên lạnh hơn, buổi tối mọi người ít hội tụ ở trong sân nói chuyện phiếm.Lục Hướng Dương còn phải mấy tiếng nữa mới trở về, Cố Thanh Thanh khóa trái cửa, tiến vào trong không gian.…Lần đầu tiên thăng cấp cần 2000 điểm, số dư phải 100 vạn a a a a!
Cố Thanh Thanh mở máy thu hoạch đi thu hoạch lúa mạch và lúa nước.
Bạn có thể tưởng tượng ra, một nữ phú bà giá trị bản thân mấy trăm triệu lái máy thu hoạch làm việc nhà nông chưa?
Cho dù đời trước cô sinh ra ở nông thôn, nhưng mà cô cũng không biết lái máy thu hoạch!Thu hoạch toàn bộ lúa mạch và lúa nước xong xuôi, sau đó bỏ vào phòng cất chứa.
Sau đó đến bàn làm việc của ngôi nhà nhỏ, nơi này có thể khống chế trực tiếp xử lý thành gạo và bột mì.
Nhưng mà mất tiền!
Cố Thanh Thanh xem xét lúa mạch của minh, thời gian của cô không tính là nhiều, trước mắt lúa mạch và lúa nước đều không nhiều lắm, cho nên cô cần xử lý lúa mạch thành bột mì…Lại nhìn gạo, lúa nước gieo trồng cũng tương đối nhiều trình tự, Cố Thanh Thanh không trồng nhiều cho nên phí thủ tục cần 600 tệ.
Như vậy cũng đã rất nhiều!
Cố Thanh Thanh nghèo khó thực sự thịt đau.
Nghĩ tới đống khoai lang đỏ của mình sắp thu hoạch được, sẽ thừa ra nhiều dây khoai lang đỏ, cô dứt khoát mua hai con heo nuôi, như vậy có thể có nguyên liệu nấu ăn phong phú một chút.Tay Cố Thanh Thanh chống má, nhìn số dư đáng thương và tích phân, tim mệt muốn chết.
Quá khó khăn!
Cô quá khó khăn!
Đến khi nào mới có thể thăng cấp đây?Nhưng mà con mẹ nó tiềm lực của con người là vô hạn, không bức một chút thì không biết hóa ra mình có bản lĩnh như vậy.
Lúc này Cố Thanh Thanh đã có thể thuần thục lái máy thu hoạch chạy ngoài ruộng.
Vì sao đầu óc cô động kinh đặt nhiều máy thu hoạch kiểu dáng khác nhau trong không gian như vậy?
Cố Thanh Thanh lại lau nước mắt chua xót của mình lần nữa, chẳng trách hệ thống sẽ chọn cô, cô đúng là culi đủ tư cách.1000 tệ!
“Mẹ kiếp! Đắt như vậy!”
Cố Thanh Thanh trực tiếp chửi bậy.
Cô kiếm 1000 tệ khó tới mức nào có biết không?Đi nhìn giá hai con heo một lát, 2000 tệ một con.Cố Thanh Thanh nghiến răng:“Tôi không cảm thấy thế, nhìn số dư ít đến đáng thương của tôi, mua heo con xử lý lương thực sau đó còn dư lại mấy đồng? Tôi làm culi thời gian dài như thế cuối cùng dư lại mấy đồng? Tôi đơn thuần chỉ là làm việc thay các người, làm culi đơn thuần.”Số dư ít đến đáng thương đều là cô làm việc nhà nông mệt muốn chết mới kiếm được, khi kiếm vất vả muốn khi tiêu thì rất nhanh chóng.Cố Thanh Thanh: “…”Mẹ kiếp!Đánh trúng nhược điểm một cách chính xác!Cố Thanh Thanh: “…”
Thập Niên 70 Ôm Chặt Bắp Đùi Đại Lão
Đánh giá:
Truyện Thập Niên 70 Ôm Chặt Bắp Đùi Đại Lão
Story
Chương 56: Tâm Lý
10.0/10 từ 42 lượt.
Truyện Thập Niên 70 Ôm Chặt Bắp Đùi Đại Lão
Story
Chương 56: Tâm Lý
