Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời

Chương 88: Hốt hoảng


Mặt trời ngả về tây, mấy người xách giỏ đầy ắp quả dại và rau rừng xuống núi.


Vừa qua khỏi cửa rừng đã thấy Lục Lẫm dắt xe đạp đứng bên đường, yên sau buộc hai cái giỏ tre rỗng.


“Đoán là mọi người sắp xuống núi rồi nên ra đón, bỏ đồ lên xe cho đỡ nặng.”


Anh cười nhận lấy giỏ của Cố Minh Nguyệt, thuận tay treo túi của Lục Uyển Uyển lên xe.


Mọi người vừa đi vừa cười nói rôm rả về khu gia binh, Lục Uyển Uyển đang hào hứng kể cho anh trai nghe chuyện gặp sóc con trên núi thì khựng lại khi đẩy cửa vào nhà.


Hạ Tiêu đang ngồi trên ghế đá trong sân, tay cầm cuốn sách cũ, thấy họ vào thì từ từ gập sách đứng dậy, vẫn vẻ mặt lạnh lùng như mọi khi nhưng ánh mắt lại dán chặt vào cô bé.


Tim Lục Uyển Uyển đập thịch một cái, theo phản xạ muốn nấp sau lưng Cố Minh Nguyệt nhưng chân vừa nhích nửa bước thì cổ tay đã bị Hạ Tiêu nắm chặt.


Bàn tay anh ta ấm nóng, lực nắm rất chắc chắn, không cho cô bé lùi bước nào.


“Ra biển với anh, anh có chuyện muốn nói.”


Giọng Hạ Tiêu trầm thấp, mang theo sự nghiêm túc không cho phép từ chối.


Thấy vậy, Cố Minh Nguyệt lén kéo tay áo Lục Lẫm, hai người ngầm hiểu ý không nói gì.



Lục Uyển Uyển nhìn vào đôi mắt sâu thẳm của Hạ Tiêu lại nhìn sang anh chị, cuối cùng cũng buông xuôi để mặc anh ta kéo đi ra biển.


Ra khỏi nhà, Hạ Tiêu buông tay cô bé ra, hai người một trước một sau đi trong im lặng.


Hạ Tiêu đứng bên cạnh cô bé, nhìn những con sóng xô bờ, im lặng hồi lâu mới mở lời.


“Trước đây hay trêu chọc em là muốn em chú ý đến anh thôi.”


Giọng anh ta dịu dàng hơn bình thường, không còn vẻ lạnh lùng gai góc: “Gia đình đề nghị chuyện hôn nhân, anh không phản đối vì anh đã thích em từ lâu rồi.”


Lục Uyển Uyển ngẩng phắt đầu lên nhìn anh ta, mặt đỏ bừng, ngón tay vô thức xoắn vặn vạt áo, tim đập thình thịch.


Cô bé chưa bao giờ nghĩ người lúc nào cũng lạnh lùng, hay cãi nhau với mình lại nói ra những lời này.


Hạ Tiêu quay sang, ánh mắt chân thành nhìn thẳng vào mặt cô bé: “Anh biết em bỏ nhà đi là vì không muốn bị gia đình sắp đặt. Lần này anh đến đây không phải để ép buộc em, chỉ muốn chính miệng nói cho em biết tình cảm của anh.”


Anh ta ngừng một chút rồi nói tiếp: “Dù em có đồng ý hay không, anh đều tôn trọng quyết định của em. Nếu em thấy chúng ta không hợp thì sau này anh sẽ không làm phiền em nữa cũng sẽ nói rõ ràng với gia đình.”


Gió biển thổi bay vạt áo anh ta cũng làm rối mái tóc Lục Uyển Uyển.


Cô bé nhìn vào đôi mắt sâu thẳm của Hạ Tiêu, trong lòng rối bời, có ngạc nhiên, có hoảng loạn và cả chút rung động mà chính cô bé cũng chưa nhận ra.


Những ký ức bị anh ta trêu chọc đến phát khóc, được anh ta bảo vệ lúc này bỗng trở nên khác lạ.



Nghe vậy, khóe miệng Hạ Tiêu khẽ cong lên, vẻ căng thẳng trong mắt cũng tan đi ít nhiều.


“Không sao, em cứ từ từ suy nghĩ, không cần vội.”


Hai người cứ đứng đó ngắm nhìn hoàng hôn dần buông xuống biển.


Về đến nhà, Lục Uyển Uyển trốn vào phòng riêng, đóng cửa lại, dựa lưng vào cửa thở hổn hển.


Lời nói của Hạ Tiêu cứ văng vẳng trong đầu, câu “Anh đã thích em từ lâu rồi” như viên sỏi ném vào mặt hồ, làm dậy lên từng đợt sóng trong lòng cô bé.


Cô bé ngồi xuống mép giường, tay vô thức xoa ngực, mặt vẫn còn nóng ran.


Đang suy nghĩ lung tung thì có tiếng gõ cửa nhẹ nhàng, Cố Minh Nguyệt bưng cốc nước ấm vào.


“Vừa đi biển về gió máy, uống chút nước cho ấm người.”


Cô đưa cốc nước cho Lục Uyển Uyển, ngồi xuống cạnh cô bé, ánh mắt dịu dàng nhìn đôi mắt đỏ hoe của em chồng.


Lục Uyển Uyển ôm cốc nước ấm, lẩm bẩm: “Chị dâu, Hạ Tiêu anh ấy... anh ấy bảo thích em.”


Cố Minh Nguyệt không ngạc nhiên, cười vỗ nhẹ lên mu bàn tay cô bé: “Chị nhìn ra rồi, cậu ấy tuy nhìn lạnh lùng nhưng đối với em lại rất để tâm.”


Theo cô biết thì Hạ Tiêu cũng ít khi được nghỉ phép, lặn lội từ Bắc Kinh đến tận đây tìm cô bé không phải chuyện dễ dàng.



“Thực ra chuyện tình cảm quan trọng nhất là thuận theo con tim.” Cố Minh Nguyệt cầm một quả táo gai lên ngắm nghía.


“Sự sắp đặt của gia đình là một chuyện, tình cảm của chính em mới là quan trọng nhất. Nếu thấy cậu ấy tốt thì thử tìm hiểu xem còn nếu thực sự không có cảm giác thì cũng không cần miễn cưỡng, anh chị luôn ủng hộ em.”


Lục Uyển Uyển ôm cốc nước, lòng dần sáng tỏ.


Trước đây cô bé cứ thấy Hạ Tiêu lạnh lùng nhưng nghĩ kỹ lại thì anh ta nhớ cô bé thích ăn bánh mật, âm thầm bảo vệ khi cô bé gặp nguy hiểm, ngay cả lời tỏ tình cũng đầy sự tôn trọng và dè dặt.


“Hình như em cũng không ghét anh ấy lắm.” Lục Uyển Uyển nói nhỏ, vẻ mặt e thẹn.


Cố Minh Nguyệt xoa đầu cô bé cười: “Thế là đúng rồi, không cần vội trả lời đâu, cứ từ từ tìm hiểu, ngày tháng còn dài mà.”


Ánh trăng rọi qua song cửa sổ, in bóng hai chị em lên tường, không khí trong phòng ấm áp, sự hoảng loạn trong lòng Lục Uyển Uyển dần tan biến, chỉ còn lại niềm mong chờ mơ hồ đang nhen nhóm.


Sáng sớm hôm sau, trời vừa sáng, Lục Uyển Uyển đã cùng Cố Minh Nguyệt vào bếp.


Cố Minh Nguyệt vo gạo nấu cơm, cô bé ngồi xổm nhóm lửa, ánh lửa hắt lên làm má cô bé ửng hồng.


Đang cúi đầu chọc củi thì sau lưng có tiếng bước chân nhẹ.


Quay lại nhìn, hóa ra là Hạ Tiêu đang đứng ở cửa bếp, tay xách hai con cá biển tươi roi rói, vảy cá lấp lánh dính nước.


“Anh Lẫm bảo hôm nay nhà mình nấu canh cá, anh vừa câu được ở biển về.”



Cố Minh Nguyệt cười nhận lấy: “Khéo thế, đang lo không có đồ tươi nấu canh.”


Rồi quay sang bảo Lục Uyển Uyển: “Em đi lấy cái chậu ra đây thả cá vào.”


Lục Uyển Uyển vâng dạ đứng dậy, đi ngang qua Hạ Tiêu vô tình va nhẹ vào tay anh ta.


Cô bé vội lùi lại nửa bước, đỏ mặt lí nhí: “Xin lỗi.”


Yết hầu Hạ Tiêu chuyển động, lắc đầu: “Không sao.”


Ánh mắt dừng lại trên chóp mũi ửng hồng vì khói bếp của cô bé rồi nhanh chóng dời đi, ngón tay khẽ co lại.


Lục Uyển Uyển lấy chậu ra, Hạ Tiêu giúp thả cá vào nước, cúi người chỉnh lại mực nước trong chậu.


Cô bé đứng bên cạnh nhìn sườn mặt góc cạnh của anh ta, nhớ lại những lời anh ta nói bên bờ biển, tim đập nhanh hơn, đành giả vờ nhìn cá trong chậu, nói nhỏ: “Cảm ơn anh mang cá đến.”


“Có gì đâu.” Hạ Tiêu đứng thẳng người, không nán lại lâu, chào Cố Minh Nguyệt rồi quay người đi.


Lục Uyển Uyển nhìn theo bóng lưng anh ta đến khi khuất hẳn mới thu lại ánh mắt, đưa tay sờ lên má nóng bừng.


Rõ ràng chỉ vài câu nói đơn giản mà còn làm cô bé hồi hộp hơn cả lúc chạy nhảy trên núi hái quả.


Cố Minh Nguyệt nhìn thấy hết, cười trộm, thêm củi vào bếp: “Cá tươi thế này, lát nữa nấu xong gọi cậu ấy sang ăn cùng.”


Lục Uyển Uyển không đáp, chỉ ngồi xuống trước bếp lò, mặc cho ánh lửa làm hai má càng thêm đỏ ửng.


Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời Truyện Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời Story Chương 88: Hốt hoảng
10.0/10 từ 18 lượt.
loading...