Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời

Chương 87: Lên núi


Sáng hôm sau, Cố Minh Nguyệt dắt chiếc xe đạp của gia đình ra cửa, yên sau buộc một cái túi vải xanh nhỏ.


“Uyển Uyển lên xe nào, hôm nay chị đưa em đi dạo phố huyện, ăn thử món phở trộn đặc sản ở đó.”


Lục Uyển Uyển cười tít mắt nhảy lên xe, hai tay bám chặt vào vạt áo Cố Minh Nguyệt.


Xe đạp lăn bánh trên con đường đất, hai chị em rôm rả trò chuyện.


Cố Minh Nguyệt kể chuyện vui trong khu gia binh, Lục Uyển Uyển kể chuyện lạ ở quê nhà, chẳng mấy chốc đã đến huyện.


Hai người đi thẳng đến tiệm cơm quốc doanh, trả tiền và phiếu xong thì ngồi đợi lấy đồ ăn.


Phở là món ăn chính của người dân địa phương, một bát phở trắng ngần trộn với đậu đũa muối chua, thịt băm, rưới thêm thìa dầu ớt đỏ au đầy ắp.


Lục Uyển Uyển vừa ăn vừa xuýt xoa vì cay, lè lưỡi liên tục.


Cố Minh Nguyệt đưa bình nước cho cô bé, cười lau khóe miệng cho em: “Ăn từ từ thôi, không ai tranh với em đâu.”


Hai người còn gọi thêm bánh rán vàng ươm, đậu phụ khô kho đậm đà, bàn nhỏ bày đầy ắp thức ăn, ăn đến ấm cả người.


Ăn xong, hai người lại ghé qua hợp tác xã mua bán.



Tuy hàng hóa không phong phú bằng hợp tác xã ở Bắc Kinh nhưng không khí mua bán cũng rất náo nhiệt.


Lục Uyển Uyển đứng tần ngần trước quầy tạp hóa, chọn một hộp sáp nẻ in hình hoa mai lại nhặt thêm hai hòn bi ve màu sắc sặc sỡ định mang về cho con trai Hạ Thanh Hà chơi.


Cô bé còn ngắm nghía mãi mấy cái kẹp tóc nhựa trong tủ kính, cuối cùng chọn một cái hình hoa mai đỏ, cài lên tóc soi gương cười.


Cố Minh Nguyệt thì dừng chân ở quầy vải, sờ thử tấm vải nhung tăm màu xám nhạt, định bụng may cho Lục Lẫm cái áo ghi lê mới.


Lại chọn thêm một tấm vải bông in hoa nhí, quay sang cười với Lục Uyển Uyển: “Tấm này may váy cho em là hợp nhất, về nhà chị cắt cho.”


Hai người cho hết đồ đã chọn vào túi vải rồi đạp xe về nhà.


Về đến sân nhỏ, Lục Uyển Uyển vừa bày mấy món đồ lặt vặt lên đầu giường đã sán lại gần Cố Minh Nguyệt, mắt long lanh hỏi: “Chị dâu ơi, ngoài đi biển bắt hải sản ra thì đảo này còn chỗ nào chơi vui nữa không?”


Cố Minh Nguyệt đang tết tóc, nghe vậy ngẩng đầu cười:


“Đương nhiên là có rồi, quả dại trên núi sau nhà sắp chín rồi đấy, có táo gai, táo dại còn cả nho rừng chua chua ngọt ngọt nữa, đợi em nghỉ ngơi thêm hai ngày nữa, chị em mình rủ cả Hạ Thanh Hà và Đàm Hồng Mai lên núi hái quả.”


“Thật sự hái được quả dại ạ?” Lục Uyển Uyển phấn khích hẳn lên, ở quê cô bé chỉ được hái táo trong vườn nhà chứ chưa bao giờ được lên núi hái quả dại.


Nghĩ đến cảnh tượng khắp núi đồi lủng lẳng những quả đỏ quả tím là thấy thích rồi.


Đang nói chuyện thì Đàm Hồng Mai sang mượn máy khâu, nghe thấy thế liền xen vào: “Chị dâu Cố nói đúng đấy! Chồng chị tuần trước đi tuần núi về bảo quả dại trên núi chín đỏ cả rồi, ăn chua chua ngọt ngọt ngon lắm.”



Đàm Hồng Mai vỗ ngực đảm bảo: “Yên tâm đi, đường mòn quen thuộc cả rồi, chị mang theo dây ngải cứu đuổi sâu bọ, đảm bảo em hái quả thoải mái.”


Cố Minh Nguyệt đặt kim chỉ xuống cười chốt hạ: “Thế quyết định vậy nhé, đợi Uyển Uyển nghỉ ngơi đủ ba ngày, chúng ta chuẩn bị giỏ tre và dao nhỏ, sáng sớm lên núi tập hợp.”


Lục Uyển Uyển gật đầu lia lịa.


Trước ngày lên đường đi hái quả dại, Cố Minh Nguyệt tìm trong kho củi ra hai cái giỏ tre cũ, định gia cố lại cho chắc chắn.


Lục Uyển Uyển sán lại gần, bắt chước chị cầm nan tre lên đan, lóng nga lóng ngóng một hồi làm rối tung cả lên.


“Đừng vội, tay trái giữ mép giỏ, tay phải luồn nan tre từ từ thôi.” Cố Minh Nguyệt cầm tay chỉ việc cho cô bé, đầu ngón tay vương mùi tre trúc thơm ngát.


Lục Uyển Uyển học theo từ từ, cuối cùng cũng đan được nan tre vào một cách thuận lợi, tuy đường đan còn xiêu vẹo nhưng càng đan càng hăng.


Đang mải mê làm thì Đàm Hồng Mai xách túi vải đến, tay cầm một bó ngải cứu phơi khô:


“Chị mang dây ngải cứu đuổi sâu bọ đến đây, tiện thể phổ biến kinh nghiệm đi rừng cho mấy đứa, hái táo gai phải chọn quả đỏ mọng, cầm cuống xoay nhẹ, đừng làm gãy cành, nho rừng mọc ven khe đá, phải cẩn thận rêu trơn trượt dưới chân.”


Chị ngồi xổm trong sân, vừa giúp tết dây ngải cứu vừa kể chuyện say sưa: “Năm ngoái thằng con nhà chị mải đuổi theo con sóc con, suýt nữa ngã xuống sườn dốc, may mà có Lục đoàn trưởng đỡ kịp đấy.”


Lục Uyển Uyển nghe mà tròn mắt ngạc nhiên, vội hỏi: “Trên núi có sóc con ạ? Em có được nhìn thấy không?”


“May mắn thì gặp được.” Hạ Thanh Hà cười gật đầu, liếc thấy Lục Lẫm đang ngồi ở bậc cửa.



Anh đang cầm hòn đá mài, mài dao giúp các chị em, lưỡi dao cọ vào đá phát ra tiếng soàn soạt.


“Lục đoàn trưởng chu đáo thật đấy, biết chị em mình đi rừng nên mài dao sắc lẻm cho này.”


Lục Lẫm cười đáp: “Trên núi nhiều đá, dao sắc chút dễ đào rễ cây quả dại hơn.”


Lục Uyển Uyển nhìn con dao trong tay anh trai lại nhìn cái giỏ tre đan dở trong sân, trong lòng tràn đầy mong đợi, chuyến đi hái quả ngày mai chắc chắn sẽ vui hơn cả đi bắt hải sản.


Hôm sau, trời vừa tờ mờ sáng, Cố Minh Nguyệt đã gọi Lục Uyển Uyển dậy.


Trong sân đã nhộn nhịp tiếng nói cười, Hạ Thanh Hà và Đàm Hồng Mai đã đứng đợi sẵn ở cổng.


Sương sớm trên núi sau nhà vẫn chưa tan, cây cỏ đẫm hơi sương mát lạnh.


Hạ Thanh Hà buộc dây ngải cứu vào quai giỏ cho từng người, mùi thơm đuổi muỗi lan tỏa trong không khí.


Đi chưa được bao xa, Lục Uyển Uyển đã nhìn thấy bụi cây ven đường lủng lẳng mấy quả táo gai đỏ như mã não, hào hứng kéo tay Cố Minh Nguyệt: “Chị dâu nhìn kìa! Táo gai đấy!”


“Từ từ thôi kẻo ngã.” Cố Minh Nguyệt cười đi theo, dạy cô bé cách cầm cuống quả xoay nhẹ, quả táo chín đỏ mọng rơi vào lòng bàn tay.


Đàm Hồng Mai tinh mắt phát hiện ra một vạt nho rừng dưới gốc cây cổ thụ, từng chùm quả tím lịm treo trên dây leo trông thật ngon mắt.


“Lại đây nhanh lên! Chỗ này nhiều đồ ngon lắm!”



Lục Uyển Uyển kiễng chân với chùm nho nhưng mãi không tới, Cố Minh Nguyệt thấy vậy liền đưa tay kéo dây leo xuống thấp cho cô bé: “Cẩn thận gai đâm tay.”


Chẳng mấy chốc giỏ tre của Lục Uyển Uyển đã đầy quá nửa.


Gần trưa, mọi người tụ tập nghỉ chân ở một bãi đất bằng phẳng trong thung lũng.


Đàm Hồng Mai nhìn thấy bụi cỏ dưới dốc, vỗ đùi reo lên: “Nhìn kìa, rau tề thái đấy! Đào ít về gói sủi cảo ăn ngon tuyệt!”


Lục Uyển Uyển chưa bao giờ thấy rau tề thái mọc hoang, vội chạy lại ngồi xổm cạnh Đàm Hồng Mai xem.


Chỉ thấy Đàm Hồng Mai dùng xẻng nhỏ khẽ bẩy nhẹ gốc cây, cả cây rau non mơn mởn dính đầy đất được đào lên.


“Phải chọn cây lá non, chưa ra hoa thì nhân bánh mới thơm.”


Lục Uyển Uyển bắt chước cầm dao nhỏ lên thử.


Cố Minh Nguyệt ngồi bên cạnh, cầm tay chỉ việc cho cô bé cách nhận biết rau tề thái: “Em nhìn mép lá có hình răng cưa này, xới đất xung quanh cho tơi ra rồi cắm xẻng xiên xuống dưới gốc.”


Lục Uyển Uyển làm thử, quả nhiên đào được một cây rau tề thái nguyên vẹn, giơ lên khoe với Cố Minh Nguyệt: “Chị dâu, em đào được rồi này!”


Hạ Thanh Hà không đào rau mà ngồi rửa rau vừa đào được bên bờ suối nhỏ gần đó.


Chị rửa sạch đất bám trên rau tề thái rồi phân loại bỏ vào gùi.


Hạ Thanh Hà thì tìm rau đắng mọc gần đó, vừa đào vừa nói: “Rau đắng chần qua nước sôi chấm tương ăn mát lắm! Tí nữa đào nhiều nhiều chút.”


Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời Truyện Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời Story Chương 87: Lên núi
10.0/10 từ 18 lượt.
loading...