Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời
Chương 7: Cải tạo Lục Uyển Uyển
“Được rồi, mở mắt ra xem thử đi.”
Lục Uyển Uyển he hé mở một bên mắt, sau đó mới từ từ mở nốt con mắt còn lại.
Nhìn thấy bản thân có chút lạ lẫm trong gương, mắt Lục Uyển Uyển mở to hết cỡ, không dám tin mà sờ lên mặt mình rồi ngắm nghía trái phải: “Đây... đây thực sự là em sao?”
Vẫn là con người đó nhưng lại như biến thành một người khác vậy.
Cô bé không diễn tả được cảm giác ấy, chỉ biết hét lên đầy phấn khích để giải tỏa sự kích động trong lòng.
“Chị dâu, chị giỏi quá đi mất, em thật sự xinh đẹp hơn rất nhiều, hóa ra em cũng có thể trông như thế này.”
Lục Uyển Uyển ôm mặt, hớn hở ôm lấy cái gương mà ngắm tới ngắm lui.
Lát nữa mọi người về chắc chắn sẽ ngạc nhiên lắm cho mà xem!
Chưa kịp gặp những người khác thì khi Lục Uyển Uyển xuống lầu, người đầu tiên chú ý đến sự thay đổi của cô bé chính là Lục Lẫm.
Đôi mắt sắc bén của anh nhìn chằm chằm vào khuôn mặt Lục Uyển Uyển, lông mày hơi nhướng lên.
“Anh cả, nhìn xem em có xinh không?”
Lục Uyển Uyển chớp mắt ngồi xổm trước mặt anh, ánh mắt tràn đầy mong chờ.
Lục Lẫm mím môi ngẩng đầu nhìn Cố Minh Nguyệt.
Cố Minh Nguyệt hất cằm lên, ra vẻ chờ được khen ngợi, đồng thời không quên làm động tác cổ vũ cho anh.
Mau khen đẹp đi chứ, người này làm sao thế không biết?
Lục Lẫm khẽ hắng giọng: “Đẹp.”
Em gái của Lục Lẫm anh sao có thể không đẹp được chứ!
Không sai, Lục Lẫm vô cùng tự tin về ngoại hình của mình, dù sao từ nhỏ đến lớn người khen ngợi anh cũng không chỉ có một hai người.
Đặc biệt là vào thời niên thiếu, khi lòng tự trọng đang dâng cao thì những lời khen đó đã khiến anh thỏa mãn vô cùng.
Nhưng đó đều là chuyện của quá khứ rồi.
Lục Uyển Uyển thay bộ váy mới do Cố Minh Nguyệt phối, vui sướng xoay vòng trong phòng.
“Chị dâu, em thích lắm, cảm ơn chị.”
Thấy Lục Uyển Uyển cứ dính chặt lấy Cố Minh Nguyệt, Lục Lẫm cảm thấy hơi khó chịu.
“Đứng cho đàng hoàng, ôm ấp nhau ra cái thể thống gì.”
Lục Uyển Uyển làm mặt quỷ trêu anh.
Nghe thấy tiếng bước chân bên ngoài, Lục Uyển Uyển xách váy chạy ra.
“Ông bà nội, cha mẹ, mọi người về rồi ạ.”
Lục Uyển Uyển đứng giữa sân xoay một vòng, đắc ý khoe tạo hình mới của mình với mọi người.
Trong đáy mắt Chung Dục Tú thoáng qua vẻ kinh ngạc, bình thường con gái bà toàn ăn mặc theo phong cách trung tính, hôm nay mặc váy vào trông cũng ra dáng thục nữ ra phết.
Tiếc thay đứa trẻ này càng lớn càng giống bố, mặc váy vào cứ thấy kỳ kỳ quái quái.
Càng lớn cô bé càng chỉ thích mặc quần áo ngắn gọn nhẹ, chẳng mặn mà gì với váy vóc. Mãi đến mấy năm gần đây, do ảnh hưởng của bạn bè cùng trang lứa nên mới chịu mặc váy đôi chút.
“Uyển Uyển, bộ đồ hôm nay đẹp lắm! Sao tự dưng con lại muốn thay đổi phong cách thế?”
Lục Uyển Uyển cười hì hì: “Là chị dâu làm cho con đấy ạ.”
Trên đường về, Chung Dục Tú gặp cha mẹ chồng và biết tin con dâu tương lai đã đến, tâm trạng bà có chút thấp thỏm. Nghĩ đến hoàn cảnh của con trai, không biết con gái nhà người ta có chịu ở lại hay không.
“Chịu chứ, đương nhiên là chịu rồi, Minh Nguyệt nắm tay mẹ nói chính miệng mà.”
Hạ Tuệ Anh kể lại chuyện này với vẻ mặt tươi cười rạng rỡ.
Cô gái mà bà và ông nhà đã nhắm trúng thì tuyệt đối không sai được, ở bên cạnh thằng Lẫm nhà bà thì đúng là xứng đôi vừa lứa hết sảy.
Cứ nghĩ đến cảnh cháu chắt của hai đứa sau này đáng yêu thế nào là bà cụ vui đến mức không khép được miệng.
Ấy chết, đi xa quá rồi.
Hạ Tuệ Anh tinh ý nhận ra gương mặt cháu gái hình như cũng có chút thay đổi.
“Cái này cũng là Minh Nguyệt làm cho con hả?”
“Vâng ạ, bà nội.”
Cố Minh Nguyệt từ trong nhà bước ra, nụ cười rạng rỡ chào hỏi mọi người.
“Cháu chào cô chú, cháu là Cố Minh Nguyệt, mọi người cứ gọi cháu là Minh Nguyệt ạ.”
Khi cô cất giọng ngọt ngào, đôi mắt cong cong như trăng non, tựa như hoa đào ngày xuân, kiều diễm mà không kém phần rực rỡ.
Chung Dục Tú bước nhanh tới: “Chào Minh Nguyệt, chào mừng cháu gia nhập đại gia đình chúng ta.”
Lời này rõ ràng là đã công nhận thân phận của Cố Minh Nguyệt.
Lục Lẫm đi phía sau nghe thấy vậy liền ho nhẹ một tiếng: “Cơm canh nguội hết rồi.”
“Xem kìa, mải nói chuyện quá quên béng mất, nào mình vào nhà ăn cơm thôi!”
So với sự nhiệt tình của Hạ Tuệ Anh và Chung Dục Tú, hai người đàn ông nhà họ Lục có phần trầm tính hơn.
Tính cách Lục Cần Minh do đặc thù nghề nghiệp nên ít nói cười. Đôi khi ở nhà ông cũng theo thói quen mà giữ vẻ mặt nghiêm nghị, vì thế không ít lần bị Chung Dục Tú giáo huấn.
Lục Lợi Dân sau khi nghỉ hưu thì dần trở thành một ông cụ hiền từ. Trước đó, hai cha con ông cứ như đúc từ một khuôn mà ra. Là thế hệ thứ ba trong nhà, Lục Lẫm cũng y hệt như vậy.
Thím Lưu nấu cơm xong rời đi chưa lâu nên thức ăn vẫn còn ấm nóng, cả nhà ngồi quây quần bên mâm cơm.
Nhà họ Lục không có quy tắc “ăn không nói, ngủ không lời”, bữa tối là cơ hội duy nhất để cả nhà tụ họp đông đủ. Mọi người thoải mái trò chuyện, chia sẻ những chuyện thú vị trong công việc.
Hạ Tuệ Anh kéo Cố Minh Nguyệt ngồi cạnh mình, đuổi ông bạn già sang phía bên kia.
“Minh Nguyệt muốn ăn gì cứ gắp, không cần khách sáo, đều là người nhà cả.”
Biết cô đến, Chung Dục Tú đã quay lại tiệm cơm gọi thêm vài món đặc sản mang về. Dưới sự “chăm bẵm” của hai người phụ nữ, Cố Minh Nguyệt ăn đến no căng bụng.
Hôm nay tâm trạng Lục Uyển Uyển rất vui vẻ nên cũng ăn thêm được nửa bát cơm. Kết quả không ngoài dự đoán là bị bội thực.
“Ăn no đã quá, chị dâu ơi, lát nữa chúng ta đi dạo nhé.”
Tục ngữ có câu “Cơm xong đi bộ, sống thọ chín chín”.
Thói quen này Cố Minh Nguyệt đã duy trì từ nhỏ đến lớn, vận động nhẹ nhàng nửa tiếng sau bữa ăn có thể giảm thiểu hiệu quả quá trình đường hóa của thức ăn, tránh nguy cơ bệnh tật.
“Anh cả, anh có muốn đi cùng bọn em không?”
“Không.”
Lục Lẫm từ chối dứt khoát.
Bên cạnh không có người đi cùng, ra ngoài lại phiền hà đến người khác. Ở nhà đọc báo, viết lách đối với anh cũng chẳng phải chuyện nhàm chán gì.
“Sao lại không đi? Chúng ta cùng đi nhé, đến lúc đó tôi sẽ đẩy anh.”
Trong lòng Cố Minh Nguyệt tính toán, nhân cơ hội này xuất hiện trước mặt mọi người trong đại viện để khẳng định chắc nịch thân phận vị hôn thê của Lục Lẫm.
Lục Lẫm không thừa nhận cũng chẳng sao, chỉ cần những người khác thừa nhận là được.
Chung Dục Tú nói thêm vào: “Minh Nguyệt là đứa trẻ tốt, Tiểu Lẫm con cứ đi dạo cùng mọi người đi.”
Chỉ qua một bữa cơm ngắn ngủi, Chung Dục Tú đã rất có cảm tình với Cố Minh Nguyệt, thảo nào mẹ chồng cứ khen ngợi hết lời, quả là một cô gái tốt.
Lục Cần Minh kín đáo gật đầu. Ở trong quân đội bao nhiêu năm, nói một câu không biết xấu hổ thì số người ông gặp còn nhiều hơn số ma ông thấy.
Tâm tư của Cố Minh Nguyệt đều hiện rõ trên mặt, chẳng cần tốn công sức cũng có thể nhìn thấu. Sự quan tâm cô dành cho Lục Lẫm là thật lòng, trong lời nói không hề có ý châm chọc.
“Tiểu Lẫm, con đi cùng đi.”
Đường xá trong khu gia binh đều được lát bê tông bằng phẳng, đoạn đường từ phòng khách ra ngoài cũng được làm dốc thoai thoải để tiện cho anh di chuyển.
“Nóc nhà” đã lên tiếng, Lục Lẫm đành bất lực đồng ý.
Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời
Đánh giá:
Truyện Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời
Story
Chương 7: Cải tạo Lục Uyển Uyển
10.0/10 từ 18 lượt.
