Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời
Chương 6: Thay đổi bản thân
Lục Uyển Uyển làm mặt quỷ với anh trai rồi hớn hở chạy đến ngồi cạnh chị dâu tương lai.
Biết làm sao được, ai bảo chị dâu lại xinh đẹp đến thế từ ngoại hình đến khí chất đều vô cùng hợp gu của cô bé.
Rõ ràng cũng là hai mắt, một mũi, một miệng như nhau mà sao chị ấy lại trông đẹp hơn mình nhiều đến vậy? Hơn nữa làn da chị ấy còn trắng nõn nà, mềm mịn y như đậu phụ non.
Lục Uyển Uyển mang nét đẹp điển hình của người phương Bắc, gương mặt toát lên vẻ hào sảng, phóng khoáng. Giữa hai hàng lông mày còn vương chút anh khí, lông mày rậm và hơi xếch lên tạo cảm giác sắc sảo.
Nếu những nét này nằm trên gương mặt một chàng trai thì sẽ rất được ưa chuộng.
Nhưng trớ trêu thay, Lục Uyển Uyển lại sở hữu một chiếc miệng nhỏ nhắn chúm chím như trái anh đào, các đường nét ngũ quan kết hợp lại có chút không hài hòa.
Thêm vào đó, tính cách cô bé vốn vô tư lự, bình thường chẳng chú trọng bảo dưỡng nhan sắc nên làn da có phần ngăm đen, nhìn tổng thể chẳng khác nào một thằng con trai.
Đang ở độ tuổi xuân thì phơi phới, nhìn bạn bè xung quanh lần lượt có người yêu, Lục Uyển Uyển không khỏi cảm thấy ghen tị.
Cô bé lén nhìn chị dâu, thầm nghĩ với dung mạo nghiêng nước nghiêng thành thế này chắc hẳn chị ấy phải có nhiều chàng trai theo đuổi lắm.
Lục Uyển Uyển khiêm tốn thỉnh giáo: “Chị dâu, em có một yêu cầu quá đáng.”
Cố Minh Nguyệt mỉm cười đáp: “Sao thế?”
“Uyển Uyển, chúng ta là người một nhà nên không cần khách sáo, có vấn đề gì em cứ nói thẳng đi.”
Lục Uyển Uyển vui vẻ ôm lấy cánh tay cô, cái đầu nhỏ cứ cọ qua cọ lại rồi đắc ý liếc mắt về phía anh cả: “Cảm ơn chị dâu, em biết chị dâu là tốt với em nhất mà.”
Nhìn điệu bộ nịnh nọt của em gái, Lục Lẫm chỉ cười khẩy. Bình thường chẳng thấy nó đối xử với anh ngọt ngào như thế bao giờ để xem con bé định giở trò gì.
Hai anh em mắt to trừng mắt nhỏ nhìn nhau.
Lục Uyển Uyển quyết định ra đòn trước: “Anh cả, chị em phụ nữ chúng em muốn nói chuyện riêng, anh nghe không hợp đâu.”
Lục Lẫm nhíu mày: “Có gì mà không hợp, chẳng lẽ mày có chuyện gì giấu anh?”
“Ây da, tóm lại là không tiện, anh không đi thì thôi, em với chị dâu vào phòng nói chuyện.”
Vừa dứt lời, Lục Uyển Uyển liền kéo tay Cố Minh Nguyệt lôi tuột vào phòng mình.
Trong nhà họ Lục, ngoại trừ phòng của Lục Lẫm được bố trí ở tầng một để tiện cho việc đi lại thì các phòng khác đều nằm trên tầng hai.
Ban đầu khi Cố Minh Nguyệt chưa đến, người nhà họ Lục định sắp xếp cho cô ở phòng cạnh Lục Uyển Uyển. Nhưng sau đó vì muốn tạo điều kiện cho hai người bồi đắp tình cảm nên họ đổi lại để cô ở cạnh phòng Lục Lẫm.
Tuy nhiên vấn đề cũng không lớn lắm vì diện tích các phòng đều sàn sàn như nhau, cách bài trí cũng tương tự.
Vừa vào đến phòng, Lục Uyển Uyển đã nhiệt tình kéo Cố Minh Nguyệt ngồi xuống.
“Chị dâu, chị có muốn uống nước không? Hay là ăn chút gì nhé?”
Nhìn Lục Uyển Uyển bận rộn chạy đi chạy lại như con ong mật khiến Cố Minh Nguyệt hoa cả mắt, cô vội kéo cô bé ngồi xuống: “Chị không khát cũng không đói, Uyển Uyển tìm chị có việc gì thế?”
Lúc này Lục Uyển Uyển mới thỏ thẻ bày tỏ tâm tư của mình: “Chị dâu, em muốn biết làm thế nào chị lại xinh đẹp được như vậy? Em cũng muốn trở nên xinh đẹp.”
Người ta thường nói con gái lớn mười tám lần thay đổi nhưng cô bé sau mười tám tuổi chỉ thấy cao hơn, đô con hơn chứ nhan sắc thì vẫn dậm chân tại chỗ.
Đừng thấy tên cô bé là Uyển Uyển (dịu dàng) mà nhầm, thực tế tính cách cô bé hoàn toàn trái ngược với cái tên, nói chuyện cực kỳ tự nhiên và thân thiện.
Nghe Lục Uyển Uyển nói vậy, Cố Minh Nguyệt quan sát kỹ gương mặt cô bé. Cô cảm thấy Uyển Uyển vốn đã có nét đẹp riêng, không cần chỉnh sửa quá nhiều nhưng quả thật cặp lông mày có hơi rậm rạp.
Khuôn mặt cô bé hơi hướng hình thoi nên sẽ rất hợp với dáng lông mày hơi xếch nhẹ.
Cố Minh Nguyệt gõ nhẹ ngón tay lên cằm, quan sát thêm những điểm cần thay đổi khác. Đa số chỉ là những chi tiết nhỏ, chỉ cần trau chuốt lại lông mày và kiểu tóc là thần thái cả con người sẽ thay đổi rất lớn.
Ở phòng Lục Uyển Uyển không có dụng cụ vừa tay, Cố Minh Nguyệt bảo cô bé đợi một lát rồi chạy vội xuống lầu.
Ngồi trong phòng khách, nghe thấy tiếng bước chân, Lục Lẫm nhanh tay cầm tờ báo lên che trước mặt.
Thấy Cố Minh Nguyệt chẳng thèm để ý đến mình mà chạy vù vào phòng như một cơn gió, Lục Lẫm lén liếc mắt nhìn theo thì thấy cửa phòng ngủ đang khép hờ.
Anh cố tình lật tờ báo sột soạt liên tục để thu hút sự chú ý của Cố Minh Nguyệt.
Nhưng lúc này Cố Minh Nguyệt đang chìm đắm trong sự phấn khích vì sắp giúp cô em chồng lột xác nên hoàn toàn không để ý đến những động tác nhỏ của anh.
Lục Lẫm lật báo đến mỏi nhừ cả tay mà vẫn chẳng thấy cô đi ra, ánh mắt anh thoáng hiện lên vẻ nghi hoặc, đôi lông mày bất giác nhíu lại.
Cố Minh Nguyệt không nhìn thấy một người sống sờ sờ là anh đang ngồi trên ghế sô pha sao?
Nếu không phải trường hợp bất đắc dĩ thì Lục Lẫm cũng chẳng muốn làm như vậy. Ban nãy lỡ uống nhiều trà quá nên giờ anh đang có nhu cầu giải quyết nỗi buồn.
Ngặt nỗi anh đang ngồi trên ghế sô pha nên không thể tự di chuyển, trong khi hai người bận rộn kia lại chẳng biết đang làm gì trong phòng.
Chưa bao giờ Lục Lẫm cảm thấy bất lực như lúc này, anh cảm giác mình sắp nhịn đến nội thương rồi.
Kể từ khi bị thương và đôi chân mất đi cảm giác, lòng tự trọng cao ngạo khiến anh không thể chấp nhận sự giúp đỡ của người khác.
Anh học cách tự mình giải quyết mọi vấn đề, không ngừng tăng cường sức mạnh cơ bắp chi trên để có thể tự mặc quần áo và đi vệ sinh.
Chỉ cần là việc bản thân có thể làm được, anh tuyệt đối không mượn tay người khác. Tình cảnh cô lập không người hỗ trợ như hôm nay quả thực rất hiếm gặp.
Trong khi đó, Cố Minh Nguyệt lục lọi trong hành lý của mình một hồi, cuối cùng cũng tìm thấy một chiếc hộp nhỏ, đây là bộ dụng cụ trang điểm của nguyên chủ.
Là đại tiểu thư có tiếng ở Thượng Hải, nhà họ Cố đã thuê người chuyên dạy cô các nghi thức trang điểm và làm đẹp. Dù sao thì muốn làm một “bình hoa” thành công cũng cần phải biết chút nghề ngỗng.
Ngay lúc Lục Lẫm sắp không nhịn nổi nữa thì Cố Minh Nguyệt rốt cuộc cũng từ trong phòng bước ra. Thấy cô lại định chạy lên lầu, Lục Lẫm vội vàng lên tiếng gọi lại.
“Cố Minh Nguyệt.”
Cố Minh Nguyệt dừng bước, ngơ ngác nhìn anh: “Sao thế?”
“Cô có thể giúp tôi đẩy chiếc xe lăn lại đây không?”
Lúc nãy khi được đỡ dậy, chiếc xe lăn đã bị để lại ở cửa phòng ngủ. Hiện tại anh đang ngồi trên ghế sô pha, khoảng cách đến đó khá xa.
Cố Minh Nguyệt nhìn vành tai đỏ ửng của anh, cứ tưởng là có chuyện đại sự gì nên vội vàng đẩy xe lăn đến cạnh ghế sô pha.
“Có cần tôi đỡ anh không?”
Lục Lẫm vội lắc đầu: “Không cần đâu, cảm ơn cô.”
Cố Minh Nguyệt nhìn cánh tay rắn chắc đầy sức mạnh của anh rồi nhướng mày. Được thôi, nếu anh đã nói không cần thì cô cũng không ép.
Sau đó cô bước những bước chân vui vẻ lên lầu.
Ngay khi tiếng bước chân cô biến mất, Lục Lẫm cũng đã ngồi yên vị trên xe lăn. Hai tay anh nhanh chóng đẩy bánh xe, mãi cho đến khi vào được nhà vệ sinh, tấm lưng cứng đờ của anh mới dám thả lỏng.
Trên lầu.
Lục Uyển Uyển tò mò nhìn những món đồ bày ra trước mặt: “Chị dâu, mấy thứ này thực sự giúp em đẹp lên được ạ?”
Chuyện gì Cố Minh Nguyệt không dám nói chứ riêng khoản làm đẹp này thì cô hoàn toàn có đủ tự tin.
Kiếp trước cô làm blogger nên thường xuyên phải lên hình để có hiệu ứng hình ảnh tốt nhất, cô còn từng đăng ký học một khóa tu nghiệp tại trường nghệ thuật, chuyện trang điểm đơn giản này không làm khó được cô.
Nhìn lưỡi dao cạo lông mày sắc bén ngay trước mắt, Lục Uyển Uyển căng thẳng nhắm nghiền hai mắt lại.
Cảm nhận được lưỡi dao lướt nhẹ trên bề mặt da, bàn tay đặt trên đầu gối của cô bé siết chặt, sau lưng nổi đầy da gà. Khóe miệng cô bé mím chặt như thể đang chịu cực hình vậy.
Cố Minh Nguyệt nhẹ nhàng an ủi: “Thả lỏng nào, đừng căng thẳng cũng đừng nhíu mày. Tin tưởng vào tay nghề của chị, lát nữa đảm bảo sẽ khiến em phải kinh ngạc.”
Giọng nói của cô nhẹ nhàng như đang dỗ dành trẻ con khiến Lục Uyển Uyển từ từ thả lỏng đôi bàn tay đang nắm chặt.
Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời
Đánh giá:
Truyện Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời
Story
Chương 6: Thay đổi bản thân
10.0/10 từ 18 lượt.
