Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời

Chương 65: Dọn dẹp thư phòng


Ông Miêu nói một tuần là đúng một tuần.


Đến ngày hẹn giao hàng, ông đã có mặt đúng giờ ở cổng khu gia binh.


Nếu không có lính gác vào báo tin thì Cố Minh Nguyệt cũng quên béng mất việc này.


Khu gia binh có quy định nghiêm ngặt, người lạ không được tùy tiện ra vào, ai đến cũng phải đăng ký.


Đây là để đảm bảo an toàn cho người thân, cho các chiến sĩ và quan trọng hơn là cho quốc gia.


Ông Miêu từng làm đồ cho nhiều người trong khu này nên rất rành quy tắc.


Sau khi được cho phép, ông mới cùng con trai đánh xe bò vào.


Cố Minh Nguyệt dẫn ông Miêu về nhà, Lục Lẫm bận việc không về được nên cử cậu cảnh vệ Tiểu Lưu đến giúp một tay.


“Chị dâu cứ yên tâm ngồi nghỉ, mấy việc nặng nhọc này để em lo.”


Tiểu Lưu nhập ngũ được hai năm, vì nhanh nhẹn tháo vát lên được phân làm cảnh vệ cho lãnh đạo.


Cậu từng gặp Lục Lẫm trong đợt cứu trợ thiên tai, biết được làm việc dưới trướng anh thì vui lắm.



Đây là lần đầu tiên Tiểu Lưu gặp Cố Minh Nguyệt, chàng trai trẻ không dám nhìn nhiều.


Mấy món đồ cồng kềnh như bàn học, tủ quần áo thì Cố Minh Nguyệt chịu chết, chỉ giúp được mấy cái ghế nhỏ, sau đó cô pha nước đường mời mọi người.


Một bát nước đường trắng là nghi thức tiếp khách cao nhất của gia chủ thời này.


Ông Miêu đi đường cả buổi sáng khát khô cả họng, uống bát nước đường vào thấy tỉnh cả người.


“Đồng chí Cố, cháu kiểm tra xem đồ đạc có sứt mẻ gì không? Nếu có chỗ nào chưa ưng thì để ông sửa lại cho.”


“Không vấn đề gì đâu ạ.”


Lúc nãy khi chuyển đồ cô đã xem kỹ rồi, tay nghề ông Miêu quả nhiên không chê vào đâu được.


Bàn học được đánh bóng láng coóng, bên trên còn quét một lớp dầu trẩu chống thấm nước.


“Ông Miêu, đây là số tiền còn lại, ông đếm xem đủ chưa ạ.”


Ông Miêu: “Khỏi cần đếm, các cháu đều là người tốt, ông tin tưởng mà.”


Tuy ông nói vậy nhưng Cố Minh Nguyệt cũng không thể thất lễ, cô đếm từng tờ tiền ngay trước mặt ông Miêu, vừa để ông nhìn thấy vừa thể hiện sự tôn trọng.


Sau khi ông Miêu về, Tiểu Lưu giúp dọn dẹp nhà cửa sạch sẽ rồi mới xin phép ra về.



Họ mang cũng không nhiều còn lại một ít, trời nóng thế này để lâu cũng hỏng, chi bằng làm quà biếu mọi người ăn lấy thảo.


Tiểu Lưu mừng rỡ nhận lấy gói bánh, không ngờ lại có lộc ăn thế này: “Em cảm ơn chị dâu ạ.”


Có bàn học mới, Cố Minh Nguyệt hào hứng sắp xếp đồ đạc của mình lên, trang trí lại thư phòng một lượt, nhìn cũng ra dáng lắm rồi.


Lục Lẫm về đến nhà thấy thư phòng mới toanh cũng rất hài lòng, bàn ghế trong nhà cũng được thay mới đồng bộ.


Lúc ăn cơm, Cố Minh Nguyệt bàn: “Em định mai ra chợ xem có mua được mấy con gà con, vịt con hay ngỗng con gì đấy về nuôi.”


Mấy hôm trước thấy nhà chị Đàm nuôi gà, chưa nói đến chuyện thịt thà, chỉ riêng việc mỗi sáng nhặt được vài quả trứng là đã đủ lượng protein cho cả ngày rồi.


Hơn nữa nhà họ cũng có chỗ, lúc dọn dẹp sân vườn cô đã đặc biệt chừa ra một khoảng để nuôi gia cầm.


Lục Lẫm gật đầu: “Được, mai em nhờ chị Đàm đi cùng chọn giúp cho.”


Cố Minh Nguyệt cũng nghĩ vậy, cô không biết chọn giống, có chị Đàm đi cùng thì yên tâm hơn.


Biết chuyện, chị Đàm đồng ý ngay tắp lự: “Vừa hay chị cũng định mua mấy con gà con về nuôi, mai chị em mình đi cùng.”


“Cô ăn kẹo này.”


Thằng bé Thành Thành con chị Đàm nhét vào tay Cố Minh Nguyệt một viên kẹo trái cây, giấy gói trong veo bọc lấy viên kẹo nhiều màu sắc, dưới ánh nắng chiếu rọi lấp lánh như cầu vồng.



Thằng bé mặt mũi vuông vức, lông mày rậm đen, đôi mắt tròn xoe như hai hòn bi ve, cười lên lộ ra chiếc răng khểnh, trông hổ báo cáo chồn mà lại rất đáng yêu.


Chồng chị Đàm cùng lữ đoàn với Lục Lẫm, Cố Minh Nguyệt từng gặp anh ấy rồi, hai bố con giống nhau như đúc.


Cố Minh Nguyệt xoa đầu thằng bé: “Cảm ơn Thành Thành, cô không thích ăn kẹo đâu, cháu ăn đi.”


Thằng bé ngơ ngác nhìn viên kẹo trong tay, nghiêng đầu khó hiểu, dường như không tin nổi trên đời lại có người không thích ăn kẹo.


Sáng sớm hôm sau, nghe tiếng kèn báo thức, Cố Minh Nguyệt đã dậy thay quần áo.


Mùa này gà vịt ít ấp trứng nên con giống bán ra cũng không nhiều, muốn mua được gà con thì phải đi sớm xí chỗ.


Chợ không xa lắm nhưng nghĩ đến việc phải xách nhiều đồ nên Cố Minh Nguyệt dắt xe đạp đi.


Yên sau xe đạp đã được may thêm đệm, vải xanh nhạt nhồi bông dày cộp, ngồi êm ái vô cùng.


Thấy chị Đàm một tay dắt Thành Thành, một tay xách giỏ đi chợ, Cố Minh Nguyệt vội vàng chạy lại: “Chị ơi, cho thằng bé ngồi lên yên sau xe em này, em chở giúp cho.”


Chị Đàm ngại ngùng xua tay: “Thôi không cần đâu em, con nhà chị nặng lắm, đẩy mệt đấy.”


Cố Minh Nguyệt cười đẩy xe đến trước mặt chị: “Xe 26 này nhẹ hều ấy mà, chở thêm đứa trẻ con ăn thua gì, em khỏe lắm.”


Cô bế Thành Thành đặt lên yên sau, chỉnh lại tay lái cho vừa tầm.



Cố Minh Nguyệt cười đẩy xe đi, chị Đàm xách giỏ đi bên cạnh, Thành Thành ngồi sau xe thích thú ngó nghiêng tứ phía.


Dọc đường đi, chị Đàm cứ sờ sờ vào chiếc xe đạp, tấm tắc khen: “Xe này tốt thật đấy, đạp nhẹ tênh, ngồi lại êm, chở trẻ con cũng tiện.”


Cố Minh Nguyệt cười đáp: “Vâng, lúc mua em cũng đắn đo mãi đấy. Nhưng mà nghĩ đi nghĩ lại, nhà em chủ yếu là Lục Lẫm đi bộ đội, em ở nhà một mình phải chạy đi chạy lại lo toan nhiều việc nên mới cắn răng mua đấy ạ.”


Đây là lý do Cố Minh Nguyệt đã soạn sẵn trong đầu, chứ chẳng lẽ lại bảo vì lười đi bộ nên mua.


Là một người hướng nội thích ru rú trong nhà, chiếc xe đạp này cũng chỉ dùng trong trường hợp khẩn cấp thôi.


Thời buổi này phương tiện đi lại hiếm hoi, nhất là ở khu gia binh, muốn đi xa một chút thì xe đạp là vật dụng thiết yếu không thể thiếu.


Chị Đàm gật đầu, trong mắt thoáng qua tia ngưỡng mộ:


“Chị cũng muốn mua một chiếc lắm nhưng nghĩ đi nghĩ lại, bình thường cũng chẳng đi đâu xa, mua về để không thì phí. Với lại, bố mẹ hai bên sức khỏe đều yếu, thuốc thang tốn kém, lấy đâu ra tiền dư dả mà mua xe.”


Cố Minh Nguyệt gật đầu đồng cảm: “Cuộc sống là thế mà chị, tiền phải tiêu vào chỗ cần thiết chứ.”


Nghe cô nói vậy, chị Đàm càng thêm tán thành.


Ai mà chẳng muốn sống sung sướng, ai mà chẳng muốn mua xe đạp nhưng xe đạp đâu phải mớ rau muốn mua là mua được.


Bố mẹ hai bên đều cần giúp đỡ, tuy họ không đến mức phải thắt lưng buộc bụng nhưng cũng không thể tiêu xài hoang phí.


Trong tay có tiền thì mới yên tâm, nhỡ có ốm đau bệnh tật gì còn có cái mà lo liệu cho cha mẹ.


Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời Truyện Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời Story Chương 65: Dọn dẹp thư phòng
10.0/10 từ 18 lượt.
loading...