Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời

Chương 48: Kết hôn


Quyết định kết hôn xong, không khí trong nhà náo nhiệt hẳn lên.


Hạ Tuệ Anh ngày nào cũng như được tiêm máu gà, lúc thì kéo Cố Minh Nguyệt đi cửa hàng bách hóa chọn vải may áo cưới, lúc lại đi mua kẹo mừng.


Chung Dục Tú cũng gác lại công việc trong tay để cùng mẹ chồng lo liệu.


“Cái màu đỏ tươi này đẹp này, tôn da con trắng hơn đấy.”


Hạ Tuệ Anh vừa ướm thử vải lên người cô vừa cười nói: “Chúng ta phải chọn cái nào vừa hỉ khí lại vừa bền màu.”


Lục Uyển Uyển cũng hùa vào góp vui: “Chị dâu cháu đẹp sẵn rồi, mặc gì chả đẹp.”


“Cũng phải.”


Hạ Tuệ Anh cực kỳ đồng tình với lời cháu gái.


Sống đến từng tuổi này, bà gặp người đẹp không ít nhưng Cố Minh Nguyệt hoàn toàn có thể xếp vào hàng top đầu.


Cô bé da trắng như tuyết, ngũ quan rạng rỡ, đứng cạnh cháu trai bà xứng đôi vừa lứa vô cùng, cô người mẫu trên họa báo chưa chắc đã đẹp bằng.


Hạ Tuệ Anh chưa bao giờ cho rằng xinh đẹp là chuyện xấu.


Bà thường nói: “Xinh đẹp là món quà ông trời ban tặng, sống đẹp mới là bản lĩnh do mình tự tạo ra.”


Trong mắt bà, vẻ đẹp của người phụ nữ không phải là công cụ để làm vui lòng người khác mà là sự tự tin vốn có.


Phụ nữ trong nhà phụ trách mua sắm, đàn ông phụ trách khuân vác sắp xếp.



Lục Lẫm cũng báo tin hỷ cho anh em tốt, Hình Nghị và Hà Bỉnh Lâm đều mừng cho anh, hứa nhất định sẽ sắp xếp thời gian đến dự đám cưới.


Dù tình hình hiện tại chưa rõ ràng nhưng Lục Lẫm vẫn muốn cố gắng hết sức để cho Cố Minh Nguyệt một đám cưới long trọng nhất có thể.


Hạ Tuệ Anh đã đặc biệt đi xem ngày, ấn định hôn lễ vào nửa tháng sau, thời gian này vừa vặn không quá gấp gáp cũng không quá muộn.


Cố Minh Nguyệt hoàn thành nốt các đơn hàng còn lại rồi tạm thời nghỉ việc ở tiệm may.


Mấy người bạn thân biết cô sắp cưới Lục Lẫm cũng tranh thủ thời gian rảnh rỗi đến giúp một tay chuẩn bị đồ đạc.


Bà Ngô lôi tấm vải hỉ quý giá dưới đáy hòm ra tặng Cố Minh Nguyệt.


“Đây là tấm vải ông nhà bà mang từ nơi khác về năm xưa, tốt lắm đấy, bao năm nay bà chẳng nỡ dùng, cháu đừng chê, cầm về xem có dùng được vào việc gì không.”


Cố Minh Nguyệt sờ chất vải mịn màng, người tinh ý nhìn qua là biết giá trị không nhỏ, cô thấy quý quá không dám nhận.


“Cháu cứ cầm lấy, bà cũng chẳng có gì quý giá tặng cháu cả, nếu không nhờ cháu mang lại sức sống cho cái tiệm may bé tẹo này thì bà già này chắc chết đói ngoài đường rồi.”


Bà Ngô nói lời thật lòng, Cố Minh Nguyệt từ chối mãi không được đành nhận.


“Vậy cháu và Lục Lẫm cảm ơn bà Ngô ạ.”


Bà Ngô cười tươi rói: “Thế mới phải chứ!”


Dưới sự nỗ lực của mọi người, nhà họ Lục dần thay da đổi thịt, nhìn từ xa đã thấy một màu đỏ rực rỡ hỉ khí.


Các ông bà trong khu gia binh biết Lục Lẫm sắp lấy vợ, ai nấy đều đến chúc mừng.


“Tiểu Lẫm cuối cùng cũng rước được vợ về dinh rồi.” Ông Vương cười không khép được miệng: “Sau này phải đối xử tốt với Minh Nguyệt đấy, không được bắt nạt con bé đâu.”



Bà Triệu nắm tay Cố Minh Nguyệt ngắm nghía: “Minh Nguyệt nhà ta vừa xinh xắn lại khéo tay, Tiểu Lẫm có phúc lắm đấy.”


Bà Trương ghé sát vào thì thầm vẻ thần bí: “Đôi trẻ này tình cảm lắm cơ, hôm trước Minh Nguyệt bị thương ở tay, nhìn thằng Lẫm xót xa chạy trước chạy sau phục vụ, chỉ sợ Minh Nguyệt mệt thôi.”


Cố Minh Nguyệt bị trêu đỏ bừng cả mặt, cúi đầu cười e thẹn.


Lục Lẫm lại hào phóng ôm vai cô, cười đáp: “Đương nhiên rồi ạ, vợ cháu là người trên trời khó tìm, dưới đất khó kiếm mà lị.”


Các cụ cười càng vui hơn.


Kể từ khi ấn định hôn sự, Lục Lẫm còn cố tình gửi thiệp mời cho Dư Hoài Lâm.


Nhìn tấm thiệp đỏ chót trên tay, Dư Hoài Lâm không khỏi bật cười, người này lớn tướng rồi mà tính khí vẫn trẻ con thế không biết.


“Hoài Lâm, ai gửi gì thế cháu?”


Ông Dư Trung Khánh tò mò nhìn tấm thiệp trên tay cháu.


Ông nhớ mãi chẳng ra có ai sắp cưới, trong khu gia binh cũng không nghe nói có hỷ sự gì.


Dư Hoài Lâm mở thiệp ra đặt trước mặt ông nội: “Là thiệp cưới của đồng chí Cố ạ.”


“Đồng chí Cố, đồng chí Cố nào?”


Dư Hoài Lâm cười nói: “Ông nội, ông còn quen đồng chí Cố nào nữa, chẳng phải chỉ có một người thôi sao.”


Ông Dư Trung Khánh lúc này mới nhớ ra là Cố Minh Nguyệt sắp lấy chồng, ông vỗ đùi cái đét vẻ tiếc nuối, chỉ tay vào mặt cháu trai mắng:


“Cháu xem, cô gái tốt thế mà để người ta rước mất, sau này ông xem cháu ế vợ thế nào.”



Dư Hoài Lâm bất lực nói:


“Chuyện này phải có duyên phận ông ạ, dù cháu có ưng thì đồng chí Cố cũng đâu có ưng cháu, hôm nọ đến nhà họ Lục, cô ấy chẳng bảo đang yêu đương với Lục Lẫm còn gì? Ông mà cứ vô lý thế là cháu giận đấy nhé.”


Ông Dư Trung Khánh cũng chỉ càm ràm cho đỡ tức thôi, nghe cháu trai nói thế ông lại càng hăng: “Cái thằng ranh con này còn dám giận à, ông đây còn chưa giận thì thôi.”


Dư Hoài Lâm không thèm đôi co với ông, cầm thiệp mời bỏ đi.


“Đứng lại, đi đâu đấy?”


Chưa ra khỏi cửa đã bị ông nội gọi giật lại.


Dư Hoài Lâm quay lại nhìn ông với vẻ vô tội: “Cháu đi làm chứ đi đâu.”


Ông Dư Trung Khánh chỉ vào tấm thiệp trên tay anh: “Mau đưa đây cho ông.”


Dư Hoài Lâm nhếch mép cười, không tranh cãi với ông già nữa, ngoan ngoãn đưa thiệp qua.


Ông Dư Trung Khánh lật xem từng chữ trên tấm thiệp, càng xem càng thấy đau lòng, cô gái tốt thế kia, đúng là bông hoa nhài cắm bãi phân trâu.


Tuy ông không quen Lục Lẫm nhưng ông biết Lục Lợi Dân, lão già đó hồi trẻ là chúa nghịch ngợm, cháu trai lão chắc chắn tính nết cũng y hệt.


Hôm nọ đến nhà họ Lục, thấy cậu ta mặt lạnh tanh ngồi cạnh đồng chí Cố, người không biết còn tưởng cô ấy nợ tiền cậu ta không bằng.


Ngày cưới nhanh chóng đến gần.


Theo phong tục địa phương, con gái đi lấy chồng phải xuất phát từ nhà mẹ đẻ.


Nhưng Cố Minh Nguyệt không có người thân ở Bắc Kinh nên sau khi bàn bạc, mọi người quyết định cô sẽ xuất giá từ nhà cũ của nhà họ Lục đến nhà mới của Lục Lẫm.



Căn nhà cũ nát năm nào sau khi được sửa sang lại đã hoàn toàn thay da đổi thịt.


Mái ngói vỡ được dọn sạch, cửa sổ thay mới lau chùi sáng bóng, cỏ dại trong sân được nhổ sạch thay bằng những khóm hoa tươi.


Khắp nơi tràn đầy sức sống.


Trong sân giăng đèn kết hoa, chữ Hỷ đỏ chót dán đầy cửa nẻo.


Không khí ngập tràn mùi kẹo ngọt và tiếng pháo nổ, náo nhiệt như ngày tết.


Cố Minh Nguyệt mặc bộ váy cưới đỏ rực do chính tay mình may, ngồi bên mép giường.


Tay cô hơi run, vừa hồi hộp vừa mong chờ.


Bên ngoài vang lên tiếng bước chân rộn rã, tiếp đó là giọng nói của Lục Lẫm.


“Vợ ơi chuẩn bị xong chưa? Anh đến đón em về nhà đây!”


Lục Uyển Uyển và Tống Diệu Du dẫn theo mấy người bạn chặn cửa đòi lì xì: “Không có lì xì không mở cửa đâu nha!”


Lục Lẫm cười lấy trong túi ra một nắm to kẹo hỷ và phong bao lì xì: “Các cô nương nương tay cho.”


Cửa cuối cùng cũng mở, Lục Lẫm liếc mắt cái đã thấy Cố Minh Nguyệt đang ngồi bên giường.


Cô mặc bộ váy cưới đỏ thắm từng đường kim mũi chỉ do chính tay cô thêu dệt, tay áo và vạt áo thêu họa tiết hoa mẫu đơn giản dị mà tinh tế.


Gương mặt cô dưới ánh nắng trở nên trắng ngần không tì vết, mày ngài mắt phượng, khóe môi vương nụ cười e thẹn.


Lục Lẫm ngẩn người, đứng chôn chân tại chỗ.


Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời Truyện Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời Story Chương 48: Kết hôn
10.0/10 từ 18 lượt.
loading...