Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời

Chương 47: Thư nặc danh


“Thì em cảm thấy bản thân đôi khi rất cần người khác chăm sóc.”


Lại còn hay giận dỗi vô cớ nữa chứ.


Lục Lẫm nhẹ nhàng nắm lấy tay cô, giọng trầm ấm mà kiên định: “Em không phải là phiền phức mà là người anh muốn chăm sóc cả đời.”


Cố Minh Nguyệt ngẩn người.


Lục Lẫm nói tiếp: “Hơn nữa, chẳng phải em cũng chăm sóc anh sao? Con người với nhau vốn dĩ là làm phiền lẫn nhau mà.”


Anh ngừng một chút, khóe miệng khẽ cong lên: “Nhưng anh hy vọng những ngày tháng sau này em chỉ làm phiền một mình anh thôi.”


Cố Minh Nguyệt không nhịn được cười, hốc mắt hơi nóng lên: “Thế nếu em cứ làm phiền anh mãi, anh có thấy chán không?”


“Đương nhiên là không rồi.”


Lục Lẫm trả lời không chút do dự: “Em là vợ anh, dù phiền phức đến đâu anh cũng không thấy chán.”


Chút bất an trong lòng Cố Minh Nguyệt hoàn toàn tan biến, khóe môi cô cong lên để lộ hàm răng trắng đều tăm tắp, cả người toát lên vẻ vui tươi rạng rỡ.


“Đi thôi, chúng ta đi ăn cơm.”


Hai người đi chơi cả buổi chiều, mãi đến khi hoàng hôn buông xuống mới về nhà.


Tại nhà họ Lục.


Các bậc trưởng bối đang ngồi trên ghế sô pha, không khí trong nhà trầm lắng, chỉ nghe thấy tiếng xẻng xào nấu của thím Lưu trong bếp.


Lục Lợi Dân ngồi trên ghế, tay cầm một lá thư tố cáo nặc danh, tờ giấy bị ông vò nhàu nát, đầu ngón tay trắng bệch vì dùng sức.



Đọc lướt qua nội dung trong thư, ông đập mạnh tờ giấy xuống bàn cái “rầm”.


“Đúng là nói hươu nói vượn, viết cái thứ linh tinh gì thế này không biết.”


Sắc mặt Lục Cần Minh lạnh tanh: “Thư này gửi từ vùng Tây Nam lên, gửi thẳng đến tay cấp trên, may mà chú Nghiêm phát hiện kịp thời, nếu không thì Minh Nguyệt gặp nguy hiểm rồi.”


Tây Nam?


Họ không nghĩ ra Cố Minh Nguyệt có thù oán gì với ai ở đó.


“Chẳng lẽ là thằng nhóc nhà họ Cố làm?”


Đây là khả năng duy nhất Hạ Tuệ Anh nghĩ đến. Hồi Nguyệt Nguyệt mới đến Bắc Kinh có kể với họ về tung tích của người nhà.


Sau đó họ cũng cho người đi điều tra, chỉ biết Cố Minh Viễn bị phân về vùng Tây Nam, địa chỉ cụ thể thì không rõ.


Lục Cần Minh mím môi: “Cũng có khả năng đó nhưng việc quan trọng trước mắt là làm sao bưng bít chuyện này.”


Minh Nguyệt đúng là con dâu họ đã chấm nhưng thân phận tư bản của cô cũng là sự thật, nhất là đôi cha mẹ vô trách nhiệm kia đã bỏ trốn càng khiến chuyện này thêm rắc rối.


“Đợi hai đứa về rồi nói cho chúng nó biết chuyện này.”


Hạ Tuệ Anh đưa ra quyết định dứt khoát, bọn trẻ cũng lớn cả rồi, không còn là chim non cần được che chở dưới cánh bố mẹ nữa.


“Ông bà nội chúng cháu về rồi ạ.”


Giọng nói vui vẻ phá tan bầu không khí u ám trong phòng khách.


Lục Lẫm xách mấy hộp bánh, Cố Minh Nguyệt ôm mấy hộp đồ hộp, trông hai người tâm trạng rất tốt.


Nếu có thể thì Lục Cần Minh thật không muốn phá vỡ sự ấm áp này nhưng chuyện gì đến rồi cũng sẽ đến.



Cố Minh Nguyệt và Lục Lẫm nhìn nhau khó hiểu.


Khi đọc rõ nội dung trong thư, đồng tử hai người co rút lại.


“Cái này là?”


Tay Cố Minh Nguyệt run run cầm tờ giấy, cô cố gắng nhận diện nét chữ trên đó nhưng không thấy quen chút nào.


“Bố, thư này ở đâu ra thế ạ?”


Bàn tay ấm áp của Lục Lẫm nắm lấy tay Cố Minh Nguyệt, truyền cho cô sức mạnh.


“Gửi từ vùng Tây Nam về, gửi đến tay chú Nghiêm con, may mà chặn lại được.”


“Là anh trai con gửi đấy.”


Cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay anh, Cố Minh Nguyệt bình tĩnh lại suy nghĩ. Tuy nét chữ trong thư không phải của anh trai cô nhưng giọng điệu trong đó mang đậm thói quen của hắn.


Đặc biệt là khi nghe thấy hai chữ “Tây Nam”, cô càng thêm chắc chắn.


“Anh ta rảnh rỗi quá sinh nông nổi à, sao lại có thời gian viết thư tố cáo thế này.”


Theo lý mà nói, sau khi xuống nông thôn Cố Minh Viễn phải bận tối mắt tối mũi mới đúng, nhất là ở vùng Tây Nam bốn mùa như xuân, ngày nào cũng phải lao động cật lực.


Hắn ta thì hay rồi còn có tâm trạng viết thư tố cáo.


“Nhưng sao anh ta biết em ở Bắc Kinh?”


Cố Minh Nguyệt thắc mắc.


Lục Lẫm: “Chắc hắn cũng biết chuyện hôn ước của chúng ta, đoán chắc em rời khỏi nhà không có chỗ nào đi thì chỉ có thể đến Bắc Kinh thôi.”



Phải nói là Lục Lẫm suy đoán rất chuẩn.


Cố Minh Viễn đi theo đoàn thanh niên xuống nông thôn mới phát hiện ra hoàn toàn không có hy vọng rời khỏi đó.


Bây giờ đi đâu cũng cần giấy giới thiệu, loại người có “tiền án” như hắn thì càng không có cửa.


Sự việc đến nước này, hắn cũng hiểu ra chuyện mình phải xuống nông thôn chắc chắn có bàn tay của cô em gái quý hóa nhúng vào.


Vốn định trước khi đi vắt kiệt giá trị của nó lần cuối, ai ngờ lại bị nó chơi cho một vố là hắn đã coi thường nó rồi.


Nơi nó có thể đi chỉ có Bắc Kinh và cũng chỉ có người ở đó mới đủ bản lĩnh tống cổ hắn đến cái xó xỉnh khỉ ho cò gáy này.


Họ không cho hắn sống yên ổn thì đừng trách hắn không nể tình.


Thế là Cố Minh Viễn viết một bức thư tố cáo gửi về Bắc Kinh.


Lúc này, Cố Minh Nguyệt hận không thể băm vằm hắn ra trăm mảnh, đi cải tạo rồi mà vẫn không chịu an phận.


Lục Cần Minh thở dài: “Chuyện này nói lớn không lớn, nói nhỏ không nhỏ, cách giải quyết duy nhất là hai đứa mau chóng kết hôn.”


Ông dừng lại một chút, ánh mắt đảo qua đảo lại trên mặt hai người rồi hạ giọng nói: “Như vậy vừa chặn được miệng lưỡi thế gian, vừa bảo vệ được Minh Nguyệt.”


Cố Minh Nguyệt sững sờ, trái tim như bị ai đó đánh mạnh một cái, hoảng loạn, bất ngờ và cả bất an đan xen lẫn lộn.


Cô vô thức nhìn sang Lục Lẫm, chỉ thấy ánh mắt anh ngập tràn nhu tình nhìn cô.


Ban chiều hai người còn nói chuyện kết hôn sau này, nhoáng cái đã thành sự thật.


Nhanh đến mức cô không dám tin.


“Nguyệt Nguyệt.”



Nói xong, anh lẳng lặng chờ đợi câu trả lời của Cố Minh Nguyệt.


Mấy vị trưởng bối ngồi bên cạnh đều lộ vẻ mặt hóng hớt.


Tiểu bá vương mặt lạnh từ nhỏ đến lớn cũng có ngày phải cúi đầu trước tình yêu thế này sao.


Hốc mắt Cố Minh Nguyệt dần ươn ướt, cô mấp máy môi, khóe miệng cong lên: “Em đồng ý.”


Lục Lẫm cười như trút được gánh nặng, kích động ôm chầm lấy Cố Minh Nguyệt thì thầm vào tai cô: “Vợ ơi.”


Lần này là vợ thật rồi nhé, cấm em chối cãi.


Hạ Tuệ Anh nhìn cảnh này mà nước mắt nhạt nhòa, vui sướng vỗ đùi đen đét: “Tốt quá rồi! Đã quyết định như vậy thì chúng ta mau chóng tổ chức hỷ sự thôi.”


Cố Minh Nguyệt và Lục Lẫm đều không có ý kiến gì, hai người nắm chặt tay nhau nhìn nhau mỉm cười.


Lục Uyển Uyển về muộn một bước, lúc vào cửa thì mọi người đang chuẩn bị ăn cơm.


Thấy ai nấy đều hớn hở ra mặt, cô bé tò mò hỏi: “Có chuyện gì mà vui thế ạ?”


Chung Dục Tú cười nói: “Đương nhiên là chuyện vui rồi, anh con với Nguyệt Nguyệt sắp kết hôn.”


“Anh con với Nguyệt Nguyệt sắp kết hôn.”


Lặp lại câu nói xong Lục Uyển Uyển mới nhận ra có gì đó sai sai, hét toáng lên kinh ngạc.


“Chị dâu, chị sắp kết hôn với anh em á?!”


Lục Uyển Uyển hối hận vô cùng, biết thế về sớm một chút có phải được chứng kiến khoảnh khắc lịch sử này rồi không.


Cô bé hối hận muốn chết!


Cố Minh Nguyệt cười tít mắt, gật đầu trước ánh mắt kinh ngạc của Lục Uyển Uyển.


Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời Truyện Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời Story Chương 47: Thư nặc danh
10.0/10 từ 18 lượt.
loading...