Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời

Chương 39: Tìm kiếm sự hợp tác


Hai ngày sau, tại tiệm may.


“Minh Nguyệt, cháu nếm thử bánh hoa quế bà tự làm xem thế nào.”


Bà Ngô bưng một đĩa bánh hoa quế ra mời.


“Thơm quá ạ.”


Mùi hương hoa quế ngọt ngào lan tỏa khắp căn phòng nhỏ.


Bà Ngô cười hiền từ: “Hoa quế trong vườn nhà nở rộ rồi, bà hái một ít làm bánh còn phơi khô để pha trà, làm cả mật ong hoa quế nữa, bà chuẩn bị cho mỗi đứa một phần, đợi nhóm Tiểu Tần đến thì đưa luôn thể.”


Cố Minh Nguyệt cười tít mắt: “Thế thì cháu không khách sáo đâu ạ, ngửi mùi thôi đã thấy ngon rồi.”


Bánh hoa quế mềm mịn tan trong miệng, ngọt ngào mà không dính răng, nuốt xuống rồi mà hương hoa quế thoang thoảng vẫn còn đọng lại nơi đầu lưỡi như thể đang lạc vào giữa rừng hoa quế thơm ngát.


“Cháu thích là tốt rồi.”


Bà Ngô không con không cái, chồng mất sớm, bà một mình trông coi tiệm may này sống qua ngày. Lúc đám trẻ tìm đến ngỏ ý muốn hợp tác làm ăn, bà còn tưởng chúng nói đùa.


Nhưng qua thời gian tiếp xúc, bà thấy chúng làm việc rất nghiêm túc.


Cố Minh Nguyệt phụ trách may vá nên hai bà cháu có nhiều tiếng nói chung hơn, bà Ngô rất quý mến cô.


“Hôm nay là ngày hẹn lấy áo của vị khách kia đúng không nhỉ?”


Bà Ngô nhắc đến chiếc áo của Tần Hương Bình, theo lịch hẹn thì hôm nay bà ấy sẽ đến lấy.



“Leng keng.”


Tiếng chuông cửa vang lên, Cố Minh Nguyệt ngẩng đầu mỉm cười.


“Khách đến rồi ạ.”


Tần Hương Bình dắt theo một cô bé mặt mày bí xị bước vào.


“Xin lỗi nhé, suýt nữa thì muộn, làm phiền các cháu ăn cơm rồi.”


Tần Hương Bình lau mồ hôi trên trán.


“Không sao đâu ạ, ăn cơm lúc nào chẳng được, cô đến lấy đồ mới là việc chính để cháu đi lấy áo cho cô.”


Khách đã đặt cọc tiền, thợ may chỉ việc chuẩn bị đồ cho tốt, hối thúc khách hàng chẳng khác nào tự đập bát cơm của mình.


Cố Minh Nguyệt luôn giữ thái độ “khách hàng là thượng đế”.


Thấy Tần Hương Bình thở hổn hển, Cố Minh Nguyệt rót cho bà cốc nước.


Uống cạn cốc nước, Tần Hương Bình mới thấy cổ họng dịu đi đôi chút.


Tôn Thiến Thiến đi theo sau mẹ, len lén quan sát tiệm may nhỏ bé này, không hiểu sao mẹ lại cứ nằng nặc đòi đến đây may đồ.


Cửa hàng bách hóa mới mở ở Bắc Kinh hoành tráng biết bao, bạn bè cô bé toàn mua đồ ở đó, không chỉ có hàng miền Nam mốt mới mà còn có cả hàng ngoại nhập nữa.


Mặc đồ ở đó ra đường mới oách chứ, cái tiệm may bé tẹo này tuy sạch sẽ gọn gàng, vải vóc cũng tạm được nhưng so với cửa hàng bách hóa thì còn kém xa, nếu được chọn cô bé sẽ chọn cửa hàng bách hóa ngay tắp lự.


Cô bé thì thầm vào tai mẹ: “Mẹ ơi, hay mình ra cửa hàng bách hóa mua đi.”



Hồi trước bà cũng hay may quần áo cho bọn trẻ ở tiệm may, thấy cũng ổn cả.


Thợ già tay nghề cao, may đo chuẩn xác.


Tuy bản thân Tần Hương Bình làm việc trong xưởng may nhưng bà vẫn thấy quần áo may đo thủ công mặc thoải mái và vừa vặn hơn.


“Hôm trước cô bảo may áo cho con gái là cô bé này phải không ạ?”


Nhắc đến con gái, nụ cười trên mặt Tần Hương Bình càng thêm rạng rỡ.


“Đúng rồi, đây là con gái cô, Thiến Thiến.”


Sắp tới con gái phải tham gia tiệc liên hoan, người làm mẹ như bà lo lắng cho chuyện cả đời của con nên muốn sắm sửa cho nó bộ cánh thật đẹp.


Bình thường con gái bà rất chú trọng chuyện ăn mặc, thích cùng bạn bè đi mua sắm ở cửa hàng bách hóa.


Tần Hương Bình không phủ nhận quần áo ở đó đẹp nhưng cũng có cái bất tiện.


Con gái giống bà, tạng người đẫy đà, người ngoài nhìn vào khen có phúc nhưng nỗi khổ tâm thì chỉ người trong cuộc mới hiểu.


Chỉ cần tăng vài cân là y như rằng không mua được quần áo vừa người.


Size quần áo ở cửa hàng bách hóa có hạn, mua về không mặc vừa thì chỉ có nước trả lại, phiền phức hơn may đo nhiều.


Cố Minh Nguyệt cười chào Tôn Thiến Thiến: “Chào em, chị là Cố Minh Nguyệt.”


“Em chào chị, em là Tôn Thiến Thiến.”


Tôn Thiến Thiến nhìn cánh tay thon thả của Cố Minh Nguyệt mà ghen tị, người ta đã xinh đẹp lại còn dáng chuẩn nữa chứ.



Cô bé thèm muốn chết đi được.


“Em có muốn thử áo không? Nếu chỗ nào chưa vừa ý chị có thể sửa lại ngay cho em.”


Tôn Thiến Thiến nhìn chiếc váy liền trên tay cô lại nhìn ánh mắt mong chờ của mẹ, khẽ gật đầu.


Cô bé hơi mũm mĩm, quần áo mua ở cửa hàng bách hóa về thường phải sửa lại mới mặc được.


Thực lòng cô bé không kỳ vọng nhiều vào chiếc váy Cố Minh Nguyệt đưa ra nhưng chị ấy nói đúng đã mất công đến tiệm may rồi, không vừa thì sửa tại chỗ cũng tiện.


Trong tiệm có chỗ thử đồ riêng, Cố Minh Nguyệt đã quây một góc làm phòng thay đồ hình rẻ quạt.


Cân nhắc đến vóc dáng của cô bé, Cố Minh Nguyệt đã chọn kiểu dáng vừa vặn nhưng vẫn che được khuyết điểm.


Cô chọn kiểu váy chữ A dáng dài, xòe rộng dần từ ngực trở xuống.


Chất liệu vải đứng dáng nhưng không quá cứng, tránh những loại vải quá mềm rủ hay ôm sát vì dễ làm lộ nhược điểm cơ thể.


Tôn Thiến Thiến thay váy xong, sờ chất vải trên người, cảm thấy mình đã đánh giá thấp tiệm may này rồi.


Chỉ riêng chất liệu vải thôi đã thấy rất ưng ý.


Khi Tôn Thiến Thiến bước ra, mắt Tần Hương Bình sáng rực lên.


Bà vui vẻ bước tới, kéo tay con gái ngắm nghía xuýt xoa, càng nhìn càng thấy hài lòng.


“Mẹ đã bảo thợ ở đây may khéo lắm mà, con xem vừa in luôn này.”


Quý nhất là chiếc váy vừa tôn lên ưu điểm lại vừa khéo léo che đi những phần chưa hoàn hảo trên cơ thể.



Tay nghề tốt thế này mà vào làm ở xưởng may của bà thì tốt biết mấy.


Tần Hương Bình là chủ nhiệm phân xưởng may.


Vốn dĩ xưởng may của họ làm ăn rất phát đạt nhưng mấy năm gần đây hàng hóa mẫu mã mới lạ từ miền Nam tràn về khiến các xưởng may địa phương điêu đứng, thậm chí có lúc còn nợ lương công nhân.


Cứ đà này thì sớm muộn gì cũng đóng cửa.


Hôm trước Tần Hương Bình đi đường thấy hai cô gái trẻ mặc bộ đồ rất lạ mắt và ấn tượng.


Cứ tưởng là mua ở cửa hàng bách hóa, bà mặt dày hỏi thăm mới biết là may ở tiệm này.


Đó cũng là lý do bà tìm đến đây may đồ.


Tần Hương Bình nhen nhóm ý định hợp tác, tay nghề thợ ở đây tốt, nếu có thể hợp tác với xưởng của bà thì may ra cứu vãn được tình thế.


Hôm nay Tôn Thiến Thiến tết hai bím tóc đơn giản, nhìn hơi lệch tông so với bộ váy.


Cố Minh Nguyệt giúp cô bé búi tóc thấp sau gáy.


Tôn Thiến Thiến soi gương, càng ngắm càng thấy ưng, nụ cười trên môi không tắt.


Bà Ngô cười nói: “Mặc bộ này đẹp thật đấy, vừa vặn, màu sắc tươi tắn, tôn da tôn dáng hẳn lên.”


Tần Hương Bình nhân cơ hội đề cập chuyện hợp tác với Cố Minh Nguyệt.


“Không giấu gì cháu, cô muốn hỏi xem cháu có bán mẫu thiết kế này không?”


Tần Hương Bình giải thích:


“Cô làm việc ở xưởng may, dạo này xưởng làm ăn kém quá, công nhân ngoài mặt không nói gì nhưng trong lòng ai cũng lo sốt vó. Cô là chủ nhiệm, không thể trơ mắt nhìn xưởng đi xuống được, phải tìm cách gì đó thôi.”


Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời Truyện Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời Story Chương 39: Tìm kiếm sự hợp tác
10.0/10 từ 18 lượt.
loading...