Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời
Chương 38: Sát thủ nhà bếp
“Không có gì đâu ạ, mọi người mau đưa ông cụ đi bệnh viện đi, trông ông có vẻ bị mất nước rồi đấy.”
Dư Hoài Lâm hiểu bây giờ không phải lúc khách sáo, anh ta khẩn khoản xin địa chỉ của Cố Minh Nguyệt một lần nữa.
“Thôi khỏi, chuyện nhỏ ấy mà, tôi đi trước đây.”
Cố Minh Nguyệt vốn không giỏi xã giao trong những tình huống thế này, cô vội vàng buông một câu rồi đạp xe đi thẳng.
Dư Hoài Lâm nhìn theo bóng lưng cô đầy tiếc nuối, lên xe thì bắt gặp ánh mắt ghét bỏ của ông nội.
Xe lăn bánh đến bệnh viện, Dư Trung Khánh càng nhìn thằng cháu càng thấy chán.
“Uổng công có cái mặt đẹp trai, cô bé đó tính tình tốt biết bao, giá mà làm cháu dâu ông thì sau này xuống suối vàng ông cũng có mặt mũi gặp bà nội cháu.”
Dư Hoài Lâm cười khổ: “Ông nội, ông đang đau lưng mà vẫn còn tâm trí lo chuyện này sao?”
“Đau lưng thì liên quan gì đến chuyện cháu tìm vợ, lát nữa nhớ đi dò la xem cô bé đó là con cái nhà ai, người ta cứu mạng ông, mình phải đến tận nhà cảm tạ cho đàng hoàng.”
Chuyện này không cần ông nhắc Dư Hoài Lâm cũng tự biết phải làm gì.
Bên kia, Cố Minh Nguyệt xách túi thịt kho tàu về đến khu gia binh.
“Nguyệt Nguyệt về rồi đấy à.”
Lục Lợi Dân tay xách hai con cá, quần áo trên người còn chưa kịp thay, rõ ràng cũng vừa mới về.
“Oa, ông nội câu được cá ạ?”
Lục Lợi Dân giơ cao chiến lợi phẩm khoe khoang: “Thế nào? Cũng ra gì đấy chứ, hôm nay mở hàng may mắn câu được mấy con liền, hai con này to nhất, lát nữa hầm canh cá ăn nhé.”
“Cá ông câu ở cái mương nào không biết, toàn mùi bùn tanhòm.”
Hạ Tuệ Anh thích ăn cá nhưng lại sợ cá ông nhà câu về.
Chẳng biết ông câu kiểu gì mà cá lúc nào cũng nồng nặc mùi bùn, làm cách nào cũng không khử hết được, lần nào ăn xong cũng khó chịu mấy ngày liền.
Hạ Tuệ Anh xua tay quầy quậy: “Bà không ăn đâu, ông cũng đừng cho Nguyệt Nguyệt ăn, nhỡ đau bụng thì ông chịu trách nhiệm đấy.”
Lục Lợi Dân bĩu môi không đồng tình: “Bà cứ làm quá lên, tôi thấy ngon mà.”
“Lát nữa tôi tự tay vào bếp, làm món cá om dưa thì ngon tuyệt cú mèo.”
Quần áo cũng chẳng buồn thay, Lục Lợi Dân xách cá đi thẳng vào bếp.
Thím Lưu thấy ông vào thì ngạc nhiên.
“Ông định làm gì thế ạ?”
Lục Lợi Dân lấy cái chậu thả cá vào, lục tung bếp tìm dụng cụ làm cá.
Nghe ông bảo muốn nấu cá, thím Lưu vội vàng tìm đồ cho ông rồi chuồn lẹ ra ngoài, nói nhỏ với Hạ Tuệ Anh đang đứng trong sân: “Lần trước ông nhà nấu cá, mùi ám mấy ngày không hết, sao hôm nay lại đòi nấu nữa thế ạ?”
Thím Lưu tế nhị không dám nói thẳng là món cá ông nấu kinh khủng khiếp, đến mèo hoang trong khu còn phải chạy mất dép.
Hạ Tuệ Anh nhắc đi nhắc lại vì sợ mọi người ăn phải đau bụng.
Cố Minh Nguyệt bắt đầu thấy tò mò, không biết món cá đó dở tệ đến mức nào mà khiến mọi người khiếp sợ đến vậy.
Nhà họ Lục ở trong căn biệt thự hai tầng, sân trước trồng hoa, sân sau trồng rau.
Vừa đẹp mắt lại vừa thiết thực.
Hạ Tuệ Anh giữ nếp sống tiết kiệm của người xưa, thấy mảnh sân rộng để không thì tiếc nên trồng đủ loại rau.
Nếu có cơ hội, bà còn muốn cuốc cả sân trước lên trồng rau nốt, đến mùa thu hoạch thì vui phải biết.
Nhưng nhà này đâu phải chỉ có hai ông bà, con dâu bà thích hoa nên bà cũng phải tôn trọng.
Mẹ chồng nàng dâu mỗi người quản một sân, nước sông không phạm nước giếng.
Rau cải thìa trong vườn mới nhú mầm non mơn mởn còn có rau muống, cà chua, dưa chuột, thứ gì cũng có.
“Hái ngần này là đủ ăn rồi, về thôi, chắc ông nhà cũng làm xong cá rồi đấy để xem hôm nay ông ấy trổ tài thế nào.”
Hạ Tuệ Anh chẳng tin tưởng tay nghề của chồng chút nào.
Quả nhiên, chưa vào đến cửa đã ngửi thấy mùi khét lẹt.
“Ái chà, cái gì cháy thế này?”
Thím Lưu kêu lên, ba chân bốn cẳng chạy vào bếp.
Lục Lợi Dân đang hì hục phi tang vật chứng, lúc đầu rán cá mọi chuyện vẫn suôn sẻ.
Nhưng không hiểu sao lửa tự nhiên bùng lên dữ dội, ông trở tay không kịp, da cá dính chặt vào chảo tạo thành một lớp cháy đen sì dày cộp.
Tranh thủ lúc mọi người chưa về, ông vội vàng dọn dẹp hiện trường, mở toang cửa sổ cho bay mùi.
Thấy thím Lưu bước vào, tay chân ông càng luống cuống hơn: “Sao mọi người về nhanh thế?”
“Không nhanh thì ông đốt trụi cái bếp này rồi.”
Hạ Tuệ Anh đi vào sau càm ràm.
Lục Lợi Dân lầm bầm: “Làm gì đến mức đó.”
Hạ Tuệ Anh mặc kệ ông, đi một vòng quanh bếp, cuối cùng tìm thấy phần cá còn lại trong thùng rác.
“Cái ông già này lãng phí thực phẩm quá, cá ngon thế này mà đem vứt đi à?”
Tuy người không ăn được nhưng mang cho mèo hoang ăn cũng tốt, nhìn qua thì chỉ bị cháy chút xíu thôi, biết đâu mèo hoang hôm nay dễ tính ăn hết thì sao.
Lục Lợi Dân thầm nghĩ ném đi thế này là còn muộn đấy, rốt cuộc vẫn bị phát hiện món cá thất bại thảm hại của mình.
Cố Minh Nguyệt không nỡ dội gáo nước lạnh vào sự nhiệt tình của ông, cười an ủi: “Ông nội ơi, bọn cháu hái được rau cải thìa non lắm, xào ăn kèm với thịt kho tàu cũng ngon tuyệt ạ.”
Có bậc thang Cố Minh Nguyệt đưa ra, ông cụ vội vàng leo xuống.
“Nguyệt Nguyệt nói đúng đấy, ông thích ăn thịt kho tàu nhất lại có thêm rau xanh giải ngấy nữa thì còn gì bằng.”
Nói xong ông chạy biến lên lầu như bị ma đuổi, không dám quay đầu lại.
Hạ Tuệ Anh phẩy phẩy tay trước mũi, ghét bỏ nói: “Sau này phải ra lệnh cấm ông nhà vào bếp mới được, cứ đà này thì nồi niêu xoong chảo trong nhà đi tong hết.”
“Ai đi tong cơ ạ?”
Lục Lẫm tập phục hồi chức năng ở bệnh viện về, vừa bước vào cửa đã thấy có gì đó sai sai.
Từ lúc vào khu gia binh anh đã ngửi thấy mùi khét, tìm mãi mới biết hóa ra là từ nhà mình bay ra, mùi này cũng ám ảnh quá rồi.
Anh ngó vào bếp thấy thím Lưu đang nấu nướng, với tay nghề của thím ấy thì không thể nào xảy ra sơ suất ngớ ngẩn thế này được.
“Nồi niêu nhà mình chứ ai.”
Lục Lẫm hít hà: “Sao lại có cả mùi tanh của cá thế này? Chẳng lẽ...”
Anh nhìn lên lầu với ánh mắt nghi ngờ: “Đừng bảo là ông nội lại vào bếp đấy nhé?”
Cố Minh Nguyệt giơ ngón cái lên: “Anh đoán chuẩn không cần chỉnh, chúc mừng anh.”
Mặt Lục Lẫm xám ngoét: “Hay trưa nay chúng ta ra ngoài ăn đi.”
Rõ ràng anh cũng nhớ lại những chiến tích huy hoàng của ông nội trong nhà bếp.
Nấu dở không đáng sợ, đáng sợ là nấu dở mà vẫn đam mê nấu nướng, thế thì đúng là thảm họa.
Cố Minh Nguyệt phì cười: “Ông nội vừa tự kỷ bỏ lên phòng thay đồ rồi, em mua thịt kho tàu về, trưa nay chúng ta ăn món đó.”
Lục Lẫm lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời
Đánh giá:
Truyện Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời
Story
Chương 38: Sát thủ nhà bếp
10.0/10 từ 18 lượt.
