Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời

Chương 28: Hữu duyên vô phận


Cố Minh Nguyệt lúng túng một chút rồi vội vàng đẩy trả cuốn sách cho Tống Thế Kiệt: “Nếu trong nhà đã có rồi thì tôi không mượn nữa, làm phiền anh rồi, đồng chí Tống.”


Tống Thế Kiệt mấy hôm nay không về nhà nên không biết quan hệ giữa Cố Minh Nguyệt và Lục Lẫm, chỉ nghĩ cô là họ hàng xa của nhà họ Lục, tạm thời tá túc ở đây.


“Vậy à, thế lần sau cô muốn xem sách gì cứ bảo tôi, chỗ tôi cái gì cũng thiếu, chỉ có sách là nhiều thôi.”


Tống Thế Kiệt còn đang hí hửng vì tìm được tiếng nói chung với Cố Minh Nguyệt, hoàn toàn không để ý đến ánh mắt lạnh lẽo của người đàn ông bên cạnh.


Lục Lẫm hừ lạnh một tiếng: “Không cần phiền đến cậu, vợ chưa cưới của tôi muốn xem sách gì thì trong nhà cũng có cả.”


Nụ cười trên mặt Tống Thế Kiệt cứng đờ, não bộ như bị chậm mất một nhịp.


Vợ chưa cưới nào?


Vợ chưa cưới của ai?


Anh ta chắc chắn là mình nghe nhầm rồi, Lục Lẫm có vợ chưa cưới từ bao giờ, sao anh ta lại không biết?


Lục Lẫm như không nhìn thấy sắc mặt khó coi của anh ta, tiếp tục khoe khoang:


“Hai hôm nữa là tổ chức đám cưới rồi, đến lúc đó cậu nhớ đến uống rượu mừng nhé, dù sao cậu cũng là một trong số ít bạn bè của Nguyệt Nguyệt ở đây mà.”


Cố Minh Nguyệt lén véo tay anh một cái, ý bảo vừa phải thôi, không thấy người ta sắp khóc đến nơi rồi à.


Hành động này rơi vào mắt Lục Lẫm lại thành ra cô đang xót xa cho Tống Thế Kiệt khiến anh không khỏi ghen tuông.


Anh đã nói gì khó nghe đâu, sao cô lại bênh vực người ngoài chứ.


“Đồng chí Cố, anh ấy nói thật sao?”


Cố Minh Nguyệt gật đầu, thản nhiên đáp: “Đúng vậy, hôm trước tôi và Uyển Uyển ra ngoài chính là để chuẩn bị đồ đạc cho lễ đính hôn đấy.”


Lúc này dù không phải thì cũng phải nói là phải.


Nghe cô nói vậy, tia sáng trong mắt Tống Thế Kiệt vụt tắt.


Nhưng ngay sau đó lại bùng lên hy vọng: “Đồng chí Cố, yểu điệu thục nữ, quân tử hảo cầu. Hai người còn chưa kết hôn, tôi vẫn còn cơ hội theo đuổi đúng không?”


Lục Lẫm nghe vậy tức đến mức nhảy dựng lên khỏi xe lăn, vớ lấy cây nạng bên cạnh định phang cho anh ta một trận.


“Cậu có biết xấu hổ không hả? Dám đào góc tường ngay trước mặt tôi, có tin tôi đánh cậu không.”


Tống Thế Kiệt chẳng thèm né tránh, nhìn anh với vẻ mặt không phục: “Đồng chí Cố chắc chắn là bị anh ép buộc, anh bắt nạt cô ấy đúng không? Nếu không sao cô ấy lại để mắt đến anh được?”


Hai người một văn một võ, vốn dĩ đã có những điểm không hợp nhau.


Nhưng dù sao cũng là hàng xóm láng giềng, ngẩng đầu không thấy cúi đầu gặp nên chưa bao giờ xảy ra chuyện gì to tát.


Nhưng hôm nay thì khác, hai người vì tình yêu mà xảy ra xung đột.


Tiếng động quá lớn khiến vợ chồng Lục Lợi Dân từ trong phòng đi ra, nhìn thấy cảnh gà bay chó sủa này thì cuống quýt cả lên.


“Tiểu Lẫm, cháu làm cái gì thế hả? Mau bỏ đồ xuống, có gì từ từ nói, đừng động thủ.”


Hạ Tuệ Anh vội vàng chạy tới chặn cây nạng của anh lại.


Lục Lẫm như tìm được chỗ dựa, nhanh chóng kể lại những lời Tống Thế Kiệt vừa nói.



Bà nội là người bao che khuyết điểm nhất, nếu bà biết cháu dâu sắp bị người ta cướp mất thì chắc chắn sẽ không để yên đâu.


Quả nhiên đúng như anh dự đoán, Hạ Tuệ Anh nghe xong đầu đuôi câu chuyện liền sầm mặt xuống.


“Minh Nguyệt là cháu dâu nhà ta, ai cũng không được phép có ý đồ với con bé. Bà thấy cháu là chàng trai tốt, lần sau gặp cô gái nào phù hợp bà sẽ giới thiệu cho.”


Nếu chân Lục Lẫm lành lặn, Tống Thế Kiệt cũng chẳng ngại gì mà không đấu một trận sòng phẳng giữa những người đàn ông với nhau.


Nhưng anh đang ngồi xe lăn, nếu mình ra tay thì đúng là thắng không vẻ vang gì.


Anh nhìn qua nhìn lại, cuối cùng ánh mắt dừng lại trên người Cố Minh Nguyệt, ý kiến của ai cũng không quan trọng bằng ý kiến của người trong cuộc.


“Đồng chí Cố, em thật lòng thích Lục Lẫm sao?”


Lục Lẫm nhìn Cố Minh Nguyệt với ánh mắt đầy mong chờ, trái tim thấp thỏm, nôn nóng muốn nghe câu trả lời khẳng định từ cô.


Cố Minh Nguyệt không ngờ quả bóng khó nhằn này lại bị đá sang mình, dưới ánh mắt của mọi người, cô gật đầu chắc nịch: “Đúng vậy.”


Tống Thế Kiệt buồn bã cúi đầu, trịnh trọng cúi chào ông bà Lục sau đó quay sang xin lỗi Lục Lẫm: “Là tôi bốc đồng quá đã gây rắc rối cho mọi người, thật sự xin lỗi.”


Nói xong, anh lảo đảo bước ra khỏi cửa.


Trên đường về nhà, người anh như mất hồn, chút nữa thì đâm đầu vào tường.


Mối tình vừa chớm nở đã tàn lụi còn ai thê thảm hơn anh nữa chứ.


Sờ chiếc kẹp tóc trong túi áo, anh thở dài thườn thượt.


Tống Diệu Du về nhà thấy trong phòng tối om, bật đèn lên mới phát hiện anh trai đang ngồi lù lù trên ghế sô pha.


“Anh hai, sao anh không bật đèn lên?”


Tống Thế Kiệt rầu rĩ nói: “Đồng chí Cố là vợ chưa cưới của Lục Lẫm.”


Tống Diệu Du tưởng chuyện gì to tát lắm, nghe xong gật đầu cái rụp: “Đúng rồi, anh không biết à?”


Nói xong cô bé mới thấy có gì đó sai sai, anh trai mình thất vọng vì chuyện này sao?


Hóa ra cảm giác hôm đó của cô bé không sai, anh trai cô có ý với Minh Nguyệt nhưng hai người mới gặp nhau có một lần, sao đã thích rồi?


Tống Diệu Du luôn cho rằng tiếng sét ái tình chẳng qua là thấy sắc nảy lòng tham, cô bé chưa bao giờ tin chuyện đó là thật.


Không ngờ chuyện này lại xảy ra ngay bên cạnh mình.


Tống Thế Kiệt ngồi trên sô pha ngửa mặt nhìn trần nhà, rõ ràng vẫn chưa hoàn hồn: “Hôm nay anh còn ngu ngốc đến mức hỏi thẳng đồng chí Cố ở nhà họ Lục xem cô ấy có thích Lục Lẫm không nữa chứ.”


Lúc đó chẳng biết nghĩ gì mà miệng nhanh hơn não, bao nhiêu lời muốn nói cứ tuôn ra hết.


Anh ngồi nhà cả buổi chiều, không ngừng tự kiểm điểm hành vi ngu ngốc của mình.


Tống Diệu Du hào hứng hỏi: “Thế Minh Nguyệt nói sao hả anh?”


Tống Thế Kiệt liếc em gái một cái: “Em có vẻ vui sướng nhỉ.”


Tống Diệu Du thản nhiên thừa nhận, cô bé không vui sao được chứ?


Ngày nào cũng nghe bạn thân kể chuyện tình cảm của Lục Lẫm và Minh Nguyệt, cô bé hóng hớt không chịu được.


“Em có thể quan tâm đến ông anh trai này một chút được không hả?”



Tống Thế Kiệt cảm thấy không còn chút tình thương nào nữa rồi.


Em gái ruột thịt không an ủi ông anh đang thất tình mà lại đi hóng chuyện người khác, trái tim mong manh của anh càng thêm tổn thương.


“Thôi đi ông anh, đừng có đòi sống đòi chết nữa, anh với Minh Nguyệt là có duyên không phận rồi.”


“Lục Lẫm và Minh Nguyệt có hôn ước từ bé, hai người họ sinh ra là để dành cho nhau đấy.”


“Hôn ước từ bé?”


Tống Thế Kiệt hoàn toàn không biết chuyện này, vội vàng giục em gái kể lại đầu đuôi.


Tống Diệu Du nghĩ đằng nào cũng rảnh rỗi, kể cho anh biết cũng tốt để anh biết mình thua ở chỗ nào.


Nghe xong câu chuyện, nút thắt trong lòng Tống Thế Kiệt cuối cùng cũng được gỡ bỏ.


“Xem ra anh và đồng chí Cố đúng là có duyên không phận thật.”


Nếu trước đây Lục Lẫm không có ý gì thì còn đỡ, giờ rõ ràng anh ta đã để tâm đến đồng chí Cố rồi.


Đại trượng phu cầm lên được thì bỏ xuống được, Tống Thế Kiệt mất một đêm để miễn cưỡng chấp nhận sự thật mối tình sét đánh của mình đã chết yểu.


Sau đó Cố Minh Nguyệt lén lút hỏi thăm tình hình của Tống Thế Kiệt qua Tống Diệu Du, biết anh không sao mới thở phào nhẹ nhõm.


Chuyện của Tống Thế Kiệt đã qua nhưng bên phía Lục Lẫm vẫn còn đang hờn dỗi, anh như đang nén một cục tức trong lòng, ngày nào ngoài ăn cơm ra thì chỉ biết lao đầu vào tập luyện, đến mức quên ăn quên ngủ.


Anh nhai thịt ngấu nghiến như thể đang nhai ai đó vậy.


Đợi anh khỏi hẳn, nhất định sẽ tìm Tống Thế Kiệt tính sổ.



Những ngày tiếp theo, Lục Lẫm kè kè bên cạnh Cố Minh Nguyệt như hình với bóng.


Cố Minh Nguyệt than phiền với Lục Uyển Uyển: “Người không biết còn tưởng chị là đứa trẻ lên ba cần phụ huynh đi theo, anh ấy cứ như thế làm chị chẳng có chút không gian riêng tư nào cả.”


Lục Uyển Uyển cũng thấy anh trai mình dạo này hơi thần kinh, quả quyết đứng về phía chị dâu, đi tìm anh trai tính sổ.


“Anh cả, anh làm thế là không được đâu, con gái ghét nhất là người khác không có chừng mực đấy. Anh cứ bám riết lấy chị dâu thế, chị ấy còn chẳng đi chơi thoải mái với em được nữa.”


“Nhưng chẳng phải phần lớn thời gian cô ấy đều ở bên cạnh anh sao?”


Lục Lẫm nói không sai từ sau khi phẫu thuật xong, Cố Minh Nguyệt luôn đi cùng anh đến bệnh viện.


Hai người mới là người ở bên nhau nhiều nhất, dù không phải anh bám theo Cố Minh Nguyệt thì cũng là Cố Minh Nguyệt đi theo anh.


Nếu nói không có không gian riêng tư thì anh ở trước mặt Cố Minh Nguyệt cũng làm gì có.


Lục Uyển Uyển nghe xong mím môi, hình như đúng là thế thật.


“Nhưng mà cũng không được dính như sam thế, ngoài lúc đi bệnh viện ra thì những lúc khác chị dâu cũng cần không gian riêng chứ, anh cứ bám riết lấy thế chị ấy sẽ ghét đấy.”


“Thôi được rồi.”


Lục Lẫm chủ yếu là lo có kẻ không có mắt lại lượn lờ trước mặt Cố Minh Nguyệt.


Tuy hai người đã nói rõ là không được dính lấy nhau nhưng đúng như Lục Lẫm nói, họ là người dành nhiều thời gian cho nhau nhất.


Hôm nay rảnh rỗi không có việc gì làm, Lục Lẫm định đưa Cố Minh Nguyệt đến xem nhà riêng của mình.



“Anh còn trẻ thế mà đã có nhà riêng rồi á?”


Không nhìn ra nha, anh bạn trẻ này cũng giàu gớm.


Cố Minh Nguyệt nghĩ đến từng rương vàng bạc châu báu trong không gian của mình, sống lưng lập tức thẳng tắp, Lục Lẫm có tiền, cô cũng đâu có kém cạnh.


“Là quà ông bà nội tặng anh lúc anh trưởng thành, dọn dẹp xong vẫn để đấy chưa ở bao giờ, ông bà bảo để dành sau này làm nhà tân hôn.”


Tay Cố Minh Nguyệt đang đẩy xe lăn khựng lại, được lắm, hóa ra là đang ám chỉ cô đây mà.


Cô hừ nhẹ một tiếng: “Thế thì tôi phải xem cho kỹ mới được.”


Cố Minh Nguyệt cứ tưởng là một căn hộ chung cư, ai ngờ lại là một căn tứ hợp viện, hơn nữa vị trí lại cực kỳ gần quảng trường nào đó.


Đứng trước cổng tứ hợp viện, cô nhìn trái nhìn phải, không dám tin hỏi Lục Lẫm: “Anh chắc là chúng ta không đi nhầm chỗ chứ?”


Lục Lẫm cười gật đầu: “Chỗ ở của mình mà còn nhầm được sao?”


Trước cổng tứ hợp viện có một con dốc nhỏ, Cố Minh Nguyệt đẩy xe lăn lên cũng không tốn sức lắm.


Lục Lẫm đưa chìa khóa cho cô: “Bà chủ tương lai, mời em mở cửa.”


Cố Minh Nguyệt làm bộ làm tịch hất mặt lên: “Vậy thì tôi không khách sáo đâu nhé.”


Dù là kiếp trước hay kiếp này, đây là lần đầu tiên cô thực sự bước chân vào một căn tứ hợp viện.


Cô từng về quê thăm bà nội, nhà ở đó cũng có kiến trúc tương tự tứ hợp viện.


Cố Minh Nguyệt rất thích kiểu kiến trúc này, mỗi người đều có không gian độc lập, sự riêng tư được đảm bảo rất tốt.


Đồng thời cũng giữ gìn được tình cảm gia đình, mọi người sống trong cùng một sân, không can thiệp vào chuyện của nhau nhưng vẫn có thể chung sống hòa thuận.


Diện tích căn tứ hợp viện này không nhỏ, đúng như Lục Lẫm nói, ngôi nhà đã được tu sửa lại.


Tuy có vài chỗ được sửa sang nhưng vẫn giữ được nét đặc trưng lịch sử.


Cố Minh Nguyệt đi dạo một vòng, đây là căn tứ hợp viện ba gian ba chái.


Ngoài phòng ngủ có để ít đồ đạc ra thì các phòng khác đều trống trơn.


“Đúng là phí của giời, nhà đẹp thế này sao anh không cho thuê?”


Cùng với sự phát triển của đất nước, Bắc Kinh đón nhận lượng lớn người nhập cư, rất nhiều người không có chỗ ở nên ngành cho thuê nhà bắt đầu nhen nhóm phát triển.


“Căn nhà này hồi đó tốn bao công sức mới sửa sang xong, anh không muốn người khác vào phá hỏng lại phải tốn công phục hồi nguyên trạng. Hơn nữa đây là nhà tân hôn của chúng ta sau này, chủ nhân còn chưa ở, sao có thể cho thuê được chứ?”


Lục Lẫm nói cũng có lý, nếu cô có căn nhà to thế này cũng chẳng nỡ cho người lạ vào thuê.


Cố Minh Nguyệt càng ngắm càng ưng, cô cảm thấy mình cũng nên mua vài bất động sản ở Bắc Kinh để lo liệu cho cuộc sống sau này.


“Em muốn mua nhà à? Định dọn ra ngoài sao? Đây chính là nhà của em, em muốn ở bao lâu cũng được.”


Cố Minh Nguyệt bĩu môi: “Đó là nhà của anh chứ có phải của em đâu, em muốn mua nhà của riêng mình cơ.”


Dù sống ở thời đại nào thì người Hoa Quốc vẫn luôn có chấp niệm với ngôi nhà, bán mạng làm việc kiếm tiền cũng chỉ mong an cư lạc nghiệp ở thành phố, có một ngôi nhà thuộc về mình, không phải nay đây mai đó ở nhà thuê.


“Chuyện này đơn giản, hôm nào sang tên ngôi nhà này cho em là được.”


Cố Minh Nguyệt cười trêu: “Anh không sợ em cuỗm đồ chạy mất à?”



Lục Lẫm tự tin nói: “Em không phải người như vậy.”


Nếu có thể cuỗm đi thì Lục Lẫm còn mong cô cuỗm luôn cả anh đi cùng ấy chứ.


“Em cần anh làm gì? Cơm không biết nấu, việc nhà không biết làm lại còn suốt ngày nóng nảy.”


Lục Lẫm vội vàng nói: “Anh có thể học mà.”


Chẳng ai sinh ra đã biết nấu cơm, biết làm việc nhà cả, không biết thì học.


Người ta nói muốn nắm giữ trái tim một người thì phải nắm giữ dạ dày người đó, Cố Minh Nguyệt đã nắm chặt dạ dày anh rồi.


Anh cũng phải chăm chỉ học hành, phấn đấu giữ lấy trái tim Cố Minh Nguyệt.


Hai người đang nói chuyện thì đột nhiên có tiếng gõ cửa.


Cố Minh Nguyệt khó hiểu nhìn ra cửa: “Ai đến thế nhỉ?”


Lục Lẫm cũng không biết, bình thường nhà này không có người ở, anh cũng ít khi đến, theo lý thì chẳng có ai đến đây cả.


Cố Minh Nguyệt mang theo nghi hoặc ra mở cửa.


Vừa mở cửa thì một đám người xông vào, Cố Minh Nguyệt bị đẩy lảo đảo suýt ngã.


Ánh mắt Lục Lẫm trở nên sắc bén, nhìn những kẻ mới đến quát: “Các người là ai? Muốn làm gì? Tự ý xông vào nhà dân là phạm pháp đấy.”


Cầm đầu là một thanh niên gầy gò, mặt dài như cái bơm, tay cầm một cây gậy gỗ, vẻ mặt đắc ý nói: “Ai là Cố Minh Nguyệt?”


Cố Minh Nguyệt: “?”


Tìm cô làm gì?


Cô chắc chắn mình không quen biết người này.


“Anh là ai?”


“Cô không cần biết tôi là ai, nghe nói ở đây chứa chấp tư bản, có người tố cáo, đi theo chúng tôi một chuyến đi.”


Tên mặt dài ra hiệu cho đàn em trói Cố Minh Nguyệt lại.


Lục Lẫm quát lớn: “Dừng tay! Các người có biết đây là đâu không? Không có giấy tờ gì mà dám bắt người à?”


Cố Minh Nguyệt vội nấp sau lưng anh, nhìn đám người hung hăng trước mặt, trong lòng cô đánh trống liên hồi.


Có Lục Lẫm ở đây, chắc bọn họ không dám làm gì cô đâu nhỉ?


Trong đầu cô không ngừng suy tính xem mình đã đắc tội với ai mà đối phương lại không quản ngại khó khăn tìm đến tận đây để bắt cô.


Nghĩ mãi cũng chẳng tìm ra đối tượng khả nghi.


Cha mẹ cô giờ này chắc đã ở Hương Cảng, Cố Minh Viễn đang gánh phân ở quê, tên cô cũng đã bị gạch khỏi danh sách xuống nông thôn.


Theo lý mà nói thì không ai biết tung tích của cô mới phải.


“Đây chẳng phải chỉ là cái nhà rách thôi sao? Chúng tôi làm việc cần gì phải báo cáo với anh?”


Tên mặt dài không nói nhiều lời, ra lệnh cho đàn em hành động.


“Rượu mời không uống muốn uống rượu phạt, đừng trách chúng tôi không khách sáo.”


Lục Lẫm cười lạnh: “Được thôi, có bản lĩnh thì nhào vô, tôi muốn xem ai không khách sáo với ai.”


Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời Truyện Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời Story Chương 28: Hữu duyên vô phận
10.0/10 từ 18 lượt.
loading...