Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời

Chương 27: Bày tỏ tấm lòng


Hô hấp Lục Lẫm ngưng trệ, có phải ý mà cô ấy muốn nói không?


Cô ấy có phải đang nói đến mình không?


Mặc kệ thế nào, chỉ cần cô ấy không có ý với Tống Thế Kiệt là được còn những kẻ khác, đến một đứa đánh một đứa, đến hai đứa đánh cả đôi.


Lục Lẫm lớn lên trong quân doanh từ nhỏ, tác phong làm việc sấm rền gió cuốn.


“Chị dâu, ra ăn hoa quả này!”


Lục Uyển Uyển mở cửa phòng, nhìn thấy cảnh tượng bên trong thì há hốc mồm kinh ngạc, miệng há to đến mức nhét vừa quả trứng gà.


Cố Minh Nguyệt luống cuống giải thích: “Không phải như em thấy đâu!”


Lục Lẫm lén lườm em gái một cái, đồ không có mắt, không thấy người ta đang bồi đắp tình cảm à.


Mặc cho Cố Minh Nguyệt giải thích thế nào, Lục Uyển Uyển cũng không đáp lại mà chỉ nở nụ cười “em hiểu mà”.


“Anh cả, chị dâu, em không làm phiền hai người nữa, cứ tiếp tục đi ạ!”


Lục Uyển Uyển đóng sầm cửa lại để lại hai người trong phòng nhìn nhau ngơ ngác.


Không phải chứ, con bé này nghĩ đi đâu rồi?


Cố Minh Nguyệt ba chân bốn cẳng đuổi theo: “Không phải như em nghĩ đâu!”


Đều tại dạo này tám chuyện với Lục Uyển Uyển nhiều quá khiến đầu óc con bé nảy sinh bao nhiêu suy nghĩ kỳ quái.


Lục Uyển Uyển vừa đóng cửa lại liền hét lớn về phía phòng khách: “Em... ưm ưm ưm.”


Cố Minh Nguyệt đuổi kịp bịt chặt miệng cô bé lôi về phòng.


Cô chặn cửa lại, cố gắng giải thích rằng mọi chuyện không như cô bé nghĩ.


Khóe miệng Lục Uyển Uyển nở nụ cười đầy ẩn ý: “Chị dâu, em đã nói gì đâu, sao chị biết em đang nghĩ gì?”



Cả rổ lời giải thích chưa kịp nói ra của Cố Minh Nguyệt nghẹn lại nơi cổ họng.


Lục Lẫm c** tr*n, cô đứng bên cạnh cầm quần áo, nhìn thế nào cũng thấy mờ ám!


“Tóm lại em không được nghĩ linh tinh, không phải như em nghĩ đâu.”


“Được rồi, chị nói gì thì là cái đó.”


Lục Uyển Uyển ném cho cô ánh mắt “em hiểu mà”.


Cố Minh Nguyệt bất lực đỡ trán, xem ra nói cũng bằng thừa.


Lúc ăn cơm, Lục Uyển Uyển vẫn giữ nguyên biểu cảm đó, ánh mắt cứ đảo qua đảo lại giữa anh cả và Cố Minh Nguyệt.


Cố Minh Nguyệt cắm cúi húp canh, chỉ muốn ăn nhanh cho xong rồi biến mất khỏi tầm mắt cô bé, tránh để cô bé thốt ra câu gì kinh thiên động địa.


Ngờ đâu càng sợ cái gì thì cái đó càng tới.


Cô vô tình bị sặc, ho sù sụ không ngừng.


“Nguyệt Nguyệt sao thế? Mau vỗ lưng cho con bé đi.”


Hạ Tuệ Anh lo lắng đứng dậy, bảo cháu gái ngồi gần nhất giúp đỡ.


Giây tiếp theo, mắt bà mở to hết cỡ, sau đó dụi dụi mắt, véo mạnh vào đùi mình một cái.


“Ái chà!”


Lục Lợi Dân kêu lên oai oái: “Bà véo tay tôi làm gì thế?”


“Đau thật à, hóa ra không phải ảo giác, ông nhìn kìa.”


Lục Lợi Dân nhìn vợ với ánh mắt trách móc, hóa ra bà sợ đau nên mới véo ông.


“Nhìn cái gì?”


Lục Lợi Dân nhìn thấy cháu trai đang ân cần lau khóe miệng cho Nguyệt Nguyệt còn nhẹ nhàng vỗ lưng cho cô, phản ứng y hệt vợ mình.



Ông véo mạnh vào đùi mình một cái, đúng là không phải ảo giác thật.


“Cháu trai mình có phải bị người ta đánh tráo rồi không?”


Lục Lợi Dân ghé sát tai vợ thì thầm.


Hạ Tuệ Anh lườm ông một cái: “Nói linh tinh cái gì đấy.”


Theo bà thấy thì cháu trai bà đã biết yêu rồi!


Hạ Tuệ Anh cười híp mắt nhìn hai đứa cháu tương tác với nhau.


Những người còn lại trên bàn ăn cũng kinh ngạc không kém.


Cố Minh Nguyệt nước mắt nước mũi tèm lem, khó khăn lắm mới ngừng ho, mặt đỏ bừng xấu hổ.


Nếu lúc này có cái lỗ nẻ nào dưới đất, cô sẽ chui xuống ngay lập tức.


“Thế nào rồi? Đỡ hơn chút nào chưa?”


Lục Lẫm quan tâm nhìn cô, bảo thím Lưu rót cho cô cốc nước ấm.


Cố Minh Nguyệt uống một hơi hết sạch, cơn nghẹn ở ngực lúc này mới dịu đi.


Cô gật đầu nói: “Đỡ nhiều rồi ạ.”


“Xin lỗi nhé, làm bẩn khăn tay của anh rồi để em giặt sạch cho.”


Cố Minh Nguyệt giật lấy chiếc khăn tay, ngẩng đầu lên bắt gặp ánh mắt của mọi người, đầu óc ong lên một tiếng, hóa đá ngay tại chỗ.


Vậy là ban nãy, Lục Lẫm cứ thế lau miệng vỗ lưng cho cô dưới sự chứng kiến của bao nhiêu người sao!!!


Cố Minh Nguyệt lại lần nữa muốn tìm cái lỗ nẻ để chui xuống.


Hạ Tuệ Anh giả vờ như không thấy vành tai đỏ ửng của cô, cười tủm tỉm nói: “Tiểu Lẫm ngày càng biết quan tâm người khác rồi đấy.”


Chung Dục Tú: “Đúng thế.”



Cô gái tốt như Minh Nguyệt, con trai động lòng cũng chẳng có gì lạ.


Mọi người chỉ mất vài giây để nhanh chóng chấp nhận chuyện này.


Khúc nhạc đệm nhỏ này mọi người đều không để trong lòng, ngược lại người trong cuộc lại thấy ngượng ngùng.


Nhà họ Cố luôn chú trọng lễ nghi, nếu trên bàn ăn có hành động thất lễ, chắc chắn sẽ bị bố mẹ giáo huấn một trận.


Thời gian còn lại, Cố Minh Nguyệt lẳng lặng ăn cơm, mặt gần như úp vào bát.


Các bậc trưởng bối nhìn nhau mỉm cười.


Sau khi Cố Minh Nguyệt và Lục Lẫm nói rõ lòng mình, người này như được đả thông kinh mạch, thỉnh thoảng lại tặng chút quà cáp để bày tỏ tấm lòng.


Khi thì là bó hoa tươi, khi thì là bài thơ tình tự sáng tác, thậm chí có hôm còn lôi ra một chiếc khăn quàng cổ tự đan.


Ngày nhận được quà, Cố Minh Nguyệt nhìn ông mặt trời chói chang bên ngoài mà cạn lời.


Mùa hè còn chưa qua, quà mùa đông đã tới rồi, không biết người này có ý ám chỉ điều gì không.


Nhưng dù là thứ gì, Cố Minh Nguyệt cũng nhận hết theo lệ thường.


Tốn bao nhiêu linh tuyền chữa trị cho anh, thu chút tiền lãi cũng chẳng bõ bèn gì.


Ngoài thời gian tập phục hồi chức năng hàng ngày, Lục Lẫm nếu không chuẩn bị quà thì cũng ôm cẩm nang học tập.


Đây là cuốn cẩm nang khác do Lý Minh sưu tầm cho anh.


Lý Minh thầm mắng người anh em tốt không ra gì, một thằng cẩu độc thân như cậu ta đi học hỏi kinh nghiệm người khác, không những bị cười chê mà còn phải ăn “cơm chó”.


Đợi hai người tu thành chính quả, ông mối mát tay như cậu ta nhất định phải được ghi công đầu.


Hôm nay.


Lục Lẫm cầm một quyển sách định đưa cho Cố Minh Nguyệt, lần trước cô bảo muốn đọc.


“Chào anh Lẫm.”



Vừa ra khỏi cửa phòng, nhìn thấy người đàn ông ngồi trên ghế sô pha, nụ cười bên khóe miệng anh tắt ngóm, ánh mắt lạnh như dao găm phóng tới.


Tống Thế Kiệt cảm thấy ớn lạnh sống lưng, nhìn lại Lục Lẫm thì thấy đối phương đã khôi phục vẻ mặt cười như không cười.


“Sao cậu lại đến đây?”


Tống Thế Kiệt cười ngượng ngùng: “Em đến đưa đồ cho đồng chí Cố.”


Thím Lưu bưng trà nước ra, giải thích: “Minh Nguyệt đang dọn đồ trong phòng, ngoài trời nắng to nên bảo đồng chí Tống vào nhà đợi một lát.”


Lục Lẫm cười nhạt thếch đáp một tiếng.


Tống Thế Kiệt nổi da gà đầy cánh tay, sao cảm giác càng lạnh hơn thế này.


“Đồng chí Tống, cảm ơn anh đã tìm quyển sách này giúp tôi nhé.”


Cố Minh Nguyệt vừa bước ra bắt gặp ánh mắt cười như không cười của Lục Lẫm, tự nhiên thấy sống lưng lạnh toát.


Người này bị kích động gì thế không biết?


Sao lại cười kiểu đó chứ.


Tống Thế Kiệt đứng dậy cười nói: “Đồng chí Cố đừng khách sáo, giúp được cô là vinh hạnh của tôi.”


Cố Minh Nguyệt giờ mới hiểu ra vấn đề ở đâu.


Lần trước Lục Lẫm ngả bài có bóng gió nhắc đến Tống Thế Kiệt.


Giờ Tống Thế Kiệt lại đến đưa đồ cho cô, bảo sao người này không bình thường.


Cố Minh Nguyệt chỉ chột dạ trong hai giây, cô cây ngay không sợ chết đứng, có làm chuyện gì khuất tất đâu.


Hơn nữa dù có chuyện gì thì cũng chẳng có gì lạ, trai chưa vợ gái chưa chồng, nảy sinh tia lửa tình yêu là chuyện bình thường.


“Hóa ra là quyển sách này à, vừa khéo tôi cũng có, nếu đồng chí Cố đã có người đưa tận nơi rồi thì tôi không lấy ra làm trò cười nữa.”


Lục Lẫm nhìn chằm chằm vào tay Tống Thế Kiệt, nghiến răng ken két.


Cố Minh Nguyệt đau đầu, cái tình huống Tu La tràng gì thế này!


Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời Truyện Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời Story Chương 27: Bày tỏ tấm lòng
10.0/10 từ 18 lượt.
loading...